Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 22: Nghe lén
Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển vừa nói cười vừa đi đến bệnh viện, chưa kịp bước vào cửa phòng bệnh đã nghe thấy bên trong đột ngột truyền ra tiếng đồ vật bị vỡ loảng xoảng.
Hai người nhìn nhau, thầm kêu không ổn rồi vội vàng chạy tới.
Cố Minh Nguyệt đặt tay lên tay nắm cửa, vừa định đẩy cửa bước vào thì một giọng nói quen thuộc lọt vào tai, cô khựng lại trong giây lát.
“Chị dâu sao thế? Sao còn chưa vào...”
Lục Uyển Uyển vẻ mặt lo lắng, lời chưa nói hết đã bị Cố Minh Nguyệt đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Cô bé mở to mắt, khó hiểu nhìn chị dâu.
Cố Minh Nguyệt ra hiệu cho cô bé giữ trật tự, sau đó áp nửa người vào cửa, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong.
Lục Uyển Uyển tuy không hiểu nhưng cũng bắt chước tư thế của cô, ghé sát vào cửa nghe ngóng.
Cô y tá đi ngang qua nhìn hai người với ánh mắt kỳ quái, nếu không phải quen biết hai người này thì cô còn tưởng là b**n th** ở đâu đến.
Trong phòng bệnh.
Lục Lẫm nhìn người trước mặt với ánh mắt mất kiên nhẫn, chép miệng một cái: “Tôi bảo này đại tiểu thư họ Chu, cô cũng không cần diễn trò trước mặt tôi làm gì, Lục Lẫm tôi chưa đến mức mắt mờ chân chậm đâu.”
Chu Hiểu Thanh nghe vậy, nước mắt lại lăn dài, nức nở gọi: “Anh Lẫm~”
“Dừng lại!”
Lục Lẫm cắt ngang lời cô ta, khinh khỉnh nói:
“Quan hệ giữa tôi và cô chưa thân thiết đến mức có thể xưng hô như vậy đâu, cô cứ gọi cả tên cả họ đi. Cái kiểu gọi thân mật như 'anh Lẫm' chỉ có anh em tốt và vợ tôi mới được gọi thôi, cô thì miễn đi.”
Chu Hiểu Thanh mím môi, nhìn chằm chằm vào ánh mắt lạnh lùng của Lục Lẫm, sự tủi thân trong lòng cô ta như sắp trào ra.
Dù sao thì hai người cũng là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cô ta nhất thời hồ đồ mới đưa ra quyết định sai lầm, Lục Lẫm không hiểu cho thì thôi, giờ lại còn muốn phủ sạch trơn quan hệ giữa hai người.
Nếu Lục Lẫm biết suy nghĩ trong lòng Chu Hiểu Thanh lúc này, chắc chắn anh sẽ tức đến mức nhảy dựng lên khỏi giường mà đánh người.
Anh và Chu Hiểu Thanh chẳng có quan hệ gì sất, nói toạc ra thì cũng chỉ là cùng lớn lên trong một đại viện mà thôi.
Cái bộ dạng chịu nhiều uất ức này của Chu Hiểu Thanh, người không biết còn tưởng Lục Lẫm anh là gã đàn ông tồi tệ vứt bỏ người yêu.
Anh chưa từng ám chỉ điều gì với Chu Hiểu Thanh, ngay cả đi ăn cũng là đi cùng cả nhóm bạn, hai người chưa bao giờ ở riêng với nhau.
Nhưng có một điểm anh phải thừa nhận, hồi trẻ đám con trai hay trêu đùa, gán ghép anh và Chu Hiểu Thanh với nhau.
Chu Hiểu Thanh có thái độ gì anh không biết nhưng anh đã ngay lập tức đính chính rằng mình không có ý gì với cô ta.
Hồi anh bị thương, ai cũng đến thăm, chỉ có Chu Hiểu Thanh là không đến còn cắt đứt liên lạc với cả nhóm.
Ý tứ của Chu Hiểu Thanh là gì, người tinh ý đều có thể nhận ra.
Nhưng những hành động của Chu Hiểu Thanh trong mắt anh còn đáng ghét hơn cả hành vi bỏ đá xuống giếng.
“Nếu cô không có việc gì thì về đi, tôi còn phải nghỉ ngơi.”
Lục Lẫm thở dài trong lòng, nếu sau này còn thế này nữa, anh phải tìm người nhà họ Chu nói chuyện phải quấy mới được.
Chu Hiểu Thanh có nỗi khổ không nói nên lời.
Lúc Lục Lẫm bị thương, cô ta cũng đau lòng lắm chứ nhưng người lớn trong nhà cấm cô ta không được tiếp xúc với Lục Lẫm nữa, một người phụ nữ chân yếu tay mềm như cô ta thì biết làm sao?
Cánh tay không vặn được bắp đùi, nhà họ Chu xưa nay vốn hám lợi, Lục Lẫm không có khả năng bình phục thì cô ta không thể tiếp tục chạy theo sau anh như trước kia được nữa.
Giờ xuất hiện ở bệnh viện là do người lớn trong nhà nhận được tin chân Lục Lẫm có hy vọng chữa khỏi, muốn cô ta nối lại quan hệ với nhà họ Lục.
Chu Hiểu Thanh dù gì cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ, chuyện Lục Lẫm có hôn thê đã không còn là bí mật trong khu gia binh.
Trước đây không có đối tượng thì thôi, giờ vị hôn thê đã lù lù ra đấy rồi, cô ta còn sấn sổ vào thì ra cái thể thống gì.
Cha Chu lại không cho là vậy: “Chẳng phải hồi trước con với Lục Lẫm thân thiết lắm sao, đàn ông ấy mà, cái gì càng không có được thì càng khao khát. Giờ con xuất hiện trước mặt nó, đảm bảo nó sẽ bị con dắt mũi ngay.”
Chu Hiểu Thanh mấp máy môi, muốn nói cho ông biết Lục Lẫm vốn chẳng thích cô ta, đến lúc đó xuất hiện trước mặt anh không bị đuổi cổ ra ngoài đã là may lắm rồi chứ đừng nói đến chuyện dắt mũi.
Nhìn vẻ đắc ý của cha, Chu Hiểu Thanh không dám nói ra, đành nghe theo sự thúc giục của ông đến bệnh viện, hỏi y tá xong thì tìm đến phòng bệnh.
Chỉ có một mình Lục Lẫm ở đây, Chu Hiểu Thanh mặt dày nói ra những lời đó, đổi lại chỉ là sự cười nhạo lạnh lùng của đối phương.
Ngoài cửa.
Nghe hết toàn bộ câu chuyện, hai người cảm thấy da mặt Chu Hiểu Thanh đúng là dày không tưởng.
“Chị dâu, chị bảo sao cô ta có thể vác mặt đến tìm anh cả thế nhỉ?”
Hồi anh cả xảy ra chuyện, lớn bé trong khu gia binh, hễ ai có quan hệ với anh cả đều đến thăm hỏi.
Nhà họ Lục không tham lam gì chút quà cáp của người ta, chỉ là về tình về lý cũng nên đến thăm một chút chứ.
Nghĩ lại hồi nhà họ Chu gặp chuyện, nhà họ cũng đâu có khoanh tay đứng nhìn, ngược lại còn giúp đỡ một tay, kết quả họ đối xử lại như vậy đấy, đúng là không bằng cầm thú.
Lục Uyển Uyển tuy nhỏ tuổi nhưng chuyện xưa trong nhà cô bé cũng biết không ít.
“Không được, em phải vào giúp một tay, nhỡ cô ta nhân lúc anh cả bị thương mà giở trò đồi bại thì sao!”
Tâm tư Chu Hiểu Thanh dành cho Lục Lẫm ai cũng biết rõ.
Lục Uyển Uyển với tư cách là chuyên gia bảo vệ tình yêu, nhất quyết phải bảo vệ sự trong sạch cho anh trai.
“Anh cả, em đến rồi đây!”
Cô bé xông thẳng vào trong, Cố Minh Nguyệt ngớ người, cô em gái ngốc nghếch này hành động nhanh thật, cô còn chưa kịp phản ứng thì người đã đứng trong phòng bệnh trừng mắt với Lục Lẫm rồi.
Lục Lẫm nhìn thấy hai người xuất hiện trong phòng bệnh, đặc biệt là sắc mặt Cố Minh Nguyệt có chút trắng bệch, chẳng lẽ cô ấy đã nghe thấy những lời không rõ ràng của Chu Hiểu Thanh rồi sao?
Ánh mắt như dao cau liếc xéo Chu Hiểu Thanh, nếu Cố Minh Nguyệt giận anh vì cô ta thì anh nhất định sẽ không tha cho cô ta đâu.
Nhận thấy ánh mắt của anh, Chu Hiểu Thanh cười khổ. Cô ta đứng đây chưa làm gì cả mà anh đã nhìn cô ta bằng ánh mắt muốn giết người như vậy, nếu cô ta thật sự làm gì thì còn có kết cục tốt đẹp sao?
Đương nhiên là không rồi. Chu Hiểu Thanh xìu xuống như quả bóng xì hơi, không còn khí thế hùng hổ như lần gặp Cố Minh Nguyệt ở cửa hàng bách hóa nữa, lủi thủi bỏ đi.
Chu Hiểu Thanh vừa đi khỏi, Lục Uyển Uyển lập tức đóng cửa lại, quay về bên giường bệnh nhìn anh trai soi mói từ trái qua phải.
Lục Lẫm bị nhìn đến rợn cả người, rùng mình một cái, thắc mắc hỏi: “Em nhìn anh làm gì?”
Lục Uyển Uyển không phát hiện ra điều gì bất thường, chống nạnh nói: “Đương nhiên là kiểm tra xem anh có bị người ta chiếm tiện nghi hay không rồi.”
Lục Lẫm đau đầu, cái con bé chết tiệt này nói linh tinh cái gì thế không biết.
Khóe mắt anh liếc nhìn biểu cảm của Cố Minh Nguyệt, thấy khóe miệng cô hơi nhếch lên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, xem ra cô ấy không giận vì sự xuất hiện của Chu Hiểu Thanh.
Nhưng mà, không giận thì có phải cũng hơi bất thường không?
Lục Lẫm tuy chưa có kinh nghiệm yêu đương nhưng chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, một người phụ nữ ở riêng với anh trong phòng bệnh, Cố Minh Nguyệt với tư cách là vợ chưa cưới tại sao lại không chất vấn?
Chẳng lẽ cô không quan tâm đến anh?
Lục Lẫm bị suy nghĩ của chính mình dọa cho hết hồn, anh đang nghĩ cái quái gì thế này, sao giống cô vợ nhỏ tủi thân vậy.
Anh lắc đầu, ném những suy nghĩ viển vông ra khỏi đầu.
Cố Minh Nguyệt nhìn thấy cảnh này lại tưởng anh bị Chu Hiểu Thanh chọc tức.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 22: Nghe lén
10.0/10 từ 18 lượt.
