Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc
Sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật, Lục Lẫm ngủ li bì suốt ba tiếng đồng hồ.
Ba tiếng này Cố Minh Nguyệt chán quá chẳng biết làm gì, suýt chút nữa thì đếm rõ mồn một xem anh có bao nhiêu sợi lông mi.
Lâu quá không uống nước, Lục Lẫm cảm thấy cổ họng khô khốc, anh chống tay định ngồi dậy.
Thấy vậy, Cố Minh Nguyệt vội vàng đỡ lấy vai anh, kê gối sau lưng, dìu anh ngồi dậy: “Anh muốn làm gì? Để tôi giúp cho, bác sĩ bảo anh tốt nhất khoan hãy cử động.”
Lục Lẫm mím đôi môi khô nẻ, nói: “Tôi hơi khát nước.”
Uống nước? Chuyện này thì đơn giản.
Trong cốc có nước đun sôi để nguội đã chuẩn bị sẵn, Cố Minh Nguyệt rót thêm chút nước nóng, pha xong sờ thử thấy nhiệt độ vừa phải mới đưa cho anh.
Lục Lẫm uống một hơi cạn sạch mới nhận ra có gì đó sai sai, uống nhiều nước thế này, lát nữa nhỡ muốn đi vệ sinh thì phải làm sao?
Nghĩ đến việc Cố Minh Nguyệt vẫn còn ở đây, chẳng lẽ lại bảo cô dìu anh đi, thế thì xấu hổ chết mất.
“Có muốn uống thêm chút nữa không?”
Thấy anh uống một hơi hết sạch cốc nước, Cố Minh Nguyệt nghĩ chắc anh khát lắm nên hỏi tiếp.
Lục Lẫm vội vàng lắc đầu, nếu còn uống nữa thì thật sự sẽ thành trò cười mất.
“Ông bà nội, cô chú, với cả hai bác đều về rồi. Nếu biết anh tỉnh lại chắc chắn mọi người sẽ vui lắm, lát nữa hộ lý về tôi sẽ đi báo tin tốt này cho họ.”
Hóa ra họ có thuê hộ lý, Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm, thế là không phải đối mặt với tình huống xấu hổ kia rồi.
Chỉ là không biết tại sao, trong lòng lại có chút hụt hẫng.
Căn phòng chìm vào im lặng trong chốc lát, Cố Minh Nguyệt không biết nói gì, đành nói một câu nhạt nhẽo: “Lúc nãy Lục Trạch còn bảo đợi anh tỉnh lại sẽ mang đồ ăn ngon với đồ chơi vui cho anh đấy.”
Nhớ đến bộ dạng Lục Trạch bị Lục Uyển Uyển tẩn cho một trận, Cố Minh Nguyệt không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Không ngờ một người to xác như thế mà đứng trước mặt Lục Uyển Uyển lại như em trai nhỏ, chẳng có chút phong thái anh trai nào.
Lục Lẫm nghe giọng điệu vui vẻ của cô khi nhắc đến Lục Trạch thì không khỏi cảm thấy ghen tuông, đặc biệt là nhìn vẻ mặt tươi cười của cô càng khiến anh khó chịu.
“Cô thích Lục Trạch lắm à?”
Lục Lẫm nói ra câu này xong tự thấy mình chua lòm.
Cố Minh Nguyệt không hiểu sao anh lại hỏi vậy nhưng vẫn thật thà lắc đầu đáp: “Đâu có, tôi thấy anh ấy rất hài hước thôi.”
Hài hước?
Vậy chẳng phải cô sẽ càng chú ý đến Lục Trạch nhiều hơn sao?
Nghĩ đến đây Lục Lẫm càng thêm chua xót. Xem ra sau này phải tìm dịp tống cổ thằng nhóc Lục Trạch đi rèn luyện mới được, bớt lượn lờ ở nhà đi.
Lục Trạch vẫn chưa hay biết gì, số phận của hắn đã được ông anh trai vừa nhận ra tình cảm của mình sắp đặt rõ ràng đâu ra đấy.
Sau khi hộ lý quay lại, có người trông chừng Lục Lẫm, Cố Minh Nguyệt liền ra ngoài gọi điện thoại về nhà báo tin Lục Lẫm đã tỉnh.
Một đám người vây quanh giường bệnh, người một câu tôi một câu hỏi han Lục Lẫm cảm thấy thế nào.
Lục Lẫm nhìn ánh mắt lo lắng của người thân, cố gắng nở nụ cười an ủi họ:
“Mọi người yên tâm đi, con không sao đâu. Tiết lão bảo chỉ cần tập phục hồi chức năng đúng giờ, chú ý ăn uống thì chẳng mấy tháng nữa là có thể đứng lên được.”
Hạ Tuệ Anh mừng phát khóc, nắm chặt tay anh liên tục nói tốt quá.
Bà nhìn cháu trai lớn lên từ bé, biết đứa trẻ này cốt cách kiêu ngạo.
Hồi mới bị thương trở về, quân đội vẫn giữ lại tư cách quân nhân cho anh, hứa hẹn đợi anh bình phục sẽ được quay lại đơn vị.
Nhưng trong lòng ai cũng hiểu cơ hội này mong manh biết bao, ngay cả bản thân Lục Lẫm cũng không dám đảm bảo.
Anh hiểu rõ cơ thể mình, biết xác suất hồi phục không lớn nên đã chủ động xin xuất ngũ.
Lãnh đạo cấp trên không nỡ để phí một hạt giống tốt như vậy nên bảo anh cứ yên tâm dưỡng bệnh, mọi chuyện để sau hãy tính.
Giờ nghĩ lại, may mà lãnh đạo không đồng ý đơn xin của anh. Nếu không thì đứa trẻ này e là sẽ phải ôm nuối tiếc cả đời.
Lục Lẫm từ nhỏ đã theo cha vào quân doanh huấn luyện, không ít người nói anh sinh ra là để dành cho quân đội.
Khi trưởng thành anh chọn thi vào trường quân sự để học tập chuyên sâu sau đó phấn đấu ở nơi gian khổ nhất suốt năm năm trời.
Nếu không phải vì tai nạn này, e rằng anh đã đạt được những thành tựu cao hơn nữa.
May mà mọi thứ vẫn còn kịp, anh còn trẻ, vẫn còn cơ hội.
Hạ Tuệ Anh ân cần dém lại góc chăn cho anh rồi ra hiệu cho mọi người đi về.
“Minh Nguyệt, cháu cũng về cùng mọi người đi, ở đây có hộ lý trông rồi, đợi đến giờ cơm chúng ta lại vào thăm nó.”
Cố Minh Nguyệt nghĩ cũng phải, dù sao ở đây cô cũng chẳng giúp được gì, chi bằng về nhà hầm canh cho Lục Lẫm để tăng cảm giác tồn tại còn hơn.
Về đến nhà, Cố Minh Nguyệt thấy hơi mệt nên chợp mắt một lát, không ngờ lại ngủ quên mất.
Khi cô xuống bếp thì thím Lưu đang nấu cơm, thấy Cố Minh Nguyệt đi vào liền tò mò hỏi: “Sao thế? Minh Nguyệt đói rồi hả? Cơm phải đợi một lát nữa mới chín.”
Ngửi mùi thơm trong không khí, Cố Minh Nguyệt quả thực có chút đói bụng nhưng cô nhớ ra mục đích mình đến đây là để hầm canh.
Chỉ là chưa kịp động tay thì cô đã phát hiện trên bếp đang có một nồi gì đó đang hầm.
“Thím Lưu, trong nồi thím đang hầm cái gì thế ạ?”
“Cái này ấy à là canh gà chuẩn bị cho Tiểu Lẫm đấy. Cậu ấy vừa phẫu thuật xong không được ăn đồ dầu mỡ nên tôi đã vớt hết lớp váng dầu bên trên đi rồi, cô xem giờ nước canh trong veo, không ngấy chút nào.”
Cố Minh Nguyệt nhìn vào thì thấy đúng là như vậy, loại canh thế này vừa giúp bệnh nhân tẩm bổ lại vừa không gây ngán.
Chuyện tự tay hầm canh coi như hỏng rồi, Cố Minh Nguyệt đành chủ động xin đi đưa cơm.
Lục Uyển Uyển ở nhà ngồi không yên cũng muốn ra ngoài hóng gió nên mặt dày đòi đi theo chị dâu.
Người lớn thường kiêng kỵ bệnh viện, cho rằng đến đó chỉ toàn chuyện buồn phiền. Nhưng nhìn con bé này cứ hớn hở đi theo, người không biết còn tưởng nhà sắp có hỷ sự.
Lục Uyển Uyển mặc kệ, dạo này bố mẹ không biết bị làm sao mà cứ giục cô bé tìm đối tượng.
“Chị dâu, chị bảo họ nghĩ cái gì thế không biết? Em còn nhỏ mà, sao cứ bắt em tìm đối tượng, em thấy mình vẫn còn là trẻ con cơ mà.”
Suốt dọc đường Lục Uyển Uyển không ngừng than vãn với chị dâu về chuyện này.
Theo quan điểm của Cố Minh Nguyệt thì chuyện này cũng chưa cần vội. Tuổi hai người sàn sàn nhau nên cô hiểu suy nghĩ của Lục Uyển Uyển.
Lục Uyển Uyển có công việc riêng, có thể nói là một người làm quan cả họ được nhờ... à nhầm, một người đi làm nuôi đủ bản thân.
Người nhà họ Lục cũng không cần tiền của cô bé, thậm chí còn cho thêm, cuộc sống như thế thoải mái biết bao.
Nhắc đến cuộc sống thoải mái, Cố Minh Nguyệt lại nhớ đến đống của cải trong không gian của mình. Nếu bây giờ là thế kỷ 21, cô có thể tiêu tiền xả láng và sống một cuộc đời vui vẻ.
Đâu cần phải khổ sở đi tìm cảm giác tồn tại trước mặt ân nhân thế này.
“Hay là để chị đi khuyên giải giúp em nhé? Dù sao em cứ trốn mãi thế này cũng không phải là cách.”
Ở trong nhà mình mà cứ như ăn trộm, lén lén lút lút thì còn gì là thoải mái nữa.
“Thật ạ?”
Lục Uyển Uyển vui mừng khôn xiết, ôm chầm lấy cánh tay cô cọ cọ:
“Chị dâu, em biết chị đối tốt với em nhất mà. Trong cái nhà này chị là người thân thiết nhất với em, sau này anh em mà dám đối xử tệ với chị, em là người đầu tiên không đồng ý.”
Lục Uyển Uyển thề sẽ trở thành bề tôi trung thành nhất của chị dâu.
Cố Minh Nguyệt cười khẽ: “Không cần khách sáo thế đâu, ai bảo chúng ta là chị em tốt chứ.”
Lục Uyển Uyển cười tít mắt: “Chị dâu nói chí phải!”
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc
10.0/10 từ 18 lượt.
