Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 140: Đầy tháng
Ngày đầy tháng, Cố Minh Nguyệt bế con trai mặc bộ body màu xanh đứng một bên trò chuyện cùng mọi người.
“Minh Nguyệt, mãi mới gặp em.” Chị Đàm xách hộp quà nhỏ đi tới, nhìn đứa bé trước tiên: “Thằng bé khôi ngô quá, đẹp hơn trong ảnh nhiều.”
Thời gian Cố Minh Nguyệt ở cữ, sợ làm phiền cô nghỉ ngơi nên chị ít sang chơi.
Chị lấy từ trong hộp quà ra con thỏ bông, trêu đứa bé vươn tay ra với.
Cố Minh Nguyệt chưa kịp cảm ơn thì nghe tiếng động quen thuộc từ bếp nhà ăn.
Quay lại nhìn, thấy Lục Lẫm đang cùng đầu bếp bưng thức ăn ra, khay sườn xào chua ngọt vừa ra lò thơm nức mũi.
Lục Lẫm đang bận rộn rót nước ngọt cho đồng đội, mồ hôi lấm tấm trên trán cũng chẳng buồn lau.
Đồng đội vỗ vai anh: “Được đấy anh Lục, tổ chức đầy tháng ở nhà ăn cũng hay, vui hơn ở nhà nhiều.”
Lục Lẫm cười hất cằm về phía Cố Minh Nguyệt: “Vợ tôi bảo đồ ăn ở nhà ăn hợp khẩu vị mọi người lại toàn người quen cả, không cần câu nệ.”
Vừa dứt lời, đứa bé bỗng “ê a” một tiếng, tay nắm chặt vạt áo mẹ, rúc đầu vào lòng mẹ khiến mọi người cười ồ lên: “Nhóc con biết hôm nay đông vui nên xấu hổ đấy.”
Chung Dục Tú bưng đĩa thức ăn cuối cùng ra, lau tay rồi sán lại gần cháu nội: “Nào, cho bà bế tí nào, cho mọi người xem Thần Thần của bà.”
Ăn xong ở nhà ăn, mọi người kéo nhau về nhà nói chuyện.
Hạ Thanh Hà đi đầu, cười nhét đôi giày đầu hổ vào tay Cố Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, giày này chị làm đấy, đế giày thêu chữ trường mệnh bách tuế, cho bé đi cho vững chãi.”
Tề Quyên Quyên cũng đưa cái trống bỏi sặc sỡ: “Cho bé nghe tiếng cho vui tai.”
Đang nói chuyện thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, La Hải Bình bế cặp sinh đôi đi vào.
“Minh Nguyệt, chị đến muộn rồi.” Chị đưa hai đứa con lại gần em bé: “Nào, chào em đi, chia đồ chơi cho em nào.”
Cố Minh Nguyệt vội đón con từ tay mẹ chồng, đặt nằm cạnh hai đứa con nhà La Hải Bình.
Ba đứa trẻ nằm song song trên giường, đứa nào cũng trắng trẻo bụ bẫm.
Mắt đứa nào cũng sáng long lanh như sao.
La Hải Bình càng nhìn càng thích: “Mấy đứa này như cục bột ấy, nhìn chỉ muốn cắn cho một cái.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu lia lịa, chưa nói gì khác, chỉ riêng việc ngày nào cũng được thơm má Thần Thần là cô đã thấy sướng rồi.
Sáng sớm hôm sau tiệc đầy tháng, Lục Lẫm lái xe Jeep của đơn vị đỗ trước cổng.
Cố Minh Nguyệt bế con quấn kín mít ngồi ghế phụ, Chung Dục Tú, Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu chen chúc ghế sau.
“Đủ đồ chưa, đi thôi.”
Lần này họ lên huyện chụp ảnh đầy tháng cho con, tiện thể lấy cái máy ảnh về, ở huyện không bán, anh phải nhờ người mua từ Hải Thị.
Tiệm ảnh huyện không lớn, biển hiệu gỗ sơn chữ “Tiệm ảnh Hồng Quang” đỏ chót.
Ông chủ tiệm ảnh thấy cả đoàn người đông đúc, cười tít mắt, nhìn là biết khách sộp.
“Các đồng chí muốn chụp ảnh thế nào?”
Cố Minh Nguyệt: “Chúng tôi muốn chụp cho bé một kiểu ảnh đầy tháng, tiện thể chụp cả gia đình một kiểu.”
“Được được.” Ông chủ dẫn họ vào chỗ chụp.
Chung Dục Tú bế Thần Thần quấn chăn hoa đỏ ngồi chính giữa, mặt thằng bé đỏ bừng vì ấm, tay nắm chặt cúc áo bà nội.
Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt ngồi hai bên, Lục Lẫm lén vén tóc mai cho vợ, Cố Minh Nguyệt nghiêng đầu nhìn con, khóe môi cong lên dịu dàng.
Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu đứng sau, Lục Uyển Uyển đặt tay lên vai chị dâu, Hạ Tiêu cầm cái trống bỏi chọc cười Thần Thần, dáng vẻ tự nhiên thân thiết.
“Nhìn ống kính nào.” Ông chủ giơ máy ảnh phim đen, chỉnh góc rồi hô to.
Thần Thần như hiểu ý, bỗng toe toét cười, lộ lợi đỏ hỏn. “Tách” một tiếng, nụ cười của mọi người và vẻ đáng yêu của Thần Thần được lưu giữ lại trong thước phim.
Lục Lẫm nhận cuộn phim mới từ tay ông chủ: “Cuộn này tôi mua trước, sau này con tập lẫy, tập ngồi, tự mình chụp cũng được.”
Ông chủ cười đưa cuộn phim cho anh: “Phim này bảo quản tốt chụp nét lắm, anh cứ yên tâm dùng.”
Mọi người không nán lại lâu, tiện đường ghé vào quán cơm nhỏ gọi vài món xào, Thần Thần ngoan ngoãn nằm trong lòng bà nội uống sữa.
Hai ngày sau, Lục Lẫm tranh thủ tan làm sớm đi lấy ảnh.
Vừa vén rèm bước vào, ông chủ thấy anh liền giơ ảnh lên: “Xem này, rửa nét căng luôn.”
Lục Lẫm nhận lấy ảnh, ánh nắng chiếu vào tấm ảnh, biểu cảm của từng người hiện lên rõ mồn một.
Vài ngày sau, Lục Cần Minh ở Bắc Kinh nhận được thư bảo đảm.
Mở phong bì ra, tấm ảnh thơm mùi mực in rơi ra, Hạ Tuệ Anh cầm ảnh ngắm nghía, tấm tắc khen: “Nhìn thằng bé Thần Thần này, trông kháu khỉnh chưa, tiếc là mình không ở đấy, không thì chụp thêm mấy kiểu nữa.”
Lục Lợi Dân sờ mép ảnh cười nói: “Thằng Lẫm mua máy ảnh rồi còn gì, sau này thiếu gì ảnh mà xem.”
Hạ Tuệ Anh: “Phải rồi còn chuyện quan trọng nữa là đặt tên cho cháu, tên ở nhà là Thần Thần rồi, tên khai sinh mọi người xem đặt thế nào, cùng nhau bàn bạc xem sao.”
Đây là đứa cháu đích tôn đời thứ ba của nhà họ Lục, không thể qua loa được, Lục Lợi Dân và Lục Cần Minh nhận được thư xong là ôm từ điển tra cứu ngay.
Đợi Lục Lẫm nhận được tin phản hồi thì đã một tuần trôi qua, hai ông bố đã chọn ra vài cái tên để họ lựa chọn, cuối cùng cũng chốt được tên khai sinh cho con.
Lan trên bệ cửa sổ vừa nhú nụ, chậu than trong nhà đã dẹp bỏ từ lâu, nắng chiếu qua cửa sổ rọi lên giường, sưởi ấm từng thớ thịt.
Chung Dục Tú cởi áo bông dày cho Thần Thần, thay bằng chiếc áo vải xanh nhạt đã giặt đến bạc màu, cổ áo thêu hình mặt trời nhỏ, tôn lên làn da trắng trẻo bụ bẫm của thằng bé như ngó sen vừa bóc vỏ.
Thay quần áo xong, Thần Thần nằm trên đệm hoa.
Thằng bé không nằm im như hồi mùa đông nữa mà vặn vẹo lung tung, hai tay mập mạp giơ lên trước mặt như phát hiện ra món đồ chơi mới lạ.
Nó nhìn chằm chằm vào tay mình một lúc lâu, bỗng đập tay phải vào tay trái cái “bộp” sau đó tự cười khanh khách, miệng ê nha, chân đạp loạn xạ.
Cố Minh Nguyệt ngồi bên giường vẽ bản thảo, thỉnh thoảng lại nhìn con.
Thấy con chơi vui, cô đặt bút xuống, đưa tay chạm nhẹ vào lòng bàn tay con, Thần Thần lập tức nắm chặt ngón tay cô, lực không mạnh nhưng rất chắc chắn.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 140: Đầy tháng
10.0/10 từ 18 lượt.
