Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 139: Gội đầu
Cố Minh Nguyệt tựa vào đầu giường, ôm đứa con vừa bú xong ngủ ngon lành, cô lại chẳng buồn ngủ chút nào, chỉ thấy sau gáy dính dấp khó chịu.
Cô đưa tay lên, đầu ngón tay vừa chạm vào tóc trên đỉnh đầu đã rít lên một tiếng.
Mái tóc vốn suôn mượt giờ đã bết lại từng lọn, ấn nhẹ vào da đầu còn thấy một lớp dầu mỏng.
Cố Minh Nguyệt vùi mặt vào tã lót mềm mại của con, lí nhí hỏi Lục Lẫm vừa đẩy cửa bước vào: “Anh ngửi xem, đầu em có hôi không?”
Lục Lẫm bưng bát canh gà mẹ vừa hầm xong từ bếp lên, nghe vậy đặt bát xuống, ngồi bên mép giường, vén lọn tóc lòa xòa trước trán cô.
“Có đâu? Anh thấy vẫn thơm mà.”
Nhưng anh biết vợ mình muốn gội đầu lắm rồi, cô vốn thích sạch sẽ, trước kia ngày nào cũng gội, giờ ở cữ đừng nói một ngày, mười ngày không gội là cực hình rồi.
“Anh nói với mẹ hai lần rồi.” Lục Lẫm hạ giọng, sợ làm con thức giấc.
“Mẹ bảo dì hàng xóm ngày xưa ở cữ dính nước, giờ cứ trở trời là đau đầu như búa bổ, nhất quyết không cho em gội.”
Anh nắm tay Cố Minh Nguyệt, ngón cái v**t v* vết chai mỏng trong lòng bàn tay cô, giọng khó xử: “Anh biết em khó chịu, hay là anh đi hỏi bác sĩ? Nếu gội được thì dễ nói chuyện với mẹ hơn.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu lia lịa: “Vâng, anh đi hỏi bác sĩ đi.”
Chuyên gia bao giờ cũng đáng tin hơn, bác sĩ nói thì mọi người cũng yên tâm hơn.
Trước khi có câu trả lời của bác sĩ, Cố Minh Nguyệt đành túm hết tóc lên, búi gọn sau gáy, đội thêm cái mũ để cố quên đi cảm giác khó chịu trên đầu.
Lục Lẫm đi rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng đã thở hổn hển chạy về báo tin vui.
“Bác sĩ bảo gội đầu được nhưng không được tắm, phải chú ý giữ ấm và chỉ được dùng nước gừng thôi.”
Cố Minh Nguyệt đồng ý ngay tắp lự, miễn là được gội, nước gừng lúc này cũng thơm như nước hoa.
Đúng lúc đó, ngoài phòng khách có tiếng mẹ chồng dọn bát đũa.
Lục Lẫm đứng dậy, cẩn thận đặt con vào nôi, quay lại nháy mắt với Cố Minh Nguyệt: “Đợi đấy.”
Anh đi nhanh ra phòng khách, lát sau bưng chậu nước nóng và khăn khô vào.
Mắt Cố Minh Nguyệt sáng rực lên, không nhịn được cười: “Thật á? Thế anh phải lau cho thật khô nhé, không là mẹ mắng đấy.”
Lục Lẫm cười gật đầu, xoa đầu cô: “Yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Chung Dục Tú dọn dẹp bên ngoài xong vẫn không yên tâm, sợ cháu khóc nên cũng vào xem.
Cố Minh Nguyệt không dám cúi người, Lục Lẫm nghĩ ra cách cho cô nằm ngửa trên giường gội, giống như ở tiệm gội đầu thời sau này.
Nước nóng dội lên tóc, Cố Minh Nguyệt thở dài khoan khoái, ngón tay cuối cùng cũng được gãi nhẹ da đầu ngứa ngáy, bọt nước chảy xuống má, cảm giác thật dễ chịu.
Nghe tiếng thở phào nhẹ nhõm của con dâu, Chung Dục Tú không nhịn được cười: “Biết con khó chịu thế này thì mẹ đã bảo thằng Lẫm đi hỏi bác sĩ sớm rồi.”
Cố Minh Nguyệt nhắm mắt hưởng thụ: “Không muộn đâu mẹ, giờ vẫn kịp mà.”
Được gội lần này là cô mãn nguyện lắm rồi, chứ ngày nào cũng gội thì bản thân cô cũng không dám, chẳng cần mẹ chồng nhắc nhở.
Gội xong, Lục Lẫm đưa ngay khăn khô, quấn tóc cô lại cẩn thận như quấn em bé.
Chung Dục Tú đốt lò sưởi ấm sực, giữa tháng năm sáu mà mặt Cố Minh Nguyệt đỏ bừng như quả táo chín.
Cố Minh Nguyệt quay sang cười với mẹ chồng: “Mẹ yên tâm, anh Lẫm lau khô cong rồi ạ.”
Chung Dục Tú nhìn mái tóc sạch sẽ của con dâu lại nhìn bộ dạng luống cuống của con trai, khóe miệng cong lên nhưng vẫn nghiêm mặt: “Lần sau không được gội lâu thế đâu đấy, lần này nể tình con khó chịu quá thôi.”
Tóc khô tơi xốp, Cố Minh Nguyệt dựa vào ghế sô pha, tâm trạng cũng phơi phới hẳn lên.
Lục Lẫm đưa cốc trà gừng đường đỏ ấm nóng cho cô, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay.
Chung Dục Tú ngồi bên nôi vỗ về đứa cháu vừa tỉnh giấc, miệng ngân nga hát ru.
Thằng bé đạp chân, mắt đen láy nhìn ngó xung quanh, bỗng đưa tay nắm lấy lọn tóc Cố Minh Nguyệt xõa trên vai.
Cố Minh Nguyệt cười gỡ tay con ra, nhẹ nhàng như chạm vào bông: “Nhóc con, tóc mẹ mới gội, đừng làm rối nhé.”
Lục Lẫm cũng giúp gỡ tay con ra, vuốt lại tóc cho vợ: “Ráng nhịn thêm thời gian nữa là được tắm rồi, lúc đó tha hồ mà tắm.”
Chung Dục Tú ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ bế cháu đưa về phía con dâu: “Uống trà gừng xong hẵng bế, kẻo lạnh.”
Cố Minh Nguyệt bế con, nhấp ngụm trà gừng ngọt ngào, nhìn Lục Lẫm bận rộn bên cạnh lại nhìn mẹ chồng ngoài mặt nghiêm khắc nhưng ánh mắt đầy yêu thương, khóe môi không tự chủ được cong lên.
Cô sờ tóc, tuy nửa tháng trước mới gội một lần nhưng so với hồi đầu đã sạch sẽ hơn nhiều nhưng nghĩ đến việc được tắm rửa thoải mái, cô vẫn không kìm được sự háo hức.
Chung Dục Tú biết con dâu mong ngày này lắm rồi nên đã đun sẵn nước nóng.
“Lát bảo thằng Lẫm xách nước vào cho con, muốn tắm bao lâu thì tắm, Thần Thần để mẹ trông, cứ yên tâm mà tắm.”
Cố Minh Nguyệt ôm tay bà nũng nịu: “Con cảm ơn mẹ.”
Nước nóng trong nhà tắm chảy rào rào, Cố Minh Nguyệt cảm giác như trút bỏ được cả tấn bụi bặm trên người, cô không nhịn được cười.
Tháng ở cữ này chắc phải ghét ra cả cân đất mất.
Đến khi cô mặc quần áo chỉnh tề, quấn khăn kín mít cả cổ, Lục Lẫm đứng sau cầm quần áo giúp: “Lần này sấy tóc thoải mái nhé, không phải lén lút như ăn trộm nữa.”
Cố Minh Nguyệt ngồi trước gương, nhìn mình trong gương sạch sẽ gọn gàng, chợt nhớ ra chuyện tiệc đầy tháng mẹ chồng nhắc hôm qua: “Mẹ bảo tiệc đầy tháng tổ chức ở nhà ăn, hôm nay em có cần qua xem không anh?”
Lục Lẫm đang sấy tóc cho cô, cười lắc đầu: “Em không phải lo, anh xem rồi, cứ theo kế hoạch cũ, mời người thân thiết đến ăn bữa cơm cho vui vẻ là được.”
Vừa dứt lời, đứa bé trong nôi “ê a” một tiếng, Cố Minh Nguyệt quay lại nhìn, thằng bé đang mở to mắt nhìn cô, cái miệng nhỏ chúm chím.
Cô đi tới bế con lên, thơm vào má con: “Cục cưng à, hai ngày nữa là đầy tháng con rồi đấy.”
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 139: Gội đầu
10.0/10 từ 18 lượt.
