Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 132: Sinh nở


Cố Minh Nguyệt nhìn ánh mắt xót xa của mẹ chồng, lòng ấm áp lạ thường, lắc đầu nói:


“Mẹ, con không thấy thiệt thòi đâu ạ, Lục Lẫm là quân nhân, anh ấy phải bảo vệ đất nước, con hiểu mà. Hơn nữa còn có mẹ, có Uyển Uyển và hàng xóm giúp đỡ, con không thấy cô đơn chút nào.”


Chung Dục Tú nghe vậy cười vỗ nhẹ tay con dâu:


“Con nghĩ được thế là mẹ yên tâm rồi từ giờ có mẹ ở đây, con không phải động tay vào việc gì cả, cứ an tâm dưỡng thai chờ ngày sinh nở, thằng Lẫm ở ngoài, mẹ con mình ở nhà vun vén cho tốt, đợi nó về.”


Cố Minh Nguyệt dựa lưng vào ghế, nghe mẹ chồng lải nhải những điều cần chú ý khi ở cữ, cảm thấy có mẹ chồng bên cạnh, có sự thấu hiểu và an ủi này, dù Lục Lẫm tạm thời vắng nhà, những ngày chờ đợi cũng tràn đầy sự yên tâm ấm áp.


Chung Dục Tú đến, sắp xếp cuộc sống của Cố Minh Nguyệt đâu ra đấy, cứ cách vài ngày lại đưa cô đi khám thai.


Bác sĩ bảo thai ngôi thuận, phát triển tốt, Chung Dục Tú càng thêm yên tâm.


Gặp hôm chợ phiên, bà còn dìu cô đi dạo, mua vải mềm may áo cho cháu, tiện thể mua ít hoa quả tươi cho cô ăn cho đỡ nhạt miệng.


Ngày tháng trôi nhanh, thoắt cái đã đến ngày dự sinh.



Cố Minh Nguyệt ngày càng lo lắng, đêm ngủ không ngon giấc.


Lần đầu sinh con, vừa mong chờ vừa sợ hãi, có lúc sờ cái bụng cứng ngắc, cô bật dậy hỏi Chung Dục Tú: “Mẹ ơi, đẻ có đau lắm không? Nhỡ con không đẻ được thì sao?”


Chung Dục Tú luôn nắm tay an ủi: “Đừng sợ, phụ nữ ai chẳng phải qua cửa ải này, có mẹ đây rồi, bác sĩ cũng sẽ giúp con mà.”


Một sáng sớm, Cố Minh Nguyệt thấy bụng đau râm ran, tưởng sắp sinh nên hoảng hốt gọi mẹ chồng.


Hai mẹ con vội vàng xách làn đi sinh đến bệnh viện nhưng đến nơi bụng lại hết đau, bác sĩ kiểm tra bảo là cơn co giả, bảo về nhà đợi thêm.


Cố Minh Nguyệt thở phào nhưng trong lòng lại thêm phần sốt ruột, mong con sớm chào đời.


Không ngờ cô chưa sinh thì đã nghe tin La Hải Bình sinh rồi.


Thai đôi thường sinh sớm hơn thai đơn, cô ấy đau bụng lúc nửa đêm, được đưa đi cấp cứu, sáng hôm sau thì sinh.


Cố Minh Nguyệt nghe tin, trong lòng hơi gợn, người già bảo bà bầu kiêng đi thăm bà đẻ nên cô không vào viện, chỉ ở nhà ngóng tin.


Chiều tối, Chung Dục Tú từ bệnh viện về, vừa vào cửa đã cười nói: “Hải Bình sinh hai thằng c*, mập mạp lắm, tay chân đạp khỏe re, khóc to, nhìn là biết khỏe mạnh rồi.”



Cố Minh Nguyệt nghe mà thèm, tay vô thức xoa bụng: “Thích thật đấy, chẳng biết cục cưng nhà mình bao giờ mới chịu ra.”


Nói xong lại nhớ đến Lục Lẫm, giọng chùng xuống: “Không biết bao giờ anh Lẫm mới về, nhỡ con ra đời mà anh ấy không có nhà thì tiếc lắm.”


Chung Dục Tú vỗ vai con dâu an ủi: “Đừng vội, thằng Lẫm chắc chắn cũng đang mong ngóng con và cháu, xong nhiệm vụ là nó về ngay thôi, mình cứ yên tâm chờ đợi.”


Đêm đến, Cố Minh Nguyệt dựa vào đầu giường, sờ bụng cảm nhận cử động của con, trong lòng vừa mong ngóng vừa nhớ nhung.


Nửa đêm về sáng, Cố Minh Nguyệt đang ngủ mơ màng thì thấy bụng đau quặn dữ dội, gấp mười lần cơn đau giả hôm trước, cô không kìm được kêu lên: “Mẹ ơi, đau bụng quá...”


Chung Dục Tú ngủ cùng cô, nghe tiếng tỉnh ngay, sờ trán rồi ấn bụng cô, phản ứng ngay: “Sắp sinh rồi, đừng sợ, mẹ đi gọi người.”


Bà khoác áo, giày cũng chưa kịp xỏ tử tế đã chạy ra ngoài, nhà chị Đàm gần nhất, đẩy cửa là vào được ngay.


“Hồng Mai, Hồng Mai ơi, Minh Nguyệt sắp sinh rồi, sang giúp bác một tay với.” Chung Dục Tú đập cửa nhà chị Đàm gọi thất thanh.


Đèn trong nhà bật sáng trưng, chị Đàm mặc phong phanh chạy ra: “Đừng cuống để em đi dắt xe đạp, đưa em nó đi bệnh viện.”


Hai người chạy về phòng thì thấy Cố Minh Nguyệt đang cắn răng chịu đau, trán vã mồ hôi hột.



Vừa ra đến nơi thì thấy Lục Uyển Uyển và Hạ Tiêu đạp xe đến, yên sau còn buộc đệm bông.


Hóa ra lúc chị Đàm chạy ra, anh nhà cũng dậy theo, Chung Dục Tú nhờ anh đi gọi vợ chồng Uyển Uyển.


“Chị dâu, chị sao rồi?” Lục Uyển Uyển nhảy xuống xe, đỡ lấy tay Cố Minh Nguyệt, mắt đầy vẻ lo lắng.


Hạ Tiêu đỡ lấy làn đồ trên tay Chung Dục Tú buộc lên xe mình: “Để con chở chị dâu, mọi người đi theo sau nhé.”


Trong màn đêm, Hạ Tiêu đạp xe, Lục Uyển Uyển ngồi sau đỡ Cố Minh Nguyệt, Chung Dục Tú và chị Đàm đạp một xe khác theo sau.


Cố Minh Nguyệt dựa vào lòng Lục Uyển Uyển, đau đến không nói nên lời nhưng cảm nhận được sự che chở của mọi người xung quanh.


Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra bảo cổ t* c*ng đã mở, vội vàng đẩy vào phòng sinh.


Chung Dục Tú và Lục Uyển Uyển đợi bên ngoài, chị Đàm định ở lại cùng nhưng bà không cho, nửa đêm gà gáy gọi người ta dậy đã ngại lắm rồi, ai nỡ để người ta thức cùng nữa.


Hành lang bệnh viện ánh đèn lờ mờ nhưng lòng mấy người lại gắn kết chặt chẽ, cùng chung một niềm mong mỏi.


Mong Cố Minh Nguyệt mẹ tròn con vuông, mong Lục Lẫm sớm trở về chứng kiến giây phút con chào đời.



Đèn trong phòng sinh sáng chói mắt, Cố Minh Nguyệt nằm trên giường sinh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm ướt đẫm gối.


Bác sĩ bên cạnh nhẹ nhàng hướng dẫn: “Hít sâu, thở ra từ từ, làm theo nhịp của tôi nào.”


Cô cắn răng làm theo nhưng từng cơn co thắt dồn dập ập đến như sóng trào khiến cô phải bấu chặt lấy ga giường.


Lúc này, cô nhớ Lục Lẫm vô cùng.


Nếu có anh ở đây, chắc chắn anh sẽ nắm tay cô, truyền hơi ấm từ bàn tay to lớn sang cho cô như những lần xoa bóp chân trước kia.


Trong cơn mê man, bên tai dường như vang lên giọng nói quen thuộc, gấp gáp và khàn khàn như đang gọi tên cô: “Minh Nguyệt, Minh Nguyệt.”


Cố Minh Nguyệt tưởng mình đau quá sinh ảo giác, cố sức mở đôi mắt nặng trĩu, lờ mờ thấy bóng dáng quân nhân đứng ở cửa phòng sinh, cầu vai còn vương bụi đường.


Cô chớp mắt định nhìn cho kỹ xem có phải Lục Lẫm không thì bóng người ấy đã sải bước đến bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, bàn tay nóng hổi và lực nắm quen thuộc, đúng là Lục Lẫm rồi.


“Anh về rồi đây, Minh Nguyệt, anh về rồi.” Giọng Lục Lẫm run run khó nhận ra.


Vừa xong nhiệm vụ, quân phục còn chưa kịp thay, anh đã tức tốc lao đến bệnh viện.


Nhìn gương mặt trắng bệch vì đau đớn của vợ, anh xót xa vô cùng, chỉ biết nắm chặt tay cô, theo nhịp của bác sĩ dỗ dành: “Hít sâu nào, có anh ở đây rồi, chúng mình cùng đợi con ra đời nhé.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 132: Sinh nở
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...