Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 131: Trách nhiệm
Trong giỏ tre ở góc sân vẫn còn ít rau dại chị Đàm cho mấy hôm trước, sáng nay ngoài cổng lại vang lên giọng nói sang sảng của chị.
Cố Minh Nguyệt ra đón, thấy chị Đàm xách hai cái giỏ đầy ắp rau tề thái, rau đắng và mấy nắm rau dớn mới nhú mầm, gấu quần và giày dính đầy bùn đất mới.
“Minh Nguyệt này, hôm qua lên núi đào măng thấy rau dại mọc tốt quá nên chị hái nhiều một chút mang sang cho em.”
Chị Đàm đặt giỏ lên bàn đá, cười nói: “Rau đắng chần qua rồi trộn nộm ăn mát lắm, rau dớn xào thịt thì thơm nức mũi, em đang bầu bì ăn đổi món cho đỡ ngán.”
Cố Minh Nguyệt kéo chị ngồi xuống, rót cốc nước nóng mời: “Nhìn mọi người ngày nào cũng lên núi, em cũng thèm đi theo quá.”
Chị Đàm uống cạn cốc nước, cổ họng đỡ khô hẳn, nghe vậy cười bảo: “Giờ thì chịu rồi, đợi sinh xong chị em mình cùng đi.”
Đang nói chuyện thì cửa sân kẹt mở, Lục Lẫm vội vàng bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Minh Nguyệt, anh phải đi làm nhiệm vụ.” Giọng anh gấp gáp, Cố Minh Nguyệt giật mình, chưa kịp hỏi thì anh nói tiếp: “Nhiệm vụ khẩn cấp chi viện tiền tuyến, đơn vị vừa thông báo.”
“Sao gấp thế anh?” Cố Minh Nguyệt đứng dậy, tay vô thức nắm chặt lấy cánh tay anh.
Lục Lẫm nắm lấy tay cô, giọng trầm xuống: “Thời gian qua anh toàn trực ở vùng biển gần, ít nhiệm vụ tiền tuyến, anh biết là lãnh đạo ưu tiên nhà mình vì em sắp sinh.
Nhưng cứ hưởng ưu tiên mãi thế này anh thấy không yên tâm là quân nhân sao có thể chỉ biết lo cho gia đình nhỏ? Giờ tổ quốc cần, anh phải đứng ra, không thể cứ trốn tránh mãi được.”
Anh ngừng một chút, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cô: “Đàn ông phải gánh vác trách nhiệm, vừa phải bảo vệ vợ con, vừa phải xứng đáng với bộ quân phục trên người.”
Cố Minh Nguyệt nhìn ánh mắt kiên định của anh, lòng tuy không nỡ nhưng cô hiểu anh.
Anh là quân nhân là người đàn ông có trách nhiệm.
Cô gật đầu mạnh, giọng nói run run nhưng rõ ràng: “Em hiểu, anh cứ yên tâm đi đi, ở ngoài nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Cố Minh Nguyệt quay vào nhà, mở cái rương trên cùng trong tủ quần áo, xếp từng bộ quần áo gấp gọn gàng vào ba lô.
Lục Lẫm đứng sau lưng, nhìn cô vác bụng bầu, chậm rãi cúi người thu dọn đồ đạc, mắt cay cay.
Anh đi tới, ôm nhẹ cô từ phía sau: “Đợi anh về.”
Cố Minh Nguyệt dựa vào lòng anh, mỉm cười ừ một tiếng.
Cố Minh Nguyệt đưa ba lô đã soạn xong cho Lục Lẫm, kiểm tra lại lần nữa: “Túi cứu thương ở ngăn bên, hai bộ quân phục, nhớ ăn uống đúng giờ, đừng cố quá.”
Lục Lẫm gật đầu lia lịa, đưa tay xoa bụng bầu của cô, giọng dịu dàng:
“Sắp đến ngày dự sinh rồi, nếu anh không về kịp thì đừng hoảng, anh gọi điện cho mẹ rồi, mẹ sẽ đến sớm, có mẹ và hàng xóm giúp đỡ, có việc gì thì tìm Hạ Tiêu.”
Hai người sóng đôi ra cổng, Lục Lẫm khoác ba lô lên vai, quay lại ôm Cố Minh Nguyệt cái nữa rồi mới quay người sải bước về phía đơn vị.
Cố Minh Nguyệt đứng ở cửa, nhìn bóng lưng anh trong bộ quân phục khuất dần sau ngã rẽ cuối đường, khẽ thở dài, tay xoa bụng: “Bé con à, bố đi làm nhiệm vụ rồi, hai mẹ con mình ngoan ngoãn đợi bố về nhé.”
Định quay vào nhà thì thấy chị Đàm đang ngồi xổm bên bàn đá, tay cầm mớ rau dại tỉ mỉ nhặt sạch đất cát ở rễ.
Thấy Cố Minh Nguyệt quay lại, chị ngẩng đầu cười: “Thấy em tiễn Lục Lẫm nên chị không dám làm phiền, rau này tươi ngon lắm, chị nhặt sạch cho em, em vào nghỉ đi, đừng để mệt.”
Hai giỏ tre trên bàn đá đã vơi đi quá nửa, rau đã nhặt sạch xếp gọn gàng trong sàng tre, lá xanh mơn mởn còn đọng nước.
Cố Minh Nguyệt đi tới ngồi xổm bên cạnh chị, lòng ấm áp vô cùng: “Chị Đàm, phiền chị quá, em ngại thật đấy.”
Chị Đàm xua tay cười: “Khách sáo gì, hàng xóm láng giềng phải giúp đỡ nhau chứ, Lục Lẫm đi làm nhiệm vụ, em bầu bì vất vả, chị giúp một tay có đáng là bao.”
Chị Đàm lải nhải dặn dò: “Đêm hôm có thấy khó chịu trong người thì ới chị một tiếng, nhà chị gần ngay đây, thèm ăn gì cũng đừng ngại, chị lên núi đào rau tiện thể mang về cho.”
Cố Minh Nguyệt nghe, gật đầu lia lịa.
Thực ra trước khi về nhà, Lục Lẫm đã gọi điện về quê.
Vừa nghe thấy tiếng mẹ, anh đã nói thẳng:
“Mẹ ơi, đơn vị có nhiệm vụ chi viện khẩn cấp, con phải đi ngay, Minh Nguyệt sắp sinh rồi, mẹ thu xếp vào sớm giúp con mấy ngày được không? Trước khi mẹ đến, con nhờ Uyển Uyển sang trông nom nhà cửa.”
Đầu dây bên kia, Chung Dục Tú không chút do dự đồng ý ngay: “Được chứ sao không, mai mẹ thu xếp đồ đạc, ngày kia đi luôn, con cứ yên tâm làm nhiệm vụ, ở nhà có mẹ, có Uyển Uyển, đảm bảo chăm sóc Minh Nguyệt chu đáo.”
Bà dặn thêm: “Con ở ngoài phải cẩn thận, đừng lo lắng việc nhà, Minh Nguyệt có mẹ lo rồi.”
Cúp điện thoại, tảng đá trong lòng Lục Lẫm trút bỏ được một nửa.
Anh tìm gặp Lục Uyển Uyển, dặn dò tỉ mỉ chuyện sinh hoạt của Cố Minh Nguyệt.
“Chị dâu em dạo này chân sưng, đừng để chị ấy ngồi xổm lâu, đêm hay bị chuột rút, em rảnh thì sang chơi với chị ấy, có chuyện gì còn đỡ đần kịp.”
Lục Uyển Uyển vỗ ngực cam đoan:
“Anh yên tâm, ngày nào em cũng sang điểm danh, sáng đưa cháo, trưa nấu cơm, tối đi dạo cùng chị ấy, đảm bảo chăm sóc chị dâu tận răng, đợi mẹ đến em bàn giao lại cho mẹ, không để anh phải lo lắng đâu.”
Xe rời khỏi khu gia binh, Lục Lẫm ngoái đầu nhìn lại, nhìn về hướng nhà mình với bao suy tư.
Anh biết, dũng khí để anh ra tiền tuyến không chỉ đến từ trách nhiệm của người lính mà còn đến từ hậu phương vững chắc từ những người thân yêu luôn hướng về anh.
Mẹ đang khăn gói lên đường, em gái sẽ tận tình chăm sóc vợ con, anh có thể yên tâm gánh vác trọng trách trên vai.
Sáng sớm ngày thứ ba sau khi Lục Lẫm đi, Cố Minh Nguyệt đang ngồi phơi nắng trong sân thì nghe tiếng xe dừng ngoài cổng.
Ngẩng lên nhìn, thấy Chung Dục Tú xách hai bọc vải to đùng, theo sau là Hạ Tiêu vác hành lý giúp, tóc tai còn vương bụi đường nhưng mặt tươi cười rạng rỡ.
“Mẹ.” Cố Minh Nguyệt vội vàng đỡ eo đứng dậy.
Chung Dục Tú rảo bước tới, ấn vai cô xuống: “Ngồi yên ngồi yên, con đang bầu bì mà.”
Nói rồi bà đặt bọc vải xuống, đưa tay sờ bụng bầu của con dâu sau đó kéo tay cô vào nhà: “Đi đường vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng đến nơi, mẹ không đến muộn chứ?”
Vừa nói bà vừa nắm chặt tay Cố Minh Nguyệt, giọng dịu dàng: “Thằng Lẫm cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội đi lính nên không lo được việc nhà, con đang bầu bí nó lại đi làm nhiệm vụ đột xuất để con chịu thiệt thòi rồi.”
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 131: Trách nhiệm
10.0/10 từ 18 lượt.
