Thập Niên 70: Cố Niệm

Chương 9


Hắn không tin cô lại có thể làm chuyện phản bội hắn!


Kỷ Tư Khiết bị hắn dọa sợ, không dám nói bậy về Cố Niệm nữa.


Cũng đúng lúc này, Thẩm Bắc Mạc nghe lũ trẻ con hàng xóm bảo: "Cô Cố ngồi xe con rời đi rồi, còn đẹp hơn xe của chú nữa cơ!"


Thẩm Bắc Mạc lập tức nhớ tới chiếc xe của lãnh đạo viện nghiên cứu hôm đó.


Hắn vội vàng dò hỏi khắp nơi, cuối cùng cũng moi được chút manh mối.


Lãnh đạo viện nghiên cứu đích thân gặp hắn.


"Đồng chí Cố là vợ cậu mà cậu lại là đoàn trưởng bộ đội, tôi có thể phá lệ tiết lộ một chút: Cô ấy đã tham gia vào dự án nghiên cứu tuyệt mật cấp cao nhất, nhiều hơn nữa thì tôi không thể nói."


Thẩm Bắc Mạc gần như phản xạ mà cãi lại: "Cô ấy chỉ là một trí thức trẻ bình thường, sao có tư cách tham gia nghiên cứu bảo mật cấp cao như thế?"


Lãnh đạo ngạc nhiên: "Cậu với đồng chí Cố kết hôn năm năm rồi mà không biết cô ấy là trí thức cao cấp du học về à?"


"Trước đây đội nghiên cứu đã mời cô ấy gia nhập, nhưng vì muốn kết hôn với cậu, cô ấy do dự rồi từ chối nhiều lần."


Thẩm Bắc Mạc nghẹn họng, không thốt được lời nào.


Hắn chợt nhớ lại, khi mới quen Cố Niệm, cô từng nói qua về chuyện học hành.



Nhưng hắn khi đó vốn là thằng lính thô kệch, chẳng hứng thú gì với chuyện học, lại càng không ưa mấy thứ liên quan nước ngoài.


Cô mới chỉ vừa mở lời, hắn đã cắt ngang, bảo không thích nghe, rồi kêu cô đừng nhắc tới nữa.


Sau đó, cô thật sự không nói thêm lần nào.


Giờ phút này, Thẩm Bắc Mạc mới nhận ra, hóa ra bản thân hắn hiểu về Cố Niệm ít ỏi tới mức nào.


Lãnh đạo viện nghiên cứu cũng dứt khoát từ chối: "Không được. Một khi cô ấy quyết định tham gia dự án thì phải tuân thủ nguyên tắc, trong năm năm không được liên lạc với thế giới bên ngoài."


Ông ta dừng lại một chút, rồi bổ sung: "Hơn nữa, chính đồng chí Cố cũng tự nói rõ: Lý do cô ấy tham gia nghiên cứu, một là để thực hiện lý tưởng, hai là... để rời xa cậu!"


Thẩm Bắc Mạc rời khỏi văn phòng, trong đầu vẫn không ngừng vang vọng câu cuối cùng của lãnh đạo... "Chính là để rời xa cậu."


Hắn bỗng nhớ tới cuốn lịch bị vẽ kín những vòng tròn đỏ.


Nhớ tới chiếc váy trắng hắn tặng nhưng đã bị cô cắt nát.


Nhớ tới củ khoai trên bàn cơm bị Cố Niệm cắn dở một miếng.


Nhớ tới dáng vẻ cô quấn khăn trên đầu, mặt mày trắng bệch, ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng như người vô hồn.


Nhớ tới việc, cô đã rất lâu rồi không cười với hắn nữa, hai người cũng đã rất lâu không nói chuyện tử tế với nhau...


Từng mảnh ký ức vụn vặt ập về trong đầu Thẩm Bắc Mạc.



Mỗi chuyện, đều đủ để chứng minh cô đã hoàn toàn thất vọng với hắn.


Chỉ là hắn, kẻ mù lòa này trước nay lại chưa từng nhận ra!


"Cố Niệm..."


Thẩm Bắc Mạc thì thào gọi tên cô, miệng đắng ngắt như nuốt phải hoàng liên, cay xót đến mức hắn không kìm được mà rơi nước mắt.


Hắn chỉ là cùng Kỷ Tư Khiết diễn kịch, cũng là để bảo vệ cô thôi, Cố Niệm cớ sao lại giận đến mức này chứ?


 


12


Lúc mới rời khỏi Thẩm Bắc Mạc, Cố Niệm đã từng nghĩ cô sẽ ít nhiều cảm thấy hụt hẫng, không quen.


Nhưng thực tế là, mỗi ngày cô đều bận rộn nghiên cứu đến mức chẳng có thời gian ăn cơm hay ngủ, căn bản không rảnh để nhớ tới cái tên Thẩm Bắc Mạc kia.


Hơn nữa, được làm việc cùng một nhóm người đồng chí hướng, mỗi ngày đối mặt với những vấn đề khoa học đầy thách thức khiến cô vui vẻ chưa từng có.


Lâu lâu khi mọi người rảnh rỗi một chút, bọn họ lại quay sang bàn chuyện tình cảm.


Cô không muốn nói, mọi người cũng chẳng ép hỏi, liền chuyển sang khen ngợi thành tích chuyên môn của cô.


“Về vệ tinh hồi quy, tiền bối trước kia đều nghĩ theo một hướng, tụi em cũng nối gót theo đó. Nếu không nhờ đồng chí Cố đưa ra hướng đi mới, giờ vẫn còn đang loay hoay tại chỗ!”



“Quả thật là nữ trung hào kiệt, câu này để dành cho đồng chí Cố là quá chuẩn!”


“Người như đồng chí Cố, đúng là gặp nhau muộn quá!”


Toàn là lời khen dành cho Cố Niệm.


Kể từ khi Kỷ Tư Khiết chen chân vào cuộc sống của cô, ngày nào Cố Niệm cũng phải đối diện với vô số lời chê bai, đã từ rất lâu rồi, chẳng có ai thật lòng khen cô như thế.


Hơn nữa, người theo đuổi cô cũng không ít.


Nhưng vì bị Thẩm Bắc Mạc và Kỷ Tư Khiết để lại bóng ma trong lòng, cô từ chối hết.


Chớp mắt đã bốn năm mười một tháng trôi qua.


Ngày vệ tinh hồi q** đ** tiên phóng thành công, cô cùng các đồng nghiệp xúc động đến bật khóc, la hét đến khàn giọng.


“Thành công rồi!”


Dự án thành công, viện nghiên cứu lập tức cho cô và mọi người kỳ nghỉ ba tháng thật dài.


Lãnh đạo còn báo cho cô biết, mẹ cô và hai anh trai đều đã quay về thành phố, cũng xem như "khôi phục chức vị".


Họ còn đưa thông tin liên lạc cho cô.


Cố Niệm lập tức gọi điện cho anh cả.



Anh cả bảo: “Anh đã nhờ người quen đến đón em, em cứ ở lại căn cứ đợi.”


“Người quen? Ai thế ạ?”


“Gặp rồi em sẽ biết.”


Nơi nghiên cứu này không phải ai cũng có thể tùy tiện vào.


Cố Niệm còn đang thắc mắc thì thấy một người đang tiến về phía cô.


Cô kinh ngạc: “Anh Sơn? Sao lại là anh?”


Người đàn ông đứng trước mặt cô cao một mét chín.


Không giống kiểu nam tính góc cạnh lạnh lùng như Thẩm Bắc Mạc, anh có ngũ quan tinh tế, môi đỏ răng trắng, thoạt nhìn như một công tử nhà quyền quý.


So với “đẹp trai”, anh hợp với chữ “xinh đẹp” hơn.


Giang Ngọc Sơn nhướng mày trêu: “Là anh thì thất vọng lắm à?”


Cố Niệm vội xua tay: “Không không! Chỉ là em nghe nói anh giờ đã là sư trưởng rồi, bận rộn trăm việc, sao lại có thời gian đến đón em?”


“Đúng lúc được nghỉ phép, tiện thể thôi.”


Anh chìa tay về phía cô: “Nào, đưa hành lý cho anh.”


Thập Niên 70: Cố Niệm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Cố Niệm Truyện Thập Niên 70: Cố Niệm Story Chương 9
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...