Thập Niên 70: Cố Niệm
Chương 8
Thẩm Bắc Mạc tự thấy mình nợ họ, liền hứa hẹn với Kỷ Tư Khiết.
Còn về phía Cố Niệm...
Chỉ cần hắn nói sau này sẽ không diễn kịch với Kỷ Tư Khiết nữa, đoán chừng cô cũng sẽ vui mừng không xiết.
Thẩm Bắc Mạc nói xong với Kỷ Tư Khiết liền chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên hắn nhớ ra, hôm nay chính là sinh nhật của Cố Niệm.
Hắn đã rất lâu rồi không cùng cô đón sinh nhật.
Thế nhưng, Thẩm Bắc Mạc còn chưa kịp ra khỏi cửa, thì bị Kỷ Tư Khiết chặn lại.
"Anh Bắc Mạc, Lạc Lạc lại bị người ta chửi là con hoang, mấy ngày nay toàn gặp ác mộng, cứ miệng gọi bố mãi. Tối nay anh có thể ở lại chơi với thằng bé một lát không?"
Lạc Lạc là con riêng, thường xuyên bị người ta dị nghị.
Thẩm Bắc Mạc nghe vậy thấy trong lòng áy náy, chần chừ giây lát rồi gật đầu đồng ý: "Được."
Dù sao hắn cũng không phải lần đầu vắng mặt trong sinh nhật của Cố Niệm, cùng lắm thì sang năm bù đắp cho cô vậy.
Thẩm Bắc Mạc ở lại nhà Kỷ Tư Khiết qua đêm.
Sáng sớm hôm sau, bất kể cô ta nói gì, hắn cũng từ chối hết, trong đầu chỉ một mực muốn đi tìm Cố Niệm.
Cô vừa tự sát, vừa được cứu về, hắn nên ở bên cạnh chăm sóc cô mới phải.
Trước khi đi, Thẩm Bắc Mạc còn đặc biệt xé bao kẹo sữa, lấy ra mấy viên.
Cố Niệm thích ăn ngọt.
Năm năm trước, trong lễ cưới, cô ăn một viên kẹo sữa mà vui cả nửa ngày.
Lần này, hắn mang kẹo tới gặp cô, lại nói cho cô tin tốt về việc trở về với gia đình, chắc chắn cô sẽ rất vui, sẽ không cãi vã với hắn nữa!
Thẩm Bắc Mạc vừa nghĩ tới cảnh Cố Niệm nhìn thấy kẹo sữa, tâm trạng liền phấn chấn hẳn lên.
Thế nhưng, khi hắn đến bệnh viện thì lại bị thông báo: "Thẩm đoàn trưởng, hôm qua ngài vừa rời đi thì vợ ngài cũng lập tức xuất viện luôn rồi."
Tâm trạng tốt đẹp của Thẩm Bắc Mạc lập tức tan biến: "Cô ấy xưa nay cứ chắt bóp keo kiệt, cái gì cũng tiếc, chắc lại thấy nằm viện tốn tiền nên tự ý về nhà rồi."
Thân thể còn chưa khỏe hẳn, không biết cô còn muốn bày trò gì nữa!
Sau này hắn sẽ đưa cho cô nửa tiền lương với trợ cấp, để cô đừng keo kiệt quá như vậy nữa.
Thẩm Bắc Mạc vừa bực vừa lo, lập tức lái xe về nhà.
Xe hơi là thứ hiếm hoi, dọc đường đi, thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ.
Cuối cùng, xe dừng lại trước căn nhà xập xệ nhất cả khu phố.
Thẩm Bắc Mạc bước vào: "Cố Niệm, em không chịu ở yên trong viện, lại chạy loạn cái gì..."
Không thấy bóng dáng người quen thuộc ấy đâu cả.
Đế giày lính dính đầy bụi đất.
Hắn cúi đầu nhìn nền đất, lần đầu tiên nhận ra căn nhà tân hôn của hắn với Cố Niệm lại tồi tàn đến vậy.
Bàn ăn thì cũ kỹ nhưng được lau chùi rất sạch sẽ.
Trên đó được đặt một tờ giấy ngay ngắn.
Là giấy chứng nhận kết hôn của bọn họ, ở góc trống có thêm một hàng chữ nhỏ, nắn nót.
Thẩm Bắc Mạc, ly hôn đi, tôi đi đây.
11
Thẩm Bắc Mạc nhìn dòng chữ trên tờ giấy chứng nhận kết hôn, cảm xúc trong lòng so với hoảng hốt lo lắng, càng nhiều hơn là phẫn nộ.
Hắn đã tốn biết bao tâm tư để bảo vệ Cố Niệm.
Cô không cảm kích lại còn toan tính hại mẹ con Kỷ Tư Khiết.
Hắn còn chưa kịp tính sổ với cô, vậy mà cô lại mơ mộng hão huyền, mở miệng đòi ly hôn?
Từ trước đến nay, Thẩm Bắc Mạc chưa từng thấy đôi vợ chồng nào lại đi ly hôn cả!
Đợi khi bắt được Cố Niệm về, hắn nhất định phải hỏi cho rõ:
Hắn không đánh cô, không mắng cô, cũng không ép cô sinh con, rốt cuộc cô ấm ức chỗ nào mà đòi bỏ đi?
Thẩm Bắc Mạc bực bội vứt giấy tờ lại, sải bước ra ngoài.
Sắp đến Tết rồi, dù đang giữa mùa đông giá rét, nhưng ngoài phố vẫn đông đúc người qua lại.
"Hai Lý, bác có thấy vợ cháu đâu không?"
"Không thấy."
"Mấy bác gái, các bác có thấy Cố Niệm đi ngang qua đây không?"
"Không thấy, có chuyện gì à?"
Thẩm Bắc Mạc vừa đi vừa hỏi khắp nơi, nhưng không ai có tin tức về Cố Niệm.
Cô không có phương tiện đi lại, có thể trốn được bao xa chứ?
Huống chi, hắn là đoàn trưởng, cho dù cô có chạy, hắn cũng sẽ kéo cô về bằng được!
Thẩm Bắc Mạc ghé sang nhà họ Thẩm.
Cố Niệm không có ở đó.
Đến tối muộn, cô cũng không trở lại.
Thẩm Bắc Mạc còn gọi điện về quê, hỏi mẹ và anh trai của Cố Niệm.
Bên kia sốt ruột hơn cả hắn: "Niệm Niệm không có ở nhà, vậy nó đi đâu rồi?"
"Thẩm Bắc Mạc, chúng tôi giao người lành lặn cho cậu, cậu không cho nó cơm ăn chúng tôi còn chưa đụng vào, chứ nếu để nó mất tích, chúng tôi tuyệt đối không để yên cho cậu!"
Thẩm Bắc Mạc ứng phó vài câu rồi cúp máy, lại tiếp tục dò xem mấy ngày nay Cố Niệm có mua vé tàu hỏa không.
Kết quả vẫn là không.
Cô cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy!
Đến lúc này, Thẩm Bắc Mạc mới thật sự cuống lên.
Kỷ Tư Khiết cũng tới giúp hắn tìm người: "Anh Bắc Mạc, có khi nào chị dâu có người khác ở bên ngoài rồi bỏ trốn với người ta không..."
"Câm miệng!"
Thẩm Bắc Mạc thực sự không chịu nổi nữa, giận dữ quát thẳng cô ta.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng nổi nóng với Kỷ Tư Khiết như vậy.
Cô ta bị dọa giật mình, uất ức nói: "Em không có ý gì khác, chỉ là... đây là khả năng hợp lý nhất thôi mà."
"Tôi bảo cô câm miệng, không nghe rõ à?"
Tết Nguyên Đán đã trôi qua, Thẩm Bắc Mạc vẫn chưa tìm được Cố Niệm, lòng nóng như lửa đốt, càng lúc càng mất kiểm soát.
Nhưng hắn nhớ rất rõ, lần trước hắn đi làm nhiệm vụ tuyệt mật, suýt chết trong rừng, chính Cố Niệm là người bất chấp nguy hiểm, cõng hắn từ trong núi ra ngoài.
Thập Niên 70: Cố Niệm
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Cố Niệm
Story
Chương 8
10.0/10 từ 37 lượt.
