Thập Niên 70: Cố Niệm
Chương 4
Nhưng do hai người ít khi gặp nhau, mãi vẫn không có thai.
Lần này rốt cuộc mang thai được, lại không ngờ mất đi như vậy.
Cố Niệm cay sống mũi, không kìm được, nước mắt tuôn rơi.
Chính lúc này, Thẩm Bắc Mạc bước vào: “Khóc à? Cô còn mặt mũi mà khóc?”
“Cô có biết không, sau khi bị cô đẩy xuống sông, Tiểu Khiết sợ đến mức liên tục gặp ác mộng!”
Hắn siết chặt cổ tay Cố Niệm, nghiến răng nghiến lợi.
Cô bị hắn bóp đến mức cổ tay như muốn gãy, đau đến run rẩy: “Thẩm Bắc Mạc, buông tay! Tôi không đẩy cô ta, là cô ta đá tôi...”
“Câm miệng, còn dám ngụy biện! Là tôi quá nuông chiều cô nên cô mới dám hại xong Lạc Lạc lại hại Tiểu Khiết. Lần này tôi nhất định phải cho cô vào tù mấy hôm để nhớ đời!”
Cố Niệm vừa bị lạnh vừa sẩy thai, toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực để phản kháng.
Cô ngồi thụp xuống đất: “Tôi không đi.”
Vài ngày nữa sẽ có người tới đón cô làm nghiên cứu, cô còn phải ở nhà chờ.
“Không phải cô muốn là được!”
Thẩm Bắc Mạc ngang nhiên bế cô lên.
Cố Niệm cố gắng giãy giụa trong lòng hắn, vừa giải thích: “Tôi không đẩy cô ta, là cô ta đá tôi xuống, rồi tự nhảy theo!”
“Cô là một con vịt cạn, nếu thực sự bị đá xuống nước, giờ còn sống nhăn răng mà cãi nhau với tôi chắc?”
“Tôi may mắn, được người ta cứu.”
“Trời rét thế này, bờ sông không một bóng người mà cô vừa khéo được cứu? Cô bịa đi, cứ tiếp tục bịa!”
Thẩm Bắc Mạc ôm cô ra ngoài, nhét thẳng vào xe.
Trước kia Cố Niệm từng thấy Kỷ Tư Khiết ngồi xe hắn, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa mơ tưởng một ngày nào đó cũng được ngồi thử.
Nhưng cô không ngờ, lần đầu tiên ngồi xe hắn lại trong hoàn cảnh như thế này.
Cố Niệm muốn mở cửa nhảy xuống, nhưng không biết cách mở khóa.
Cô chỉ có thể đập mạnh vào cửa kính: “Thẩm Bắc Mạc, thả tôi ra!”
Thẩm Bắc Mạc hoàn toàn không để tâm đến cô.
Xe lăn bánh, Cố Niệm nhìn hắn qua làn nước mắt, nghẹn ngào bật khóc: “Tại sao… tại sao anh luôn không tin tôi?”
“Vì cô suốt ngày nói dối, căn bản không đáng tin!”
Ánh mắt Thẩm Bắc Mạc thoáng qua chút đau lòng nhưng rất nhanh chỉ còn lại sự căm tức vì thất vọng.
Cố Niệm tuyệt vọng đến cực điểm: “Tôi nói dối? Cùng một sự việc, tôi và Kỷ Tư Khiết mỗi người một lời, đều không có bằng chứng, sao anh lại tin cô ta mà không tin tôi? Tại sao anh lại khẳng định tôi là người nói dối?”
“Tiểu Khiết lớn lên cùng tôi từ nhỏ, tôi hiểu tính cô ấy, cô ấy tuyệt đối không bịa chuyện vu khống ai!”
“Cho nên, rốt cuộc chỉ vì anh thiên vị cô ta, tin cô ta hơn đúng không?”
Nghe vậy, Thẩm Bắc Mạc quay đầu, tức giận nhìn cô: “Liên quan gì đến thiên vị? Tôi nói đó là sự thật!”
Cố Niệm nhìn hắn chằm chằm, nước mắt không thể kìm nén, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Không phải vì hắn không yêu cô mà đau khổ.
Chẳng qua là… cô sớm nên rời đi, thay vì ngu ngốc hy vọng hắn sẽ quay đầu lại.
6
Nhưng đúng như lời Kỷ Tư Khiết từng nói, chính vì được hắn nuông chiều quá mức, Cố Niệm mới trở nên vô pháp vô thiên như vậy.
Hắn không thể tiếp tục dung túng cô nữa.
Thẩm Bắc Mạc nhẫn tâm quay đầu, không nhìn cô thêm một lần.
Thấy vậy, Cố Niệm cũng không buồn tranh cãi gì thêm.
Những kinh nghiệm trong quá khứ đã cho cô biết, tranh cãi chỉ là uổng phí nước bọt.
Cô chỉ ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu trôi nổi hình ảnh những tháng năm từng có cùng Thẩm Bắc Mạc.
Khi hắn vớt cô lên từ dưới sông, đó là cái nhìn đầu tiên đã động lòng. Sau đó quấn lấy không buông, theo đuổi ráo riết.
Hắn dáng dấp tuấn tú, lại là đoàn trưởng, còn là ân nhân cứu mạng. Cô làm sao có thể không động lòng?
Thẩm Bắc Mạc khi ấy thật sự đối xử với cô rất tốt.
Ngoài phần lương để lại cho gia đình, tem phiếu tiền lương của hắn thì gạo, vải, đường,... tất cả đều đưa hết cho cô.
Có người ganh tỵ nói: “Đoàn trưởng Thẩm theo đuổi người ta mà hào phóng thế này, không sợ Cố trí thức coi thường anh là thô lỗ, đến cuối cùng công dã tràng sao?”
Thẩm Bắc Mạc mắng lại người kia một trận: “Ông đây tình nguyện, liên quan gì đến mấy người? Mấy thứ nhỏ ấy cũng tiếc, chỉ biết ngồi không đòi ăn sẵn, chẳng trách cả đời là đồ ế!”
Nhưng chỉ cần Cố Niệm bị tên lưu manh trêu chọc, đầu gối xước một vết nhỏ, hắn đã xót đến đỏ cả mắt, suýt chút nữa đánh chết người ta tại chỗ.
Cho đến lần đó, cô theo phu nhân của sư trưởng đi mua sắm, bị gián điệp bắt cóc.
Phu nhân sư trưởng bị hành hạ đến chết.
Còn cô thì cũng bị giày vò đến thoi thóp, suýt nữa mất mạng.
Thẩm Bắc Mạc lúc ấy sợ đến tái mặt.
Kỷ Tư Khiết chủ động đề nghị: cô ấy là nữ quân nhân, so với Cố Niệm càng quen đối phó những chuyện thế này, sẵn lòng thay cô làm “bia đỡ đạn”.
Từ lần đó, hôn nhân giữa Cố Niệm và Thẩm Bắc Mạc bỗng trở thành một mối quan hệ ba người.
“Đến nơi rồi, xuống xe.”
Giọng nói lạnh lẽo của Thẩm Bắc Mạc vang lên, kéo Cố Niệm ra khỏi dòng ký ức.
Cô hoàn hồn, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài, mới hay đã đến đồn cảnh sát.
Hắn thật sự muốn để cô vào tù.
Thẩm Bắc Mạc thấy cô chần chừ, liền thô bạo kéo cô xuống xe.
Cố Niệm bám chặt vào cửa xe không chịu buông: “Người bị đẩy xuống sông là tôi! Tôi còn sảy thai nữa! Là mấy đứa trẻ ven sông cứu tôi, chuyện sảy thai bác sĩ cũng có thể chứng minh!”
Thập Niên 70: Cố Niệm
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Cố Niệm
Story
Chương 4
10.0/10 từ 37 lượt.
