Thập Niên 70: Cố Niệm

Chương 3


Lồng ngực Cố Niệm nặng trĩu, nghẹn đến khó chịu.


Nhưng suốt những năm qua, cô đã nói đủ nhiều rồi.


Hắn không hiểu cô, cho rằng cô vô lý gây sự.


Cô cũng không hiểu hắn, chỉ cảm thấy tình cảm của hắn dễ thay đổi.


Giờ đây, khi nhìn người đàn ông mà mình từng yêu sâu đậm, Cố Niệm thậm chí không còn muốn tranh luận nữa.


Cô đưa tay chạm vào trán vẫn đang đau nhức: “…Anh nói đúng.”


“Em hiểu cho anh là tốt rồi.”


Thẩm Bắc Mạc thấy vết thương trên trán cô, lòng lại mềm xuống, giọng cũng dịu đi.


Hắn ôm cô vào lòng, hôn lên mái tóc cô, hơi thở dần trở nên nặng nề.


“Vợ à, chúng ta lâu rồi chưa…”


Tay hắn bắt đầu luồn vào bên trong áo cô.


 


4


Cố Niệm cố nhịn cơn ghê tởm, siết chặt tay hắn: “Tôi…”



Cô còn chưa kịp viện cớ nói mình đến kỳ kinh nguyệt thì Kỷ Tư Khiết đã hớt hải chạy vào.


“Anh Bắc Mạc, thằng bé cứ đòi ngủ với bố, em không dỗ được nó nữa rồi.”


“Thằng nhóc này, càng ngày càng bám người.”


Thẩm Bắc Mạc cười bất đắc dĩ buông Cố Niệm ra. Sau đó hắn cầm áo khoác, vòng tay ôm lấy Kỷ Tư Khiết rồi đi ra ngoài.


Họ ở trong đơn vị, thường xuyên quấn lấy nhau.


Mỗi năm Thẩm Bắc Mạc về phép thăm nhà, phần lớn thời gian đều dành cho mẹ con cô ta.


Giống như trước kia, hắn đi một cái là qua cả đêm.


Sáng hôm sau, Thẩm Bắc Mạc vẫn chưa về.


Nhưng hắn đã gọi bố mẹ và chị gái đến nhà, thay hắn “làm công tác tư tưởng” cho Cố Niệm.


“Niệm Niệm à, mẹ biết Tiểu Mạc có lỗi với con, làm mẹ như mẹ cũng thấy áy náy.”


“Nhưng dù sao đi nữa, con cũng không nên hại đứa nhỏ. Mà mấy năm nay, con với Tiểu Mạc cũng không sinh được con nào hay cứ coi thằng bé là con nuôi sau này dưỡng già, chẳng phải tốt lắm sao?”


“Con trước đây hiền lành lắm, sao giờ lại thành ra như vậy?”


Cố Niệm giải thích với họ: “Cháu không làm chuyện gì hại đứa nhỏ cả, là họ vu khống cháu!”


Chị gái của Thẩm Bắc Mạc thở dài: “Cả làng đều biết rồi, còn chối làm gì nữa?”


Họ vây lấy Cố Niệm như thể cô là tội phạm giết người.



Trước cửa nhà cũng có một đám người đứng hóng chuyện.


Cố Niệm bị dồn ép đến mức không thở nổi: “Nếu mọi người cảm thấy tôi không xứng với Thẩm Bắc Mạc thì cứ để anh ta ly hôn với tôi, tôi chấp nhận.”


“Nhưng chuyện tôi không làm, đừng ai mong ép tôi nhận!”


Cố Niệm đẩy đám đông ra, một mình chạy về phía bờ sông.


Trước đây cô luôn mong Thẩm Bắc Mạc về nhà.


Nhưng giờ, cô chỉ mong hắn đừng bao giờ quay lại.


Mỗi lần hắn trở về là cô lại bị đổ thêm một đống tội danh.


May mắn thay, cuối cùng cô cũng tìm được cơ hội để rời xa hắn.


Trên mặt sông phủ một lớp băng mỏng, phản chiếu khuôn mặt sưng đỏ, gầy gò của Cố Niệm.


Chẳng mấy chốc, bên cạnh xuất hiện thêm một gương mặt nữa.


Là Kỷ Tư Khiết.


Cố Niệm vừa nhìn thấy cô ta đã thấy chán, quay đầu bỏ đi nhưng lại bị kéo lại.


Trước kia, cô ta còn ra vẻ chị em thân thiết với Cố Niệm, giờ thì không thèm giả vờ nữa.


“Cố Niệm, cảm giác bị người ta chỉ trỏ sau lưng, khó chịu lắm phải không?”


Cố Niệm hất tay cô ta ra, chán ghét nói: “Cũng chẳng thấy danh tiếng của cô với Thẩm Bắc Mạc tốt đẹp hơn tôi là bao, cô đắc ý cái gì?”



Kỷ Tư Khiết mặt biến sắc: “Ít nhất tôi sống còn hơn cô! Cố Niệm, nếu không muốn thảm hơn nữa, thì mau chóng ly hôn đi!”


“Nếu cô có bản lĩnh thì bảo Thẩm Bắc Mạc tự đi làm đơn ly hôn.”


Cô ta tưởng cô không muốn ly hôn sao?


Cố Niệm từng đưa đơn ly hôn nhưng bị trả về, còn bị Thẩm Bắc Mạc mắng thậm tệ.


Nhưng Kỷ Tư Khiết lại tưởng cô đang cố khoe khoang, sắc mặt trở nên méo mó vì tức giận.


“Cố Niệm, cô đừng tưởng anh Bắc Mạc thật sự yêu cô nên mới để tôi làm bia đỡ đạn nhé? Vậy đoán thử xem, nếu chúng ta cùng rơi xuống nước, anh ấy sẽ cứu ai?”


Vừa nghe thấy câu đó, lòng Cố Niệm bỗng dâng lên dự cảm bất an, quay người định chạy.


Nhưng Kỷ Tư Khiết dù sao cũng xuất thân từ đơn vị, phản ứng nhanh nhẹn.


Cô ta đá một cú khiến Cố Niệm rơi xuống sông rồi cũng nhảy theo ngay sau đó.


Nước sông lạnh buốt như dao cắt, khiến thân thể Cố Niệm đau nhức như bị đâm xuyên.


Cô vùng vẫy trong dòng nước, chỉ còn lại sự sợ hãi: “Cứu với… Thẩm Bắc Mạc, cứu tôi…”


Cô vốn là người không biết bơi, hoàn toàn là “vịt cạn”.


Cô quen Thẩm Bắc Mạc cũng vì một lần bị rơi xuống nước, hắn đã cứu cô và nói là yêu từ cái nhìn đầu tiên.


Cố Niệm nhìn thấy Thẩm Bắc Mạc không do dự nhảy xuống sông, tưởng rằng đó là tia hy vọng sống sót của mình.


Thế nhưng hắn bơi vụt qua người cô, không chút ngập ngừng, thẳng tiến về phía Kỷ Tư Khiết đang ở xa hơn.



 


5


“Tiểu Khiết, đừng sợ, anh đến cứu em đây!”


Trong mắt Thẩm Bắc Mạc chỉ có Kỷ Tư Khiết. Hắn ôm lấy cô ta, không chút do dự quay người rời đi, đến cả một ánh mắt cũng không ngoái lại.


Khoảnh khắc đó, Cố Niệm chỉ thấy tim mình cũng cùng lúc chìm vào hầm băng.


Cô từng nghĩ, cùng lắm thì hắn chỉ là thay lòng đổi dạ, nhưng ít nhiều vẫn còn chút tình nghĩa với cô.


Thì ra, cô vẫn đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng hắn.


Cố Niệm vùng vẫy đến cạn kiệt sức lực, cơ thể không ngừng chìm xuống.


Cô tưởng mình sẽ chết như vậy, thì một khúc gỗ mục trôi tới, cô cố sức ôm lấy, không ngừng gào lên cầu cứu.


Trôi tận bảy, tám dặm, mới được mấy thiếu niên chơi đùa ở bờ sông cứu lên.


Khoảnh khắc được kéo lên bờ, Cố Niệm đã không còn chống đỡ nổi nữa, ngất lịm đi.


Lúc tỉnh lại, bụng đau dữ dội, trên người đã được thay đồ bệnh nhân.


Bác sĩ bước vào, giọng đầy tiếc nuối nói: “Đồng chí Cố, cô bị sẩy thai rồi.”


Nghe vậy, một lúc lâu sau Cố Niệm vẫn không thể phản ứng kịp.


Sau khi kết hôn với Thẩm Bắc Mạc, hắn luôn khao khát có một đứa con, thậm chí đã đặt sẵn mấy cái tên.


Thập Niên 70: Cố Niệm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Cố Niệm Truyện Thập Niên 70: Cố Niệm Story Chương 3
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...