Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 80: Thế tội
Một cơn choáng váng trời đất đảo lộn ập đến, Bạch Vi ngã nhào xuống sàn gỗ — chính xác hơn là ngã thẳng lên người Nolan. Cả hai cùng lăn ra sàn gác mái của quán cà phê King's Cross. Ngay sau đó, Finn, Leon và Hall cũng lần lượt rơi xuống, tạo nên một chuỗi tiếng "bịch bịch" nặng nề vang vọng trong không gian chật hẹp.
Năm người lạc vào khối vuông cuối cùng cũng trở về thế giới thực.
"Đây là chỗ nào vậy?" Leon trừng mắt nhìn quanh gác mái. Rõ ràng ông còn đang ở tầng hầm nhà thờ Thánh Marian, sao chớp mắt đã đến nơi này?
Hall cũng không hiểu vì sao đã rời khỏi khối vuông mà vẫ không quay về điểm ban đầu. Nhưng lúc này, tâm trí của ông đã bị những chuyện khác chiếm trọn. Tất cả những gì xảy ra trong khối vuông khiến ông không thể không nghi ngờ sự kiên trì của mình suốt mấy năm qua. Ông từng theo chân Leon và Yee đến bãi đất hoang sau quán bar, tận mắt chứng kiến người thợ săn kia là người ra tay tấn công Leon trước.
Ông ý thức rất rõ sự đáng sợ của gã đó. Rõ ràng là con người, nhưng lại giống hệt một con quái vật khát máu. Nếu để thứ quái vật như vậy tự do lang thang giữa đám đông, hậu quả sẽ khủng khiếp đến mức nào? Phải chăng năm xưa, trưởng quan Eugene đã biết điều gì đó nên mới thả Hồng Phương A đi? Một con người bình thường sao có thể chế ngự được loại quái vật ấy — e rằng chỉ có Hồng Phương A, kẻ cũng sở hữu dị năng, mới đủ sức đối đầu.
"Finn?" Giọng Bạch Vi kéo mọi người trở lại thực tại.
Finn nằm bất động trên sàn, mãi vẫn chưa gượng dậy. Lửa niết bàn trong khối vuông không phải thứ có thể xem thường, nó đã gây tổn hại nghiêm trọng đến cơ thể anh ta.
"Người này là ai?" Leon lau mặt, hỏi.
Bạch Vi thản nhiên đáp: "Chính là hung thủ trong vụ án phân xác thiếu nữ ở ga King's Cross."
Leon: ......
Hall: ......
"Đã tìm được hung thủ rồi sao?" Hall ho khẽ một tiếng, lúng túng xoa xoa thắt lưng.
Bạch Vi như không nhìn thấy vẻ bối rối của ông: "Đúng vậy. Vốn dĩ viên cảnh sát phụ trách vụ án này đã bỏ ngang, may mà sau đó có người khác tiếp nhận, làm việc tận tâm nên nhanh chóng phá án, không để xảy ra oan sai. Ngài thấy tôi nói có đúng không?"
Hall: "Khụ... cô nói rất có lý."
Bạch Vi tiếp lời: "Nhưng nếu thật sự tồn tại oan sai, thì kẻ phải gánh tội cũng đáng đời thôi — ai bảo không chịu nói rõ tình hình, tự dưng gây ra bao phiền phức không cần thiết. Ngài Leon, ngài thấy có đúng không?"
"Hả? Đúng không? Ờ... chắc là đúng." Leon giả vờ thản nhiên đi qua đi lại hai bước, rồi thò đầu về phía Nolan, nói lảng đi: "À... quý ngài số bốn? Hay anh qua xem thử Vi có bị thương không? Tôi thấy con bé trông có vẻ yếu lắm..."
"Người trông có vẻ yếu" là Bạch Vi lạnh lùng nhìn Leon, ánh mắt như muốn khoét thủng mặt ông.
Bản năng mách bảo Nolan rằng lúc này kẹt giữa hai phe là cực kỳ không khôn ngoan, vì thế hắn chân thành nói: "Tình trạng của cây cỏ độc này không ổn lắm. Nếu muốn giao cho cảnh sát trong khi vẫn còn giữ được một hơi thở, e là phải tốn chút công sức."
Quả nhiên câu nói này đã dời sự chú ý của Bạch Vi: "Có cách sao?"
Nolan thuận theo: "Anh có thể thử."
Leon khịt mũi hừ lạnh một tiếng.
Đúng lúc đó, cửa gác mái bỗng vang lên tiếng va đập.
Bạch Vi và Nolan liếc nhìn nhau, Leon đã bước tới mở cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một thứ gì đó sặc sỡ lao thẳng vào mặt Leon, khiến ông giật mình quát lớn.
"Blackberry?" Bạch Vi kinh ngạc, bước tới kéo con vẹt da hổ ra khỏi người Leon.
Blackberry đập cánh loạn xạ: "Vi! Sao cô lại đột nhiên biến mất vậy? Dọa ta chết khiếp! Cái gác mái này là sao thế? Ta canh ở đây mấy ngày liền, vừa nãy cửa gác mái tự dưng xuất hiện. Ơ? Sao cô lại ở cùng Nolan? Hai người các cô..."
"Chuyện đó để sau hãy nói." Sắc mặt Bạch Vi trở nên nghiêm túc.
"Từ lúc ta bảo ngươi dẫn Luke đến quán cà phê tới giờ, đã bao lâu rồi?"
"Bốn ngày."
Bốn ngày — đủ để xảy ra rất nhiều chuyện.
Bạch Vi bước ra ngoài. Hành lang đã bị phong tỏa, trên tường và sàn nhà một bên còn có những vòng tròn ký hiệu vẽ bằng phấn.
"Con rối đâu?" Bạch Vi hỏi.
Blackberry đáp: "Bị cảnh sát mang đi rồi."
"Những cô gái ở hậu viện thế nào?"
"Còn sống, Luke đã đưa họ vào bệnh viện."
Chứng cứ đã nằm trong tay cảnh sát, còn hung thủ... Bạch Vi liếc nhìn Finn đang bất tỉnh trên sàn.
"Nhưng mà," Blackberry xoa xoa hai cánh, "Mọi chuyện không hoàn toàn giống kế hoạch ban đầu."
"Gã thợ múa rối đã nhận tội." Blackberry nói.
"Thợ múa rối?" Bạch Vi thoáng ngẩn ra, "Thợ múa rối nào?" Ngay giây sau, sắc mặt cô biến đổi:
"Ngươi nói Seon à?"
Blackberry gật đầu.
"Seon đã nhận tội thay Finn, bị cảnh sát đưa đi rồi."
Một giọng nói xen ngang: "Seon làm sao?"
Finn không biết tỉnh lại từ lúc nào, chống tay ngồi dậy, lạnh lùng nhìn Bạch Vi: "Hắn nhận tội thay tôi sao?"
Sắc mặt anh ta tái nhợt, trông vô cùng yếu ớt.
"Anh ta không liên quan đến những chuyện này." Finn nói.
Bạch Vi nhìn anh ta, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Xem ra, vị trí của anh trong lòng anh ta không hề nhẹ."
Finn im lặng giây lát, thấp giọng nói: "Có thể cho tôi gặp anh ta không?"
Hall khoanh tay, trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Được, tôi sẽ sắp xếp. Nhưng khi hai người gặp nhau, tôi phải có mặt."
Finn: "Cảm ơn."
Ngừng một chút, anh ta lại hỏi: "Cô ấy... có thể đi cùng tôi không?" Anh chỉ về phía Bạch Vi.
Bạch Vi hơi bất ngờ, không hiểu vì sao Finn lại đưa ra yêu cầu này.
Hall liếc nhìn cô một cái: "Được."
Nhận được câu trả lời chắc chắn, Finn thở phào một hơi, rồi không kìm được mà ho sặc sụa.
Nolan đỡ lưng anh ta: "Anh cần kiểm soát cảm xúc, nếu không e là chưa kịp gặp Seon đã không trụ nổi rồi."
Cả nhóm rời quán cà phê bằng cửa bên.
Hall quay về đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam, còn Bạch Vi và những người khác thì hướng về phố Charing. Tình trạng của Finn không tốt, đành phải theo Bạch Vi về số 58 phố Charing trước.
Bạch Vi lo sợ Leon sẽ bị người khác nhận ra, nhưng nỗi lo ấy rõ ràng là thừa thãi. Sau một thời gian lăn lộn trong khối vuông, cả bọn đều lem luốc bụi bặm, mặt mũi xám xịt; riêng Leon thì quần áo rách nát tả tơi, đến mức chẳng ai liên hệ nổi ông với ông chủ đoàn xiếc Thung lũng Vàng.
Đúng lúc ấy, một cậu bé bán báo chạy như bay tới, vừa chạy vừa phấn khích vung tờ báo trên tay rao to: "Tin lớn đây! Tin lớn đây! Hung thủ vụ án ở ga King's Cross đã sa lưới rồi!"
Cậu bé lướt qua như cơn gió, làm rơi vài tờ báo xuống đất.
Bạch Vi cúi xuống nhặt lên. Trang nhất là bức ảnh cỡ lớn của Seon. Khoảnh khắc anh ngẩng đầu nhìn ống kính đã bị phóng viên bắt trọn — dường như không quen đối diện với ánh đèn flash, hàng mày anh hoảng hốt cau chặt, đôi mắt mở to tròn như kẻ vừa bị dọa sợ.
Finn chỉ liếc qua một cái rồi quay đi.
Cánh cổng số 58 phố Charing vẫn đóng chặt, những dòng sơn chửi rủa vẫn loang lổ trên bức tường bên ngoài, chỉ là không còn ai ném trứng thối hay rau héo vào đây nữa.
Leon như không hề nhìn thấy những lời nguyền rủa ấy, ông vẫn đẩy cửa bước vào.
Trong sân vẫn y nguyên như lúc Bạch Vi rời đi. Bức tượng mặt tròn đứng giữa đài phun nước khô cạn, thỉnh thoảng xoa tay, hà hơi sưởi ấm. Angelo ngồi xổm dưới chân tượng, cúi đầu mày mò không biết đang làm gì. Lillian đang trò chuyện với Cancun, hai người chuẩn bị khiêng một giỏ khoai tây ra hậu viện. Cây roi đuôi đứng lặng lẽ ở một góc sân, dưới tán cây thỉnh thoảng có những tinh linh nhỏ xíu cỡ ngón tay cái chạy qua từng tốp.
Người phát hiện ra họ đầu tiên là Koen.
"Vi về rồi!"
"Lão đại Leon về rồi!"
Giọng cậu thiếu niên vang lên đầy chói tai giữa khoảng sân yên tĩnh. Angelo và Sid đồng loạt quay đầu lại, sững sờ nhìn về phía cửa. Lillian hét lên một tiếng, vứt giỏ xuống, lao thẳng về phía Bạch Vi, ôm chầm lấy cô.
"Vi! Vi! Vi!" Cô gái trẻ ôm cổ Bạch Vi, vừa nhảy vừa reo.
Động tĩnh này sớm đã kinh động cả tòa nhà. Becky thò nửa người ra khỏi cửa sổ tầng trên, vừa cười tủm tỉm vừa giũa bộ móng sơn đỏ thắm: "Ha, Sid, tôi thắng rồi nhé, tôi cá Vi sẽ về trong vòng năm ngày mà!"
Sid chống nạnh, đang tức vì sắp mất thêm một túi vàng, nhưng vừa chạm phải ánh mắt vô tội của Bạch Vi liền xìu xuống, phất tay hào sảng: "Cầm đi, cầm đi, hôm nay gia vui!"
"Người này là ai vậy?" Lillian quay sang nhìn Finn.
Bạch Vi khựng lại, chưa biết giới thiệu thế nào thì đã nghe Angelo lạnh lùng nói: "Chính là hung thủ thật sự của vụ án giết người hàng loạt."
Tiếng cười nói trong sân lập tức tắt ngấm.
Niềm vui trong mắt Lillian tan biến, cô cảnh giác nhìn chằm chằm Finn, nhe ra cặp răng nanh mảnh nhọn như rắn.
Sát khí và lệ khí bỗng dưng dâng lên trong đoàn xiếc khiến Finn khẽ rùng mình, anh ta lại không kìm được mà ho khan.
Nolan đỡ lấy vai anh ta, thay anh ta chắn bớt áp lực vô hình ấy.
Bạch Vi thầm nghĩ, không thể để Finn chết ở đây được, bèn ngước mắt cầu cứu nhìn Leon.
Leon liếc cô một cái, rồi vỗ tay đánh "bốp": "Được rồi, thả lỏng nào, chẳng phải đều đã về rồi sao. Mọi người ai làm việc nấy đi. Bếp hôm nay có món gì ngon không? Tôi đói rồi. Này, lão Hope, lâu rồi không gặp..."
"Lâu rồi không gặp, Leon." Lão quản gia mỉm cười nhìn khắp sân, "Tối nay nhất định phải ăn mừng cho đàng hoàng."
Leon khoác vai mấy thanh niên tổ đấu, gọi cả người huấn luyện thú và vài người trong nhóm xiếc cùng đi về phía hậu bếp.
Không khí căng như dây đàn trong sân lập tức tan biến.
Lão Hope quay sang Bạch Vi nói: "Để tôi sắp xếp chỗ ở cho quý ngài đây. Cô yên tâm, tôi biết nên làm thế nào."
Nolan nhíu mày, một lúc sau khẽ thở dài: "Tôi đi cùng anh ta." Lúc này hắn chỉ muốn cùng Bạch Vi quay về tháp, nhưng tình trạng của Finn quá tệ, hắn không thể không trông chừng.
Bạch Vi nhìn thấu tâm tư của Nolan. Nhân lúc Hope đang nói chuyện với Finn, cô nhanh chóng ôm lấy eo hắn, thì thầm bên tai: "Vất vả cho anh rồi, đợi mọi chuyện xong xuôi, em sẽ bù đắp cho anh đàng hoàng."
Nolan nhàn nhạt liếc cô một cái: "Em nói đấy nhé."
"Ừ, em nói." Bạch Vi cam đoan.
Cuộc nói chuyện giữa Hope và Finn nhanh chóng kết thúc. Nolan thu lại ánh nhìn, theo Hope rời đi.
Chỉ trong chốc lát, sân viện trở nên vắng lặng.
Bạch Vi đi tới bên đài phun nước, dùng khuỷu tay huých Sid: "Mấy ngày nay ổn cả chứ?"
Sid vuốt cằm, đẩy Angelo một cái: "Vi hỏi kìa."
Angelo chống tay bất ngờ, bị đẩy suýt thì ngã nhào. Anh nhìn Sid rồi lại nhìn Bạch Vi, cuối cùng thở phào một hơi: "Vi, hôm đó cô dọa tôi chết khiếp." Trời mới biết khi cả gác mái biến mất ngay trước mắt, anh đã sợ hãi đến mức nào.
"Tôi cứ tưởng cô..." Anh khựng lại, vội vàng "phì phì" mấy tiếng xua xui, "Lần sau đừng thế nữa được không? Cùng lắm thì chúng ta rời khỏi Đa Luân, trời đất mênh mông, thiếu gì chỗ cho đoàn xiếc Thung lũng Vàng dung thân?" Từ lúc Becky mất liên lạc, rồi đến Bạch Vi bị không gian nuốt chửng, Leon lại bặt vô âm tín, mấy ngày nay anh chẳng có lấy một giấc ngủ yên.
Bạch Vi bật cười.
Angelo ngượng ngùng xoa mặt: "Sau này việc kiểu này tôi không làm nữa đâu, tim chịu không nổi."
"Tôi có nói thế đâu, sao anh đá tôi!"
"Không đá anh thì đá ai?"
Bạch Vi cười đến không ngớt, mãi một lúc sau mới hỏi: "Sao không thấy Brian đâu, anh ấy chưa về à?"
"Về từ lâu rồi." Sid vừa vật lộn với Angelo, người thì túm tóc xoăn của đối phương, người thì khóa chặt cánh tay còn lại, đang đến hồi phân thắng bại, vừa nói, "Chỉ là bị thương chút thôi."
"Brian bị thương sao?" Bạch Vi kinh ngạc.
"Bỏng nặng, lại còn ngâm dưới nước suốt cả một đêm." Giọng Angelo nghiến ra từ kẽ răng, "Ái da! Sid, sao anh lại đánh vào mặt tôi! Đánh người không đánh mặt, cái luật này anh không biết à?"
Bạch Vi cạn lời nhìn hai kẻ như trẻ con đang quấn chặt lấy nhau, phủi bụi trên người rồi quay lưng đi về phía phòng của Brian.
Brian ở trong khu sân nhỏ của tổ đấu. Lúc này, trong phòng anh vẫn còn sáng đèn.
Bạch Vi băng qua sân, nhẹ nhàng gõ cửa mấy cái. Bên trong vang lên tiếng sột soạt khe khẽ, rồi tiếng bước chân tiến lại gần cửa.
"Vi?" Brian khoác áo ngoài, thoáng sững người, rồi nhếch môi cười, "Cô về rồi!"
"Anh ổn chứ?" Bạch Vi hỏi đầy lo lắng.
"Vết thương nhẹ thôi." Brian nghiêng người tránh sang một bên, "Vào nói chuyện đi."
Đây là lần đầu tiên Bạch Vi bước vào phòng của Brian, chúng đơn sơ đến mức khó tin. Chỉ có một chiếc giường gỗ, một cái ghế, ngoài ra chẳng còn gì khác. Brian gãi đầu, dường như cũng nhận ra sự sơ sài ấy. Anh kéo chiếc ghế duy nhất trong phòng lại, dùng tay áo lau qua loa mấy cái: "Cô ngồi đi."
Bạch Vi đâu dám: "Anh là người bị thương, anh ngồi đi."
"Không được, cô ngồi." Brian kiên quyết.
Brian nắm lấy vai Bạch Vi, nhấc bổng cô lên rồi ấn thẳng xuống ghế: "Ngồi."
Bạch Vi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy mình ngồi ngay ngắn trên ghế rồi.
"Cô muốn hỏi tôi, tối hôm xảy ra án mạng, Leon đã đi đâu, đúng không?" Brian đi thẳng vào vấn đề.
Chưa kịp để Bạch Vi gật đầu, anh đã bắt đầu kể lại toàn bộ quá trình theo dõi.
Mãi đến khi ngọn nến trong phòng tóe lửa nơi tim bấc, Bạch Vi mới bừng tỉnh khỏi câu chuyện ấy. Lượng thông tin quá lớn, mà nhiều chi tiết lại khiến cô nghĩ mãi không ra.
Cô do dự giây lát: "Anh chắc chắn... tối hôm đó Leon đã đến nhà thờ Thánh Marian chứ?"
"Tôi chắc chắn." Brian gật đầu.
Nhà thờ Thánh Marian giờ đã bị ngọn lửa thiêu rụi, chẳng còn sót lại gì.
Vì sao Leon lại đến đó? Và vì sao ông phải che giấu hành tung của mình?
Trong lòng Bạch Vi có một phỏng đoán mơ hồ dần dần hiện lên.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 80: Thế tội
10.0/10 từ 47 lượt.
