Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 52: Kén bướm
Bạch Vi rơi thẳng xuống dưới.
Cảm giác đau đớn như cô tưởng tượng không hề ập đến. Cô ngã xuống một bề mặt mềm mại như đệm. Khi chống tay xuống đất, cô ngạc nhiên khi cảm nhận được độ đàn hồi và cảm giác như sợi vải truyền lên từ lòng bàn tay.
Xung quanh tối mịt, chỉ có những ánh sáng xanh mờ ảo trong hư không làm nguồn chiếu sáng. Những quầng sáng ấy phát ra từ một cụm điểm sáng ở xa, trông như những vì sao xanh lơ lửng giữa không trung.
Bạch Vi đứng dậy, bước về phía có ánh sáng.
Cảm giác mềm dưới chân khiến tim cô treo lơ lửng. Cô luôn có cảm giác mình không phải đang đi trên mặt đất mà như đang giẫm lên một sinh vật sống.
Cảm giác ấy càng lúc càng rõ rệt khi cô tiến gần nguồn sáng.
Không biết đã đi bao lâu, Bạch Vi chợt dừng lại. Cô sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc bỗng trống rỗng.
Những quả cầu xanh phát sáng kia... không phải là sao.
Đó là từng chiếc kén nối tiếp nhau.
Những chiếc kén hình bầu dục cao ngang nửa người được treo lơ lửng bằng những sợi tơ mảnh. Chúng bán trong suốt, toả ra thứ ánh sáng xanh nhạt. Qua lớp vỏ kén, Bạch Vi có thể nhìn thấy bên trong là những sợi xơ, chất lỏng, và cả cậu bé Mike đang ngâm mình trong đó.
Mike và bốn đứa trẻ bị lạc ở quảng trường Tùng Hồ đều bị bọc trong kén.
Điều khiến sống lưng Bạch Vi lạnh toát là không chỉ có năm đứa trẻ ấy. Mỗi chiếc kén treo trên không trung đều chứa một đứa trẻ. Chúng nhắm mắt, co người lại, lơ lửng trong thứ chất lỏng xanh nhạt ở trung tâm kén.
Điều an ủi duy nhất là bọn trẻ dường như vẫn còn sống. Gương mặt hồng hào, nét mặt thư thái, như thể đang quay về trong bụng mẹ, ngủ một giấc thật yên bình.
Nhưng Bạch Vi không thể hoàn toàn yên tâm. Cô phát hiện ở đáy mỗi chiếc kén đều có một lỗ hở, nối với một sợi tơ khá to, dường như đang từng chút một hút đi dưỡng chất bên trong.
Ánh mắt cô men theo những sợi tơ ấy, cuối cùng dừng lại dưới chân mình.
Tất cả những sợi tơ hút dinh dưỡng đều hội tụ về lòng đất.
Dưới ánh sáng xanh, Bạch Vi nhìn kỹ mặt đất hơn. Cô quỳ sụp xuống, áp sát mặt vào bề mặt mềm mại đó. Chỉ nhìn một cái, sắc mặt cô đã biến đổi.
Đây đâu phải mặt đất — rõ ràng là một chiếc kén khổng lồ!
Bên dưới lớp kén dày có thứ gì đó bơi đến. Chưa kịp phản ứng, một con mắt kép khổng lồ đã áp sát vào lớp vỏ kén, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vi.
Cô hoảng hốt bật dậy, lùi lại mấy bước.
Hóa ra lũ trẻ đều đang bị dùng làm dưỡng chất để nuôi chiếc kén dưới chân này sao?
Bạch Vi trấn tĩnh lại, nhìn kỹ chiếc kén khổng lồ lần nữa. Lúc này cô mới thấy rõ bên trong là một con bướm xanh.
Cô nghĩ mình đã biết đây là nơi nào rồi.
Đây chính là tổ kén bướm của phu nhân Morrow.
Bạch Vi nhìn những chiếc kén treo trên không trung. Từng ấy đứa trẻ bị giam ở đây, làm sao cô có thể thả chúng ra?
Cô thử kéo chiếc kén bọc Mike, nhưng tơ kén cứng hơn cô tưởng. Cô dùng thêm sức. Nhưng ngay khi cô sắp xé rách lớp vỏ kén, có thứ gì đó quấn lên cổ chân cô.
Bạch Vi cúi đầu, thấy chiếc kén khổng lồ dưới chân đang chuyển động. Bề mặt kén tách ra những sợi tơ mới, bò dọc theo chân cô rồi quấn chặt lấy.
Cô nhíu mày, dùng lực ở chân để giật ra, nhưng những sợi tơ dẻo dai đến mức hoàn toàn không chịu nghe lời.
Tơ kén như có sự sống, chúng bò lên đùi, quấn lấy eo, và sắp vươn tới cánh tay cô.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Trong lúc tuyệt vọng, Bạch Vi cắn rách đầu ngón tay, hất mạnh những giọt máu lên đám tơ. Cô cũng không biết cách này có hiệu quả hay không, chỉ mong máu của Địa Tạng có thể phát huy tác dụng.
Đúng lúc cô đang cầu nguyện, mấy giọt máu đỏ tươi chạm vào tơ kén liền nổ tung, hóa thành những đóa hoa lửa chồng lên nhau. Ngọn lửa do máu Địa Tạng biến thành nhanh chóng lan rộng, thiêu rụi sạch những sợi tơ quấn quanh người cô.
Bạch Vi vừa thoát ra đã lập tức bỏ chạy. Tơ kén vẫn bám theo không buông, buộc cô vừa chạy vừa rạch máu trên tay để xua đuổi chúng.
Cô biết đây không phải cách hay. Tơ kén thì vô tận, còn máu và thể lực của cô sớm muộn cũng sẽ cạn kiệt.
Phải rời khỏi mặt đất.
Cô nghĩ vậy, rồi dồn lực nhảy lên, mượn những chiếc kén nhỏ lơ lửng để leo cao.
Nhưng ngay khi mũi chân cô vừa chạm vào một chiếc kén tưởng chừng vô hại, chiếc kén ấy bỗng nứt ra một khe dài, há miệng nuốt chửng cô vào trong.
Trước mắt Bạch Vi tối sầm, mọi ánh sáng biến mất, ngay cả ánh xanh yếu ớt cũng không còn. Cô đang vùng vẫy thì một luồng sáng bất ngờ chiếu tới, khiến cô phải nheo mắt lại.
Khi đã quen với ánh sáng, cô sững sờ trước cảnh tượng xung quanh.
Đây là một căn phòng lộng lẫy và xa hoa.
Trên trần treo bốn chiếc đèn pha lê kiểu cung điện, ánh sáng dịu dàng khúc xạ qua từng mặt cắt, bao phủ cả căn phòng trong một bầu không khí mờ ảo, mê hoặc. Cửa sổ mở rộng, bên ngoài là màn đêm như nước.
Giữa phòng là một chiếc giường lớn phủ nhiều lớp rèm mỏng, từ đó vọng ra những tiếng người mơ hồ.
Bạch Vi khựng lại một giây, rồi rón rén tiến về phía chiếc giường.
Khi cô vừa đến gần, một tiếng cười khẽ của phụ nữ vang lên từ trong rèm, tiếp đó là tiếng rên trầm thấp của đàn ông.
Đầu óc Bạch Vi "ong" một tiếng, máu dồn hết lên mặt.
Cô lập tức hiểu trên giường đang diễn ra chuyện gì. Tiến cũng không xong, lùi cũng không ổn, cô chỉ có thể đứng cứng đờ tại chỗ.
Rèm giường đột ngột bị kéo mạnh sang một bên, Bạch Vi không kịp tránh, đối diện thẳng với người trên giường.
Cô trợn tròn mắt, nhìn thấy phu nhân Morrow với vẻ mặt thỏa mãn.
Phu nhân Morrow lúc này trông rực rỡ đến lạ, mang theo nét kiều diễm tươi tắn, khóe mắt chưa hằn nếp nhăn, ánh nhìn không vương chút u buồn.
Bà tiện tay khoác một chiếc áo choàng dài, uyển chuyển bước về phía bệ cửa sổ.
Bạch Vi đang chắn đường bà, còn chưa kịp né tránh thì phu nhân Morrow đã như không nhìn thấy cô, xuyên thẳng qua thân thể cô mà đi.
Bạch Vi sững người. Ngay sau đó, người đàn ông trên giường cũng nhảy xuống, không chút do dự xuyên qua cô, đuổi theo phu nhân Morrow.
Lúc này Bạch Vi mới nhận ra — Cô không còn là thực thể nữa.
Người đàn ông đuổi theo, từ phía sau ôm chặt phu nhân Morrow. Hắn cúi đầu ghé sát tai người phụ nữ, không biết thì thầm điều gì khiến bà bật cười khúc khích.
Ngoài cửa sổ là ánh trăng dịu dàng như nước. Trước khung cửa là đôi nam nữ quấn quýt nồng nàn.
Dù lúc này họ không thể nhìn thấy Bạch Vi, nhưng điều đó cũng chẳng thể làm vơi đi nỗi ngượng ngùng trong lòng cô.
Cô đưa mu bàn tay chạm vào gò má vẫn còn hơi nóng của mình, vốn định quay mặt đi, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía bệ cửa sổ.
Đúng lúc nội tâm Bạch Vi đang giằng co, trước mắt cô lại tối sầm.
Ánh sáng đột ngột rút đi, thế giới lần nữa chìm vào bóng đêm.
Lần này, cô chờ rất lâu cũng không thấy ánh sáng quay trở lại.
Trong màn tối, cô nghe thấy tiếng khóc đau đớn của một người phụ nữ, tiếp đó là tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
"Đó là một đứa trẻ loài người."
Giọng của Jude vang lên.
"Để ta xem nào..." Hơi thở của phu nhân Morrow trở nên yếu ớt.
"Quả thật... là con người."
Bà lẩm bẩm.
Jude nói: "Đại công tước Wundt muốn đứa bé này."
"Ta không đồng ý." Phu nhân Morrow lập tức từ chối.
"Nó nên lớn lên như một con người." Jude nói tiếp.
Lần này, phu nhân Morrow im lặng.
Tim Bạch Vi chấn động. Người đời vẫn nói phu nhân Morrow cô độc một mình, nào có ai ngờ bà từng có con.
Một con bướm xanh... đã sinh con với loài người.
Khi ánh sáng lại xuất hiện trong tầm mắt, Bạch Vi phát hiện mình đang đứng trong một khu vườn nhỏ của một trang viên.
Phu nhân Morrow mặc bộ váy nhung lịch sự, đội chiếc mũ cài lông vũ, đứng đối diện cửa sổ của tòa nhà nhỏ trước sân.
Trong cửa sổ là một cậu bé chừng tám, chín tuổi đang chống tay nhìn ra ngoài.
"Khi nào mẹ lại đến thăm con?" Cậu bé hỏi.
Phu nhân Morrow đưa tay xoa đầu cậu: "Phải đợi đến mùa đông. Khi tuyết đầu mùa rơi xuống, lúc đó mẹ sẽ đến."
"Mẹ sẽ đến đón con đi chứ?" Cậu bé hỏi tiếp.
Phu nhân Morrow im lặng một lát rồi hỏi: "Họ đối xử với con không tốt sao?"
Cậu bé buồn bã đáp: "Con muốn ở bên mẹ..."
"Đợi đến đợt tuyết rơi năm nay, mẹ sẽ đến đón con."
Ánh mắt phu nhân Morrow dịu lại.
"Thật không?" Đứa trẻ lập tức vui vẻ hẳn lên.
"Mẹ không được lừa con đâu."
Cậu nắm tay bà, "Móc tay nhé."
Bạch Vi tiến lại gần cửa sổ, nhìn rõ khuôn mặt cậu bé.
Gương mặt đáng yêu như thiên thần cùng mái tóc xoăn bồng bềnh và đôi mắt xanh trong như bầu trời quang đãng.
Bạch Vi không hề xa lạ với gương mặt này. Đứa trẻ tuyết thường lang thang trong sân sau rạp xiếc cũng có gương mặt như vậy.
Chỉ là đứa trẻ tuyết ấy trắng bệch như băng giá, còn cậu bé trước mắt có đôi má hồng hào, như một quả táo chín mọng, mềm mại và ngọt ngào.
Đầu óc Bạch Vi ong lên.
Cô chợt nghĩ đến đứa trẻ tuyết đã bỏ chạy khỏi lều xiếc. Phải chăng nó vội vã rời khỏi sân khấu vì cảm nhận được phu nhân Morrow đang biểu diễn ở quảng trường Tùng Hồ?
Còn phu nhân Morrow thì sao?
Vì sao bà lại đột nhiên phát điên, nuốt trọn ánh đèn của cả khu phố, rồi mất kiểm soát mà hiện về nguyên hình?
Phải chăng vì Hồ Điệp Phu Nhân tao nhã kia trong lúc biểu diễn đã vô tình gặp lại đứa con đến tìm mình?
Bạch Vi còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng đã nghe thấy có tiếng người gọi trong hư không.
"Tiểu thư Vi."
Đó là giọng của phu nhân Morrow.
Trong ảo cảnh, phu nhân Morrow vẫn đang thì thầm với con trai mình. Vậy người đang gọi cô lúc này hiển nhiên là phu nhân Morrow ngoài đời thực.
"Tiểu thư Vi." Giọng nói ấy lại vang lên. "Xin cô hãy tỉnh lại."
Bạch Vi cũng muốn tỉnh dậy, nhưng cô không biết phải làm sao. Cô chỉ nhớ mình bị một chiếc kén nuốt chửng, rồi bị kéo vào những ký ức hư ảo này.
Phu nhân Morrow nói: "Cô đã xâm nhập vào thể tinh thần của tôi. Có lẽ cô nên thử dùng sức mạnh tinh thần để tự tách mình ra."
Sức mạnh tinh thần?
Bạch Vi chưa từng nghe đến.
Chỉ nghe phu nhân Morrow thở dài: "Mau tỉnh lại đi. Nếu còn không tỉnh, ngài Ngàn mặt sẽ phá tan cả Nhà hát Hoàng gia mất."
Nolan?
Nolan!
Bạch Vi giật mình. Nolan vẫn đang ở bên ngoài đợi cô.
Cô hoảng hốt nhắm chặt mắt, cố gắng sử dụng sức mạnh. Không biết vì may mắn hay trùng hợp, cô cảm thấy trong cơ thể có một luồng lực chấn động, như đang kéo linh hồn cô ra ngoài.
Bên tai vang lên tiếng ù ù.
Ảo cảnh... vỡ tan.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 52: Kén bướm
10.0/10 từ 47 lượt.
