Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 51: Đa nhãn


Bạch Vi không chạy.


Cô do dự gọi khẽ: "La Llorona?"


"Chỉ là truyền thuyết thôi." Nolan vẫn trả lời như cũ. Hắn giữ lấy gáy cô, kéo cô vào lòng, đồng thời che kín hai tai cô lại.


Trán Bạch Vi tựa vào lồng ngực Nolan. Khi tiếng khóc thê lương biến mất khỏi tai, cả thế giới bỗng chốc yên tĩnh hẳn.


Một lúc sau, trong tầm mắt cô dần xuất hiện những đốm tròn nhỏ phát ra ánh huỳnh quang xanh nhạt. Không biết từ lúc nào, trong phòng bao đã có thêm cả một đàn bướm xanh.


Những con bướm ấy vốn ẩn nấp sẵn trong phòng. Chúng đay đặc trên bốn bức tường, đậu trên chiếc bàn trà tròn nhỏ, thậm chí còn bám vào những nếp gấp áo khoác của viên sĩ quan trung niên.


Khi Bạch Vi bước vào phòng, cô không hề chú ý đến những sinh vật nhỏ bé này, bởi ánh sáng mờ tối đã che giấu hoàn toàn tung tích của chúng. Lúc này, những con bướm xanh vốn bất động dường như nhận được mệnh lệnh nào đó, chúng đồng loạt vỗ cánh. Mỗi lần cánh rung lên, ánh xanh trên đó lại đậm thêm một phần. Chẳng bao lâu sau, ánh huỳnh quang xanh đã tràn ngập khắp căn phòng.


Cùng lúc với ánh sáng xanh ấy, những hạt bột mịn li ti cũng xuất hiện. Chúng lấp lánh ánh xanh, lơ lửng trong không khí.


"Nolan..." Bạch Vi không dám động đậy, chỉ khẽ gọi một tiếng.


Nolan không đáp lời, chỉ trấn an bằng cách khẽ ấn lên sau đầu cô. Ngay sau đó, Bạch Vi nhìn thấy những hạt bột xanh kia như bị thứ gì đó ngăn cách, xoay vòng loạn xạ như ruồi mất đầu, hoàn toàn không thể tiến lại gần họ.


Bột xanh bám lên tất cả mọi thứ có thể bám. Gia đình ba người trên ghế cũng không tránh khỏi — từ giày dép, quần áo, cho đến mắt, tai, mũi, miệng, không sót thứ gì.


Một suy đoán chợt lóe lên trong đầu Bạch Vi: có lẽ lớp bột trên người gia đình viên sĩ quan đã tồn tại từ trước, chỉ là ánh xanh từ cánh bướm khiến chúng hiện rõ ra mà thôi.


Ý nghĩ đã thông suốt, cô lập tức hiểu ra vì sao khi cùng nghe thấy tiếng nhạc của nhà hát opera, Angelo lại rơi vào trạng thái vô định, còn cô và những khán giả khác thì vẫn bình an vô sự.


Là vì bột.


Tiếng hát của 'Hồ Điệp Phu Nhân' vốn không đủ để mê hoặc tâm trí con người, chỉ những ai đã dính phải phấn bướm, khi nghe thấy tiếng hát ấy mới thực sự đánh mất lý trí.


Trên cỗ xe rong biển của Angelo từng lưu lại dấu vết bướm xanh, trên người người đánh xe Libaza hẳn cũng còn sót lại phấn bướm. Có lẽ họ đã vô tình hít phải những hạt bột ấy, từ đó trở thành con mồi mặc người khác thao túng.


Không biết đã trôi qua bao lâu, Nolan mới buông tay khỏi tai cô.



Tiếng khóc trên sân khấu đã biến mất. Nhưng những con bướm xanh trong phòng bao vẫn chưa dừng lại, chúng tiếp tục vỗ cánh, không ngừng phát tán phấn bướm vào không khí.


"Chúng ta phải rời khỏi đây." Nolan nói.


Hắn nghiêng người áp sát cửa sổ phòng bao, nhìn xuống khán phòng tầng một và sân khấu phía xa. Suy nghĩ trong chốc lát, hắn vòng tay ôm lấy eo Bạch Vi, cả hai vượt qua cửa sổ nhảy xuống, lặng lẽ đáp phía sau một cột trụ.


Bạch Vi ló đầu quan sát xung quanh. Những khán giả tầng một cũng giống gia đình viên sĩ quan trong phòng bao — tất cả đều giữ nguyên tư thế xem opera, cứng đờ bất động trên ghế. Giữa các hàng ghế cũng có bướm xanh vỗ cánh, nhưng số lượng rõ ràng ít hơn nhiều so với trong phòng bao.


Phấn bướm lơ lửng khắp khán phòng, chỉ riêng sân khấu ở phía cuối là chưa bị xâm lấn.


Muốn tránh phấn bướm, con đường gần nhất chính là sân khấu. Nhưng kẻ tạo ra lũ bướm và lớp bột kia rất có thể cũng đang ở ngay trên sân khấu.


Bạch Vi liếc nhìn Nolan. Ánh mắt hai người vừa chạm đã hiểu ý nhau.


Lên sân khấu.


Nolan ôm lấy Bạch Vi, mũi chân lướt qua những khoảng trống chưa bị phấn bướm chạm tới, lao thẳng về phía sân khấu. Chẳng mấy chốc, hai người đã đáp xuống mép sân khấu. Sàn gỗ chịu lực của hai người phát ra tiếng trầm đục, vang lên đặc biệt rõ ràng trong khán phòng tĩnh lặng.


Bạch Vi theo phản xạ dừng bước.


Ngay chính diện sân khấu là một chiếc micro đứng — vị trí dành cho giọng ca chính. Nhưng lúc này đây, nơi đó đã trống trơn, người lẽ ra phải cầm micro đã không biết đi đâu.


Két... két...


Sàn gỗ lại vang lên tiếng động.


Lưng Bạch Vi bất giác cứng lại. Cô và Nolan đều không nhúc nhích, vậy thì... ai đang bước đi?


Cô ổn định tinh thần, chờ phu nhân Morrow bước ra từ trong bóng tối.


Thế nhưng, dáng người tiến lại gần không phải phu nhân Morrowmà là một người đàn ông vạm vỡ.


Kẻ cầm đầu từng được đám con bạc ở hẻm Nhện tôn sùng vây quanh.


Kẻ đứng sau lệnh truy nã Bạch Vi.



Bạch Vi hoảng hốt lùi lại một bước, lại đụng vào ngực Nolan.


Nolan đỡ lấy vai cô: "Cẩn thận."


Sự hoang mang trong lòng Bạch Vi lại dần lắng xuống một cách kỳ lạ.


"Xin các người hãy rời đi." Giọng người đàn ông lạnh lẽo, đầy ác ý.


Nolan không nhúc nhích: "Jude, ngươi phải trả ánh sáng lại."


Bạch Vi sững người. Nolan... quen gã sao?


Gân xanh trên cổ Jude nổi lên, gã siết chặt nắm tay: "Tạm thời không được."


Nolan nói: "Ngươi hẳn biết rõ, hành động trên diện rộng như vậy sẽ phải gánh chịu phản phệ lớn đến mức nào."


"Không liên quan đến ngươi."


Nolan không hề bị câu nói cộc lốc ấy chọc giận: "Không có ánh sáng, thế gian sẽ không nhìn thấy gì, đúng không?"


Cơ mặt trái của Jude khẽ co giật một cái.


"Ngươi làm vậy là để che giấu thứ này sao?" Nolan chỉ về một chỗ trên sân khấu.


Bạch Vi nhìn theo ngón tay hắn, lúc này mới phát hiện phía sau cây đàn piano có một khối bóng đen. Khối bóng ấy bất động như tượng đá, nếu Nolan không lên tiếng, cô hoàn toàn sẽ không nhận ra ở đó còn ẩn giấu thứ gì.


Bóng đen ấy quá lớn, thậm chí còn cao lớn hơn cả Jude. Nó cuộn mình sau cây đàn, như một ngọn núi trầm mặc.


Bạch Vi còn đang quan sát khối bóng kia, thì Jude bất ngờ ra tay.


Người đàn ông với cơ bắp cuồn cuộn ấy ngay sau khi Nolan dứt lời, sắc mặt bỗng đỏ bừng, vung một cú đấm nặng nề thẳng về phía hắn.


Bạch Vi giật mình. Cô không hiểu vì sao Jude lại đột ngột thẹn quá hóa giận, nhưng cô tuyệt đối không cho phép ai ức h**p Nolan ngay trước mắt mình. Thân thể phản ứng nhanh hơn cả lý trí — cú đấm của Jude còn chưa kịp giáng xuống, Bạch Vi đã bật người lao tới, đánh thẳng vào đầu gã.


Nolan sững sờ nhìn Bạch Vi bỗng nhiên nổi giận. Cô giống hệt một con mèo nhỏ xù lông, hung dữ chắn trước mặt hắn.



Cảm giác được bảo vệ như thế này... thật sự rất mới mẻ, đến mức Nolan đã ưđứng ngẩn ra tại chỗ trong chốc lát.


Bạch Vi đánh trúng mục tiêu, không hề ham chiến, lập tức xoay người rút lui. Nào ngờ Jude còn nhanh hơn, một tay chộp lấy bả vai cô.


Cú chộp ấy khiến toàn thân Bạch Vi như muốn rã rời. Thấy Jude sắp bóp lấy cổ mình, bỗng nhiên một sức mạnh vô hình khống chế cánh tay gã. Cả cánh tay Jude run lên bần bật, mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống gương mặt vặn vẹo, dường như đang phải chịu đựng nỗi đau không sao chịu nổi.


Bạch Vi kinh ngạc ngoảnh đầu lại, liền thấy Nolan chẳng biết từ lúc nào đã đứng phía sau Jude. Hắn không hề ra tay, nhưng cô biết rõ — chính hắn là nguồn sức mạnh khiến Jude gần như mất khống chế.


Không hiểu sao, cô chợt nhớ tới lời Brian từng nói: Cô nghĩ mấy thế công phu mèo quào của mình có thể tung hoành thiên hạ sao?


Brian nói không sai. Lúc này đây, cô quả thực yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn. Trong thế giới mạnh được yếu thua này, cô vẫn chỉ là kẻ ở đáy chuỗi thức ăn.


Nolan cúi người, chậm rãi áp sát Jude, giọng nói trầm thấp mà lạnh lẽo: "Ngươi không được phép chạm vào cô ấy."


Jude tức đến toàn thân run rẩy, gầm lên một tiếng, cố vùng thoát khỏi trói buộc. Gân xanh trên cổ gã nổi lên ngày một rõ, vậy mà vẫn không thể thoát khỏi sự khống chế của Nolan. Bạch Vi không khỏi lo lắng — cứ tiếp tục như vậy, liệu Jude có nổ tung mà chết hay không?


Đúng lúc ấy, trong bóng tối vang lên một giọng nói.


"Jude, dừng tay."


Bạch Vi lập tức nhận ra đó là giọng của phu nhân Morrow. Điều khiến cô kinh hãi là là âm thanh ấy lại phát ra từ khối bóng đen khổng lồ phía sau cây đàn piano. Dù thế nào cô cũng không thể liên hệ phu nhân Morrow thon thả, duyên dáng với khối bóng béo ú, không phân biệt nổi tứ chi kia.


Như để chứng thực nghi ngờ của cô, khối bóng đen cử động, rồi lại lên tiếng: "Ngài Ngàn Mặt, tôi thay Jude xin lỗi vì sự thất lễ. Và cũng rất xin lỗi... hiện tại tôi không có cách nào để trực tiếp đối diện với ngài."


Phu nhân Morrow vừa mở miệng lần đầu, Jude đã như xì hơi, toàn thân mềm nhũn.


Nolan thu hồi sức mạnh, nhìn về phía khối bóng đen: "Xin phu nhân hãy trả lại ánh sáng."


Một khoảng lặng kéo dài.


Rất lâu sau, phu nhân Morrow thở dài: "Tôi sẽ trả lại, nhưng không phải bây giờ."


Bà hít sâu một hơi, giọng nói phảng phất nét hoài niệm: "Ngài có tin vào số mệnh không, A Phương..."


Bỗng nhiên một tiếng nổ dữ dội xé toạc không khí, nuốt chửng phần lời còn lại của bà. Một cột sáng khổng lồ bắn thẳng lên từ một góc sân khấu, tựa như ngọn núi lửa bị đè nén quá lâu, bùng phát đến mức mất kiểm soát.



"Không ổn rồi." Sắc mặt Nolan biến đổi, "Các người đã thu nạp quá nhiều ánh sáng cùng một lúc. Vật chứa ánh sáng... không chịu nổi nữa!"


Ánh sáng chói lòa bất ngờ khiến mắt Nolan và Jude đau rát, cả hai gần như cùng lúc giơ tay che mắt.


Chỉ riêng Bạch Vi là không hề cảm thấy khó chịu. Cô nhận ra đôi mắt mình dường như không hề sợ thứ ánh sáng dữ dội ấy. Cô mở to mắt, không dám tin nhìn về khối bóng đen đang được ánh sáng soi rõ.


Đó là một con bướm cánh xanh khổng lồ.


Bụng côn trùng to tròn, nặng nề áp sát mặt sàn sân khấu, còn thân nó phủ lên nắp đàn piano. Đôi con ngươi đen nhánh khổng lồ ấy nhìn thẳng vào Bạch Vi không chớp mắt.


Bạch Vi cuối cùng cũng hiểu vì sao Sarah và Libaza lại ám ảnh đến vậy với đôi mắt màu đen.


Thứ họ nhìn thấy nào phải đôi mắt của phu nhân Morrow khi còn là con người, mà chính là đôi con ngươi đen kịt của loài côn trùng trước mắt này.


Bị một đôi mắt khổng lồ như thế nhìn chằm chằm, lẽ ra Bạch Vi phải sợ hãi. Nhưng cô không sợ.


Bởi vì... cô thấy nước mắt đang rơi xuống từ đôi con ngươi ấy.


Bướm... cũng biết khóc sao?


Trước đây Bạch Vi không hề biết. Nhưng lúc này đây, cô đã tận mắt nhìn thấy hai hàng huyết lệ màu xanh chảy dài.


Con bướm xanh lặng lẽ nhìn cô, trong mắt là nỗi bi thương mà ngôn từ không sao diễn tả.


Từng chùm ánh sáng bùng phát nối tiếp nhau, cả sân khấu bỗng chốc rung lắc dữ dội. Quanh cây đàn piano xuất hiện một khe hở khổng lồ hình xoáy nước.


Bạch Vi đứng không vững, chật vật ngã xuống đất. Mặt sàn đột ngột nghiêng đi, cô không sao khống chế được thân thể mà trượt thẳng về phía cái khe ấy. Cô cố với lấy chân đàn piano, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.


Ngay trước khi rơi vào vực sâu chưa biết kia, thứ cuối cùng Bạch Vi kịp nhìn thấy... là gương mặt như muốn nứt vỡ vì hoảng loạn của Nolan.


Nhắm mắt lại đi.


Cô hướng về phía hắn, khuôn miệng mấp máy từ xa.


Ánh sáng này mạnh lắm... rất hại mắt đấy, đồ ngốc.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 51: Đa nhãn
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...