Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 48: Hẹn hò


Nolan vẫn đứng đó, dõi theo cho đến khi Bạch Vi bước hẳn vào số 58 phố Charing, lúc này mới thu hồi ánh nhìn.


Hắn xoa nhẹ đầu ngón tay, nơi còn vương lại lớp bột đen. Bột phấn bay lên trong không khí, tự phát ngưng tụ thành một con bướm đen. Bốn cánh bướm khắc những dấu thập đẫm máu, những giọt đỏ lơ lửng trên đó dường như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.


Khi bột phấn rời khỏi đầu ngón tay Nolan, vùng da xung quanh lập tức chuyển sang xanh, rồi dần dần tím lại. Chỉ trong chớp mắt đã có dấu hiệu sắp nứt toác, thối rữa. Đúng lúc ấy, không khí ngoài cửa sổ bỗng đông đặc thành một khối khí hỗn độn, gào thét bao trùm lấy đầu ngón tay hắn.


Khối khí cuộn trào, nhúc nhích, như đang đối kháng với luồng độc khí nơi đầu ngón tay.


Khi hạt cát thứ mười rơi xuống trong chiếc đồng hồ cát, khối khí tan đi, bàn tay Nolan khôi phục về dáng vẻ ban đầu.


"Torii, cảm ơn." Nolan khẽ nói về phía cửa sổ.


Huyễn tượng nghìn năm như nuốt chửng ác mộng, đã nuốt trọn độc tố kia, thanh tẩy đầu ngón tay của hắn.


Luồng khí ngoài cửa sổ khẽ lay động, coi như đáp lại lời cảm ơn.


Thế nhưng, lông mày Nolan vẫn cau chặt, không hề giãn ra vì bàn tay đã hồi phục. Phấn độc kia đến từ một bộ tộc nhỏ của loài bướm — những con bướm đen này phát ra lệnh truy nã không chỉ có thể truy dấu kẻ xé lệnh, mà nếu người xé lệnh trùng hợp chính là đối tượng bị truy nã, thì nó còn có thể nhận diện chính xác và đầu độc mục tiêu cho đến chết.


Nolan không thể diễn tả được cảm xúc của mình vào khoảnh khắc đầu tiên trông thấy Bạch Vi dính phải phấn độc.


Đó là một nỗi hoảng sợ xa lạ. Trong sinh mệnh dài dằng dặc của mình, đây là lần đầu tiên hắn nếm trải cái lạnh của sự mất mát.


May mắn thay, phấn độc của loài bướm ấy vô dụng với thể chất đặc thù của Bạch Vi. Nhưng cho dù vậy, nỗi hoảng sợ kia chẳng những không vơi đi, mà còn càng lúc càng dâng cao.


Đây chính là lý do cuốn Sách tiên tri đưa ra lời cảnh báo đó sao?


Đêm Giáng Sinh còn chưa tới, nguy hiểm đã manh nha lộ diện.


Nolan khẽ gõ lên khung cửa sổ.


"Lần theo mùi của đám phấn này," Hắn nói với Torii, "Tìm ra nguồn gốc của nó."


Cảnh vật ngoài cửa sổ đột ngột biến mất. Không khí vốn yên tĩnh, an hòa bỗng chốc sôi trào. Không biết đã trôi qua bao lâu, khi tất cả lại lắng xuống, Nolan nhìn thấy quảng trường Tùng Hồ rực rỡ ánh đèn, cùng với Hẻm Nhện ẩn mình phía sau sự phồn hoa ấy.


Nolan đổi sang một gương mặt tầm thường không chút nổi bật, ngậm một điếu thuốc rẻ tiền, lưng còng xuống, bước vào Hẻm Nhện.


Đêm tối vừa mới bắt đầu, quán bar Đinh Ba đã chật kín người.


Nolan quen đường quen lối đi sâu vào sòng bạc phía trong quán. Hắn đứng lại bên ngoài bàn cược, hít một hơi thuốc thật sâu, rồi thổi ra một vòng khói về phía đám đông.


Đám người vốn ồn ào náo nhiệt dần dần yên lặng.


Những kẻ có mặt trong sòng bạc bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh trồi lên từ gan bàn chân, men theo sống lưng bò lên, cuối cùng phủ kín sau gáy, khiến thần kinh trong não tê dại.


Không phải ai cũng hiểu được áp lực này đến từ đâu.


Nhưng kẻ cầm đầu ở cuối bàn cược thì không thể không nhận ra.


Người đàn ông ở trung tâm đám đông đặt con xúc xắc trong tay xuống, đứng dậy, tách đám người ra, bước về phía Nolan.


Nolan dập tắt điếu thuốc, ném xuống đất rồi giẫm lên.



Hắn nhìn thẳng vào kẻ đứng đầu sòng bạc trong Hẻm Nhện, là con bướm đen ẩn mình giữa loài người.


"Jude?" Nolan nhấc mắt.


Jude cảnh giác nhìn người đàn ông gầy gò, lưng còng trước mặt. Thoạt nhìn, hắn chẳng khác gì một lão nghiện rượu bị bào mòn thân thể, nhưng Jude biết rất rõ — đó chỉ là bề ngoài.


"Có việc gì?" Jude lạnh giọng hỏi.


"Tôi thấy lệnh truy nã của anh." Nolan thản nhiên nói. "Anh muốn thứ gì?"


Jude nhìn chằm chằm Nolan hồi lâu, rồi đột nhiên cười khằng khặc.


"Con nhóc đó đáng giá đến vậy sao?" Gã cười đủ rồi mới nói tiếp, "Đáng để hết người này đến kẻ khác tìm tới tôi thế à?"


Ánh mắt Nolan khẽ híp lại: "Còn ai nữa?"


Ánh nhìn của Jude trở nên đầy hứng thú: "Tại sao tôi phải nói cho ông biết?"


Nolan không nổi giận, chỉ chậm rãi đáp: "Anh có muốn biết phu nhân Morrow đến Đa Luân để làm gì không?"


Jude lập tức thu lại vẻ cợt nhả.


Nolan tiếp tục: "Tôi nghĩ, anh theo chân con bướm xanh đó nhiều năm như vậy, hẳn là rất muốn biết tình hình của cô ta. Xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi."


"Gã hề." Jude nghiến răng nói. "Trước ông, đã có một tên phù thuỷ đen ăn mặc như hề đến đây, bảo tôi gỡ lệnh truy nã."


"Hắn ta có thành ý hơn ông nhiều," Jude cười lạnh, "Ít nhất cũng mang theo cả một bao tải vàng."


"Vậy sao?" Nolan không hề bận tâm. Hắn ghé sát tai Jude, nói nhỏ một câu.


Đồng tử của Jude đột ngột co rút.


Nolan lạnh lùng nói: "Bây giờ anh thấy, thành ý của tôi so với gã hề kia thế nào?"


Sắc mặt Jude cực kỳ khó coi. Gã quay người trở về bàn cược, không khách khí bỏ mặc Nolan đứng lại.


Nolan bình thản phủi tàn thuốc trên áo, lưng còng xuống, rời khỏi sòng bạc.


Hắn giống hệt một kẻ nghiện ngập tầm thường nhất trong quán Đinh Ba, chớp mắt đã bị dòng người chè chén cuồng hoan nuốt chửng.


Ngay sau khi Nolan rời đi, đám người bị đông cứng trong sòng bạc mới nhận ra luồng hàn khí đã biến mất — chân có thể cử động, đầu óc cũng không còn tê dại.


Thế nhưng khi họ hào hứng chuẩn bị quay lại ván cược, lại thấy thủ lĩnh của mình giận dữ gầm lên, hất tung cả chiếc bàn cược.


*


Sáng sớm trên phố Hockridge lạnh lẽo và vắng vẻ.


Bạch Vi dựa vào ký ức tìm đến số 14 phố Hockridge, rồi xuyên qua con hẻm hẹp giữa số 12 và 14, đến trước số 13.


Những căn lều nơi đây vẫn rách nát như lần đầu cô nhìn thấy. Cô giẫm lên lớp nước tuyết bẩn thỉu, đi tới trước căn lều của Sarah.


Bạch Vi gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại.



Cô đứng tại chỗ chờ đợi.


"Đang đợi Sarah à?" Một giọng nói bỗng xen ngang từ bên cạnh. "Cô ấy đi rồi, mấy hôm nay không thấy về."


Giọng nói này...


Bạch Vi sững người, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy Luke ngồi dưới tấm chắn bên căn lều gỗ, vẻ mặt ủ rũ nhìn cô.


"Luke?"


"Tôi đợi ở đây hai ngày rồi." Luke quệt mặt một cái. "Cô ta bỏ trốn rồi."


Nghe vậy, Bạch Vi lập tức kéo mạnh cánh cửa gỗ xiêu vẹo trước mặt.


Bên trong cửa là một mớ hỗn độn, nồi niêu xoong chảo đổ vung vãi khắp nơi. Không thấy Sarah, cũng chẳng thấy người bạn nữ sống chung với cô ta.


Luke đứng sau lưng Bạch Vi, thở dài nói: "Tôi hỏi mấy người sống quanh đây rồi... đại khái là cô ta đã đi cách đây ba ngày."


Ngừng lại một chút, cậu khó khăn mở miệng: "Cô ta cuỗm sạch toàn bộ tiền." Bao gồm cả số đồng vàng cậu thiện ý để lại.


Bạch Vi lặng lẽ nhìn cảnh bừa bộn trong căn lều. Khi phu nhân Morrow nêu ra nghi vấn ấy, trong lòng Bạch Vi từng dao động trong chốc lát. Nhưng cô không cam tâm, nhất quyết muốn tự mình đến hỏi cho rõ. Trớ trêu thay, cô còn chưa kịp mở miệng thì Sarah đã không cho cô cơ hội đó.


Bạch Vi quay đầu nhìn Luke, hỏi: "Anh có hối hận không?"


Luke nhất thời chưa hiểu: "Hối hận cái gì?"


"Anh vất vả đi tìm đứa trẻ, vậy mà mẹ của nó lại ôm tiền bỏ trốn. À, trong đó còn có cả tiền của anh."


Luke gãi đầu: "Chẳng có gì phải hối hận cả. Mẹ đứa bé chạy rồi thì tôi không tìm con nữa sao? Giờ còn chưa biết Mike đang chịu khổ trong tay bọn buôn người nào. Không tìm được thằng bé về, tôi không xứng với huy hiệu cảnh sát này."


"Tiền là tôi tự nguyện đưa cho Sarah, càng không có gì để nói đến hối hận."


Bạch Vi im lặng một lúc.


Một lát sau, cô vỗ nhẹ lên vai Luke, xoay người rời khỏi số 13 phố Hockridge.


Chỉ còn lại Luke ngẩn ngơ tại chỗ.


*


Khi Bạch Vi trở về số 58 phố Charing thì đã gần trưa. Đám đàn ông trong gánh xiếc quây quanh Sid, không biết đang thảo luận chuyện gì vui vẻ. Angelo cũng đứng dưới bức tượng, ngẩng đầu nói chuyện với Sid.


"Này, Vi về rồi kìa!" Có người là người đầu tiên trông thấy cô.


Angelo quay đầu lại.


"Ồ," Hắn vui vẻ nhướng mày, "Nghe nói cô cược tôi bán được ba trăm vé à. Được lắm, đủ nghĩa khí."


Lúc này Bạch Vi mới nhớ ra quả thật có chuyện đó.


"Buổi diễn đầu tối nay, đến xem không?" Angelo cười hì hì hỏi.


Sid không chịu thua, cúi người ghé sát Bạch Vi: "Ôi chao Vi Vi bé nhỏ, vé của Angelo mới bán được có năm mươi thôi, xem ra cô thua thảm rồi."



Angelo đá một cái vào mông bức tượng: "Nói cái gì thế, còn đang bán mà, vội gì?"


Bạch Vi móc từ túi áo ra một đồng vàng: "Bán cho tôi một vé."


Vừa dứt lời, cô lại đổi ý: "Cho tôi hai vé."


Sid cười ha hả: "Cô làm gì thế, giúp Angelo chạy doanh số à?"


Bạch Vi chẳng buồn để ý bức tượng lắm lời ấy, quay sang Angelo nói: "Hai vé, ngồi liền nhau."


"Tôi không lấy tiếng của cô đâu, vé là tôi tặng cô." Angelo luống cuống móc túi lấy ra hai tấm vé. "À... vé tôi mang theo vị trí bình thường thôi, hay cô chờ tôi một lát, tôi lấy cho cô hai vé đẹp hơn—"


"Thế này là được rồi." Bạch Vi cười nói. "Cảm ơn anh, Angelo."


Cô cầm vé, lập tức chạy ra ngoài.


Angelo gọi với theo: "Này... cô mới về mà, lại đi nữa à? Không ăn trưa sao..."


Bạch Vi thong thả đến chỗ lan can ngoài cửa. Cô nghĩ ngợi một chút, rồi bước tới nơi Nolan thường đứng đợi cô.


Cô không biết phải tìm hắn thế nào, vậy thì cứ đứng đây chờ đi.


Lần này, đổi lại là cô đợi hắn.


Cô cứ ngỡ sẽ phải chờ rất lâu, không ngờ chỉ khoảng một khắc sau, Bạch Vi đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.


Giày da giẫm lên tuyết, phát ra tiếng sột soạt.


Một bước, hai bước, ba bước.


Tiếng bước chân dừng lại.


Bạch Vi ngẩng mắt, trông thấy Nolan.


"Em đứng đây làm gì?" Nolan hỏi.


Bạch Vi nhìn hắn, không nói gì.


Nolan trầm mặc một lát: "Đang đợi tôi sao?"


"Tối nay anh có rảnh không?" Bạch Vi hỏi ngược lại.


Nolan lặng lẽ nhìn cô, cố gắng tìm ra chút manh mối trong ánh mắt ấy.


Bạch Vi thầm thở dài trong lòng, rồi thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một tấm vé xiếc, nhét vào tay Nolan: "Đi cùng em không?"


Nolan nhấc tay lên, cúi đầu nhìn tấm vé trong lòng bàn tay.


Bạch Vi nói tiếp: "Hôm trước ở Torii, anh đã từ chối em một lần rồi. Khi đó em muốn mời anh xem buổi công diễn đầu tiên của gánh xiếc Thung lũng Vàng, nhưng anh còn chẳng có mặt. Sao nào, lần này anh còn định từ ch—"


Cô còn chưa kịp nói hết đã bị kéo vào một vòng tay ấm áp.


Trong đáy mắt cô chậm rãi dâng lên ý cười. Cô dang tay, ôm lấy eo Nolan.



"Vậy tối nay anh rảnh chứ?" Cô lại hỏi.


"Rảnh." Lần này, hắn đã cho cô câu trả lời.


Bạch Vi hơi ngẩng đầu, nụ hôn mang theo ý cười rơi xuống cằm Nolan — nơi thung lũng mà cô say mê. Cô khẽ khàng g*m c*n, đến cuối còn nghịch ngợm cắn nhẹ một cái. Chuyện chỉ dám làm trong mơ rốt cuộc hôm nay cô đã thật sự làm được.


Nhưng chủ nhân của thung lũng ấy hiển nhiên không định dễ dàng bỏ qua cho cô.


Nolan siết lấy eo cô, bắt lấy môi cô, không màng gì khác mà hôn xuống.


Bàn tay to lớn của hắn men theo eo cô dời lên trên, đến khi sắp chạm vào vùng mềm mại mê người kia thì dừng lại.


Ngay cả lúc đ*ng t*nh, hắn vẫn khắc chế, giữ lễ, như thể sợ làm người trong lòng hoảng sợ mà bỏ chạy.


"Anh đang làm cái gì vậy?! Buông cô gái đó ra!"


Bạch Vi và Nolan đồng loạt sững người.


Bạch Vi nhận ra giọng nói ấy. Là Brian.


Cô chợt nghĩ ra điều gì đó: "Hôm nay anh dùng gương mặt nào vậy?"


Nolan suy nghĩ một lát, bất giác cau mày.


Gương mặt hiện tại chính là gương mặt hắn dùng để đến Hẻm Nhện gặp Jude, quả thật chẳng lấy gì làm đứng đắn.


Nolan còn chưa kịp nghĩ sâu hơn thì đã nghe thấy tiếng gió rít bên tai. Hắn theo phản xạ giơ tay lên, một tay đỡ lấy đòn tấn công của Brian.


Bạch Vi ngẩng đầu, thấy gương mặt giận dữ của Brian cùng dáng vẻ bảo vệ con non vô cùng rõ rệt.


"Cô ấy là thứ rác rưởi như mày có thể chạm vào sao?!"


"Brian." Bạch Vi vội lên tiếng, "Anh hiểu lầm rồi."


Cả khuôn mặt Brian đỏ bừng. Khi Nolan đỡ được đòn đánh của mình, hắn ta đã mơ hồ nhận ra có điều không ổn.


Con người không thể nào chịu nổi cú đánh ấy.


Người đàn ông trước mắt tuy dáng vẻ bỉ ổi, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng kiêu ngạo, hoàn toàn không ăn khớp với vẻ ngoài.


Hẳn đây là một chủng loài nào đó mượn da người mà sống.


Vì thế, Brian thu tay lại.


Hắn ta trừng Bạch Vi một cái đầy khó chịu, khoanh tay đi vào số 58 phố Charing.


Bạch Vi quay đầu nhìn Nolan, người cũng mang vẻ mặt chẳng dễ chịu hơn là bao, cuối cùng không nhịn được mà bật cười.


"Tối nay anh đến đón em," Cô cố nén cười, "Nhớ đổi một gương mặt khác."


Ngừng lại một chút, cô bổ sung: "Phải là gương mặt đẹp nhất."


"Ví dụ?" Nolan nhẫn nại hỏi.


"Ví dụ như... gương mặt thật của anh."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 48: Hẹn hò
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...