Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 47: Moi tim
Bạch Vi lại một lần nữa đặt chân tới Torii.
Lần trước đến đây đã là giữa đêm khuya, Torii im ắng không một tiếng động. Giờ thì trời vẫn còn sớm, Bạch Vi tưởng rằng vừa bước vào cửa sẽ thấy Blackberry chí chóe kêu la, nhưng thực tế lại khiến cô hụt hẫng.
Đại sảnh vẫn tĩnh lặng như cũ, chẳng thấy bóng dáng Blackberry đâu, ngay cả người đánh xe cũng không có. Chỉ có chiếc đồng hồ cây ở góc tường lặng lẽ tích tắc đung đưa.
"Anh định dùng cách gì để loại bỏ bột truy tung trên người tôi vậy?" Bạch Vi tò mò hỏi.
Nolan dẫn cô lên lầu hai: "Rửa sạch."
Bạch Vi bán tín bán nghi — đơn giản vậy thôi sao?
"Tất nhiên, nước thường thì không rửa được," Nolan bổ sung, "Em sẽ phải chịu đựng một chút."
Khi nhìn thấy cả bồn tắm đầy thứ chất lỏng màu nâu sẫm không rõ nguồn gốc, cuối cùng Bạch Vi cũng hiểu "chịu đựng" mà Nolan nói là có ý gì.
"Tôi phải ngâm bao lâu?" Cô không nhịn được cau mày.
Nolan đặt một chiếc đồng hồ cát lên giá cạnh bồn tắm: "Đợi đến khi cát chảy hết."
"Có việc gì thì gọi tôi, tôi ở bên ngoài." Nói xong, hắn khép cửa phòng tắm lại.
Bạch Vi nghiến răng, cả người mang quần áo nhảy vào bồn.
Cô vùi toàn thân vào trong dung dịch, không chừa lại một sợi tóc nào. Thứ thuốc này mang mùi tanh mặn của biển, xen lẫn chút đắng chát, giống cỏ mộc tê, lại giống lá sen đắng ngâm nước.
Khoảng một khắc sau, cô ngẩng đầu khỏi mặt nước, thở ra một hơi dài.
Bạch Vi nhắm mắt, tìm một tư thế thoải mái rồi ngả lưng trong bồn tắm. Cô cẩn thận xâu chuỗi lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, rốt cuộc là khâu nào đã khiến cô dính phải thứ bột truy tung này?
Bột hẳn là đến từ tờ lệnh truy nã buổi sáng, chỉ là cô không hiểu rốt cuộc ai lại treo thưởng việc truy nã cô.
Những ngày gần đây, khi cô điều tra vụ mấy đứa trẻ mất tích, người có xung đột lợi ích lớn nhất với cô chính là phu nhân Morrow. Nhưng theo trực giác của Bạch Vi, lệnh truy nã này không liên quan đến bà ta.
Dòng ký ức trong đầu nhanh chóng tua ngược, bỗng dừng lại ở một khung cảnh xám xịt.
Quán rượu. Cây đinh ba.
Hẻm Nhện.
Cô đã phá vỡ một ván bạc để mang Libaza đi.
Bạch Vi chậm rãi nhớ lại mọi chuyện xảy ra trong Hẻm Nhện ngày hôm đó —
Rượu, c*n s*, máu, những tiếng cười đầy ác ý, cùng ánh mắt lạnh lẽo của tên thủ lĩnh.
Xem ra, gã thủ lĩnh ấy cũng không phải con người.
Không biết đã qua bao lâu, đồng hồ cát bên bồn tắm cuối cùng cũng chảy hết.
Bạch Vi ướt sũng bước ra khỏi bồn. Cô nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong phòng ngủ, tĩnh lặng đến lạ, không có tiếng bước chân, không có tiếng ghế xê dịch, thậm chí cũng chẳng có tiếng lật trang sách.
Do dự một lát, cô cởi bộ quần áo đã bị thuốc thấm ướt, rồi mở vòi sen.
Cô tắm qua một lượt, rửa sạch dung dịch còn sót lại trên người, rồi mặc chiếc váy lót và áo len bông mà Nolan để sẵn trên giá.
Trước khi rời phòng tắm, cô soi gương, xác nhận ngoài mái tóc còn ướt ra thì không có gì bất ổn, lúc này mới vặn tay nắm cửa bước ra.
Lúc này đã là chiều tối, phòng ngủ yên tĩnh không một tiếng động. Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ tràn vào, bao phủ cả căn phòng trong sắc cam ấm áp.
Đây là Torii — không có gió sương mưa tuyết của Đa Luân, chỉ có bốn mùa như xuân và làn gió dịu nhẹ.
Nolan đang ngủ trong khung cảnh ấm áp ấy.
Hắn ngồi trên chiếc ghế Windsor, trên đầu gối là một cuốn sách bìa da bò đang mở. Trên bàn có một tách hồng trà, hẳn là đã nguội từ lâu.
Bạch Vi vô thức bước nhẹ hơn.
Cô dừng lại trước mặt Nolan.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cô đã nghĩ rất nhiều — nghĩ cách tìm lại những đứa trẻ mất tích, nghĩ cách đối chất với phu nhân Morrow, nghĩ cách xử lý hậu quả vụ Libaza rơi lầu, nghĩ vì sao lại có người treo thưởng truy nã cô.
Nhưng duy chỉ có một chuyện, cô chưa từng nghĩ tới — làm sao để đáp lại Nolan.
Sau lần gặp hôm nay, Nolan không hề nhắc đến tâm ý của đêm qua một lời nào.
Mọi lời nói cử chỉ của hắn đều giống hệt như trước đó, khiến cô không khỏi hoài nghi, liệu thứ tình cảm khiến cô trằn trọc suốt một đêm kia có phải chỉ là ảo giác của cô hay không.
Đúng lúc này, một cơn gió thổi qua cửa sổ, lay động một trang sách.
Bạch Vi theo phản xạ đưa tay giữ lấy góc trang.
Cô không muốn phá vỡ sự yên tĩnh hiếm hoi này.
Gió đã ngừng lại, cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô không nhịn được quay đầu nhìn Nolan, và vừa nhìn đã chạm phải đôi mắt vừa mở ra của hắn.
Lúc này cô đang cúi người, gương mặt chỉ cách hắn chừng hai nắm tay. Cô thậm chí còn cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của hắn.
"Tôi... ừm," Bạch Vi bị ánh nhìn tĩnh lặng ấy làm cho hoảng hốt, "Tôi muốn để anh ngửi xem trên người tôi còn mùi bột truy tung hay không."
Nói xong cô liền hối hận.
Sao lại bịa ra loại lý do ngớ ngẩn thế này?!
Lẽ ra cô nên bình tĩnh cầm cuốn sách trên đầu gối hắn lên, rồi lịch sự nói rằng tôi định giúp anh cất sách, có làm anh thức giấc không?
Nhưng đã muộn rồi.
Lời đã nói ra như bát nước hắt đi.
Không sao cả, Bạch Vi tự an ủi, cô có thể coi như mình chưa nói cái câu ngu ngốc đó, Nolan chắc sẽ không chấp nhặt.
Nghĩ là vậy, cô chuẩn bị làm như không có chuyện gì mà đứng thẳng dậy, nào ngờ Nolan nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lại gần.
Bạch Vi hoàn toàn không kịp phòng bị, loạng choạng ngã vào lòng hắn.
Cô hoảng hốt ngẩng lên, trong mắt là sự chột dạ lẫn oán trách, không khỏi mang theo vài phần đáng thương.
Nolan vẫn không hề dao động.
"Không phải muốn ngửi sao?" Hắn bình thản nói, "Em đứng xa quá, tôi không ngửi thấy."
Hắn vẫn giữ dáng vẻ nghiêm chỉnh như thường ngày, giọng điệu cũng lịch sự, điềm đạm như trước.
Trong mắt Bạch Vi, Nolan dường như chưa từng có khoảnh khắc thất lễ.
Dù là lúc này, khi hắn ôm cô vào lòng, cúi đầu tựa l*n đ*nh đầu cô, mọi động tác của hắn cũng không khiến cô cảm thấy bị mạo phạm chút nào.
Ngược lại, chính Bạch Vi lại không sao khống chế được nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực.
Phải thừa nhận, vòng tay rộng rãi của Nolan rất dễ chịu, mang theo mùi nắng khô ráo, khiến cô không nỡ rời xa.
Cô cảm nhận được hắn khẽ hít hà trên đỉnh đầu mình, rồi lại cọ cọ lên má cô.
Như một chú chó nhỏ ngoan ngoãn.
Hai người chưa bao giờ ở gần nhau đến thế. Hàng mi Bạch Vi khẽ run lên, rồi cô thoáng thấy ánh mắt Nolan dần trở nên thăm thẳm.
Cô biết rõ, người đàn ông trước mặt mình từ đầu đến cuối chưa từng là một chú chó ngoan ngoãn, dễ bảo.
"Nolan..." Cô dè dặt hỏi, "Trên người tôi còn mùi bột truy tung không?"
Nolan im lặng trong chốc lát: "Hết rồi."
"Vậy... tôi có thể đứng dậy chưa?" Cô hỏi.
Nolan không buông tay.
"Vi," Hắn nói, "Như vậy là không công bằng."
Bạch Vi ngẩn ra.
"Em lúc nào cũng thế, tùy hứng tiến lại gần, rồi lại vô trách nhiệm rời đi."
Lời trách cứ ấy quá nặng. Bạch Vi tròn mắt nhìn hắn.
Nhưng cô không thể phản bác.
Chính cô là người nảy sinh tâm tư không nên có trước, chính cô là người trước khi rời đi đã lén trộm của Nolan một nụ hôn, cũng chính là cô với lá gan còn nhỏ hơn cả sóc, hễ có chút gió lay cỏ động liền quay đầu bỏ chạy.
"Là vì lần trước tôi hôn anh một cái sao?" Cô phồng má, giọng nói đầy vẻ ấm ức. "Nếu anh cảm thấy thiệt thòi, anh có thể hôn lại. Như vậy chúng ta sẽ huề nhau."
Nolan cau mày, rõ ràng là có đồng tình hay không: "Không phải tính sổ như vậy."
Vậy thì phải tính thế nào? Bạch Vi trừng mắt nhìn hắn.
Nolan bỗng siết lấy gáy cô, cúi xuống hôn lên môi cô. Hắn thuần thục cạy mở hàm răng cô, ý đồ chiếm lĩnh cả hơi thở lẫn đầu lưỡi.
Bạch Vi sững sờ.
Cô vẫn luôn cho rằng Nolan là một khúc gỗ, đối với chuyện tình cảm chậm chạp đến đáng thương, tuyệt đối không phải kiểu người sẽ chủ động như thế này.
Nhưng cô không ngờ rằng gỗ cũng có lúc nổi nóng.
Cô dần dần chìm đắm trong nụ hôn bất ngờ ấy.
Trong cơn mê man, cô nhớ lại giấc mơ năm nào, giấc mộng xuân nơi cô và Nolan, nơi chính cô đã dụ dỗ hắn trao cho mình một nụ hôn.
Nụ hôn ấy giống hệt như bây giờ.
Khi nụ hôn kết thúc, Bạch Vi không dám nhìn vào mắt Nolan.
Cô đã đáp lại nụ hôn đó, Nolan chắc chắn cũng cảm nhận được.
Dù miệng có cứng rắn đến đâu, cơ thể cũng không biết nói dối.
Cô thích Nolan.
Nolan không vạch trần tâm tư ấy của cô. Hắn v**t v* mái tóc ngắn của cô, giọng nói trầm thấp: "Chúng ta sẽ không huề nhau đâu."
Bạch Vi cuộn mình trong vòng tay hắn, lắng nghe nhịp tim vững vàng ấy. Cô do dự một lúc rồi nói: "Nolan, anh có biết quá khứ của tôi không?"
"Không," Nolan đáp, "Em có muốn kể cho tôi nghe không?"
Bạch Vi bật cười tự giễu: "Một câu hỏi thật hay."
Cô vô thức kéo kéo chiếc khuy áo trước ngực hắn: "Tôi không biết quá khứ của mình, không biết trong thân thể này rốt cuộc ẩn giấu thứ kỳ quái gì, cũng không biết tương lai của mình sẽ ra sao."
"Ngay cả bản thân tôi là thứ gì tôi còn không rõ, thì nói với anh bằng cách nào đây?"
Cô nói xong, không khí bỗng yên lặng trong chớp mắt.
Một lát sau, cô nghe thấy Nolan khẽ cười.
"Trùng hợp thật đấy," Nolan nói, "Tôi cũng không biết quá khứ của mình, không biết vì sao lại trở thành Ngàn mặt, cũng không biết tương lai sẽ đi về đâu."
Bạch Vi kinh ngạc ngẩng đầu.
Ánh mắt Nolan bình thản mà sâu lắng, trong làn nước xanh nhạt ấy, cô nhìn thấy chính bóng dáng của mình.
"Em xem," Nolan nhẹ nhàng dẫn dắt, "Chúng ta hợp nhau biết bao. Cùng không có quá khứ, cùng mù mờ về tương lai. Nhưng tôi nghĩ, có lẽ chúng ta có thể nắm tay nhau, sống thật tốt ở hiện tại."
Một lời đề nghị quyến rũ biết bao. Bạch Vi cảm thấy mình sắp bị thuyết phục rồi.
"Tôi đã nói, tôi có một sinh mệnh rất dài để chờ câu trả lời của em," Nolan nghiêm túc nói, "Đã nói thì sẽ không đổi ý. Nhưng Vi, em phải hiểu, dù là sinh mệnh dài đến đâu cũng sẽ có ngày kết thúc."
Trái tim Bạch Vi bỗng nhói lên một cái.
"Em sẽ không để tôi chờ đến ngày đó, đúng không?"
*
Khi Bạch Vi rời khỏi Torii, ánh hoàng hôn đã thu lại tia sáng cuối cùng.
Cô bước một chân vào thế giới thực, đón lấy đêm dài cùng gió tuyết của Đa Luân. Cô theo bản năng ngoảnh đầu nhìn lại, trước mắt chỉ là dòng người vội vã trên phố Charing và lớp tuyết dày mãi không tan. Nhưng cô biết, sau màn đêm lạnh lẽo ấy có một khoảng hư không ấm áp, nơi có người đang dõi theo bóng lưng cô.
Chỉ cần nghĩ như vậy thôi, trái tim cô đã trở nên mềm mại.
Cô hít hít mũi, đẩy cửa bước vào số 58 phố Charing. Sau cánh cửa, các thành viên gánh xiếc quây quần bên tượng đá, vừa uống rượu vừa lắc xúc xắc đặt cược. Những cô gái nơi hành lang xách váy, ríu rít lao về phía hội diễn náo nhiệt đêm nay ở quảng trường Tùng Hồ. Chiếc đèn dầu treo trên cửa lắc lư, soi sáng đứa trẻ tuyết đang đứng lặng trong sân.
Đứa bé mắt xanh ấy như vô số đêm tuyết rơi khác, vẫn lặng lẽ đứng trong băng giá, canh giữ ước nguyện cuối cùng của mình.
Bạch Vi bỗng nhiên thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Không có quá khứ xem ra cũng không phải chuyện quá tệ.
Dù sao thì cô đang nắm trong tay một hiện tại đầy khói lửa nhân gian, và biết đâu, cô còn có thể có nhiều tương lai hơn nữa.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 47: Moi tim
10.0/10 từ 47 lượt.
