Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 33: Cáo buộc


Thấy mọi người đều nhìn mình, Sarah lúc này mới nhận ra bản thân đã thất thố. Cô cuống cuồng đi lấy chổi, định quét dọn những mảnh vỡ trên sàn.


Luke lặng lẽ quan sát một lúc rồi hỏi: "Xin hỏi, cô là Sarah phải không?"


Động tác của Sarah khựng lại.


Cô không cần mở miệng, Luke cũng đã biết đáp án. Cậu rút từ túi trước ngực ra một phong thư:
"Đây là thứ Bá tước Buck nhờ tôi chuyển cho cô. Ngài ấy bảo tôi nói với cô rằng, chỉ cần giao đứa trẻ ra, toàn bộ số tiền trong này sẽ thuộc về cô."


Bạch Vi và Brian nhìn nhau. Ngài Bá tước Buck này hẳn chính là gã quý tộc đã ruồng bỏ mẹ con Sarah, nhưng vì sao ông ta lại nói rằng Sarah bắt cóc đứa trẻ?


Sarah mặt mày tái mét, nhận lấy phong thư. Cô cân thử trong tay — phong thư rất nhẹ, bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng. Nhưng cô hiểu rõ, tờ giấy mỏng manh ấy có thể mang lại cho cô một khoản tài sản lớn đến nhường nào.


Cô nắm lấy một góc phong thư, nhẹ tay xé ra. Chỉ trong chớp mắt, phong thư cùng tờ giấy bên trong đã bị xé làm đôi.


Rồi rất nhanh, hai mảnh biến thành bốn, bốn thành tám.


Sarah ném những mảnh giấy vụn thẳng vào mặt Luke, lạnh lùng nói: "Anh về nói lại với hắn, đó là con của tôi. Bảo hắn cút đi."


Luke dường như đã sớm đoán được cục diện này. Cậu đứng yên giữa đống giấy vụn rơi đầy người, bình thản lấy ra phong thư thứ hai: "Vậy thì cô sẽ phải đối mặt với cáo buộc bắt cóc."


"Cái gì?" Sarah ngỡ rằng mình nghe nhầm. "Ý anh là tôi... bắt cóc chính con ruột của mình sao?"


"Rất tiếc," Luke nói, "Bá tước Buck đã tố cáo cô bắt cóc con trai của ngài ấy."


Người phụ nữ tức đến toàn thân run rẩy: "Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết tên khốn đó định làm gì! Hắn chẳng qua muốn con trai tôi giúp hắn giành thêm một phần gia sản mà thôi! Dựa vào cái gì... dựa vào cái gì chứ..."


Luke đặt phong thư xuống chiếc bàn cạnh cửa: "Tôi rất xin lỗi, nhưng tôi chỉ là người đưa tin."


Động tĩnh bên này khá lớn, người trong các lều trại xung quanh đều thò đầu ra nhìn, ánh mắt tò mò không hề che giấu.


Luke biết mình nên rời đi, tránh ở lại đây gây thêm phiền phức. Cậu đội mũ lên, nói với Sarah: "Cô tự suy nghĩ cho kỹ đi."


Cậu gật đầu với Bạch Vi, rồi bước vội rời khỏi số 13 phố Hockridge.


Luke vừa đi khỏi, Sarah liền mềm nhũn chân, ngồi sụp xuống đất. Nước tuyết trên sàn vừa bẩn vừa lạnh, nhưng cô chẳng buồn để tâm. Vai cô rũ xuống, trông như đã kiệt sức đến cực hạn, khí thế hung hăng khi nắm cổ chân Bạch Vi trước đó đã biến mất không còn.


"Phải làm sao đây..." Nước mắt cô rơi từng giọt. "Tại sao những chuyện tồi tệ cứ dồn dập kéo đến cùng lúc như vậy..."


Bạch Vi cảm nhận rõ ràng nỗi tuyệt vọng và bất lực của người phụ nữ. Cô quỳ một gối xuống, đưa cho Sarah một chiếc khăn tay sạch.



Sarah cũng chẳng khách sáo, nhận lấy rồi mạnh tay lau mũi. Cô quệt mặt một cái, nói trong nghẹn ngào: "Tôi sẽ tìm được con tôi. Nhất định sẽ tìm được. Nhất định."


Bạch Vi nhẹ nhàng vỗ lên vai cô: "Cô biết rồi đấy, đứa trẻ không ở trong đoàn xiếc. Sau này đừng đến đó nữa."


"Vậy tôi còn có thể đi đâu để tìm nó đây?" Sarah nhìn Bạch Vi, trong mắt tràn đầy đau thương.


Bạch Vi nghẹn lời.


Cô không thể cho cô ấy một đáp án, cũng không nỡ bóp nát hy vọng duy nhất của một người mẹ. Bạch Vi đứng dậy, phủi lớp tuyết bám trên người, rồi quay lại bên cạnh Brian.


"Chúng ta đi thôi." Cô nói.


Brian gật đầu, theo bước cô rời đi.


Hai người xuyên qua con hẻm nhỏ, trở lại con đường chính. Koen đang ngồi trên xe ngựa chờ họ quay lại. Luke vậy mà vẫn chưa rời đi, đứng một mình bên xe, không biết đang suy nghĩ điều gì.


"Tiểu thư Vi." Thấy cô, Luke nở nụ cười.


Bạch Vi liếc cậu một cái: "Anh đang đợi tôi à?"


Luke gãi gãi má: "Người phụ nữ lúc nãy... cô ấy ổn chứ?"


"Không ổn," Bạch Vi đáp. "Có người muốn cướp con của cô ấy. Chỉ cần là một người mẹ, thì đều không thể ổn được."


"Cô quen cô ấy sao?" Luke càng thêm áy náy, liền đổi chủ đề.


Bạch Vi lắc đầu: "Không. Cô ấy nói con mình bị lạc ở quảng trường Tùng Hồ, vừa hay tìm đến chỗ chúng tôi."


"Đứa trẻ mất tích?" Luke sững người. "Mất tích như thế nào?"


"Sarah đưa con đi xem xiếc. Sau khi tan buổi diễn, cô ấy ra ngoài mua bánh mì, quay lại thì đứa trẻ đã biến mất."


Luke cau chặt mày: "Vậy là đứa thứ năm rồi."


"Cái gì?" Bạch Vi nghiêng đầu.


"Đây là đứa trẻ thứ năm mất tích gần đây. Đều là đêm tuyết rơi, sau khi buổi biểu diễn kết thúc, người mẹ rời đi một lát, rồi đứa trẻ biến mất."


Bạch Vi và Brian đều sững sờ.


"Biểu diễn gì?" Tim Bạch Vi khẽ thắt lại. "Biểu diễn xiếc sao?"



Bạch Vi chợt nghĩ ra một vấn đề: "Bá tước Buck có biết đứa trẻ đã mất tích không?"


Sắc mặt Luke lập tức trở nên khó xử: "Chuyện này... khá phức tạp."


Cậu ngừng một chút, cân nhắc lời nói: "Thực ra Bá tước Buck đã biết chuyện đứa trẻ mất tích."


"Ông ta đã cho người theo dõi Sarah một thời gian. Đêm tuyết đó, người của ông ta tìm được cơ hội, dỗ dành đứa trẻ lên chiếc xe ngựa đã sắp xếp sẵn. Theo lý mà nói, đứa trẻ phải thuận lợi tới dinh thự của Bá tước Buck, nhưng kỳ lạ là khi xe ngựa đến nơi, đứa trẻ lại không còn ở trong xe."


Luke thở ra một hơi: "Người hầu của Bá tước tận mắt thấy đứa trẻ lên xe, cửa xe cũng đã khóa. Họ đi thẳng một mạch về dinh thự, không hề dừng lại, không có lý do gì để làm lạc mất đứa trẻ giữa đường."


Brian cười khẩy: "Ha, vậy kẻ bắt con trai Sarah đi chính là Bá tước Buck, còn Sarah lại chạy tới đoàn xiếc của chúng tôi đòi người."


"Bá tước cho rằng Sarah đã giở trò giữa chừng," Luke bất lực nói.


Bạch Vi hiểu ra: "Đứa trẻ thực chất là do Bá tước Buck lạc mất, nhưng ông ta lại trút hết tội lỗi lên đầu Sarah."


Luke nhìn Bạch Vi: "Vi, nếu có thể, xin cô hãy giúp người phụ nữ ấy."


Cậu lấy từ túi ra một chiếc túi nhỏ.


"Giúp tôi chuyển cái này cho cô ấy. Đừng nói là của tôi, nếu không có lẽ cô ấy sẽ không nhận."


Bạch Vi nhận lấy chiếc túi. Túi khá nặng, bên trong vang lên tiếng leng keng — hẳn là tiền xu.


"Không nhiều đâu." Luke ngượng ngùng gãi đầu. "Tôi cũng chẳng còn bao nhiêu nữa."


"Giờ tôi đã bị giáng chức, tiền lương ít đến đáng thương. Vì vụ án Kẻ mổ bụng, tôi đã đắc tội với cấp trên trực tiếp. Nếu không phải phía hoàng gia ban thưởng, có lẽ tôi đã chẳng còn là điều tra viên rồi."


Khi đó, cậu còn phải gánh chịu vô số áp lực, cắn răng theo đuổi vụ Fisher, khiến không ít cấp trên bất mãn. Trong lúc đường cùng, cậu nhận được một lá thư nặc danh, trong thư tiết lộ sự thật về việc Công chúa Annie mất tích. Cũng chính nhờ hoàng gia can thiệp, Fisher mới bị hoàn toàn lật đổ.


Mấy vị cấp trên ở đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam vì e ngại phần thưởng của hoàng gia nên buộc phải giữ cậu lại, nhưng từ đó cậu bị đá khỏi tổ điều tra hình sự, chỉ còn được giao những vụ lặt vặt kiểu như... tìm trẻ lạc.


Bạch Vi im lặng một lúc lâu.


Cô hỏi: "Làm thế nào anh mới có thể trở lại vị trí cũ?"


"Cứ từ từ chịu đựng thôi." Luke cười khổ. "Ít nhất cũng phải làm tốt vụ án trước mắt đã."


"Luke," Bạch Vi nhìn thẳng vào mắt viên điều tra trẻ, "Anh là một người tốt."


"Hả?" Lời này đến quá đột ngột, Luke nhất thời chưa kịp phản ứng.



Cậu cười hì hì hai tiếng: "Cảm ơn. Cô nói thế làm tôi ngại quá. Người tốt thì không dám nhận, chỉ có thể nói là... không thẹn với lòng thôi."


"Vậy tôi về đồn trước đây." Luke nhấc mũ lên, cúi chào Bạch Vi. "Hẹn gặp lại."


Chẳng mấy chốc, Luke đã khuất bóng ở khúc ngoặt cuối phố.


Bạch Vi thu hồi ánh nhìn, quay sang Brian: "Anh đợi tôi một lát, tôi quay lại ngay."


Nói rồi cô xoay người, đi ngược trở vào con hẻm.


Brian khoanh tay dựa vào thành xe ngựa, bỗng một viên đá nhỏ bay tới đập trúng ngực hắn. Hắn lạnh lùng ngẩng đầu, nhìn về kẻ gây sự.


Koen ngồi xếp bằng trước xe, trong tay tung hứng mấy viên sỏi. Cậu cười hì hì nhìn sang: "Brian, anh nói xem, có phải chị Vi là phụ nữ của lão đại không?"


Brian hừ lạnh một tiếng, không đáp.


"Nếu đúng thế thì chị ấy là 'người phụ nữ của lão đại' đầu tiên mà anh không đuổi đi đấy." Koen sờ cằm, "Sid bảo sở dĩ lão đại Leon mãi chưa chịu quay về là vì đánh không lại chị Vi. Anh thấy sao?"


"Cậu nói đủ chưa?" Brian dùng mũi chân hất viên đá vừa ném trúng mình, vì hơi dùng lực, viên đá lập tức bay thẳng vào trán Koen.


"Ái da!" Cậu thiếu niên kêu lên một tiếng, ngã ngửa ra đất.


Bạch Vi quay lại số 13 phố Hockridge. Người trong các lều trại và túp lều đều tò mò nhìn cô, dường như không hiểu vì sao cô đã đi rồi lại quay về.


Sarah không còn đứng trước căn nhà gỗ nữa, cánh cửa đã đóng chặt.


Bạch Vi bước tới gõ cửa.


Bên trong vang lên một tràng leng keng loảng xoảng, như thể có mấy cái nồi chảo rơi xuống đất, kèm theo tiếng chửi rủa của phụ nữ, nhưng vẫn không có ai ra mở cửa.


Bạch Vi cũng không vội, cứ đứng chờ ngay trước cửa. Tuyết rơi xuống cổ khiến cô khẽ rùng mình. Khi quay đầu lại, cô thấy cách đó không xa, bên cạnh một túp lều có một cậu bé chừng năm sáu tuổi đang bám mép lều nhìn trộm cô.


Mặt mũi đứa trẻ lấm lem, đầu gối vá chằng vá đụp. Cậu thò nửa cái đầu ra khỏi lều, không chớp mắt nhìn Bạch Vi, trong ánh mắt tò mò còn lẫn vài phần đề phòng.


Dáng vẻ ấy khiến Bạch Vi bất giác nhớ tới Louis. Cậu em trai nhỏ của cô cũng từng như thế. Cậu đầy gai góc, nhưng lại không kìm được mà muốn đến gần cô.


Ánh mắt cô liền dịu xuống, mỉm cười với đứa trẻ. Từ trong lều đột nhiên có một người phụ nữ lao ra, ôm chặt lấy đứa bé. Bà làm bộ đánh mạnh mấy cái vào mông nó, miệng không ngừng mắng: "Không được đi theo người lạ! Còn không nghe lời nữa thì để La Llorona bắt mày đi!"


Đứa trẻ ấm ức ôm cổ người phụ nữ, ư ử một tiếng "dạ" thật nhỏ.


Người phụ nữ cảnh giác liếc Bạch Vi một cái, rồi đóng sầm cửa lều lại.



Sarah đứng sau cửa, vẻ mặt mệt mỏi liếc nhìn cô: "Sao cô lại quay về nữa?"


Bạch Vi hoàn hồn, đặt túi tiền xu lên chiếc bàn gần cửa.


Sarah sững người, không hiểu Bạch Vi định làm gì.


"Cô nói rằng đêm hôm đó, cô đã nhìn thấy tôi ở quảng trường Tùng Hồ."


Bạch Vi phủi tuyết bám trên áo.


"Kể cho tôi nghe đi — rốt cuộc cô đã nhìn thấy gì."


"Đứa trẻ mất tích thế nào, tình hình cụ thể đêm đó ra sao — từng chuyện một, hãy kể hết cho tôi."


*


Brian và Koen chờ tròn một khắc đồng hồ, cuối cùng mới thấy Bạch Vi bước ra từ con hẻm nhỏ.


Koen ném viên đá trong tay đi: "Vậy giờ chúng ta có thể về rồi chứ?"


"Đi thôi." Bạch Vi xách váy, bước lên xe ngựa.


Brian theo sát phía sau, bước một bước vào trong xe.


Xe ngựa lăn bánh, nghiền lên lớp tuyết dày mỏng không đều, chậm rãi rời khỏi khu Hockridge.


"Brian, đêm hôm đó, trong đoàn xiếc, những người rời quảng trường Tùng Hồ sau cùng là ai?" Bạch Vi tựa vào thành xe hỏi.


Brian đáp: "Tiết mục cuối cùng là nhào lộn trên không. Cô có thể hỏi tổ xiếc."


Bạch Vi "ừm" một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.


Lúc này xe ngựa đã rời khỏi khu Hockridge, đang hướng về phố Charing nơi đoàn xiếc đóng quân. Khi xe đi qua một ngã rẽ, phía trước bỗng vang lên tiếng reo hò vui vẻ, lẫn trong đó là âm thanh đàn phong cầm, dường như có người đang hát.


"Bên kia đang làm gì vậy?" Bạch Vi tò mò hỏi.


Koen đang đánh xe, cao giọng đáp: "Vở kịch mới ở quảng trường Tùng Hồ sắp diễn ra rồi."


"Vở kịch mới?"


"Đúng thế," Koen nói, "Nghe bảo để chào đón Đại công tước Wundt sắp tới thành Đa Luân, Nhà hát Hoàng gia đã chuẩn bị mấy tháng liền."


"Vở kịch mới đó tên là gì nhỉ... à đúng rồi, gọi là ''Hồ Điệp Phu Nhân.'"


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 33: Cáo buộc
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...