Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 32: Số 13


Người phụ nữ nằm sấp bất động trên con phố trước cổng.


Koen cùng mấy chàng trai phụ trách việc vặt đứng vây quanh, gãi đầu gãi tai không biết nên xử lý thế nào. Các hộ dân trong khu phố nghe thấy động tĩnh đã thò đầu ra khỏi cửa sổ, tò mò xem rốt cuộc đoàn xiếc đã xảy ra chuyện gì.


Khi Bạch Vi chạy tới cổng, vừa hay nghe thấy Koen nói với lão Hope: "Không còn thở nữa rồi."


"Có liên lạc được với người nhà của cô ta không?" Lão Hope hỏi.


"Cô ta không có gia đình, chỉ có một đứa con trai... mà cũng đã mất tích."


Giữa mày lão Hope nhíu lại thành một nếp sâu. Thấy Bạch Vi, ông lập tức giãn mày: "Vi, cô đến đúng lúc lắm, cô—"


Ông còn chưa nói xong, người phụ nữ nằm dưới đất bỗng co giật dữ dội. Bà ta như một con cá thiếu ôxy mà quẫy đạp trên nền tuyết. Chỉ chốc lát sau, bà ta lại mở mắt.


"Sống rồi! Sống rồi! Cô ta sống lại rồi!" Koen kinh hãi nhảy dựng lên.


Bạch Vi giật mình, chỉ thấy người phụ nữ đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm thẳng vào cô. Đó là một đôi mắt xám xịt, lạnh lẽo, như hai hòn đá vừa được moi ra từ hố băng.


Cổ chân Bạch Vi bất chợt lạnh buốt, bởi bàn tay người phụ nữ không hề báo trước đã chộp tới.


"Cô đã thấy rồi, đúng không? Đêm hôm đó, cô đã thấy rồi..." Người phụ nữ nghiến răng nói, bàn tay nắm lấy cổ chân Bạch Vi run rẩy không ngừng.


Brian lập tức túm chặt lấy tay bà ta: "Buông ra."


Người phụ nữ đau đến co rúm, nhưng tay lại càng siết chặt hơn. Thế nhưng cổ tay gầy guộc của con người sao địch nổi sức của một con sói băng nguyên? Mắt thấy bàn tay kia sắp bị Brian bóp nát, Bạch Vi đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn, ra hiệu cho hắn buông tay.


Brian không tán thành liếc Bạch Vi một cái, nhưng không nói gì, phối hợp mà thả lỏng tay.


Bạch Vi ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với người phụ nữ, giọng nói dịu nhẹ: "Cô nói tôi đã thấy, vậy rốt cuộc tôi đã thấy gì?"


Hàm răng người phụ nữ run lập cập: "Cô nhất định đã thấy con tôi." Nước mắt trượt khỏi khóe mắt, chảy xuống khuôn mặt nứt nẻ vì gió tuyết.


"Tôi đã thấy nó khi nào?" Bạch Vi lại hỏi.


"Đêm đó, nửa tháng trước." Người phụ nữ nói. "Buổi diễn đã kết thúc, nhưng cô vẫn còn ở lại. Cả quảng trường Tùng Hồ chỉ có một mình cô là không rời đi."


Những lời này khiến mấy người có mặt không khỏi nhìn nhau kinh ngạc. Từ khi tới đoàn xiếc, Bạch Vi chưa từng rời khỏi tháp canh, càng không thể xuất hiện ở quảng trường Tùng Hồ vào đêm đó.


Nhưng Bạch Vi không vội: "Cô chắc chắn người cô nhìn thấy là tôi sao?"



Người phụ nữ sững người, trong khoảnh khắc ánh mắt thoáng hiện vẻ mờ mịt. Rất nhanh, bà ta gật đầu thật mạnh: "Là cô, tôi chắc chắn."


Brian cười lạnh một tiếng: "Vi, đừng lãng phí thời gian với người đàn bà điên này."


Bạch Vi nhìn người phụ nữ, bình thản nói: "Cô nhìn nhầm rồi, người đó không phải là tôi."


"Chính là cô! Người phụ nữ mắt đen, chính là cô! Tôi không thể nhầm được!"


Lão Hope thở dài, quay sang dặn Koen: "Gọi một chiếc xe ngựa đi, đưa cô ta về nhà. Sau này đừng để cô ta đến đây nữa, nghe rõ chưa?"


Koen đáp một tiếng, nhanh nhẹn đánh xe ngựa ra từ cửa bên. Brian mặt mày u ám, dùng một tay kẹp chặt người phụ nữ, nhét thẳng bà ta lên xe.


Người phụ nữ không chịu hợp tác, vừa thét lên vừa cào cấu mặt Brian. Tiếng hét quá thảm thiết khiến hàng xóm trong khu phố đều quay đầu nhìn lại.


Nhìn sắc mặt Brian ngày càng khó coi, Bạch Vi không khỏi lo lắng liệu con sói băng nguyên nóng nảy này có lỡ tay vặn gãy cổ người phụ nữ hay không.


Rõ ràng lão Hope cũng có cùng mối lo ấy, ông quay sang nói với Bạch Vi: "Vi, cô cũng đi theo một chuyến đi."


Còn cách nào khác đâu, lúc này người có thể kiềm chế Brian, e rằng chỉ có Bạch Vi.


"Được, ông cứ yên tâm." Bạch Vi không từ chối, cúi người chui vào khoang xe.


Chiếc xe ngựa chậm rãi rời khỏi phố Charing, để lại trên nền tuyết hai vệt bánh xe ngoằn ngoèo. Tuyết vẫn còn rơi, nhưng dường như đã nhỏ hơn so với buổi sáng.


"Các anh biết nhà cô ta ở đâu sao?" Bạch Vi vừa kinh hãi nhìn Brian trói người phụ nữ thô bạo như bó bánh chưng, vừa cố tìm đề tài để làm dịu bầu không khí.


Brian hừ lạnh: "Còn phải tìm à? Ai mà không biết cô ta sống ở khu Hockridge."


Hockridge — khu ổ chuột nổi tiếng của thành Đa Luân.


Đó là nơi tụ tập của trộm cắp, cướp bóc, kỹ nữ và tội phạm truy nã, tỉ lệ phạm tội luôn ở mức cao. Nơi đó có luật lệ và hệ thống riêng, đến cả lính gác và cảnh cục cũng không dám dễ dàng nhúng tay. Dù là dân thường hay quý tộc, ai cũng vô thức tránh xa khu phố ấy, sợ chỉ một sơ suất nhỏ cũng biến thành một vong hồn vô danh nơi góc phố.


Một người phụ nữ đơn thân dẫn theo đứa con nhỏ sống ở Hockridge.


Bạch Vi không khỏi cau mày.


Từ sau khi bị trói, người phụ nữ không còn giãy giụa nữa. Bà ta trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, chẳng biết đang nhìn gì.


"Con của cô ta mất tích thế nào?" Bạch Vi hỏi.


Brian nói: "Nghe nói cô ta dẫn con đi xem xiếc. Tan cuộc rồi mà họ vẫn chưa về, cứ ngồi lại trong lều diễn. Sau đó cô ta để đứa bé ở trong lều, tự mình ra ngoài mua bánh mì. Khi quay lại thì đứa trẻ đã biến mất."



"Người trong đoàn xiếc không ai thấy đứa bé chạy đi đâu sao?"


Brian lắc đầu: "Khi đó đã gần nửa đêm rồi. Chúng tôi bận rộn cả ngày, ai lại để ý trong khán đài còn có một đứa trẻ?" Mọi người sớm đã thu dọn xong xuôi, vui vẻ ai về nhà nấy.


Bạch Vi khựng lại, do dự hỏi: "Thế còn cha của đứa trẻ?"


Câu hỏi này khiến khoang xe im lặng trong khoảnh khắc, nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc đó. Brian và người phụ nữ đồng thời cất tiếng.


"Hắn ta đã bỏ rơi họ."


"Hắn chết rồi."


Một sự im lặng chết chóc.


Brian nhíu mày, tiếp tục nói: "Cha của đứa trẻ là một vị quý tộc. Lúc nghe opera ở Nhà hát Hoàng gia, ông ta đã để mắt tới cô ấy. À, nghe nói khi đó cô ta là một ca nữ."


Bạch Vi liếc nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh. Bà ta lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể chẳng nghe thấy lời Brian nói.


"Vị quý tộc ấy nhanh chóng chán ghét cô ta, quay về với gia đình của mình. Còn cô ta sinh đứa trẻ, rồi chuyển tới Hockridge."


Chiếc xe ngựa chậm rãi tiến vào khu phố Hockridge.


Đây là lần đầu tiên Bạch Vi đặt chân tới Hockridge.


Tuyết lớn che phủ gần như toàn bộ diện mạo vốn có của con phố, nhưng ở những nơi tuyết đã tan vẫn lờ mờ hiện ra những vết cháy sém đen sì cùng những mảng đỏ sẫm quái dị. Hai bên đường là các dãy nhà đều đóng kín cửa sổ và cửa ra vào, những bức tường xám xịt đã chẳng còn nhận ra màu sắc ban đầu. Những dây leo bám trên đó từ lâu đã khô héo, như từng mảng mây tối nứt nẻ khảm vào thớ thịt của ngôi nhà.


Trời đông rét buốt, nhưng dọc hai bên đường vẫn có những kẻ lang thang nhàn rỗi đi qua đi lại. Khi xe ngựa lướt qua, ánh mắt họ nhìn theo mang theo sự tò mò và d*c v*ng không hề che giấu.


"Làm ơn đi, thưa ngài, cho tôi một miếng bánh mì..." Koen lúng túng xua đuổi đám ăn mày, rồi quay đầu hỏi Bạch Vi và Brian trong khoang xe: "Cô ta ở tòa nào?"


Thế là Bạch Vi quay sang hỏi người phụ nữ: "Số nhà của cô là bao nhiêu?"


Người phụ nữ cứng nhắc đáp lại một con số:
"Số 13."


Bạch Vi khựng lại. Ở Đa Luân này, số 13 bị xem là điềm gở; rất nhiều khu phố thậm chí còn không hề tồn tại số nhà này.


Xe ngựa càng đi sâu vào Hockridge lại càng không thấy bóng dáng số 13 đâu. Koen ngoái đầu nói: "Đã đi qua số 12 rồi đến số 14, nhưng chẳng có số 13."


Thấy người phụ nữ không có ý định trả lời, Bạch Vi liền nói với Koen: "Hỏi người đi đường xem."


Koen cho xe dừng lại, kéo một người đàn ông trung niên đang định đi ngang qua: "Thưa ông, xin hỏi số 13 đi thế nào?"



Con hẻm ấy bị kẹp giữa số 12 và số 14; thật khó tưởng tượng rằng số 13 phố Hockridge lại nằm phía sau một lối đi chật hẹp như thế.


Con hẻm quá hẹp, khiến xe ngựa không thể vào, bọn họ đành xuống xe. Bạch Vi và Brian đưa người phụ nữ vào hẻm, còn Koen ở lại trông xe chờ họ quay lại.


Tuyết trong hẻm đã tan một phần, nước tuyết bẩn thỉu ngấm đầy các khe gạch và những hố nhỏ trên mặt đường.


May mà hẻm không dài, rất nhanh phía trước đã mở ra một khoảng trống. Cuối hẻm là một bãi đất trống tựa như phế tích; những túp lều gỗ cùng những chiếc lều bạt vải bố chen chúc nhau trên mảnh đất này. Có vài cái lều còn rách toạc, nước tuyết cứ thế thấm qua lỗ thủng chảy vào trong.


Tất cả những túp lều ấy đều có người ở.


Một người phụ nữ gầy gò ôm đứa bé đang khóc ngằn ngặt ngồi dưới mái hiên gỗ của lều, thờ ơ nhét đầu vú vào miệng đứa trẻ. Nước tuyết bẩn thỉu nhỏ giọt từ mái hiên xuống, hòa lẫn với sữa, bị đứa bé cùng lúc nuốt trôi.


Trong vài cái lều khác là những người phụ nữ đủ mọi lứa tuổi. Họ chẳng tỏ ra sợ hãi, chỉ lười nhác liếc nhìn những kẻ không mời mà đến ở đầu hẻm, như thể Bạch Vi và Brian chỉ là những con cừu lạc lối vô tình bước nhầm vào nơi này.


"Là chỗ này sao?" Brian chần chừ.


Người phụ nữ dùng hành động để trả lời. Bà ta bước về phía những túp lều kia, dáng đi loạng choạng, như thể đôi chân bị tê cóng, lại giống một người đã rất lâu không được ăn một bữa tử tế, yếu ớt đến mức gần như không nhấc nổi chân.


Bạch Vi và Brian nhìn nhau một cái, rồi theo sát phía sau.


Người phụ nữ dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ được dựng tạm. Căn nhà trông tiêu điều, nhưng so với những chiếc lều dột nát kia thì rõ ràng vẫn còn đàng hoàng hơn nhiều. Bà ta còn chưa kịp mở cửa, cánh cửa gỗ thô kệch ấy đã bật mở từ bên trong.


Người mở cửa là một phụ nữ thấp bé, béo tròn. Bà ta sững người giây lát, rồi bỗng hét lên: "Sarah, cô về rồi! Trời ơi, sao cô lại thành ra thế này? Tìm được bé Mike chưa? Tôi nói rồi, chuyện này phải để đoàn xiếc chịu trách nhiệm chứ. Không tìm được con thì cũng phải tống tiền bọn họ một khoản, kiểu gì cũng không lỗ."


Bạch Vi nhìn rất rõ một đường gân xanh nổi phồng lên nơi thái dương Brian.


Sarah trông có vẻ mệt mỏi rã rời, vừa không định tiếp lời, cũng chẳng muốn xã giao với Bạch Vi và Brian. Bà ta gạt người phụ nữ béo sang một bên:
"Johnny, có nước không? Cho tôi một cốc nước."


Johnny ngẩn ra: "À, à, có, cô đợi chút." Nói xong liền vụng về quay vào trong. Thân hình béo núc ních của bà ta chen qua lối cửa chật hẹp, làm đổ lăn lóc đủ loại nồi niêu xoong chảo; vài chiếc chậu sắt lắc lư suýt nữa thì rơi xuống.


"Các người có muốn vào không?" Sarah nhấc mí mắt liếc Bạch Vi và Brian một cái.


Brian cau mày nhìn căn nhà gỗ chật chội bẩn thỉu, toàn thân toát lên vẻ bài xích.


Bạch Vi nghĩ, đưa người tới đây là xong rồi, nên định cáo từ. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói quen thuộc phía sau đã cắt ngang.


"Tiểu thư Vi?" Luke cầm mũ đứng sau lưng cô, vui mừng khôn xiết nhìn cô: "Lâu quá không gặp, không ngờ lại gặp cô ở đây."


Bạch Vi nhìn Luke, trong lòng chợt dâng lên cảm giác như cách một kiếp người. Thế giới này quả thật nhỏ bé.


"Thanh tra Luke, lâu rồi không gặp." Bạch Vi đáp.



Brian khoanh tay trước ngực, cảnh giác liếc Luke một cái.


"Giờ cô sống ở đâu?" Luke tò mò hỏi, "Nolan đã tìm cô rất lâu rồi."


Cái tên ấy bất ngờ vang lên, khiến tim Bạch Vi khẽ thắt lại.


"Anh vẫn còn liên lạc với anh ấy sao?" Bạch Vi hỏi, giọng điệu dửng dưng như không.


Luke lắc đầu: "Không. Ngày hôm sau khi vụ án Kẻ mổ bụng khép lại, ngài ấy có đến đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam, nhờ tôi tra giúp tung tích của cô. Sau đó chúng tôi không gặp lại nhau nữa. Nếu ngài ấy biết cô vẫn còn ở Đa Luân, chắc chắn sẽ rất vui."


Luke nói nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực ra cậu đã giấu đi không ít chuyện. Chẳng hạn, sau khi vụ án kết thúc, cậu từng đến thăm dinh thự của Công tước Sethbin ở Đa Luân, nhưng lại được cho biết rằng Công tước Sethbin từ lâu đã tĩnh dưỡng tại biệt viện, suốt ba năm nay chưa từng quay về Đa Luân. Luke kinh ngạc vô cùng, lập tức trở về quê hỏi cha mình xem có biết một người tên Nolan hay không.


Phản ứng của ông Luke già khi ấy quả thực khiến người ta phải suy ngẫm: "Nolan? Con biết Nolan sao? Lần này con gặp Nolan trông như thế nào?"


Luke đầy bụng nghi vấn, nhưng ông Luke già chỉ cười hiền hòa: "Nhóc con, đừng quá tin vào đôi mắt của mình. Có những lúc, mắt cũng biết lừa người."


Ông Luke già không hé lộ thân phận của Nolan, chỉ nói với con trai: "Con không cần tìm nữa đâu. Nếu hai người còn duyên, rồi sẽ gặp lại. Chỉ là lần sau gặp nhau, con phải lau mắt cho thật kỹ."


Bạch Vi lặng lẽ quan sát phản ứng của Luke, rất nhanh đã rút ra kết luận: Nolan chưa từng nói cho Luke biết chân tướng của vụ Kẻ mổ bụng, hoặc chí ít là chưa nói cho cậu ta biết những việc cô đã làm.


Một trong những lý do khiến cô rời khỏi Torii chính là ở đây. Nolan đang truy tìm kẻ đã g**t ch*t tiểu thư Waldorf, mà cô lại chính là hung thủ đó.


Cô từng hứa với Nolan rằng sẽ giúp hắn tìm ra sự thật. Ngay từ khoảnh khắc đưa ra lời hứa ấy, cô chưa từng có ý định che giấu. Chỉ là cô không ngừng tự hỏi: nếu trao cho Nolan cái tên của mình, hắn sẽ làm gì đây?


Nolan nhất định sẽ không làm hại cô — cô nghĩ vậy. Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của riêng cô. Cô không thể vì sự chủ quan của bản thân mà đem mình ra mạo hiểm.


Bạch Vi không dám đối diện với đáp án. Cô sợ rằng câu trả lời ấy sẽ khiến cô đau lòng, vì thế trước khi nó được phơi bày, cô đã chọn cách bỏ chạy.


Đoạn rung động mơ hồ ấy cứ để nó dừng lại ở nơi đẹp đẽ nhất thì hơn.


Rời xa Nolan có lẽ sẽ trở thành một nỗi tiếc nuối theo cô suốt đời, nhưng cô thà để người đàn ông ấy trở thành nốt chu sa duy nhất trong tim mình.


"Luke, sao anh lại ở đây?" Bạch Vi thu dọn lại cảm xúc, quay sang nhìn viên cảnh sát trẻ.


Luke sững người một chút rồi nói: "À, là thế này. Tôi nhận một vụ án, nói rằng một người phụ nữ sống ở Hockridge số 13 đã bắt cóc con trai của Bá tước Buck, nên tôi tới để đưa đứa trẻ về."


Choang—


Có thứ gì đó rơi mạnh xuống sàn.


Brian theo phản xạ đẩy Bạch Vi sang một bên, giúp cô tránh khỏi dòng nước nóng bắn tung tóe.


Bạch Vi ngẩng mắt lên, liền thấy Sarah đứng sững tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu, trong đôi tay run rẩy vẫn còn nắm chặt chiếc khay đặt cốc nước.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 32: Số 13
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...