Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 25: Địa hoả


Bạch Vi đã liền ba ngày không gặp Nolan, cũng chẳng biết hắn đang bận rộn chuyện gì. Cô hỏi Blackberry, mà Blackberry cũng không rõ.


"Không xảy ra chuyện gì chứ?" Bạch Vi có phần lo lắng.


Blackberry cạc cạc cười lớn: "Có lẽ cô là người duy nhất trên đời này đi lo cho Thần ngàn mặt đấy."


Bạch Vi nghĩ cũng phải. Ngay cả Blackberry còn không lo, thì cô lo làm gì? Chỉ là trong lòng vẫn không tránh khỏi chút tiếc nuối. Gánh xiếc của Leon hôm nay vừa đúng ngày công diễn, vốn định mời Nolan đi xem cùng, xem ra giờ là không thể rồi.


Cô cúi đầu nhìn hai tấm thiệp mạ vàng trong tay, lặng lẽ đặt một tấm lên bàn ở đại sảnh.


Bạch Vi một mình ra phố. Mấy ngày nay vì buổi công diễn của gánh xiếc, đường phố trở nên náo nhiệt khác thường. Cứ đi vài bước lại thấy những chàng trai trẻ kéo phong cầm, cùng năm ba đứa trẻ nắm tay nhau nhảy múa; đến cả binh lính tuần tra bên đường cũng không kìm được mà giẫm theo nhịp trống rộn ràng. Hoa vàng và giấy màu rơi đầy trên vai Bạch Vi, còn có mấy đứa trẻ chạy tới cài hoa hồng lên thắt lưng cô.


Thế nhưng, bên dưới sự náo nhiệt ấy lại âm thầm cuộn trào một dòng chảy ngầm. Thỉnh thoảng có người kéo thấp vành mũ, vội vã xuyên qua đám đông vui vẻ; cũng có vài ba nhóm người tụ lại nơi góc phố, ghé đầu thì thầm, chẳng biết đang bàn bạc bí mật gì. Nhưng những người đắm chìm trong niềm vui sẽ không để ý tới những điều ấy, càng không ai nhận ra rằng gã ăn mày vẫn thường quanh năm túc trực trước đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam đã biến mất.


Khi đi ngang qua những kẻ đang cúi đầu thì thầm kia, Bạch Vi mơ hồ nghe được vài từ rời rạc, như "Kẻ mổ bụng," "Fisher," "hung thủ."


Cô nghĩ, hẳn Luke đã tung tin Fisher chính là Kẻ mổ bụng ra ngoài rồi. Không chỉ thế, Luke còn lặng lẽ công bố những chứng cứ Fisher đã tàn sát nhiều thiếu nữ.


Một viên cảnh sát nhỏ bé như Luke vậy mà lại điều tra vụ Kẻ mổ bụng đến đầu Fisher, trong nội bộ cảnh sát tất nhiên đã chịu không ít áp lực. Những tầng lớp quyền lực do các thế lực quý tộc khác nhau cấu thành này không hề bài xích công bằng và chính nghĩa, chỉ là trong mắt họ, công bằng và chính nghĩa ấy đều có giới hạn; nước mắt của dân thường đối với họ thực sự chẳng đáng là bao.


Thế nhưng, sức mạnh của dân thường lại chính là thứ mà đám quý tộc kia dễ dàng xem nhẹ và đánh giá thấp nhất. Đó là một ngọn địa hỏa, lặng lẽ cháy âm ỉ trong lòng thành Đa Luân.


Bạch Vi theo dòng người đang tràn lên, tiến về phía sân khấu gánh xiếc. Buổi công diễn sẽ bắt đầu lúc ba giờ chiều, lúc này trước sân khấu đã chật kín người, tiếng huýt sáo, hoa tươi và những tràng reo hò tràn ngập quảng trường Tùng Hồ.


Còn một khắc nữa mới đến ba giờ, một con ngựa phi nhanh từ tòa nhà Quốc hội lao tới, băng qua quảng trường Tùng Hồ, hướng về phía hoàng cung.


Bạch Vi lặng lẽ tính toán, hạt địa hoả thứ hai hẳn đã được châm lên rồi.


Một tin đồn lan truyền rất nhanh đã bùng nổ trong đám đông — đã tìm thấy tung tích của công chúa nhỏ được Thân vương Fred cưng chiều nhất. Trước đó, vị công chúa này mất tích trong một buổi dạ tiệc, đội cận vệ lục soát khắp nơi vẫn không thấy; vậy mà sáng nay, người ta lại phát hiện thi thể của nàng trong khu rừng phía sau lâu đài Fisher.


Công chúa Annie... Bạch Vi nhớ rõ nàng. Sau khi sơ ủng thất bại, Bạch Vi bị Fisher nhốt vào một chiếc lồng chim. Đó là một chiếc lồng mạ vàng khổng lồ, mỗi thanh song đều quấn những dây đằng ba lá tinh xảo, nơi cửa lồng treo một ổ khóa nặng nề, chìa khóa duy nhất được giấu trong túi áo dán sát người của Fisher.


Khoảng thời gian ấy là bóng tối mà cả đời này Bạch Vi cũng không muốn hồi tưởng. Mỗi ngày Fisher đều đổi đủ trò tra tấn cô, chỉ để khiến máu của hắn có thể dung hợp thành công trong cơ thể cô. Uống hay tiêm đều vô dụng, thế là những thử nghiệm của Fisher càng lúc càng điên cuồng. Bạch Vi thường xuyên bị những ý tưởng quái đản của hắn hành hạ đến mình mẩy đầy thương tích, nhưng rồi hắn lại dùng những loại dược liệu đắt giá nhất để chữa trị cho cô, mà sự chữa trị ấy suy cho cùng cũng chỉ là để chuẩn bị cho lần tra tấn tiếp theo.


"Tiểu Vi, sao em lại bướng bỉnh đến vậy?" Fisher hôn lên trán cô, nhẹ giọng dụ dỗ, "Chấp nhận sơ ủng của ta khó đến thế sao?"


Bạch Vi trong lồng chim đã thoi thóp, một lời cũng không thốt ra nổi.



Chính vào lúc ấy, Annie xuất hiện bên cạnh Bạch Vi. Nàng công chúa với thân phận cao quý bị dụ bắt trong buổi dạ tiệc, rồi lập tức bị dâng hiến cho Fisher. Bạch Vi thầm kinh hãi — khẩu vị của Fisher đã lớn đến mức này rồi sao, ngay cả hoàng thất cũng dám chạm tay vào?


Khi cô gái được đưa tới, trên người đã đầy thương tích. Nàng nằm rạp dưới đất, nức nở thì thào: "Ta ghét chính mình lúc này... giống như một con dã thú."


Bạch Vi thò tay ra khỏi lồng chim, xoa nhẹ mái tóc nàng: "Đó không phải lỗi của em." Máu của huyết tộc luôn khiến người ta phát cuồng, khát dục, mà mỗi khi hưởng lạc, Fisher lại thích tăng liều lượng máu lên.


"Ta nhớ phụ vương, mẫu hậu, nhớ em trai của ta." Annie khóc đến đau lòng, "Trưa hôm đó ta vừa cãi nhau với em ấy, còn làm hỏng cây cung gỗ của nó... ta còn chưa kịp xin lỗi..."


Bạch Vi dựa vào song lồng: "Ta cũng có một em trai."


"Ngươi cũng nhớ cậu ấy, đúng không?"


Bạch Vi mệt mỏi mỉm cười: "Nó là một tên nhóc rắc rối, nghịch ngợm đến phiền người."


"Nhưng dù nó có tệ đến đâu, ta vẫn rất nhớ nó."


Annie khóc mệt rồi, lẩm bẩm hỏi: "Ngươi nói xem... ta sẽ chết sao?"


Bạch Vi kiên định đáp: "Sẽ không."


Thế nhưng, ngay chiều hôm sau, Bạch Vi đã thấy một chiếc cáng phủ vải trắng được khiêng ra khỏi lâu đài. Dưới tấm vải là một dải ruy băng xanh thêu viền vàng buông thõng xuống — nếu Bạch Vi nhớ không lầm, đó chính là dải buộc tóc mà Annie yêu thích nhất.


Tiếng huyên náo trên sân khấu kéo Bạch Vi trở về từ hồi ức.


Bất giác đã đúng ba giờ.


Tháp đồng hồ ở trung tâm thành Đa Luân vang lên ba tiếng chuông trầm đục. Pháo hoa bắn tung ra từ bốn phía sân khấu, những cô gái xinh đẹp lắc lư váy áo xuất hiện rực rỡ, mở màn cho tiết mục vũ đạo sôi động của buổi công diễn.


Cùng lúc ấy, trên tháp canh phía tây quảng trường có người hô lớn: "Bên ngoài thành cháy rồi! Bên ngoài thành cháy rồi!"


Tiếng hô nhanh chóng bị nhấn chìm trong những tràng reo hò cuồng nhiệt của đám đông, chẳng ai buồn để tâm ngoài thành đang xảy ra chuyện gì. Ngoài thành thì cùng lắm cũng chỉ là trang viên, lâu đài hay trường đua của đám quý tộc, có liên quan gì đến đám dân thường bọn họ đâu?


Bạch Vi bị dòng người đẩy dạt đến trước sân khấu. Điệu múa mở màn lúc này đã kết thúc, tiết mục kế tiếp sắp sửa lên đài.


Giữa tiếng kèn trumpet rộn ràng, một chú hề cưỡi bánh xe lướt ra từ sau tấm màn. Hắn khéo léo tung hứng những quả bóng màu sắc, miệng thổi chiếc còi sặc sỡ đầy ngộ nghĩnh.


Bạch Vi nhìn chú hề ấy thì hơi sững lại — kẻ đứng trên sân khấu trông rất giống người vẽ graffiti đường phố mà cô từng tình cờ gặp.


Cô còn chưa kịp xác nhận thì bánh xe đã dừng ngay trước mặt mình. Chú hề đứng trên xe như làm ảo thuật, rút từ trong ngực ra một bông hồng, đưa đến trước mặt Bạch Vi.



Đám đông lập tức bật lên những tràng cười phấn khích, tiếng huýt sáo vang dậy, hoa vàng tung bay đầy trời.


Bạch Vi theo phản xạ đưa tay nhận lấy bông hồng. Không ngờ sau khi cô nhận hoa, bàn tay của chú hề vẫn không rút lại, dường như đang chờ đợi phản hồi từ cô.


Bạch Vi có chút bối rối, không biết nên làm gì. Người phụ nữ bên cạnh cười nói: "Cô nhận hoa của cậu ta là coi như đồng ý lên sân khấu cùng rồi. Ngoan nào, đi đi."


Khi bước lên sân khấu, Bạch Vi cảm thấy vô cùng khó tin, có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời cô đứng trước nhiều khán giả đến vậy. Cô hoàn toàn không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng yên tại chỗ, cầu cứu nhìn sang chú hề bên cạnh.


Chú hề mỉm cười nhìn cô: "Lại gặp rồi, tiểu thư có ánh sao trong mắt."


Bạch Vi khựng lại, vừa hay trông thấy hình xăm chiếc đồng hồ trên má trái của hắn, cuối cùng cũng chắc chắn đây chính là gã hề đã dùng graffiti để ủng hộ Kẻ mổ bụng ngày đó.


"Đừng căng thẳng thế." Chú hề nói, "Xin cho tôi vinh dự được khiêu vũ cùng cô một điệu."


Nói rồi, hắn nhảy xuống khỏi bánh xe, cúi người thực hiện một động tác mời chào đầy tao nhã.


Bạch Vi còn có thể làm gì đây? Cô mỉm cười, khoác tay hắn.


Âm nhạc trên sân khấu lập tức trở nên say đắm hơn. Bạch Vi theo nhịp bước của chú hề cùng nhau nhảy tango. Ở vòng xoay cuối cùng khi khúc nhạc sắp kết thúc, cô nghe chú hề thì thầm bên tai mình: "Nếu cô muốn làm điều gì thì cứ yên tâm mà làm đi. Tôi chính là chứng cứ ngoại phạm của cô."


Bạch Vi kinh ngạc nhìn hắn. Sao hắn lại biết, hôm nay cô đến quảng trường Tùng Hồ xem công diễn chính là để tất cả khán giả nơi đây trở thành chứng cứ ngoại phạm cho mình?


Nhưng chú hề không cho cô cơ hội đặt câu hỏi. Hắn đột ngột dùng lực, buông tay Bạch Vi ra. Nhờ sức lực ấy, cô xoay người theo điệu múa, lướt vào phía sau tấm màn.


Ngay khoảnh khắc tấm màn sắp khép lại, Bạch Vi nhìn thấy chú hề tháo chiếc mũ lễ hội sặc sỡ trên đầu xuống.


Hắn mỉm cười nói với cô: "Chúa phù hộ cho Kẻ mổ bụng."


Tấm màn "soạt" một tiếng khép lại, thế giới bỗng chốc lặng im.


*


Khi Nolan mở mắt, hắn phát hiện mình bị trói chặt vào một chiếc ghế. Tầng hầm yên tĩnh đến lạ, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của Louis.


"Tỉnh rồi à?" Louis bò trên bệ đá nhìn hắn, "Thời gian tỉnh của ngươi còn nhanh hơn dự tính. Theo liều lượng ta dùng cho ngươi, lẽ ra ngươi phải mê man ba ngày ba đêm."


Nolan xoay nhẹ cái cổ cứng đờ, nói: "Vậy cậu mới là Kẻ mổ bụng thật sự, đúng không?"


Louis mỉm cười: "Ngươi nghĩ thế nào?"



"Tôi có một thắc mắc." Nolan lộ vẻ nghi hoặc, "Cậu đã bỏ thuốc mê vào bảy vị quý tộc kia bằng cách nào? Tôi nghĩ không phải giống cách cậu làm với tôi, hẳn là cậu đã cho họ ăn thứ gì đó."


"Ta bỏ thuốc hai lần." Louis nghiêng đầu, "Lần thứ nhất bỏ vào không khí, lần thứ hai nhét thẳng vào miệng họ. Thứ mà các ngươi kiểm nghiệm được là thuốc lần thứ hai. Loại này không phải để làm họ mê man, trái lại, là để k*ch th*ch cơ bắp và thần kinh, phóng đại cảm giác đau đớn của họ."


Nolan bừng tỉnh, lộ ra vẻ hiểu rõ.


"Thế còn con ngựa?" Nolan lại hỏi, "Sau khi giết mục tiêu, cậu cưỡi ngựa rời khỏi hiện trường, đúng không? Cậu cưỡi ngựa đến các điểm giao thông trọng yếu, rồi trà trộn vào đám đông rời đi. Những nơi đầu mối ấy người qua lại đông đúc, chẳng ai để ý một thiếu niên và một con ngựa nhỏ bé, mà dòng người còn giúp cậu xóa sạch dấu vết lúc đến. Quả thật rất thông minh."


Khóe miệng Louis nhếch lên, có phần đắc ý.


Nolan bỗng đổi giọng: "Nhưng dù cậu có chút khôn vặt, cậu vẫn chỉ là một Kẻ mổ bụng chưa chín muồi. Người hoàn thiện toàn bộ kế hoạch... là Bạch Vi, đúng không?"


Nụ cười trên mặt Louis biến mất.


"Tôi từng nghĩ Bạch Vi chính là Kẻ mổ bụng, nhưng sau đó phát hiện mình đã sai." Nolan nói, "Khi vụ mổ bụng đầu tiên xảy ra, Bạch Vi đang bị Fisher nhốt trong lồng chim, không thể nào lại có thời gian gây án.


"Kẻ giết bảy vị quý tộc đầu tiên là cậu. Trong kế hoạch của cậu, người thứ tám phải chết chính là Fisher, tôi nói đúng chứ?"


Louis lạnh lùng nhìn Nolan: "Còn gì nữa?"


"Nhưng Bạch Vi vô tình phát hiện việc cậu đang làm. Cô ấy lo cậu không giết được Fisher, ngược lại còn tự chuốc họa vào thân, nên đã bày ra kế hoạch này. Trong kế hoạch ấy, Fisher bị đổ tội thành 'Kẻ mổ bụng', cậu không cần đối đầu trực diện với Fisher, những bước dọn dẹp sau cùng đều do cô ấy hoàn tất.


Cô ấy cẩn thận chuẩn bị hai tầng sắp đặt. Trước tiên, cô ấy bày ra toàn bộ chứng cứ đủ để buộc tội Fisher; sau đó lại để sót một vài manh mối không dễ bị phát hiện nhưng có thể chứng minh chính cô ấy là Kẻ mổ bụng. Ý nghĩ của chị cậu rất rõ ràng — nếu không thể vu oan Fisher, cô ấy sẵn sàng trở thành Kẻ mổ bụng, thay cậu gánh lấy tội lỗi."


Nolan không khỏi khâm phục cô gái có tâm tư kín kẽ ấy. Luke bị tầng sắp đặt thứ nhất của cô dắt mũi, tin chắc Fisher chính là Kẻ mổ bụng; còn kẻ tự cho rằng mình đã nhìn thấu chân tướng như Nolan rốt cuộc cũng chỉ là rơi vào tầng sắp đặt thứ hai của cô mà thôi.


Hắn chưa từng hoài nghi Louis, chính vì vào ngày tiểu thư Waldorf gặp nạn, Louis có một chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo. Nghĩ lại bây giờ, e rằng đó cũng là sắp đặt từ trước của Bạch Vi. Trước khi đi vào cái chết, cô đã gọi cậu em trai nhỏ của mình đến, dặn dò cậu nhất định phải xuất hiện trước mặt mọi người trong ngày hôm đó, để mọi người đều ghi nhớ sự có mặt của cậu.


"Cậu biết vì sao chị gái cậu lại chọn cách tự kết liễu mình như vậy không?" Nolan nhìn Louis, "Bởi vì cô ấy hiểu Fisher. Nếu mọi thứ đều thất bại, chỉ có cái chết của cô ấy mới có thể chuyển hướng cơn thịnh nộ của Fisher, mới khiến hắn không trút giận lên đầu cậu. Cô ấy đã chuẩn bị cho kịch bản tồi tệ nhất — trong kịch bản đó, cậu nhất định sẽ bình an vô sự, còn cô ấy thì sẵn sàng chết vì cậu."


Nolan bình thản nói:  "Cô ấy rất yêu cậu."


Toàn thân Louis run rẩy: "Ta chỉ muốn chị ấy thoát khỏi con quỷ đó thôi... ngày nào chị ấy cũng không hạnh phúc, tim ta đau lắm, đau lắm... Fisher phải chết, tất cả những kẻ làm tổn thương chị Vi đều phải chết! Ta... ta..."


Ta chưa từng nghĩ, kết cục lại sẽ là như thế này.


Giọng Louis càng run lên dữ dội hơn, nước mắt không sao kìm được mà rơi xuống.


Nolan lặng lẽ nhìn thiếu niên đang khóc. Xem ra Bạch Vi đã không nói toàn bộ kế hoạch cho Louis, ít nhất là đã che giấu sự hy sinh của chính mình — nếu không, cậu em trai ấy tuyệt đối sẽ không cho phép cô làm như vậy.



Đúng là một đứa trẻ, Nolan thầm nghĩ, ngây thơ tin rằng chỉ cần thế này là có thể g**t ch*t một ma cà rồng.


Nhưng cũng không thể trách Louis. Những cuốn tranh vẽ lưu truyền trong dân gian luôn miêu tả ma cà rồng như những sinh vật yếu ớt, chỉ cần một tia nắng, một cọc gỗ, một cây thánh giá hay một nhành cỏ roi ngựa là có thể tiêu diệt. Nhưng sự thật thì không phải vậy — huyết tộc không thích ánh mặt trời, nhưng cũng không hề sợ nó. Cọc gỗ, thánh giá hay cỏ roi ngựa đối với họ hoàn toàn vô dụng.


Louis cúi đầu lau nước mắt, nào ngờ vừa ngẩng lên, Nolan đã đứng ngay trước mặt cậu.


"Ngươi... làm sao ngươi thoát được khỏi dây trói?" Louis hoảng hốt lùi lại hai bước.


Nolan nhún vai, có phần tiếc nuối nói: "Không còn cách nào khác, chúng quá mong manh."


"Ngươi muốn làm gì?" Louis cảnh giác trừng mắt nhìn Nolan.


"Không làm gì cả," Nolan nói, "Chỉ là nể mặt một người bạn, tôi muốn nói với cậu vài điều."


Nolan cầm chiếc lọ thủy tinh đựng 'con mắt' trên bàn đá lên: "Cậu có biết vì sao ma thuật đen lại tồn tại không?"


Louis sững người — hiển nhiên không ngờ Nolan lại nói chuyện này với mình.


Nolan cũng chẳng trông mong Louis có thể trả lời đàng hoàng, liền tiếp tục: "Vào thời Trung Cổ, khi các chủng tộc cùng tồn tại trên đại lục, con người là bên yếu thế. Để giành được nhiều tài nguyên hơn, một bộ phận nhỏ loài người đã lựa chọn giao dịch với ác quỷ — họ chính là những phù thủy đen đầu tiên. Ma thuật đen tuy ban cho họ sức mạnh vô tận, nhưng cũng đồng thời gieo xuống tai họa."


"Cậu biết vì sao số lượng phù thủy đen ngày càng ít không?" Nolan cúi nhìn Louis, "Bởi vì họ đều bị ma thuật đen phản phệ. Cho nên Louis, đừng dễ dàng giao dịch với ác quỷ — thứ nó cho cậu một ngày nào đó rồi sẽ bị lấy lại gấp bội."


Louis ngẩn ra một lúc: "Nhưng... nhưng nếu không có nó, ta sẽ không thể bảo vệ chị gái mình."


"Louis, chị của cậu đã chết rồi." Nolan nói.


"Chị ấy chưa chết!" Louis kích động phản bác.


"Dù cô ấy còn sống, cô ấy cũng không bao giờ muốn nhìn thấy cậu đi trên con đường này."


Hai người nhất thời giằng co trong im lặng.


Một lúc lâu sau, Nolan là người lên tiếng trước.


"Còn một chuyện nữa," Giọng Nolan nhàn nhạt, "Đừng tùy tiện dùng thuốc mê đối phó với dị tộc, bởi thuốc mê thông thường chẳng có tác dụng với họ đâu."


Louis không cam tâm mà cắn chặt hàm răng. Cậu từng nghĩ mình đã khiến Nolan mê man, nhưng rõ ràng đó là sai lầm lớn.


"Tôi phải đi rồi." Nolan chỉnh lại mũ, "Tôi cần đi tìm người bạn của mình."


Lúc này, người bạn ấy của hắn có lẽ đang trên đường đến tòa lâu đài hoang ở ngoại ô — nơi cô ấy sắp mang đến cho Fisher đòn chí mạng cuối cùng.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 25: Địa hoả
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...