Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 24: Nhìn trộm
Viên châu nhỏ nằm trong lòng bàn tay Nolan trông vô cùng giống với "con mắt" mà Blackberry từng bắt được trước đó. Xem ra, những "con mắt" họ từng chạm trán đều xuất phát từ tầng hầm này.
Bên cạnh giá chứa đồ vừa khéo có một chậu đồng, bên trong đầy nước trong — có lẽ đây chính là thứ mà kẻ chế tạo dùng để đọc thông tin từ "con mắt".
Nolan tùy ý lấy một hạt từ trong lọ rồi thả vào nước. Mặt nước gợn lên những vòng sóng nhẹ, rất nhanh sau đó hiện ra một hình ảnh.
Thứ xuất hiện đầu tiên là một bệ cửa sổ cao. Từ góc nhìn của "con mắt", ô cửa này dường như thuộc về một tòa tháp nào đó trong lâu đài.
"Con mắt" lặng lẽ đậu ở một góc bệ cửa, vừa khéo có thể nhìn rõ người trong phòng.
Bạch Vi trong phòng ngồi một mình trên thảm, trên đầu gối là một cuốn sách đang mở, nhưng rõ ràng tâm trí của cô không đặt nơi trang sách, bởi rất lâu vẫn chưa thấy cô lật sang trang mới.
Khi ấy, Bạch Vi vẫn mang dung mạo của tiểu thư Waldorf trẻ trung và quyến rũ, nhưng giữa hàng mày lại phủ một tầng u sầu nhàn nhạt.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở. Thiếu nữ giật mình, cuốn sách trên đầu gối trượt rơi xuống đất.
Fisher xuất hiện ở khung cửa. Hắn mặc áo ngủ, mái tóc xoã ra, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
"Lại đây." Fisher nằm xuống chiếc ghế dài duy nhất trong phòng.
Bạch Vi chân trần bước tới, ngoan ngoãn quỳ ngồi bên chân ghế.
"Đang đọc gì thế?" Fisher hỏi.
Bạch Vi khựng lại, cúi xuống nhặt cuốn sách rơi trên đất lên. Fisher liếc qua bìa sách, cười: "Đọc cho ta nghe."
Thế là Bạch Vi bắt đầu đọc. Giọng của cô trầm đều, mềm mại, còn vương chút non nớt chưa tan, nhưng Nolan vẫn nhận ra trong âm thanh ấy có một sự run rẩy rất khẽ. Cô gái này rất thông minh — cô không bị dung mạo tuấn tú và vẻ ôn hòa của Fisher che mắt. Dẫu chưa nắm rõ ý đồ của hắn, cô đã nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm.
Khi kẻ săn mồi áp sát con mồi, hắn luôn thích chơi trò giương đông kích tây, để con mồi cam tâm tình nguyện trở thành món ăn trong đĩa.
Bạch Vi hiển nhiên biết mình là con mồi. Cô trông có vẻ ngoan ngoãn, nghe lời, nhưng tuyệt đối không dễ dàng dâng hiến bản thân.
Nolan đứng bên ngoài ảo ảnh lắng nghe Bạch Vi trong ảo cảnh đọc cuốn sách ấy.
Đó là một câu chuyện cổ tích xưa cũ, kể về một chú gà trống nhỏ và một cô gà mái nhỏ. Gà trống và gà mái nương tựa lẫn nhau, sống trên một gò đồi trong rừng. Một ngày nọ, khi gà mái ra ngoài kiếm ăn đã bị cáo bắt về hang. Gà trống chờ mãi, chờ mãi không thấy gà mái trở về liền lên đường tìm kiếm. Nó vượt qua hết ngọn đồi này đến ngọn đồi khác, cuối cùng cũng tìm được hang cáo và cô gà mái bị nhốt trong lồng.
Bạch Vi đọc đến đây thì khựng lại.
"Rồi sau đó thì sao?" Fisher hỏi.
Bạch Vi "a" một tiếng: "Không còn nữa." Cô giơ cuốn sách lên, mấy trang phía sau đã bị người ta xé mất.
Fisher cũng chẳng bận tâm, khẽ cười khinh miệt: "Thì có thể thế nào được chứ? Chẳng qua chỉ là trong đĩa của con cáo lại thêm một món ăn mà thôi."
Bạch Vi rũ hàng mi xuống, nhưng không nói gì.
Hình ảnh trong nước dừng lại ở đó. Nolan trầm mặc một lúc rồi lấy ra một viên châu khác. Trong viên châu vẫn ghi lại những mảnh sinh hoạt thường ngày của Bạch Vi khi còn là tiểu thư nhà Waldorf. Nolan lần lượt thả thêm vài viên nữa, không ngoại lệ, tất cả đều là từng chút một cuộc sống của Bạch Vi trong lâu đài của Fisher.
Người tạo ra những "con mắt" ấy đã dùng cách này để dõi theo cuộc đời của Bạch Vi. Nhưng muốn xem hết hàng ngàn viên châu kia cần phải tiêu tốn một khoảng thời gian khổng lồ. Nolan hình dung ra cảnh Louis ngồi một mình trước bệ đá, say sưa xem hết viên này đến viên khác, vừa xem là hết cả ngày.
Một ảo ảnh trong một viên châu bỗng thu hút sự chú ý của Nolan. Trong những ảo ảnh trước đó, Bạch Vi phần lớn đều lặng lẽ, Fisher bảo làm gì thì làm nấy, chưa từng vượt khuôn phép hay nhiều lời. Nhưng trong ảo ảnh này, lần đầu tiên cô bộc lộ cảm xúc của mình.
Fisher đứng trong phòng của Bạch Vi, cúi đầu nói với cô: "Không được đi. Ta cần em hơn Louis."
Sắc mặt Bạch Vi tái nhợt: "Em ấy bệnh rất nặng..."
Fisher cắt ngang lời cô: "Trẻ con ốm đau là chuyện bình thường, sẽ không sao đâu. Chỉ là mấy trò vặt vãnh Louis dùng để thu hút sự chú ý của em mà thôi."
"Xin ngài..."
"Em muốn đi cũng được." Fisher cười, chỉ tay về phía cửa sổ tháp, "Nhưng em chỉ có thể ra ngoài từ đó."
Tòa tháp cao đến tám tầng, không có dây để bám, cũng chẳng có bất cứ thứ gì có thể trèo.
"Ta phải ra ngoài một chuyến. Hy vọng khi ta quay về sẽ không nhìn thấy cái xác lạnh ngắt của em trong sân."
Nói xong, Fisher lui ra ngoài, khóa chặt cửa phòng.
Nolan nhìn Bạch Vi đi vòng quanh trong phòng hết lượt này đến lượt khác. Dù cách biệt một vũng nước, hắn vẫn có thể cảm nhận được sự bất lực và hoảng loạn của cô.
Lúc này, tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong. Mắt cô đỏ hoe.
Không còn cách nào khác, cô cắn răng dùng sức thật mạnh, giật phăng một mảng da đầu, đau đến mức nước mắt trào ra. Nhưng chuyện tệ hơn còn xảy ra, lần dùng sức ấy khiến cả người cô rơi hẳn ra ngoài cửa sổ.
Cô rơi khỏi tòa tháp.
Tim Nolan thắt lại, theo bản năng muốn đỡ lấy Bạch Vi, nhưng cô ở trong tranh, còn hắn thì ở ngoài tranh.
Bạch Vi rơi xuống từ tháp nhưng không chết, mà hóa thành một chú mèo trắng nhỏ.
Chú mèo đứng dậy, dường như còn hơi ngơ ngác. Nó ngẩng đầu nhìn tòa tháp cao vút, rồi cúi xuống nhìn miếng đệm thịt hồng hồng dưới móng vuốt của mình.
Hiển nhiên đây là lần đầu tiên Bạch Vi hóa thú. Cô dường như không hiểu vì sao mình lại biến thành mèo, nhưng sự nghi hoặc và kinh ngạc ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Rất nhanh sau đó cô đã lấy lại tinh thần, lao thẳng về phía trang viên Waldorf.
Cô chạy băng qua sườn dốc rộng lớn, xuyên qua khu rừng rậm rạp bóng cây. Không biết đã chạy bao lâu, không hề dừng lại dù chỉ một khắc, cuối cùng trước lúc hoàng hôn buông xuống, cô cũng đến được trang viên Waldorf. Cô nhảy lên bệ cửa sổ phòng Louis rồi chui vào trong.
Louis đang nằm trên giường, dường như đã ngủ say. Cậu gầy đến mức gần như biến dạng, đôi môi khô nứt, chiếc khăn ướt đặt trên trán đã trở nên nóng rẫy.
Bạch Vi nhảy lên giường, lo lắng đi đi lại lại. Cô dường như vẫn chưa biết làm sao để từ mèo biến lại thành người.
Cô kéo chiếc khăn trên trán Louis xuống, ngậm trong miệng, làm mát bằng nước, rồi dùng bộ lông trên người lau khô bớt nước thừa, sau đó mới đặt lại khăn lên trán cậu.
Louis trong cơn mê man cảm nhận được sự mát lạnh trên trán, thoải mái khẽ ưm một tiếng.
Chú mèo nhỏ không biết mình còn có thể làm gì hơn, liền cuộn tròn bên gối Louis, nhẹ nhàng l**m lên khuôn mặt cậu. l**m mãi l**m mãi, nước mắt cứ thế rơi lả tả xuống.
Hình ảnh lại đột ngột dừng lại.
Nolan không nói rõ được trong lòng mình là cảm giác gì. Hắn không kìm được lại mở thêm một chiếc lọ khác, lấy viên châu bên trong ra. Cuối cùng hắn cũng thấy được cảnh tượng sơ ủng trong giấc mộng của Bạch Vi.
Nolan đại khái đã hiểu ý nghĩa của những nhãn dán trên lọ, những ngày tháng ấy chính là thời điểm "con mắt" ghi lại sự kiện. Hắn lấy ra một viên châu trong chiếc lọ ghi lại ngày tháng sau sự kiện sơ ủng thả vào chậu nước. Hắn nghĩ, từ những viên châu này hẳn có thể nhìn thấy những gì Bạch Vi đã trải qua sau khi sự kiện ấy thất bại.
Nolan nhìn hình ảnh dần hiện ra trong mặt nước dập dềnh.
Nolan càng xem càng lặng im. Hắn chưa xem hết viên châu này đã đổi sang viên khác, nhưng viên tiếp theo cũng không thể khiến hàng mày đang nhíu chặt của hắn giãn ra. Cứ như vậy, hắn xem hết viên này đến viên khác, lật lại toàn bộ hai năm cuối đời của tiểu thư Waldorf.
Nolan không đếm nổi mình đã xem bao nhiêu khung cảnh. Hắn nghĩ, có lẽ mình đã hiểu vì sao chỉ trong hai năm ngắn ngủi, Bạch Vi lại thay đổi triệt để đến vậy.
"Hay không?" Trong tầng hầm yên tĩnh bỗng vang lên một giọng nói.
Nolan quay đầu lại, liền thấy Louis chẳng biết từ lúc nào đã đứng sau lưng mình, rõ ràng đã quan sát hắn từ rất lâu.
"Ngươi là ai nhỉ?" Louis nghiêng đầu, "Ngươi mặc đồ của người làm vườn trong trang viên, nhưng ta có thể khẳng định, ngươi không phải người của phủ chúng ta."
Nolan vừa định mở miệng, bỗng đầu lưỡi của hắn tê rần, không phát ra được tiếng nào. Một cảm giác kỳ lạ lan từ sau gáy ra khắp tứ chi, đôi chân của hắn dần mất sức, cánh tay cũng mềm nhũn rũ xuống.
"Thích cái này không?" Louis nói. "Được chiết xuất từ chồn, thêm lượng lớn cỏ roi ngựa, trải qua mười ba lần thử nghiệm và điều chế. Không màu, không mùi, đặc biệt hiệu quả trong việc gây tê thần kinh."
Nolan nhìn thiếu niên gầy gò chậm rãi bước tới. Thiếu niên nhìn hắn, cảm thán: "Không ngờ ngươi cầm cự được lâu như vậy. Đám quý tộc kia chưa đến một khắc đã hoàn toàn không động đậy nổi rồi."
Hóa ra Louis ẩn mình trong bóng tối không chỉ để quan sát, cậu còn đang chờ thuốc phát tác.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 24: Nhìn trộm
10.0/10 từ 47 lượt.
