Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 21: Hoa vàng


Bạch Vi vừa tỉnh giấc thì trời đã sáng hẳn.


Toàn thân cô rã rời đến lạ, dường như giấc mộng đêm qua đã vắt cạn khí lực. Không biết từ bao giờ, cô đã liên tục mơ mộng, mà đã mơ thì toàn là ác mộng.


Chỉ có điều, giấc mộng tối qua lại khác. Sự xuất hiện của Nolan khiến cơn ác mộng ngoài ý muốn biến thành một giấc mộng xuân.


Bạch Vi ngây người nằm trên giường, bỗng chốc vùi cả người xuống gối. Chẳng lẽ những tưởng tượng về Nolan của cô đã nghiêm trọng đến mức này sao? Đến cả trong mơ cũng còn... khinh bạc hắn một phen? Cô bất chợt nhớ tới nụ hôn của Nolan trong mộng, nó quá đỗi chân thực, chỉ cần nghĩ tới thôi là mặt mũi đã nóng bừng, tim đập loạn xạ.


Cô đâm đầu mình vào chiếc gối vài lần, mong đập tan những ý nghĩ hỗn độn trong óc.


May mà chỉ là mơ, nếu không chắc cô chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với Nolan nữa.


Đúng lúc này, có người gõ cửa phòng ngủ.


Bạch Vi giật mình bật dậy, nhanh nhẹn khoác áo ngoài. Vừa định xỏ dép ra mở cửa, cô chợt khựng lại, quay vào phòng rửa mặt, vội vàng vốc nước lạnh tạt lên mặt rồi lau khô, sau đó mới trấn tĩnh bước ra cửa.


Bên ngoài không phải Nolan, mà là người đánh xe bưng khay thức ăn.


Anh ta cười hiền, dùng tay ra hiệu: bữa sáng đã chuẩn bị xong, có xuống ăn không?


"Vâng, tôi sẽ xuống phòng ăn ngay." Bạch Vi thầm thở phào, "Cảm ơn anh."


Trên bàn ăn có ba phần bữa sáng, nhưng chỉ thấy Blackberry uể oải mổ mấy hạt đậu trong đĩa, không thấy bóng dáng Nolan đâu.


Bạch Vi làm như không có gì mà ngồi xuống.


Cô vừa dùng nĩa xiên một đoạn mì thì chợt nghe Blackberry hỏi: "Này cô nhóc, tối qua cô mơ thấy gì thế?"


Tay cô run lên, sợi mì rơi thẳng xuống bàn.


"Tối qua ta không mơ." Bạch Vi cố giữ bình tĩnh, gắp sợi mì rơi trên bàn vứt đi.


Blackberry chỉ hỏi bâng quơ, không ngờ phản ứng của Bạch Vi lại lớn đến vậy, thậm chí còn nói dối. Để lôi Torii ra khỏi giấc mơ của Bạch Vi đêm qua, bọn họ đã bận rộn gần suốt một đêm. Khi hồn phách Nolan quay về, trạng thái của hắn có phần kỳ lạ; nó hỏi han mấy câu, nhưng Nolan chỉ giữ vẻ kín như bưng.



Thế là Blackberry hợp lý nghi ngờ hẳn là trong mộng Bạch Vi đã đánh Nolan một trận ra trò, khiến hắn thấy mất mặt nên không muốn nhắc lại. Ngay từ đầu nó đã không ủng hộ Nolan nhập mộng, dù hắn mạnh mẽ đến đâu, bước vào giấc mơ của người khác thì kẻ nắm quyền vẫn là người mơ thấy, chỉ có nước chịu đòn.


Nghĩ vậy, ánh mắt Blackberry nhìn Bạch Vi trở nên phức tạp. Con nhóc vô lương tâm này rốt cuộc oán Nolan lớn đến mức nào mới làm ra chuyện ấy?


Bạch Vi bị nó nhìn chằm chằm đến khó chịu: "Sao ngươi lại hỏi chuyện đó?"


Blackberry mổ một hạt đậu, giọng nói trải đời: "Cô đừng thấy Nolan lúc nào cũng lạnh lùng xa cách, thật ra hắn là người không tệ. Hắn đối xử với cô coi như rất tốt rồi, thậm chí còn in cả giấy thông hành của Torii lên người cô. Bao nhiêu năm nay ta chưa từng thấy Nolan cho ai bước vào Torii, năm đó ngay cả thủ lĩnh tộc người cây cũng bị từ chối ngoài cửa..."


Giấy thông hành của Torii? Bạch Vi sững lại. Nếu cô nhớ không nhầm, đó là một nụ hôn in lên giữa trán. Giữa hàng mày cô đột nhiên nóng rực lên, vành tai cũng theo đó mà ửng đỏ.


"Cô có nghe ta nói không?" Blackberry bực bội, "Ơ, sao mặt cô đỏ thế?"


Bạch Vi quay đầu, cố đánh lạc hướng: "Nolan... có phải rất được phụ nữ yêu thích không?" Vừa hỏi xong cô đã hối hận — sao lại nhắc tới hắn nữa rồi?


Blackberry chẳng nghĩ nhiều, buột miệng đáp: "Nolan á? Hừ, hắn à? Ngoại hình thì đúng là hợp mắt phụ nữ, một thân quý ông cũng đủ khiến người ta tim đập loạn nhịp, nhưng hắn lười lắm, làm gì có thời gian đi lấy lòng ai. Được phụ nữ yêu thích ư? Không có đâu. Hừ, phụ nữ đúng là sinh vật phiền phức nhất trần đời..."


Blackberry đang hăng say, hoàn toàn quên mất bên cạnh nó đang là một "sinh vật phiền phức nhất trần đời".


Bạch Vi lại bị khơi dậy hứng thú: "Nolan không thích phụ nữ?"


"Tất nhiên là không." Blackberry nói chắc nịch.


"Vậy... hắn thích đàn ông à?"


Blackberry ngẩn ra: "Cái này thì ta chưa để ý, nhưng nghe cô nói vậy, những người Nolan tiếp xúc quả thật đa phần đều là đàn ông..."


Trong lòng Bạch Vi ngứa ngáy, đang chờ Blackberry nói tiếp, nào ngờ nó ngẩng đầu nhìn ra sau lưng cô: "Chào buổi sáng, Nolan."


Mi mắt Bạch Vi giật mạnh. Cô quay đầu lại, liền thấy Nolan đứng ngay phía sau, không biết đã nghe được bao lâu. Trên mặt hắn vẫn chẳng có biểu cảm gì, chỉ có trong mắt là vẻ mệt mỏi nhàn nhạt.


"Ta no rồi." Bạch Vi lập tức giật khăn ăn, đứng dậy định rời đi.


"No rồi á?" Blackberry trợn mắt kinh ngạc, "Cô mới xiên có một miếng mì, lại còn làm rơi xuống bàn nữa kìa."


Bạch Vi chỉ thấy máu trong người dồn hết lên mặt, hận không thể dùng dâu tây nhét chặt cái mỏ Blackberry. Cô không dám nhìn vào mắt Nolan, cố giữ bình tĩnh kéo ghế rời khỏi phòng ăn. Trong đầu chỉ nghĩ đến việc đi cho thật nhanh, đến cả chào buổi sáng cũng quên nói với Nolan.



Blackberry trố mắt nhìn Bạch Vi như cơn gió cuốn ra khỏi phòng ăn, tặc lưỡi cảm thán: "Phụ nữ đúng là loài sinh vật kỳ quái nhất thế giới."


Nolan nhàn nhạt liếc Blackberry một cái: "Blackberry, ngươi nói nhiều quá."


Blackberry chẳng để tâm, lại cúi đầu tiếp tục ăn sáng. Mãi một lúc sau nó mới chậm chạp nhận ra: "Nolan, ngươi ghét ta à?"


Đợi mãi không thấy trả lời, nó ngẩng đầu lên, bên bàn ăn trống không, chỉ còn mỗi nó cô đơn mổ mấy hạt đậu.


"Nolan? Chẳng lẽ ngươi cũng no rồi?" Rõ ràng một miếng cũng chưa ăn!


*


Rời khỏi phòng ăn, Bạch Vi không quay về phòng mà đi thẳng ra ngoài Torii.


Phố xá ồn ào náo nhiệt cuối cùng cũng khiến mặt cô không còn nóng ran nữa. Đợi khi gương mặt đã nguôi bớt rồi, bụng lại réo lên ùng ục. Quả thật cô chưa ăn sáng, mà lại ngại quay về, bèn men theo phố Canton đi xuống, định mua chút gì đó lót dạ.


Đi được mấy bước, cô dừng lại trước một xe bán trà trái cây di động. Xe đỗ ven đường, trong tủ kính bày đủ loại trà sắc màu tươi tắn. Cô đứng trước quầy, do dự không biết chọn loại nào.


"Màu vàng đi," Có người phía sau gợi ý, "Trà xoài trông có vẻ ngon."


Bạch Vi sững người, giọng nói này nghe quen quá.


Cô nhìn thấy bóng hình phản chiếu của người ấy trên tủ kính. Đó là một chàng trai trẻ thanh tú trạc tuổi cô.


"Vậy lấy cái đó." Bạch Vi quyết định.


Chàng trai phía sau nói với người bán:"Cho tôi một ly nữa, thêm hai miếng bánh phô mai."


Bạch Vi gọi xong đồ thì nghiêng người sang một bên, rồi bất chợt ngẩng lên nhìn rõ gương mặt người đứng sau. Kẻ mặc bộ đồ công nhân giản dị kia không phải Nolan thì là ai? Bóng dáng phản chiếu trong tủ kính chẳng qua chỉ là gương mặt mới mà hắn vừa thay đổi mà thôi.


Cô không khỏi sững người. Đây là lần đầu tiên Bạch Vi thấy Nolan mặc đồ công nhân. Trước kia hắn luôn xuất hiện trong lễ phục chỉnh tề, từng nếp gấp trên người đều hoàn hảo đến không thể bắt bẻ. Còn lúc này lại là quần áo rộng rãi xuề xòa, trên chiếc mũ vải đội đầu còn dính một vệt sơn khô.


"Sao anh lại tới đây?" Bạch Vi cảm thấy vành tai mình lại âm ấm nóng lên.


Nolan đưa cho cô một miếng bánh: "Tôi lo có vị tiểu thư nào đó trong túi không đủ vàng, lỡ lát nữa đói bụng thì biết làm sao. Xem ra là tôi lo thừa rồi."



Bạch Vi mỉm cười, vỗ nhẹ vào túi tiền bên hông: "Người đánh xe cho đấy."


Nghe trong túi vang lên tiếng leng keng, hẳn là không ít tiền vàng. Nolan gật đầu ra chiều đã hiểu: "Thảo nào người đánh xe lại đột nhiên chi ra một khoản lớn như vậy, hóa ra là đòi giúp cô."


"Tôi sẽ không lấy không đâu, sẽ trả lại."


"Không cần trả, cứ cầm đi."


Hai người sóng vai đi dọc con phố mưa bay lất phất. Sương mưa bao phủ những con hẻm, khiến tháp đồng hồ phía xa trở nên mờ nhòe. Từ quảng Tr**ng X* xa vọng lại tiếng ồn ào náo nhiệt.


"Sắp tới quảng trường Tùng Hồ rồi." Nolan một tay đút túi, tay kia cầm ly trà trái cây.


Bạch Vi vừa gặm bánh vừa gật đầu. Tiếng náo nhiệt kia hẳn là từ quảng trường Tùng Hồ truyền tới — đó là quảng trường phồn hoa nhất Đa Luân.


"Vụ án Kẻ mổ bụng có tiến triển gì chưa?" Bạch Vi hỏi, "Có gì cần tôi phối hợp, cứ nói."


"Có manh mối rồi." Nolan đáp, "Hiện tại xem ra, nghi phạm lớn nhất vẫn là Fisher, chỉ còn chờ kết quả giám định của Luke." Hắn không nói đến suy đoán của mình, chỉ lướt qua tiến triển bên phía Luke.


Ngừng một chút, Nolan lại hỏi: "Cô chắc chắn khi đó hung thủ là nam giới?"


"Chắc chắn." Bạch Vi gật đầu, "Dù không nhớ rõ dung mạo, nhưng tôi khẳng định đó là nam."


Nolan nói tiếp: "Lần này đã lấy được dấu giày của Fisher, đem so với dấu giày hung thủ để lại trên xe ngựa, chắc sẽ có kết quả."


"Vậy thì tốt quá." Bạch Vi nói.


Hai người đã tới quảng trường Tùng Hồ. Trên quảng trường là cờ màu phấp phới, người đông như nêm. Một đội thanh niên mặc đồng phục đỏ rực viền vàng thổi kèn trumpet, đánh trống tròn, vừa đi giữa đường vừa biểu diễn, vừa rải những bông hoa vàng và dải giấy màu. Đám đông ùa lên tranh nhau nhặt hoa vàng, đến cả ngày mưa âm u cũng không ngăn được niềm vui rộn ràng.


Bạch Vi bị bầu không khí hân hoan ấy cuốn theo, vô thức bước vào giữa dòng người. Nolan đi sát bên cô, hờ hững vòng tay qua vai cô, đề phòng cô bị dòng người xô lạc.


"Nolan, họ đang cầm gì thế?" Bạch Vi kiễng chân nhìn những mảnh giấy trong tay người khác, nhưng vóc dáng nhỏ bé khiến cô bị nhấn chìm trong biển người, chẳng thấy rõ gì.


"Bám chắc vào." Nolan nói.


Lời còn chưa dứt, hắn đã vòng tay qua khoeo gối cô, nhấc bổng cô lên.



Bạch Vi kêu lên một tiếng, vội ôm chặt lấy cổ Nolan.


"Yên tâm, tôi không để cô ngã đâu." Nolan đội chiếc mũ vải của mình lên đầu cô, "Cẩn thận kẻo mưa."


Bạch Vi ngây ra. Còn chưa kịp đỏ mặt thì một bông hoa vàng đã rơi thẳng vào lòng cô. Cô lập tức quên mất ngượng ngùng mà luống cuống đón lấy. Phía dưới hoa vàng buộc một mảnh giấy nhỏ, trên đó vẽ một con sư tử đực giẫm lên núi vàng.


"Leon! Leon đã quay về Đa Luân rồi!"


Bạch Vi nghe rõ tiếng reo hò trong đám đông, cúi đầu nhìn mảnh giấy trong tay. Dưới chân sư tử là một dòng chữ hoa mỹ: Gánh xiếc Thung Lũng Vàng — Leon.


Khi hoa vàng phủ kín mặt đất, trống kèn vang dậy, Leon đã dẫn gánh xiếc của mình trở về.


Leon. Bạch Vi thầm nhẩm lại cái tên ấy trong lòng.


Nolan nâng Bạch Vi, nhưng mắt và tai vẫn cảnh giác quan sát xung quanh. Quả nhiên, ở góc đám đông, hắn bắt được một âm thanh khác thường — tiếng vỗ cánh của một con dơi hút máu. Chủ nhân của nó ẩn mình trong đám người, từ xa dõi theo bọn họ.


Hắn đoán không sai. Fisher đã thông qua dơi hút máu để theo dõi Bạch Vi, lại dựa vào giấc mơ của cô mà xác nhận thân phận của cô.


Ánh mắt của Fisher xuyên qua biển người, mang theo vẻ âm u, tham lam và d*c v*ng, khóa chặt lấy Bạch Vi. Nhưng cô hoàn toàn không hay biết, chỉ vui vẻ ngắm hoa vàng trong tay, cúi đầu líu lo trò chuyện với Nolan.


Nolan không nghe rõ cô đang nói gì. Hắn bỗng đặt cô xuống: "Đến lúc quay về rồi."


Bạch Vi đột ngột bị thả xuống, tầm nhìn lập tức hạ thấp. Cô còn đang tiếc nuối thì bất ngờ va thẳng vào cằm Nolan. Lúc này cô đang bị bao trọn trong vòng tay hắn, đôi môi đối diện với hõm nhỏ nơi cằm hắn — chỉ cần hơi nghiêng tới một chút là có thể chạm vào thung lũng gợi cảm ấy.


Bạch Vi chột dạ liếc Nolan, nào ngờ hắn cũng đang nhìn cô. Đôi mắt xanh lặng như nước hồ phản chiếu rõ bóng dáng cô, như thể hắn biết cô đang nghĩ gì.


Mặt cô bỗng đỏ bừng, giả vờ như không có gì, quay đi nói: "À... được, về thôi."


Nolan ôm cô vào lòng, hoàn toàn bao phủ cô trong hơi thở của mình. Hai người len lỏi qua đám đông, rất nhanh đã cắt đuôi được tầm mắt của Fisher.


Khi trở về Torii, cả hai đều ướt sũng. Chiếc ô mang theo từ trước chẳng biết đã thất lạc ở góc nào của quảng trường Tùng Hồ.


Blackberry bên trong vỗ cánh lao ra: "Sao giờ mới về? Vừa rồi Luke có tới, mang theo kết quả kiểm tra."


"Dấu giày của Fisher hoàn toàn trùng khớp với dấu giày của Kẻ mổ bụng. Ngoài ra, trong lâu đài của Fisher còn phát hiện một chiếc trâm cài, đầu trâm dính máu của cả tám nạn nhân. Luke nói, Fisher chính là Kẻ mổ bụng."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 21: Hoa vàng
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...