Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 20: Dục niệm


Nolan không ngờ rằng lần nhập mộng này lại rắc rối đến thế.


Hắn đã hiểu vì sao Torii không những không ăn được giấc mộng này mà còn bị giam hãm ngược lại bên trong. Trong mộng cảnh của Bạch Vi đang quanh quẩn một nguồn sức mạnh ngoại lai; nó ẩn nấp sâu trong cơ thể cô, có lẽ đến chính cô cũng không hề hay biết. Tinh thần lực của chủ nhân giấc mộng đan xen cùng luồng sức mạnh vô danh kia, bóp méo toàn bộ cảnh tượng, khiến Torii hoàn toàn lạc lối trong một giấc mơ đã biến chất.


Cảnh vật trong mơ thay đổi theo từng giây từng phút, vừa rồi còn là lối nhỏ giữa rừng, chớp mắt đã hóa vực sâu thăm thẳm. Chỉ khi càng tiến lại gần chủ nhân giấc mộng, không gian mới trở nên chi tiết và ổn định hơn.


Nolan thấu hiểu quy luật này, nhưng hắn vẫn phải tốn không ít công sức mới tìm thấy Bạch Vi. Có vẻ như luồng sức mạnh kia đang cố tình che giấu tung tích của cô.


Khi Nolan tìm được Bạch Vi, cũng là lúc hắn chứng kiến Fisher đang thực hiện nghi thức sơ ủng cho cô. Nolan thoáng kinh ngạc; hắn đoán được Fisher là huyết tộc, nhưng chưa từng nghĩ hắn ta lại nảy ra ý định chuyển hóa cô.


Kinh ngạc qua đi, trong lòng hắn lại dấy lên sự khó hiểu. Nếu Bạch Vi được chuyển hóa thành công, cô sẽ có được cơ thể bất tử, và không thể nào bị Kẻ mổ bụng sát hại. Nhưng trong thực tế, tiểu thư Waldorf đã chết, chứng tỏ nghi thức sơ ủng hẳn đã thất bại. Ngặt một nỗi, nếu nghi thức thất bại, người bị chuyển hóa sẽ chết ngay tức khắc, đằng này Bạch Vi vẫn sống khỏe mạnh cho đến ngày bị Kẻ mổ bụng kết liễu đời mình.


Đây rõ ràng là một nghịch lý.


Tuy nhiên, giấc mộng đã sớm cho Nolan câu trả lời: Mạch máu của Fisher nổ tung, hắn ta gục xuống đất đầy nhếch nhác như một con búp bê vải rách nát.


Đáp án này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Nolan. Hắn không khỏi nhìn Bạch Vi bằng con mắt khác, không ngờ cô gái mảnh mai này lại sở hữu sức mạnh kinh người đến thế, khiến một kẻ như Fisher phải thảm bại đến mức mất kiểm soát. Suy cho cùng, điều khiến huyết tộc kiêu ngạo nhất chính là khả năng thao túng máu, vậy mà Bạch Vi lại giáng cho Fisher một cái tát trời giáng ngay trên sở trường của hắn ta.


Bạch Vi dưới ánh trăng đẹp đến nao lòng. Máu của Fisher vương trên gò má cô, tựa như một nốt chu sa khắc sâu vào làn da trắng mịn. Dù khắp người loang lổ vết máu, cô vẫn mang vẻ thanh sạch như một đóa hồng trắng chực chờ bung nở.


Nét mặt cô vừa có vẻ ngây thơ của thiếu nữ mười sáu, lại vừa thấp thoáng sự điềm tĩnh của một kẻ đã thấu tận hồng trần. Vẻ ngoài kia là của tiểu thư Waldorf mà Nolan chưa từng gặp gỡ, còn sự điềm nhiên này lại thuộc về một Bạch Vi mà hắn vốn thân thuộc.


Nolan không nhận ra mình đã thất thần, cho đến khi sự bạo động của Fisher kéo tâm trí hắn trở lại. Hắn không kịp ngăn cản ma trảo của Fisher vươn về phía Bạch Vi, chỉ có thể nghiền nát hắn ta trước khi hắn ta kịp gây ra hậu quả tồi tệ hơn.



Sử dụng sức mạnh trong giấc mơ của người khác là điều cực kỳ nguy hiểm, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể bị tinh thần lực của chủ nhân phát giác và bị mộng cảnh nuốt chửng. Nhưng giây phút ra tay, Nolan chẳng hề màng tới hậu quả, trong đầu hắn chỉ duy nhất một ý niệm: Phải gạt bàn tay của Fisher khỏi cổ Bạch Vi ngay lập tức.


Hắn hoàn toàn quên mất rằng, đây chỉ là một giấc mơ, và Bạch Vi là chủ nhân của nó, cô căn bản sẽ không bị thương.


Điều khiến Nolan ngạc nhiên là sau khi Fisher bị tiêu diệt, luồng sức mạnh ngoại lai trong mộng cảnh cũng biến mất không dấu vết.


Nguồn cơn của sức mạnh đó chính là Fisher sao? Nhưng hắn ta đã xâm nhập vào giấc mơ của cô từ bao giờ?


Lẽ ra Fisher không có lý do gì để tiếp cận Bạch Vi lần nữa. Bạch Vi sau khi tái sinh là một cá thể hoàn toàn mới, không chút liên hệ với tiểu thư Waldorf của quá khứ. Nolan hồi tưởng lại từng chi tiết từ khi cô tái sinh, rốt cuộc là cô đã giao thoa với gã ma cà rồng đó từ lúc nào?


Ký ức chợt dừng lại, hắn nhớ tới khu rừng nhỏ ở trang viên Waldorf và đàn dơi quỷ không rõ lai lịch kia. Chẳng lẽ là từ lúc đó?


Nolan mải mê suy ngẫm mà không chú ý đến Bạch Vi trong lòng mình. Đến khi nhìn xuống, hắn mới nhận thấy sự bất thường nơi cô.


Đôi má cô gái đỏ bừng, ánh mắt nhìn hắn mang theo một tia ý vị không mấy lành mạnh. Hắn chưa bao giờ thấy một Bạch Vi như vậy ngoài đời thực nên bất giác sững người.


Bạch Vi cũng cảm nhận được sự biến đổi của cơ thể. Cô thầm nghĩ, có lẽ chút máu tàn dư của Fisher đã bắt đầu phản ứng. Năm đó cô ngăn chặn thành công việc hắn ta chuyển hóa mình, nhưng lại không thể chống lại di chứng từ dòng máu huyết tộc. Trong máu của Fisher chứa các yếu tố gây ảo giác, khiến con người ta hưng phấn và chìm đắm trong lạc thú. Đó là thứ thuốc k*ch d*c thượng hạng, khiến những cô gái bị cắn đứt cổ dù sắp chết cũng không cưỡng lại được sự mê đắm đầy tình tứ.


Chuyện này vốn không có gì to tát, chỉ cần chịu đựng một ngày một đêm, cơn khó chịu đi qua là sẽ ổn. Tiểu thư Waldorf năm xưa đã vượt qua như thế.


Nhưng tình cảnh lúc này rõ ràng khác hẳn năm ấy, bên cạnh Bạch Vi bỗng dưng có thêm một Nolan. Cô không nhịn được mà nghĩ: Phải chăng vì ban ngày mình từng có ý nghĩ không đứng đắn với hắn, nên giấc mơ mới tạo ra ảo ảnh này để giúp cô giải tỏa nỗi khổ năm xưa? Nếu nghĩ thế, thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý.


Thế là Bạch Vi vươn đôi cánh tay thon thả, ôm lấy cổ Nolan.


Vừa ngước mắt lên, cô đã chạm phải đôi đồng tử màu xanh nhạt kia. Mặt hồ phẳng lặng ấy như vừa bị ném vào một viên sỏi, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Lần đầu tiên cô nhìn thấy sự ngỡ ngàng trong mắt hắn.



Nếu đã vậy, không buông thả một chút thì thật có lỗi với sự sống động này rồi.


Nếu phu nhân Liên biết cô trở thành thế này, chắc chắn bà sẽ quở trách một trận lôi đình. Từ nhỏ cô đã được dạy về sự khắc kỷ và lễ nghi; con người khác loài cầm thú chính là ở chỗ biết kìm nén d*c v*ng.


Nhưng phu nhân Liên tuyệt đối không ngờ được rằng, có một ngày Bạch Vi lại rơi vào tay Fisher. Khi ở bên hắn ta, cô đã nhìn thấy những dục niệm và sự điên cuồng nguyên thủy nhất. Fisher chưa bao giờ che giấu chúng trước mặt cô, hắn ta thản nhiên nói: "Tại sao phải kìm nén d*c v*ng? Nó khiến ta vui vẻ, thế là đủ rồi."


"Tiểu Vi, h*m m**n không hề mất mặt, hưởng lạc cũng chẳng có gì đáng hổ thẹn. Nếu em có năng lực để thỏa mãn d*c v*ng của mình, đó nên là một điều đáng tự hào."


Bạch Vi khẽ mỉm cười. Cô nhìn Nolan, dứt khoát kéo cổ áo hắn xuống, đặt một nụ hôn lên cằm hắn.


Cái rãnh nhỏ mờ ảo nơi cằm ấy là vùng thung lũng mà cô đã thèm thuồng bấy lâu, cuối cùng cũng được toại nguyện trong mơ. Chỉ là, tại sao Nolan lại mặc áo choàng tắm thế này? Để thuận tiện cho cô "phạm tội" sao?


Nolan sững sờ trước nụ hôn bất ngờ này. Trải nghiệm này quá đỗi xa lạ với hắn. Hắn vốn sống tách biệt với nhân gian, lạnh lùng nhìn thời đại xoay vần, điều hắn ghét nhất chính là giao du với con người. Vì vậy, tuyệt đối không thể có chuyện hắn nảy sinh vướng mắc tình cảm với một cô gái nhân loại nhỏ bé. Đừng nói là con gái loài người, ngay cả phụ nữ các tộc khác cũng chẳng ai dám lại gần Thần ngàn mặt, đừng nói đến việc dám làm chuyện "trộm hương thiết ngọc" gan trời thế này.


Hắn đứng chôn chân tại chỗ, hoàn toàn quên cả việc kháng cự.


Bạch Vi hôn qua vết lỏm nhỏ trên cằm Nolan, rồi lại chuyển sang đặt những nụ hôn vụn vặt lên gò má hắn. Cơ thể cô nóng bừng đến mức khó chịu, từng tế bào bên trong đều đang gào thét — Ăn sạch anh ta đi. Ăn sạch anh ta đi.


Thế là, cô ngước đầu tìm đến đôi môi của Nolan.


Chuông cảnh báo trong lòng Nolan reo vang liên hồi, hắn theo bản năng nghiêng đầu né tránh. Hắn biết sự bất thường này của Bạch Vi chắc chắn có liên quan đến máu của Fisher, hắn không nên thừa nước đục thả câu vào lúc này.


Bạch Vi vồ hụt, sau hai giây ngẩn người, cô ấm ức lườm Nolan một cái. Tại sao cái gã "Nolan" do mộng cảnh tạo ra này lại không nghe lời đến thế?


Nhưng cô không định bỏ cuộc. Sự né tránh của hắn lại càng khơi dậy bản tính hiếu thắng trong cô. Cô nhanh nhẹn quàng lấy cổ hắn, cắn một phát thật mạnh vào môi đối phương.



Nolan khẽ nhướng mày: "Hửm?"


"Nolan, kỹ thuật của anh kém quá." Ánh mắt Bạch Vi tràn ngập vẻ trêu chọc.


"Thế cô còn biết kỹ thuật của ai nữa?" Nolan dịu dàng hỏi.


"Tôi từng thấy người khác hôn nhau rồi." Bạch Vi nói, "Ví dụ như..."


Bạch Vi nghiêng đầu, nghiêm túc nhớ lại những nụ hôn mình từng thấy, ví dụ như Fisher... Thế nhưng còn chưa kịp nhớ ra điều gì, đôi môi của cô đẫ nóng rực. Nolan chẳng báo trước mà giữ chặt gáy cô, cạy mở bờ môi, bắt lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô.


Nụ hôn này bắt đầu đầy mãnh liệt như bão tố, nhưng khi kết thúc lại dịu dàng như một trận mưa xuân lãng đãng. Nolan rút lui khỏi lãnh địa của cô, nhưng không vội rời đi, hắn đặt từng nụ hôn nhỏ vụn lên làn môi cô, như đang vỗ về từng tấc da thịt nóng bỏng.


Bạch Vi đứng sững tại chỗ, hơi nóng trên môi chưa kịp tản đi thì lại có một nụ hôn khác rơi trên mắt cô. Cô nghe thấy giọng nói của Nolan vang lên trên đỉnh đầu, trầm khàn mà ấm áp.


"Những gì mắt thấy chưa chắc đã là thật." Hắn nói, "Phải dùng trái tim để cảm nhận, trái tim mới không lừa dối mình."


Bạch Vi bán tín bán nghi. Cô chỉ thấy nhịp tim mỗi lúc một nhanh, toàn thân nóng như muốn bốc cháy. Cô không còn màng đến lý trí nữa mà dùng sức kéo cổ áo Nolan, mạnh bạo nhào tới.


Mộng cảnh xung quanh đột nhiên biến hóa, lâu đài u ám biến mất, đồng hoang hiu quạnh lùi xa, thay vào đó là một vùng hồ nước xanh biếc. Trên hồ là bầu trời trong xanh vạn dặm, giữa lòng hồ có một bến sen nhỏ, mà họ lúc này đang ở chính trên con thuyền sen ấy.


Nolan nhận ra cảnh tượng này, đây chính là cảnh sắc phương Đông mà Torii đã biến hóa cho Bạch Vi xem, và cảnh tượng huyễn hoặc này đã được Bạch Vi ghi nhớ sâu sắc trong tiềm thức.


Hắn nằm xuống mạn thuyền, trên người là cô gái mềm mại như không xương. Một cơn gió lướt qua mặt hồ, m*n tr*n đôi gò má hắn.


Gió ở phương Đông quả nhiên dịu dàng hơn ở Đa Luân rất nhiều.



Hắn để mặc cô làm loạn trên người mình, thậm chí còn kịp thời kéo cô vào lòng khi cô suýt ngã xuống thuyền.


Vòng tay của Nolan bỗng nhẹ bẫng, Bạch Vi biến mất, thay vào đó là một chú mèo nhỏ trắng muốt cuộn tròn trên lồng ngực hắn. Hắn ngẩn người, cứ thế chạm phải đôi mắt trong veo như màu mực của chú mèo.


Đây... là Bạch Vi sao?


Mèo con nheo mắt vươn vai, thân thiết cọ cọ vào cằm Nolan.


Nolan ôm lấy mèo con, không hề ngạc nhiên trước sự biến hóa của cô. Hắn biết cô đến từ phương Đông, trên người ẩn chứa nhiều bí mật. Cô không nói, và hắn cũng không hỏi. Bởi bản thân hắn cũng có vô vàn bí mật chưa từng hé lộ.


Giữa họ có quá nhiều bí mật ngăn cách, mà tình cảm lại nông sâu khó định.


Chú mèo nhỏ vốn đang ngoan ngoãn đột nhiên thoát khỏi đầu ngón tay hắn, nhảy nhót chạy về phía mặt hồ. Bước chân nó nhẹ tênh như một chú chuồn chuồn trắng, nhảy điệu valse trên mặt nước.


Lồng ngực đột nhiên trống trải khiến Nolan bỗng thấy hụt hẫng lạ kỳ. Nhưng hắn không định bắt mèo con quay lại, vì trông cô lúc này thật hạnh phúc. Bạch Vi ngoài đời thực luôn nhạy bén và cẩn trọng, chưa bao giờ vô tư lự đến nhường này.


Từ không trung bất chợt vọng lại chuỗi âm thanh gọi mời hối hả: "Nolan? Nolan ngươi có nghe thấy không? Đã tìm thấy Torii chưa?"


Là Blackberry.


Toàn thân Nolan chấn động, đôi mắt dần lấy lại vẻ tỉnh táo. Hắn vịn mạn thuyền đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn mặt hồ. Chú mèo trắng nhỏ dường như cảm ứng được điều gì đó, nó dừng lại tại một điểm giữa hồ, nghiêng đầu nhìn hắn.


Nolan nhắm mắt, tập trung tìm kiếm tung tích của Torii. Ngọn gió xung quanh trở nên dữ dội, hắn đã tìm thấy Torii. Cùng lúc đó, mộng cảnh bắt đầu rung chuyển. Hắn vận dụng sức mạnh, từ từ tách Torii ra khỏi đó.


Khoảnh khắc Torii tách rời khỏi giấc mơ, toàn bộ mộng cảnh vỡ vụn. Bến sen biến mất, hồ nước biến mất, và cả chú mèo trên hồ cũng chẳng còn tăm hơi.


Đã là mộng, ắt sẽ có lúc phải tỉnh.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 20: Dục niệm
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...