Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 164: Cổ tích
Đến chiều tà, Bạch Vi tiễn Ngàn mặt ra về.
Trước lúc chia tay, cô không khỏi tò mò hỏi: "Ngươi có thể cho ta biết tên của mình không?" Ở Elpis, người ta chỉ gọi hắn là Ngàn mặt, chưa từng nghe ai xưng tên thật của hắn. Đến giờ cô vẫn không biết hắn rốt cuộc tên là gì.
Ngàn mặt dừng bước, suy nghĩ một lúc rồi mới nói: "Trước khi trở thành Ngàn mặt, hẳn là ta từng có tên. Chỉ là quá xa xôi rồi, ta đã không còn nhớ nữa."
"Có phải những người trở thành Ngàn mặt thì trí nhớ đều không được tốt lắm không?" Bạch Vi chợt nhớ đến Nolan. Nolan thậm chí đã quên sạch mọi thứ, chỉ nhớ được mỗi tên của mình.
"Có lẽ vậy." Ngàn mặt mỉm cười. "Có lẽ càng đổi thay nhiều gương mặt và thân phận, ký ức càng dễ lẫn lộn. Nói thật, ta có thể biến thành bất kỳ khuôn mặt nào, nhưng lại không thể trở về dáng vẻ ban đầu của chính mình. Ta đã quên mất... mình vốn trông như thế nào."
"Ngươi không muốn tìm lại quá khứ sao?" Bạch Vi hỏi tiếp.
"Không." Ngàn mặt lắc đầu. "Nếu ta đã lựa chọn trở thành Ngàn mặt, hẳn là đã chuẩn bị sẵn sàng để từ biệt quá khứ. Huống hồ ta đã đi qua những năm tháng dài đằng đẵng, dấu vết của ngày xưa e rằng chẳng còn lại bao nhiêu."
"Thật sự không còn chút dấu vết nào sao?" Bạch Vi thoáng bâng khuâng.
Ngàn mặt nhìn bàn tay mình, như đang suy nghĩ điều gì: "Có lẽ vẫn còn sót lại đôi chút. Ta nghĩ... rất lâu về trước, có lẽ ta từng là một nhà luyện kim."
Hắn thu ánh mắt lại, cười với Bạch Vi, nụ cười có phần ngượng ngùng: "Dường như ta có chút thiên phú trong việc chế tạo những thứ kỳ quái. Như thể khắc sâu trong xương cốt vậy."
Đâu chỉ là "chút" thiên phú. Bạch Vi thầm nghĩ, chỉ dựa vào những truyền thuyết mơ hồ mà hắn có thể tạo ra con thận ngàn năm — đó phải là tài năng mạnh mẽ đến mức nào chứ.
"Vì vậy, có lẽ ta vẫn giữ lại một phần con người ban đầu." Ngàn mặt nhún vai. "Chỉ là chính ta không nhận ra thôi."
Mãi đến khi bóng dáng của hắn khuất hẳn nơi cuối con đường lát đá, Bạch Vi mới khẽ thở ra một hơi dài.
Cô đứng lặng tại chỗ một lúc, rồi xoay người trở vào trong.
Ngay khoảnh khắc cô bước qua số 42 phố Torii, tia nắng chiều cuối cùng của ảo cảnh cũng khép lại.
Trong nhà đã lên đèn, con quạ đen vẫn chưa tỉnh.
Cuối cùng Bạch Vi cũng cảm thấy mệt mỏi. Cô ngả người xuống chiếc ghế sofa trong đại sảnh, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy, vòm trần trong suốt đã rải xuống ánh trăng bạc dịu dàng.
Cô quấn chăn quanh mình, bước lên lầu.
Trong phòng của Alfonso yên tĩnh đến lạ.
Bạch Vi nhẹ nhàng đẩy cửa. Dưới ánh trăng, thấp thoáng có thể nhận ra đường nét của cậu thiếu niên trên giường.
Cô rón rén bước lại gần, cúi xuống nhìn cậu.
Cậu nhắm mắt, dường như đã ngủ say.
Bạch Vi đứng bên giường một lúc, cô định rời đi, bỗng ngón tay bị ai đó khẽ móc lại.
Cô quay đầu. Alfonso đã mở mắt, lặng lẽ nhìn cô.
"Ở lại nói chuyện với tôi một chút, được không?"
Thế là Bạch Vi quỳ trên tấm thảm, tựa bên thành giường nhìn cậu thiếu niên: "Có đói không? Muốn ăn chút gì không?"
Alfonso lắc đầu.
"Còn đau không?"
Cậu gật đầu.
"Đau ở đâu? Tim đỡ hơn chút nào chưa?"
Đau khắp nơi. Trái tim là đau nhất, đau đến mức như muốn nổ tung.
Bạch Vi khẽ nhăn mũi, có chút tự trách: "Giá mà tôi biết thuật giảm đau thì tốt. Hồi trước qua lại với mấy phù thủy, đáng lẽ nên học từ họ một chút."
Nhưng không sao cả, cô tự nhủ trong lòng. Cơn đau này sẽ không kéo dài quá lâu nữa.
"Vậy cô nói chuyện với tôi một lát, tôi sẽ không đau nữa." Alfonso nói.
Bạch Vi bật cười: "Thần kỳ vậy sao?"
Alfonso bướng bỉnh đáp: "Giờ đã không đau đến thế rồi."
Bạch Vi chợt lóe lên một ý nghĩ: "Chờ tôi một chút." Cô bật dậy, chạy vội ra khỏi phòng.
Alfonso còn chưa kịp giữ tay cô lại, bóng dáng của cô đã biến mất khỏi tầm mắt.
Một lúc sau, tiếng bước chân thình thịch vang lên từ cuối hành lang, mỗi lúc một gần. Cô trở lại phòng, trên tay ôm một chồng sách dày cộp.
"Đó là gì vậy?" Alfonso ngạc nhiên nhìn cô trải sách xuống thảm. Những cuốn sách tinh xảo và đẹp đẽ với bìa sách được làm bằng chất liệu cậu chưa từng thấy, chữ trên đó cũng hoàn toàn xa lạ.
"Truyện cổ tích." Bạch Vi cười, hai mắt cong cong.
"Truyện cổ tích là gì?"
"Là những câu chuyện hạnh phúc và đẹp đẽ."
Cô chọn một cuốn trong chồng sách: "Muốn nghe chuyện nào? Tôi đọc cho cậu nghe."
Alfonso có chút không vui: "Tôi đâu phải trẻ con." Cô lúc nào cũng coi cậu là trẻ con.
"Ai bảo chỉ trẻ con mới nghe cổ tích!" Bạch Vi tròn mắt, tỏ vẻ bất bình. "Tôi rất thích cổ tích đấy thôi."
"Thế à?" Alfonso miễn cưỡng đồng ý. "Vậy cô đọc đi."
Bạch Vi lật mở một trang, vừa khéo là chuyện kỳ văn dị sự vùng Bắc Albion. Cô định đọc thành tiếng, nhưng chợt động tâm, liền khép sách lại.
"Câu chuyện thứ nhất," Cô làm bộ trịnh trọng cất giọng, "Hồ Điệp Phu Nhân."
Cậu thiếu niên trên giường khựng lại. Cái tên ấy nghe quen quen.
"Ngày xửa ngày xưa, trên một đại lục nọ có một loài bướm xanh hiếm có mang năng lực mê hoặc lòng người, có thể dệt nên những ảo cảnh khiến kẻ khác say mê. Trong thành Đa Luân ẩn giấu một con bướm xanh như thế. Nàng đến để tìm đứa con của mình..."
Giọng Bạch Vi dịu dàng, chậm rãi, kỳ lạ thay lại xoa dịu cơn đau như xé lòng trên người Alfonso. Phải thừa nhận rằng cô kể chuyện rất hay. Có một khoảnh khắc, cậu thật sự đắm chìm trong thế giới cổ tích ấy — dù nơi đó có biết bao điều cậu không hiểu nổi. Chẳng hạn như, "opera" là gì, "gánh xiếc" là gì, vì sao chủ gánh xiếc lại là một con sư tử biết nói, vì sao cây kim khâu có thể bước đi, vì sao pho tượng trong đài phun nước lại thích đánh bạc...
Càng kể, giọng Bạch Vi càng khẽ lại.
Một lúc sau, cô dừng lại.
Cậu thiếu niên trên giường thở đều.
Lần này, cậu thật sự đã ngủ thiếp đi.
"Thật sự... chán đến vậy sao?" Bạch Vi gãi gãi má, có chút thất bại. Thôi vậy, nếu có thể để cậu ngủ yên một giấc, cũng xem như không tệ.
Cô quấn chăn quanh người, gối đầu lên chồng sách, cứ thế nằm nguyên xuống tấm thảm cạnh giường, khẽ nhắm mắt lại.
Bên tay cô đặt một chiếc đồng hồ cát tí hon, những hạt cát mảnh mai chậm rãi rơi xuống.
Phần cát còn lại phía trên... chưa đến một phần tư.
*
Giấc ngủ này vừa sâu vừa ngon. Bạch Vi bị tiếng kêu của con quạ đen làm cho tỉnh giấc.
"Hả? Ta vẫn còn sống sao? Trời ơi ta vẫn sống! Ta đúng là quá lợi hại, như vậy mà còn sống được! Vết thương cũng gần khỏi hẳn rồi!"
Nói xong còn vỗ hai cái lên ngực, đắc ý vô cùng.
"Ồn cái gì mà ồn?" Một giọng nói âm u vang lên phía sau. "Còn ồn nữa thì khỏi sống."
Con quạ đen khựng lại, ngẩng đầu lên thì thấy Bạch Vi đang ngái ngủ trừng mắt nhìn nó.
"Vi!" Chú chim chẳng những không giận mà còn reo lên đầy mừng rỡ. "Cô cũng còn sống! Cô biết hôm đó ta anh dũng thế nào không? Một mình ta đánh cả bọn chúng, chẳng đứa nào thắng nổi ta, cuối cùng vẫn để ta trốn thoát..."
Bạch Vi bật cười, đưa một ngón tay chọc nhẹ vào nó. Cả con chim lập tức lảo đảo ngã nhào.
"Cô làm gì vậy!"
Có là chim nhỏ thì cũng biết giận đấy nhé.
"Còn hắn thì sao?" Con quạ đen hờn dỗi một lúc rồi vẫn không nhịn được mà hỏi, "Tên đó... còn sống không?"
"Tự mình lên xem đi." Bạch Vi hất cằm, ra hiệu về phía phòng khách trên lầu. "Trên tầng hai đó."
Con quạ đen lập tức đập cánh bay vù lên.
Chẳng bao lâu sau, từ phòng khách truyền ra một tiếng thét kinh ngạc: "Trời ơi, sao ngươi đã thành một cục than rồi!"
Tiếp đó là một tiếng "rầm" — có thứ gì đó từ trên lầu bị ném xuống, như viên đạn pháo rơi thẳng xuống tấm thảm dày ở đại sảnh. Con quạ đen ngơ ngác úp mặt xuống đất, nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra.
"Quá đáng! Thật quá đáng!"
Thấy chú chim thực sự nổi giận, Bạch Vi nhanh tay nhét vào miệng nó một quả dâu tây.
Không có chuyện gì mà một quả dâu không giải quyết được.
Nếu có...
Thì hai quả.
Tối hôm đó, sau khi kiểm tra vết thương của Alfonso xong, Bạch Vi đang định rời phòng thì bị cậu gọi lại.
"Tối nay... còn truyện cổ tích không?" Cậu hỏi với giọng dè dặt.
Bạch Vi có chút ngạc nhiên: "Vẫn muốn nghe sao?"
Cậu nghiêm túc gật đầu.
Thế là Bạch Vi ngồi xuống, xếp bằng trên thảm.
"Tối nay chúng ta kể câu chuyện thứ hai." Cô hứng khởi cất lời. "Đó là câu chuyện về một cây ô rô gai. Câu chuyện này hơi dài, một đêm không kể hết đâu. Cậu biết ô rô gai là gì không..."
Kể được một lúc, chính cô lại ngủ gục mất.
Đêm đã khuya. Cậu thiếu niên lặng lẽ xuống giường, nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường.
Cậu đắp chăn cho cô, rồi chia nửa chiếc gối của mình cho cô.
Do dự một lát, cậu dè dặt nằm xuống bên cạnh.
Cậu lặng lẽ ngắm gương mặt đang say ngủ của cô, đến mức chẳng nỡ nhắm mắt.
Rất lâu sau, cuối cùng cậu cũng khép mắt lại.
Trong thế giới bên trong dây leo dường như không cảm nhận được sự trôi đi của thời gian.
Chỉ có những hạt cát trong đồng hồ vẫn không ngừng rơi xuống.
*
Suốt mấy tháng sau đó, con quạ đen và Alfonso đều hồi phục khá tốt. Đặc biệt là Alfonso — lớp da cháy đen trên thân và gương mặt cậu bong ra với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường, lớp thịt mới dần dần mọc lên. Lỗ thủng bên ngực trái cũng thu nhỏ lại chỉ còn cỡ một nắm tay.
Nhưng Bạch Vi cảm thấy... vẫn quá chậm.
Trong lòng cô thầm mong, đợi đến khi Alfonso hồi phục thêm chút nữa rồi mới tách địa hỏa ra. Như vậy cậu mới có thể chống đỡ những rủi ro không lường trước khi rời khỏi địa hỏa.
Chỉ là... cô không còn thời gian nữa.
*
Một buổi chiều nắng lười biếng, Ngàn mặt lại gõ cửa số 42 phố Torii.
"Đã sắp xếp xong." Hắn nói. "Lò sưởi đã xây xong, trong vương thành trung ương cũng đã thu xếp ổn thỏa. Ngươi định khi nào mới đưa cậu ta tới?"
"Đợi thêm hai ngày nữa." Bạch Vi đáp.
Ngàn mặt nhìn ra sự do dự của cô nhưng không thúc giục: "Khi nào nghĩ kỹ rồi, hãy đến nơi đã hẹn."
Tối hôm Ngàn mặt ghé thăm, sau khi nghe kể chuyện xong, Alfonso đã không ngủ như thường lệ. Cậu nghiêng người, nhìn Bạch Vi đang nằm sấp trên thảm, nói: "Tôi đã nghe chuyện về con bướm xanh, Hẻm Cầu Vồng, con rối giấy, cũng nghe cô kể rất nhiều về Sư tử Vàng, con sói băng nguyên, Nhân sư, Người giữ chuông... Vậy cô có thể kể cho tôi nghe về... Kẻ mổ bụng không?"
Kẻ mổ bụng?
Bạch Vi sững lại trong chốc lát.
Cô đã kể biết bao câu chuyện rời rạc... nhưng chưa từng nghĩ đến việc kể về Kẻ mổ bụng.
"Đó không phải cổ tích." Cô nói.
Cậu thiếu niên tựa cằm lên thành giường, ánh mắt ngang tầm với cô: "Nhưng những chuyện trước đây cô kể... cũng đâu phải cổ tích, đúng không?"
Bạch Vi nhìn vào đôi mắt xanh nhạt ấy.
Cậu luôn thông minh như vậy.
Cô ngồi dậy khỏi thảm, nắm lấy vai cậu, ấn cậu nằm xuống giường: "Cậu nên ngủ đi."
Cậu ngoan ngoãn để cô kéo chăn lên tận cằm.
Trong đôi mắt ướt long lanh thoáng một tia lưu luyến.
"Không thể nói sao?" Cậu vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Bạch Vi đáp: "Đợi đến khi cậu thoát khỏi địa hỏa rồi, tôi sẽ kể cho cậu."
Cậu im lặng một lúc.
"Vi," Cuối cùng cậu lại lên tiếng, "Cô có thể đợi tôi lớn lên không?"
"Đợi tôi lớn rồi, tôi sẽ trở nên mạnh mẽ... mạnh hơn cả Nolan. Đến lúc đó, đổi lại tôi sẽ bảo vệ cô."
"Cô có thể đợi tôi không?"
Bạch Vi bật cười. Cô cúi xuống, hôn lên vầng trán đã đóng vảy của cậu: "Được. Vậy cậu phải lớn lên cho thật tốt."
Phải sống cho thật tốt.
Quân tử nhất ngôn.
"Ngủ ngon."
Cô tắt đèn, khép cửa lại.
*
Trời vừa hửng sáng, cả tòa lầu đã chấn động dữ dội, làm Bạch Vi bừng tỉnh khỏi giấc ngủ. Trong đại sảnh, con quạ đen cũng bị chấn động đánh thức, đập cánh kêu loạn: "Chuyện gì vậy?! Chuyện gì vậy?!"
Bạch Vi bật khỏi giường, lao thẳng đến phòng khách.
Chiếc chăn trong phòng đã được gấp ngay ngắn.
Alfonso đã biến mất.
Cùng lúc đó, bên ngoài ảo cảnh dây leo, trong tòa tháp chuông cổ xưa của vương thành trung ương, chiếc lò sưởi mới đúc bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa dữ dội. Ánh lửa nhuộm đỏ quả chuông đồng lạnh lẽo.
"Đong —"
Chiếc chuông đồng bị bỏ hoang suốt bao năm, vào khoảnh khắc bình minh đã vang lên tiếng ngân trầm thấp đầu tiên.
Tiếng chuông lan khắp Elpis.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 164: Cổ tích
10.0/10 từ 47 lượt.
