Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 127: Dịch chuyển
Lấy vải vóc làm chất liệu để thi thuật — đó không nghi ngờ gì nữa là một dạng kỹ thuật múa rối cấp thấp.
Thuật múa rối thuộc về vu thuật, còn thủ đoạn thoát thân của thương nhân Cuervo kia lại là trò thường thấy của phù thủy đen. Nolan nhất thời không thể phân biệt rốt cuộc đây là bút tích của phù thuỷ, hay là âm mưu của phù thủy đen, hay thậm chí... cả hai đều nhúng tay.
Thứ Bạch Vi quan tâm lại là lớp bột còn vương trên tay Nolan. Cô vừa tức vừa gấp nói: "Rõ ràng anh biết đó là bột bướm men đỏ, em dính vào thì thôi, anh còn nhào tới làm gì? Lại còn dùng hồn hỏa để đốt bột truy tung nữa. Nếu bột không cháy hết, rất có thể nó sẽ bám thẳng vào hồn thể của anh, còn nguy hiểm hơn nhiều so với việc chỉ truy dấu thân xác!"
Nolan nhẫn nại để cô mắng, đến cuối còn cẩn thận kéo chặt cổ áo cho cô, lau đi những giọt nước mưa trên mặt.
"Bột truy tung... đã cháy hết chưa?" Bạch Vi thấp thỏm hỏi.
"Chưa." Nolan thành thật đáp. "Trên người hai ta đều còn sót lại một ít. E là phải nhờ Torii tịnh hóa mới được."
"Torii còn tịnh hóa được bột truy tung sao?" Đây là lần đầu Bạch Vi nghe nói.
Nolan gật đầu: "Con thận ngàn năm sinh ra ở Trường Trạch phương Đông, sống bằng cách nuốt chửng và tịnh hóa ý niệm để hóa hình. Nó từng tịnh hóa cả những thứ còn đáng sợ hơn. Xử lý chút bột truy tung này với nó không phải việc khó."
Bạch Vi lúc này mới yên tâm.
Mưa vẫn trút xuống ào ào. Bạch Vi vội vàng mua nốt những thứ còn thiếu, kéo Nolan trở về số 58 phố Charing — Torii hiện đang dừng lại ở đó.
Blackberry ngồi chờ trên xe ngựa ngẩn ra một lúc: "Về nhanh thế à?"
"Ơ?" Con vẹt da hổ đột nhiên nhíu mày, "Hai người dính thứ gì trên người vậy?"
"Bột bướm men đỏ." Nolan thản nhiên đáp.
"Chà!" Blackberry theo phản xạ né sang bên, "Đừng có cọ vào ta."
Nói xong lại thấy mình như vậy không đủ nghĩa khí, bèn xích lại gần hơn, lo lắng nói với Bạch Vi: "Không sao đâu, không sao. Chúng ta về Torii ngay, Torii có cách xử lý thứ này."
Bạch Vi cúi đầu nhìn Blackberry, bốn mắt chạm nhau, không nhịn được mà bật cười, cố ý làm ra vẻ tủi thân hỏi: "Ta dính bột truy dấu rồi, Blackberry không muốn thân thiết với ta nữa sao?"
Nolan đang đánh xe đi phía trước nghe vậy khẽ cười một tiếng, nghiêm túc nói như thật: "Vậy nên em phải mở to mắt mà nhìn cho kỹ, ai mới là người cùng em vào sinh ra tử. Còn những kẻ mồm miệng bôi mỡ, khen em lên tận mây xanh đều không đáng tin."
"Ta không có!" Blackberry cuống lên, ưỡn cái bụng lông xù về phía Bạch Vi, "Cô cọ đi, cọ thoải mái."
Nolan liếc nó một cái, giơ tay định cọ lên, nào ngờ Blackberry linh hoạt né sang một bên, suýt soát tránh được đầu ngón tay hắn.
"Không phải ngươi nói cho cọ sao?" Nolan nhướn mày.
Con vẹt da hổ vươn cổ cãi lý: "Vi thì cọ bao nhiêu cũng được, ngươi thì không!"
Nolan "hừ" một tiếng, lười chấp cái đồ mồm mép trơn tru ấy.
Blackberry vẫn ưỡn bụng, giục giã "Vi, cọ đi, cọ đi."
Bạch Vi vừa cười vừa hỏi: "Ngươi nghĩ kỹ chưa? Ta cọ thật đấy."
"Cọ đi!"
Một dáng vẻ như anh hùng bước ra pháp trường.
Bạch Vi đưa tay chọc nhẹ vào bụng Blackberry, nó đứng im không nhúc nhích, quả nhiên không né.
"Giờ ta cũng dính bột truy dấu rồi, giống cô rồi nhé!" Blackberry tươi cười mãn nguyện, "Chúng ta là người một nhà rồi."
Nolan cười khẩy: "Ai là người một nhà với ngươi? Bột đã cố định bám trên người Vi và ta từ sớm rồi, về cơ bản là không dính sang ngươi được."
Ngừng một chút, hắn còn ác ý bồi thêm một nhát: "Vi và ta mới là người một nhà."
Blackberry sững sờ: "Vậy sao..."
Trông có vẻ hụt hẫng hẳn.
Bạch Vi đấm Nolan một cái: "Anh vừa phải thôi."
"Đánh anh làm gì, anh đang lái xe mà." Nolan ôm ngực, mặt đầy vô tội, r*n r* một tiếng, "Đau quá."
Bạch Vi liếc hắn một cái, dịu giọng nói: "Đau à? Vậy để em xoa cho."
Nolan khẽ ho một tiếng: "Thôi... không cần đâu."
Lúc này mà để cô xoa thật, e là phải gãy mấy cái xương sườn.
Bạch Vi sao lại không nhìn ra hắn đang nghĩ gì. Cô lặng lẽ dịch lại gần hắn một chút, tựa đầu lên vai hắn.
"Vì sao họ lại đánh dấu em?" Cô thở dài.
Vì dáng vẻ của một người phương ĐSo?
Nhưng nghĩ vậy lại không hợp lý. Khi cô còn là tiểu thư Waldorf, dung mạo đã mang nét phương Đông, phu nhân Liên cũng mang dáng vẻ phương Đông tiêu chuẩn. Suốt hơn mười năm qua chưa từng có dấu ấn kỳ quái nào tìm tới cửa. Huống chi, những kẻ chết vì dấu ấn đầu dê mấy năm nay đều là thợ thủ công ở phố Hockridge, chưa từng nghe nói có người ngoài phố Hockridge bỏ mạng vì chuyện này.
Nolan thu lại nụ cười, trong mắt dâng lên sát khí. Bất kể là tộc phù thuỷ hay phù thủy đen muốn làm gì, bọn chúng đều đã nhắm vào Bạch Vi.
Hắn trấn an cô: "Giờ bột truy tung đã phân tán trên người hai ta, hiệu quả chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều. Muốn truy tìm chúng ta, bọn họ sẽ phải tốn nhiều thời gian hơn, nếu muốn thúc bột tự cháy cũng phải hao tổn nhiều công sức hơn."
"Hơn nữa," Hắn nói tiếp, "Bột dính trên người anh nhiều hơn. Có chuyện gì xảy ra, chắc chắn anh sẽ là người phản ứng trước."
Câu này Bạch Vi không thích nghe chút nào. Cô liếc Nolan một cái đầy bực bội, vừa hay chạm phải ánh mắt mang ý cười của hắn. Dường như hắn đã sớm biết cô sẽ phản ứng như vậy, nhưng vẫn cố tình nói mấy lời không đau không ngứa để chọc cô giận — chỉ để chứng minh vị trí của mình trong lòng cô.
Rõ ràng đây là mánh khóe cô hay dùng, vậy mà hắn học hỏi được trọn vẹn mười phần, rồi quay lại dùng ngược trên chính cô.
Mà trớ trêu thay, cô lại rơi trúng bẫy.
Thấy cô phồng má giận dỗi, Nolan nắm đúng thời cơ, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô. Nghe cô khe khẽ "ai da" một tiếng, hai má căng phồng lập tức xẹp xuống, chỉ có vành tai là đỏ lên một cách đáng ngờ. Tâm trạng của hắn lập tức tốt hẳn.
Blackberry thấy hai người không nói nữa, trông như đang giận nhau, mà người thì lại dính sát vào nhau hơn, bèn gãi gãi đầu, khó hiểu hỏi: "Hai người đang làm gì thế?"
Dĩ nhiên chẳng ai thèm để ý đến nó.
Xe ngựa lao nhanh về số 58 phố Charing, rất nhanh đã nhìn thấy cánh cổng quen thuộc.
Nolan giảm tốc độ, quay sang nhìn Bạch Vi. Hắn vừa định mở lời, bỗng nhiên nhíu chặt mày.
"Có chuyện gì vậy?" Bạch Vi lập tức cảnh giác.
Nolan chau chặt mày: "Nhanh hơn nhiều so với dự tính của anh."
Vừa dứt lời, ngay tại vị trí Nolan đang ngồi bỗng bùng lên một ngọn lửa. Trong nháy mắt, ngọn lửa đã nuốt trọn lấy hắn. Đến khi lửa tắt, Nolan đã biến mất không còn tung tích đâu.
Tất cả chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, Bạch Vi căn bản không kịp ngăn cản.
Blackberry sững sờ: "Bột truy tung này... vậy mà còn có thể dịch chuyển sinh vật sống."
Trong lòng Bạch Vi nhẹ đi đôi phần, đã là dịch chuyển thì hẳn người sẽ không sao. Cô chợt nhớ trên người mình cũng dính bột, e rằng tiếp theo sẽ đến lượt cô.
Quả nhiên, thân thể của cô nóng rực lên trong vô cớ, một ngọn lửa bùng phát bao trùm lấy cô. Trước mắt tối sầm, cô mất đi ý thức.
Blackberry đứng đờ người trên ghế đánh xe. Một lúc sau mới hoàn hồn lại.
"Các người đi hết rồi... vậy xe ngựa thì sao đây!" Nó nghiêng đầu trừng trừng nhìn dây cương hồi lâu, cuối cùng đành cam chịu, dùng mỏ ngậm lấy.
*
Hall ngồi trước giường, nhìn Bain vừa mới tỉnh lại. Luke cầm sổ ghi chép đứng phía sau ông, sẵn sàng ghi lại bất cứ lúc nào.
"Tôi là thanh tra Hall, thuộc đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam." Hall đưa thẻ cảnh sát ra. "Tôi muốn hỏi cậu vài chuyện."
Bain khó nhọc xoay đầu nhìn về phía Hall: "Ông hỏi đi."
Hall liếc nhìn Luke một cái, xem ra đầu óc của Bain vẫn còn tỉnh táo.
"Trước đó cậu từng báo án với đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam, nói rằng Quinn đã mất tích." Hall mở lời. "Cậu có thể kể cụ thể chuyện đã xảy ra không?"
"Quinn..." Bain ngẩn ra một lát, rồi trong mắt lóe lên vẻ gấp gáp. "Đúng rồi, Quinn bị người ta bắt đi rồi! Xin các ông hãy tin tôi!"
"Cậu cứ từ từ nói, tôi đang nghe đây." Hall bình thản đáp.
"Hôm đó tôi đang ở trong phòng đợi cô ấy."
"Căn nhà thuê D347H?"
"Đúng."
"Sau đó thì sao?"
"Cô ấy đến, trông rất căng thẳng. Cô ấy nói căn nhà đó rất tà môn, không thể ở tiếp, nếu không sẽ bị ma quỷ thiêu chết." Bain l**m đôi môi khô khốc, cười khổ. "Ban đầu tôi không tin, nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy bỗng lộ ra vẻ vô cùng đau đớn."
"Cô ấy nói... ma quỷ đến rồi." Bain cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra hôm đó: "Cô ấy ngã xuống đất, toàn thân co giật. Tôi tưởng cô ấy lên cơn gì đó, định đi tìm thuốc giúp cô ấy. Nhưng tôi còn chưa kịp lại gần, trên người cô ấy đã bùng lên một ngọn lửa."
"Ầm một tiếng, lửa bốc lên. Chỉ trong chớp mắt, lửa cháy xong... cô ấy cũng biến mất."
Hall nhíu mày: "Nếu theo lời cậu nói, Quinn hẳn là đã bị thiêu chết. Vậy vì sao cậu lại báo án nói cô ấy 'mất tích'?"
"Bị thiêu chết? Không, không phải, cô ấy không chết." Bain vội vàng nói.
"Lửa tắt rồi, trên mặt đất chẳng còn lại gì cả — không tro bụi, không thi thể, cũng không có bất cứ tàn tích nào. Chuyện này rất bất thường, đúng không? Tôi nghĩ đó chính là thứ Quinn nói, là ma quỷ. Cô ấy bị ma quỷ mang đi rồi."
Hall khoanh tay, ánh mắt sắc bén: "Nhưng lúc cậu vừa bị đưa vào ngục, cậu đâu có nói như vậy."
Bain sững sờ: "Ngục... ngục ư?"
"Cần tôi giúp cậu nhớ lại không?" Giọng Hall trở nên nghiêm khắc.
Luke rút từ sổ ghi chép ra một tấm ảnh đặt trước mặt Bain. Trong ảnh là căn ngục Bain từng bị giam, tường và sàn đều phủ kín những hình vẽ nguệch ngoạc.
"Sao có thể?" Sắc mặt anh ta tái mét. "Vậy sao tôi lại hoàn toàn không có chút ký ức nào?"
Hall trầm ngâm một lát, rồi nói: "Vậy thế này đi. Cậu nói cho tôi biết, ký ức cuối cùng mà cậu còn nhớ là gì."
Bain theo phản xạ ôm chặt đầu: "Tôi nhớ mình đã đến số 13 phố Hockridgee. Tôi quanh quẩn ở chỗ bạn bè của Quinn, nhưng không ai tin tôi. Sau đó tôi nghe thấy tiếng còi cảnh sát, người của các ông đến bắt tôi."
"Xe cảnh sát đỗ ở lối vào phố Hockridge. Tôi bị còng vào cửa xe, viên cảnh sát áp giải tôi bị người ta gọi đi. Lúc đó có một người tiến lại gần... rồi đột ngột nhét vào miệng tôi một con chim sẻ."
Sắc mặt của Hall càng lúc càng nghiêm trọng: "Cậu còn nhớ dáng vẻ người đó không?"
"Gã hề." Bain khẳng định.
"Tôi nhớ đó là một gã hề khoác áo choàng."
*
Mưa lớn ào ào trút xuống, bầu trời âm u nặng nề. Tại số 13 phố Hockridge, toà tháp cao sừng sững giữa những túp lều hoang tàn đổ nát, trên đỉnh tháp le lói ánh cam mờ nhạt.
Phía sau căn gác xép trên đỉnh tháp còn có một gian phòng nhỏ. Gian phòng này xây bằng đá, chẳng có gì ngoài một bệ đá, một lò sưởi trống rỗng và những vết khóa gồ ghề khắp tường. So với gian ngoài được trang trí bằng đủ loại khăn choàng dệt kim, nơi này quả thực nghèo nàn lạnh lẽo hơn nhiều.
Gã hề co một chân, tựa người ngồi trên bệ đá, ánh mắt xuyên qua màn mưa ngoài cửa sổ đá, nhìn vào bóng tối sâu thẳm của hoàng hôn.
Đúng lúc này, xiềng xích trên tường đá bỗng rung động. Một cái đầu thú khổng lồ phá tường chui ra. Đầu thú được ghép từ xương trắng, không có lấy một mảnh da thịt — nhìn kỹ thì đó hẳn là bộ xương của một con chó săn.
Gã hề thu ánh nhìn lại, ngạc nhiên nhìn con chó săn đầu lâu vừa xuất hiện: "Sao thế? Ngươi ngửi thấy gì à?"
Con chó săn đầu lâu hoàn toàn thoát khỏi bức tường. Nó mang một cái đầu lâu, phần thân thể lại được dung hợp từ thứ kim loại không rõ lai lịch.
Gã hề nghiêng người về phía trước, đưa tay xoa đầu nó: "Ngươi chẳng phải đã nói... cốt nhân đã không còn một ai sao? Vậy giờ ngươi đang làm gì đây?"
Chó săn phát ra một tiếng gầm trầm thấp.
Gã hề nheo mắt: "Ngươi tìm được đồng loại rồi? Ngay tại đây?"
Gã đã ẩn náu ở số 13 phố Hockridge không phải ngày một ngày hai, nhưng hoàn toàn không hề phát giác nơi này có cốt nhân tồn tại. Thế nhưng khứu giác của con chó đầu lâu này thì tuyệt đối không thể sai.
Gã hề lập tức đứng dậy, bước ra gian ngoài.
Trong phòng vẫn là than hồng cháy rực, mùi hương đậm đặc ập thẳng vào mặt. Cô hầu đang đút thức ăn cho Cecilia, thấy gã xuất hiện liền vội vã đứng dậy, cúi người hành lễ.
"Đêm nay có người ngoài nào tới đây không?" Gã hề hỏi.
"Không có." Cô hầu hơi khựng lại, rồi nói tiếp, "Chỉ là... người được dâng hiến vừa mới bị đưa xuống đáy tháp."
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 127: Dịch chuyển
10.0/10 từ 47 lượt.
