Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 126: Dấu ấn
Sid đứng thẳng đơ giữa đài phun nước, từ cổ trở xuống hoàn toàn mất đi cảm giác.
Mọi người lăn lộn suốt cả đêm vẫn chẳng thể hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Angelo hết lần này đến lần khác chọc vào chỗ nhột bên hông Sid: "Anh thật sự không cử động được à? Đừng có dọa tôi đấy nhé."
Thế nhưng dù anh ta chọc đến mấy lần, Sid vẫn không hề có phản ứng.
Angelo vẫn chưa chịu bỏ cuộc, phối hợp cả tay và chân, leo thẳng lên bể phun nước, giơ tay kéo những đồng tiền vàng trên chiếc mũ của Sid.
"Anh làm gì vậy?!" Sid liều mạng xoay cổ, nhưng vẫn bị Angelo giật mất hai đồng vàng, "Trả tiền lại cho tôi!"
Ai mà chẳng biết Sid là con gà sắt một xu cũng không chịu nhả, chỉ cần còn thở được một hơi thì tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn người khác moi tiền của mình đi.
Angelo nhìn hai đồng vàng trong tay với vẻ mặt phức tạp, lần này thì hoàn toàn tin rằng Sid thật sự không thể động đậy.
"Rốt cuộc là chuyện gì thế này?" Cancun nghĩ mãi không ra.
Không ai trả lời được câu hỏi ấy.
Nolan cau mày. Mọi chuyện đều xảy ra sau khi tiếng chuông nửa đêm của tháp chuông Đa Luân vang lên, khiến hắn không thể không nghi ngờ liệu có liên quan đến mồi lửa được cất giữ bên trong tháp chuônb Đa Luân hay không. Dao động của nguyên tố ma pháp đêm qua quả thực rất giống với ba lần pháp thuật bùng nổ trước đây, nhưng trực giác mách bảo hắn đây tuyệt đối không phải pháp thuật bùng nổ.
Rõ ràng, người có suy nghĩ ấy không chỉ có mình Nolan. Lão Hope với sắc mặt nặng nề dặn dò Koen và Cancun: "Trong hôm nay, thống kê toàn bộ những tĩnh vật đã thức tỉnh trong sân, xem họ có phản ứng đặc biệt gì không, ghi chép cẩn thận, tối nay báo lại cho ta."
Hai người nghiêm nghị gật đầu, lập tức tách ra đi về phía trung đình.
Một đêm bất thường cứ thế trôi qua. Phía chân trời lộ ra ánh sáng ban mai, mưa vẫn lất phất rơi, chẳng biết đến bao giờ mới dứt.
Dù ai nấy đều thức trắng đêm, nhưng gánh xiếc vẫn phải hoạt động như thường lệ: mua sắm, luyện tập, biểu diễn, không việc nào được bỏ. Koen còn nhiệm vụ khác, vậy nên việc mua sắm hôm nay đương nhiên rơi vào tay Bạch Vi.
Bạch Vi thay bộ quần áo gọn gàng, búi gọn mái tóc dài giấu trong mũ, thuần thục ngồi lên ghế đánh xe. Cô cuộn danh sách mua sắm dài dằng dặc, vung roi cương một cái, xe ngựa vững vàng lăn bánh.
Xe còn chưa ra khỏi phố Charing, bên cạnh ghế đánh xe đã lặng lẽ xuất hiện thêm một người. Nolan mặc áo vải thô, đội chiếc mũ mềm sờn vành, khoanh tay ngồi bên cạnh Bạch Vi.
Có lẽ đã quen nhìn hắn trong bộ vest chỉnh tề, dáng vẻ xuề xòa thế này của Nolan quả thật hiếm thấy, Bạch Vi không nhịn được mà liếc thêm mấy lần.
"Nhìn đường đi." Nolan liếc cô một cái, "Nhìn anh làm gì."
Ánh mắt của Bạch Vi khẽ chuyển động, không cần nghĩ đã đáp: "Đương nhiên là vì anh đẹp."
Nolan nghẹn lời trong chốc lát, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
"Ăn nói linh tinh!" Một giọng nói phồng má khó chịu thay hắn đáp lời. Blackberry từ trên nóc xe nhảy xuống, đậu lên vai Bạch Vi, "Hắn đẹp chỗ nào? Xấu, xấu chết đi được!"
Nolan mặt không cảm xúc xách sau cổ Blackberry, nhấc bổng nó lên trước mặt: "Ngươi theo tới từ lúc nào?"
Blackberry quẫy chân loạn xạ: "Hai người quá đáng lắm rồi! Đi đâu cũng không dẫn ta theo, chỉ biết ép ta đi bắt cổ trùng!"
"Đâu có," Bạch Vi dịu dàng nói, "Blackberry lợi hại như thế, đương nhiên phải dùng vào lúc mấu chốt rồi. Chuyện nhỏ nhặt ngày thường sao dám làm phiền Blackberry chứ."
Blackberry ngẩn ra: "Thật không?"
Bạch Vi nghiêm túc gật đầu: "Đương nhiên là thật."
Nolan "hừ" một tiếng, không nói gì.
Bạch Vi trừng hắn: "Anh làm gì thế?"
"Em cứ khen nó suốt, sao chưa từng thấy em khen anh?"
Bạch Vi trợn mắt há mồm. Tên quỷ trẻ con này chui ra từ đâu vậy? Cái dáng vẻ buồn bã kia chẳng khác nào đứa trẻ con không được ăn kẹo. Cô liếc hắn một cái, nhịn không được mà bật cười: "Anh có chỗ nào đáng để em khen ngợi sao?"
Blackberry khoái chí: "Đấy nhé, Nolan làm sao lợi hại bằng ta được."
"Đúng rồi, Blackberry là lợi hại nhất."
"Hê hê, cũng tạm thôi, Vi cũng rất giỏi."
Nolan uể oải dựa vào thành xe, mặt không cảm xúc nhìn một người một chim nâng bi lẫn nhau. Một lúc sau, hắn không nhịn được lại chen vào:
"Vậy thì, ngài Blackberry lợi hại nhất và tiểu thư Vi rất giỏi, xin hỏi hai người có thể nhìn đường một chút được không? Xe sắp lệch xuống mương rồi kìa."
Bạch Vi giật mình, vội kéo chặt dây cương, nhưng nhìn kỹ lại thì xe ngựa rõ ràng đang đi rất ngay ngắn giữa đường.
"Anh bày trò gì vậy?" Bạch Vi bất mãn nói.
Nolan khẽ cười: "Phương Đông chẳng phải có câu nói 'phòng bệnh hơn chữa bệnh' sao?"
Bạch Vi quay đầu đi, chẳng buồn để ý tới hắn nữa. Nhưng Nolan rõ ràng đang rất hứng thú, hắn nghiêng người lại gần, một tay ôm lấy eo cô, ghé tai thì thầm: "Sao anh lại không đáng được khen chứ? Trên người anh rõ ràng có rất nhiều chỗ đáng để em khen ngợi..."
Giọng hắn càng lúc càng thấp, hơi thở nóng hổi phả lên khiến vành tai Bạch Vi ngứa ngáy. Hắn vẫn giữ dáng vẻ nghiêm chỉnh, nhưng lời nói ra lại chẳng đứng đắn chút nào.
Tai Bạch Vi nóng bừng, không nhịn được mà mắng: "Bớt đọc mấy thứ tiểu thuyết linh tinh đi."
Trong lòng âm thầm quyết định, việc cấp bách nhất là vứt luôn cuốn tiểu thuyết dung tục của Bain.
Nolan vừa định lên tiếng, bỗng một cục lông xù chen vào giữa hắn và Bạch Vi. Blackberry cố sức thò đầu ra, nghiêm nghị chỉ trích: "Nolan, ngươi ngồi dịch sang bên chút đi, ta không có chỗ ngồi rồi."
Bạch Vi lập tức hùa theo: "Đúng đó, anh xích qua một chút."
Nolan hậm hực dịch sang bên một chút, trong lòng âm thầm quyết định, việc cấp bách nhất là tìm cơ hội ném Blackberry đi.
Không lâu sau, xe ngựa đến khu chợ gần phố Canton. Bạch Vi giảm tốc độ, cẩn thận len lỏi giữa đám đông. Phần lớn người đi đường trong chợ đều che ô, vì thế mấy kẻ mặc áo choàng đen đứng ven đường trông đặc biệt chói mắt.
Blackberry thò đầu ra nhìn ngó: "Ơ, sao lại có nhiều phù thủy đen thế?"
"Đó, mấy kẻ khoác áo choàng kia kìa." Blackberry nói. "Phù thủy đen thường núp trong bóng tối, rất hiếm khi nghênh ngang đi ngoài phố. Đi thành từng nhóm như thế này lại càng hiếm."
Nolan dĩ nhiên cũng đã để ý. Không chỉ riêng ở khu chợ, dọc đường xe ngựa đi qua, hắn đã trông thấy không chỉ một phù thủy đen. Bọn họ bước đi vội vã, chẳng rõ đang hướng về đâu.
Bạch Vi kéo dây cương, dẫn xe rẽ sang con đường khác, vừa vặn tránh được đám phù thủy đen ấy.
Xe ngựa dừng lại ở ven đường. Bạch Vi quay sang Nolan nói: "Anh trông xe nhé, em mua xong sẽ quay lại."
Nói rồi cô vội vàng nhảy xuống xe, bung ô, chen vào dòng người.
Giữa chợ búa tấp nập, Bạch Vi kéo thấp vành mũ, quen đường quen lối tìm đến sạp bán vải. Rong biển của Angelo đã dùng hết, đành phải tạm thời thay thế bằng vải vóc, bảo cô ra chợ mua về dùng trước.
Hôm nay mưa lớn, vậy mà việc làm ăn của các sạp vải vẫn chẳng hề bị ảnh hưởng. Liên tiếp hai quầy, Bạch Vi đều không chen vào được, còn bị dòng người xô đẩy đến lảo đảo. May mắn có người đứng ngay sau kịp thời đỡ lấy vai cô mới khiến cô tránh được cảnh ngã vào vũng nước.
Bạch Vi quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy gương mặt Nolan: "Sao anh lại ở đây? Không phải em bảo anh trông xe à?"
Nolan giương ô che trên đầu cô, ung dung đáp: "Có Blackberry trông xe rồi."
Bạch Vi nghẹn lời, trong đầu lập tức hiện lên dáng vẻ nhảy dựng của Blackberry, không nhịn được mà trách một câu: "Anh đừng bắt nạt nó suốt ngày như thế."
Nolan rõ ràng chẳng mấy bận tâm. Hắn gập chiếc ô của cô lại, kéo cô vào vòng tay mình, dịu giọng đề nghị: "Sang bên kia xem thử nhé? Sạp vải đó không có người."
Bạch Vi cũng đang có ý ấy, bèn tựa sát thêm vào ngực hắn, hai người chung một chiếc ô, cùng bước về phía sạp kia.
Chủ sạp là một thương nhân người Cuervo, nhiệt tình mời chào Bạch Vi: "Lại xem đi, toàn là loại hoa văn mới nhất, đảm bảo sẽ có cái cô thích."
Bạch Vi bước vào dưới mái che, giũ những giọt nước mưa trên người, ngẩng đầu nhìn những chiếc khăn choàng dệt kim với sắc màu rực rỡ treo trên giá. Một lúc sau, cô chỉ vào một chiếc màu xanh đậm: "Cho tôi xem cái kia."
"Có ngay!" Thương nhân Cuervo hào hứng kéo tấm vải xuống, xoay người đưa cho Bạch Vi.
Ngay khoảnh khắc Bạch Vi sắp chạm tay vào chiếc khăn, Nolan đột nhiên nheo mắt, bật ngón tay một cái. Không khí lập tức ngưng tụ thành một luồng khí vô hình, hất chiếc khăn văng ra.
Bạch Vi còn chưa kịp phản ứng, tất cả các giá treo đã bất ngờ đổ ập về phía cô. Những chiếc khăn choàng đủ sắc màu trên giá lập tức phủ xuống.
Cô lùi nhanh về sau theo bản năng, nhưng vẫn không tránh khỏi một chiếc khăn màu tím.
Khi chiếc khăn choàng vắt lên vai Bạch Vi, toàn bộ những khăn rơi xuống đất lập tức bùng cháy. Ngọn lửa xanh lam như bóng quỷ, nhảy múa trên mặt đất đã bị mưa làm ướt sũng.
Thương nhân Cuervo kia nhe miệng cười, nhưng còn chưa kịp cười đủ, quanh người hắn đã bốc lên một đám lửa xanh, "ầm" một tiếng, nổ tung giữa không trung.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Khi những người xung quanh nghe thấy động tĩnh quay đầu nhìn lại, toàn bộ ngọn lửa xanh đã biến mất không thấy dấu vết, chỉ còn trơ trọi những khung giá trống không và một sạp hàng rỗng tuếch.
Bạch Vi vẫn còn sợ hãi, quay sang nhìn Nolan: "Chuyện gì vậy?"
May mà cả hai đều không bị thương, những ngọn lửa xanh kia dường như không làm hại con người.
Sắc mặt của Nolan lại trở nên cực kỳ khó coi.
Bạch Vi theo ánh mắt hắn nhìn xuống trước ngực mình, chỉ thấy một luồng cát đỏ mịn đang chậm rãi lăn trên vạt áo, dần dần ngưng tụ thành một vòng tròn, cùng dấu ấn đầu dê gãy sừng.
Đầu óc của cô lập tức trống rỗng.
Thấy Nolan đang tiến lại gần, Bạch Vi vội lùi lại: "Anh đừng tiến tới!"
Nolan dĩ nhiên sẽ không nghe cô. Hắn sải bước tới, túm lấy vạt áo trước ngực cô, giật phăng mảng vải còn chưa kịp thành hình, kéo theo cả lớp cát đỏ bám trên đó.
Những hạt cát như có sinh mệnh mà lao vọt vào lòng bàn tay Nolan. Chưa kịp tạo thành hoa văn, chúng đã bị ngọn lửa xanh biếc thiêu rụi.
Bạch Vi ôm chặt trước ngực, hoảng hốt nhìn Nolan: "Dính vào anh rồi sao?"
Nolan bình thản phủi tro tàn trong tay, rồi cởi áo khoác ngoài, quấn lấy người cô.
"Thứ bột truy tung vừa rồi là gì vậy?" Giọng Bạch Vi run run, "Là bột bướm đỏ, đúng không?"
Nolan cúi mắt nhìn cô: "Không may... là... bột bướm men đỏ."
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 126: Dấu ấn
10.0/10 từ 47 lượt.
