Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 109: Hồi kết


Vào một buổi sáng sớm tràn ngập hơi nước, tất cả những người từng bị Hẻm Cầu Vồng nuốt chửng đều đồng loạt xuất hiện tại quảng trường Tùng Hồ.


Họ nằm la liệt trên mặt đất, ngủ ngáy say sưa, cho đến khi nhân viên vệ sinh phải dùng xẻng lần lượt hất họ tỉnh dậy. Sau khi tỉnh lại, không một ai nhớ nổi những gì đã xảy ra trong mấy ngày qua. Họ chỉ nói rằng từng có một bữa tiệc sinh nhật vô cùng kỳ diệu, nơi Hẻm Cầu Vồng náo nhiệt cuồng hoan suốt đến rạng sáng. Dĩ nhiên, những lời này chẳng khiến cảnh sát tin tưởng, các điều tra viên ghi lời khai chỉ cho rằng họ bị hoảng sợ quá độ, tinh thần có phần rối loạn.


Viên cảnh sát Hall kéo ghế ngồi trước mặt Luke, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Thật sự có bữa tiệc sinh nhật đó sao?"


Luke trầm ngâm một lát rồi đáp:"Có."


Hall châm một điếu thuốc: "Sinh nhật của Fantine à?"


Luke khựng lại.


Hall bật cười: "Ồ, xem ra Nolan vẫn chưa kịp nói với cậu."


Trong lòng Luke khẽ chấn động. Cậu không rõ mối quan hệ giữa Hall và Nolan, vì vậy không dám nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu im lặng.


"Cậu đúng là một người bạn trung thành." Hall liếc cậu một cái đầy lười biếng. "Bảo sao Nolan và cả con mèo nhỏ kia đều nhìn cậu một cách khác hẳn."



"Hôm nay đến đây thôi." Hall kết thúc thủ tục sớm hơn dự kiến, vỗ vỗ vai cậu. "Vất vả rồi. Cho cậu nghỉ mấy ngày, về nghỉ ngơi cho khỏe."


Khi Bạch Vi đến đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam, Luke đã rời đi, trong đồn chỉ còn lại viên cảnh sát mà cô không mấy ưa thích.


"Trùng hợp thật, cô và Luke đến trước sau cách nhau chút thôi, lỡ mất rồi." Hall cười tủm tỉm, khoanh tay. "Vào ngồi chơi chút không?"


Bạch Vi mỉm cười lịch sự: "Thôi vậy. Luke không có ở đây thì tôi xin phép về trước."


"Chậc, tôi cứ tưởng chúng ta cũng có chút giao tình." Hall bĩu môi, trông như bị tổn thương. "Tôi còn đặc biệt sắp xếp cho cô gặp Seon nữa cơ, xem ra cô chẳng nhớ chút nào."


Bạch Vi ngoài mặt tuy cười nhưng trong lòng lạnh băng: "Sao lại không nhớ."


Thấy Hall lộ ra nụ cười đắc ý, Bạch Vi không nhịn được mà nói thêm một câu: "Tôi không chỉ nhớ chuyện đó. Tôi còn nhớ anh từng giam Leon dưới hầm ngục."


Hall khẽ ho một tiếng: "Đó là hiểu lầm thôi, hiểu lầm nho nhỏ. Hơn nữa lúc đó tôi còn sắp xếp cho ông ta căn phòng giam tốt nhất, cả tầng chỉ có một mình ông ta, phòng đơn sang trọng, chế độ cũng không tệ."


Bạch Vi cười lạnh: "Không tệ thật. Phía trước chính là phòng tra tấn, trên giá treo cổ còn treo người từng bị hành hình. Thế là sao? Dọa Leon trước để phá vỡ phòng tuyến tâm lý của ông ta à?"


"Cô nói cái gì?" Hall cau mày. "Phòng tra tấn nào?"



Lông mày của Hall lại nhíu chặt hơn: "Phòng đó đã bỏ hoang mấy chục năm rồi, giờ chỉ là kho chứa đồ. Cô nói trong đó có treo người sao?"


Bạch Vi sững lại: "Không có sao?"


"Cô đang đùa à?" Thần sắc của Hall không giống như đang giả vờ. "Ở đó hoàn toàn không có ai. Tôi đã ra vào hầm ngục vô số lần, nếu có người, sao tôi có thể không nhìn thấy?"


Hall thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc hỏi: "Cô đã nhìn thấy gì?"


Bạch Vi nghẹn lại, hồi lâu mới nói: "Xin lỗi, chắc tôi nhớ nhầm."


Người đàn ông bị khoét mất đôi mắt mà vẫn có thể nhìn thấy cô kia quả nhiên không phải con người bình thường.


Nhưng Hall không còn tâm trí truy hỏi về chuyện hầm ngục. Một điều tra viên gõ cửa, mang đến một tin ngoài dự liệu.


"Bà nội của ngài McQueen đã qua đời vào sáng nay."


Bạch Vi và Hall đồng loạt sững sờ.


Hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương nỗi lo lắng — mong rằng cái chết của Fantine sẽ không gây ra biến số nào cho Hẻm Cầu Vồng.



*


Fantine ra đi trong giấc ngủ.


Bà mang gương mặt an nhiên, như thể đang mơ một giấc mộng đẹp, trong mơ thong dong bước đến miền đất an lạc của mình. Bên gối bà có đặt một đóa hồng, trên cuống hoa buộc ren trắng và một chiếc chuông nhỏ.


Khi McQueen nhận được tin này, ông đang được mời đến dự một buổi trà chiều của giới quý tộc Đa Luân. Trong lòng ông khẽ thở dài — Fantine qua đời đúng là không phải lúc, e rằng thương vụ trước mắt sẽ bị trì hoãn. Vì thế ông nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, vừa cười nói xã giao vừa cố gắng giành lấy lợi ích lớn nhất cho mình.


Khi Bạch Vi vội vã chạy đến Hẻm Cầu Vồng, trước hẻm đã có một đám đông tụ tập.


Dây phong tỏa trước Hẻm Cầu Vồng đều đã được tháo bỏ, chỉ còn một tờ thông báo chờ tháo dỡ dán ở đầu hẻm. Thế nhưng lúc này chẳng ai để ý đến những chi tiết đó, mọi người đều ngẩng đầu nhìn những dãy nhà bằng gạch hai bên hẻm.


Những căn nhà rực rỡ sắc màu đã mất đi toàn bộ màu sắc, khi phóng mắt nhìn ra chỉ thấy một mảng xám xịt, như thể vừa trải qua nỗi đau nào đó, chỉ sau một đêm đã bạc trắng.


Bạch Vi đứng sững tại chỗ.


Ánh đèn huy hoàng và tiếng cười nói rộn ràng của đêm ấy tựa như đã là chuyện của một đời khác.


Từ nay về sau, Đa Luân sẽ không còn Hẻm Cầu Vồng nữa.



Khi Bạch Vi trở về Torii, Nolan đang tưới hoa trong sân. Những nụ hoa bé xíu chen nhau nhú lên, tràn đầy sức sống của mùa xuân.


"Về nhanh thế sao?" Nolan giơ bình tưới lên, có chút ngạc nhiên.


Chưa kịp đặt bình xuống, cô gái đã lao thẳng vào vòng tay hắn, va mạnh đến mức bước chân của hắn có hơi loạng choạng.


Nolan chỉ kịp giơ tay lên, tránh cho miệng bình không đâm vào người trong lòng.


Hắn vừa định lên tiếng thì bỗng cảm thấy trước ngực đã ướt một mảng. Cô ôm chặt lấy hắn, vùi mặt vào lồng ngực hắn, không nói một lời nào.


Nolan đặt bình nước xuống, vòng tay ôm lấy cô, cúi đầu hôn nhẹ l*n đ*nh đầu.


Cô khóc đau đớn đến vậy, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, khiến hắn nhất thời không biết phải an ủi thế nào.


Rất lâu sau, cô dần lấy lại bình tĩnh.


"Nolan." Giọng cô đặc sệt âm mũi.


"Anh đây." Hắn đáp.


"Em yêu anh."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 109: Hồi kết
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...