Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 108: Lựa chọn
Một chiếc mũ tam giác bằng da bò lặng lẽ nằm trên mặt bàn. Trên vành mũ, giữa những đồng xu vàng có thêm một thứ lạc lõng — một khối lập phương cũ kỹ, màu sắc đã phai nhạt theo năm tháng.
Bạch Vi cúi người trước bàn, đưa ngón tay chọc chọc khối lập phương dính trên vành mũ. Nó khẽ lắc lư, nhưng không có phản ứng gì.
Cô nín thở quan sát một lúc, xác nhận thứ nhỏ bé này sẽ không đột nhiên nuốt chửng mình vào một ảo cảnh nào đó, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nolan đúng là thông minh — nghĩ ra cách dùng chính chiếc mũ này để đánh cắp khối lập phương, vừa không trực tiếp chạm vào nó, lại khó gây chú ý cho bóng ma Hẻm Cầu Vồng.
Cô còn đang thất thần thì Nolan đã bước ra từ phòng tắm. Trên cổ hắn còn vắt một chiếc khăn, vừa đi vừa lau mái tóc ướt sũng. Ánh sáng sớm mai ngoài cửa sổ tràn vào, chiếu rọi lên mái tóc vàng nhạt còn hơi ẩm, bao phủ quanh người hắn một quầng sáng mềm mại và mờ ảo.
Sau khi đưa Fantine về phòng nghỉ, màn đêm đã hoàn toàn tan biến. Khi họ trở lại Torii, vừa đúng lúc tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ mây rơi xuống.
Một đêm dài cứ thế trôi qua.
Bạch Vi đột ngột hắt hơi một cái.
Nolan cau mày, bước tới phía sau cô, vớ lấy mái tóc ướt: "Sao em không lau khô?" Mái tóc đen của cô đã dài hơn trước nhiều, ướt đẫm xõa trên lưng, làm ướt cả một mảng lớn áo choàng tắm.
Bạch Vi chẳng để tâm, cô nhận lấy khăn, qua loa quấn quanh mái tóc ướt, rồi chỉ vào khối lập phương: "Giờ trong tay chúng ta có ba khối lập phương rồi — hai cái có thể thay đổi không gian, một cái có thể điều khiển thời gian, đúng không? Mau xem Sách tiên tri còn có chỉ dẫn gì khác không."
Nhưng sự chú ý của Nolan lại đặt hết lên mái tóc cô. Hắn tháo chiếc khăn khỏi đầu cô, giữ lấy những sợi tóc ướt trong tay, kiên nhẫn lau khô từng chút một.
Thấy hắn không đáp lời, Bạch Vi dứt khoát tự mình cầm lấy Sách tiên tri, lật đến trang mới nhất.
"Ơ, không có gì cả." Cô hơi thất vọng. Sách tiên tri vẫn y nguyên như lần trước cô xem.
"Đâu có nhanh thế." Nolan bật cười. "Ít nhất cũng phải đợi chuyện ở Hẻm Cầu Vồng kết thúc đã."
Bạch Vi ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn hắn: "Vẫn chưa kết thúc sao?" Nghĩ kỹ lại, những người bị con hẻm nuốt chửng còn chưa biết đang ở đâu, chuyện này quả thật chưa thể coi là xong.
"Đừng lo." Nolan nói. "Rất nhanh thôi, em sẽ gặp được Luke."
Tâm nguyện của bóng ma Hẻm Cầu Vồng đã được hoàn thành, những người kia tự nhiên sẽ được thả ra.
Bạch Vi bỗng cảm thấy hụt hẫng: "Không thể không tháo dỡ Hẻm Cầu Vồng sao?" Vừa nói xong cô đã biết mình quá ngây thơ. Việc phá bỏ khu phố cũ ấy từ lâu đã nằm trong kế hoạch của tòa thị chính. Huống hồ McQueen đã nhận được khoản bồi thường hậu hĩnh, tuyệt đối không đứng ra phản đối, còn người thực sự muốn giữ lại Hẻm Cầu Vồng lại chẳng có tiếng nói.
Nolan lại nói: "Dỡ bỏ hay không thực ra cũng chẳng khác gì."
"Dù không dỡ bỏ, con hẻm đã thức tỉnh ấy cũng chẳng thể sống được bao lâu."
Bạch Vi sốt sắng hỏi: "Tại sao?"
"Vong linh vốn không thể tồn tại quá lâu ở nhân gian." Nolan chậm rãi nói. "Còn nhớ màn sương đen đêm ấy xông vào yến tiệc của McQueen không? Ngay khoảnh khắc những vong linh rời khỏi Hẻm Cầu Vồng, số phận tan biến của chúng đã được định sẵn. Chúng không thể quay trở lại con hẻm nữa."
Chúng đã tan biến vào đêm ấy, ngay bên bờ sông Thames.
"Con hẻm ấy vẫn luôn dùng cách riêng của mình để nuôi dưỡng vong linh. Nếu không có sự trợ giúp của khối lập phương, e rằng nó còn không thể chống đỡ đến hôm nay."
Hồn ma trong Hẻm Cầu Vồng đã chết, Hẻm Cầu Vồng cũng chỉ còn là một con hẻm vô hồn.
Bạch Vi buồn bã cúi đầu xuống.
"Không có gì đáng buồn cả." Nolan ôm cô vào lòng. "Ngay từ khi đưa ra lựa chọn, nó đã lường trước kết cục này rồi. Hơn nữa, kết cục ấy cũng không quá tệ." Những vong linh trong hẻm cuối cùng cũng được gặp lại người mà chúng đã chờ đợi suốt bao năm, cũng coi như là không còn nuối tiếc gì.
Bạch Vi vòng tay ôm lấy eo hắn, giọng nói trầm xuống: "Dù sinh mệnh có dài đến đâu cũng sẽ có điểm kết thúc, đúng không?"
"Đúng." Nolan bế ngang cô lên. "Vậy nên càng phải kịp thời tận hưởng."
Bạch Vi vùi mặt vào hõm cổ hắn, chợt nhớ ra điều gì đó: "Anh không được chọn như vậy."
Nolan cúi mắt nhìn cô.
"Anh phải sống thật lâu." Cô nghĩ một chút, lại thấy không đúng — Nolan đã sống quá trăm năm rồi. "Sống ngàn năm, vạn năm, nói chung là anh không được dễ dàng từ bỏ sự bất tử."
Nolan bật cười: "Có em ở đây, làm sao anh nỡ."
"Em không ở đây cũng không được." Bạch Vi cau mày.
Nhưng rõ ràng tâm trí của Nolan đã không còn ở chủ đề này. Hắn cởi lớp áo choàng tắm đã ướt của cô, vùi cô vào tấm chăn mềm mại.
Bạch Vi tròn mắt: "Anh có nghe em nói không thế?"
"Có chứ." Nolan gật đầu rất ngoan ngoãn, nhưng nụ hôn đã men theo xương quai xanh của cô mà chậm rãi trượt xuống.
Bạch Vi đỏ bừng mặt: "Anh... trời đã sáng rồi."
Nolan chống người dậy, trầm giọng gọi một tiếng: "Torii."
Ánh sáng ngoài cửa sổ lập tức tối sầm lại, đêm đen lại buông xuống, mây mù che khuất vầng trăng.
Bạch Vi sững sờ — còn có thể như vậy sao?
"Còn câu hỏi nào không?" Nolan cúi đầu nhìn cô.
Bạch Vi ấp úng: "Có... có chứ." Nhưng nhất thời không bịa ra được lý do.
"Không."
"Em hết rồi."
"Ưm..."
Muốn có đêm dài, thì bình minh sẽ không đến.
*
Hẻm Cầu Vồng.
Trong chiếc kẹp hạt dẻ khép kín, Luke cũng đã cùng trải qua một đêm huyễn hoặc kỳ diệu này.
Cậu trợn tròn mắt nhìn con hẻm như bừng sáng lần cuối trước khi tàn lụi, rồi lại thấy bóng đen bên cửa sổ sát đất cuối cùng cũng ngưng tụ thành hình một con chó săn.
Cậu nghe thấy một giọng nói thì thầm trong hư không: "Ngươi chỉ có một đêm."
Con chó săn lông vàng đứng dậy bên cửa sổ, lao xuống tầng dưới, bổ nhào vào vòng tay của chủ nhân.
Luke muốn tìm nguồn gốc phát ra giọng nói ấy, nhưng ngay cả phương hướng truyền đến của nó cậu cũng không xác định được. Nó dường như vọng lên từ bốn phương tám hướng, bao trùm toàn bộ Hẻm Cầu Vồng.
Rất nhanh, cậu đã nhìn thấy Nolan.
Cậu còn chưa kịp vui mừng thì đã thấy Nolan mở tủ, dùng một chiếc mũ chụp lên khối lập phương, rồi tiện tay giật luôn những đồng xu gắn trên vành mũ. Chẳng bao lâu sau, tại chỗ những đồng xu bị giật mất lại mọc ra một khối lập phương khác.
Luke chỉ cảm thấy chuyện này thật khó tin.
Điều khiến cậu thất vọng là Nolan chỉ mang đi khối lập phương chứ không hề đem theo chiếc kẹp hạt dẻ. Chẳng lẽ Nolan không phát hiện ra mình bị phong ấn trong món đồ chơi này sao? Trong lòng Luke không khỏi dấy lên nỗi nghi hoặc.
Một đêm kỳ lạ ấy nhanh chóng khép lại. Khi sắc trắng của bình minh vừa ló rạng ở phía chân trời, cánh cửa phòng bị mở ra, nhưng người trở về chỉ có chú thỏ bông tai cụp, con chó săn kia không biết đã đi đâu mất.
Chú thỏ tai cụp ngồi bên cửa sổ sát đất, ngơ ngác nhìn ra con hẻm trống rỗng bên ngoài.
"Fantine đã đi rồi, Bruce cũng đi rồi."
"Trả lại cho ngươi đấy, cảm ơn nhé."
Luke không biết nó đang nói với ai. Chỉ thấy sau khi nói xong những lời ấy, vô số làn khói đen từ miệng, tai, mắt và những vết rách trên thân nó cuồn cuộn trào ra. Chỉ trong chốc lát, chú thỏ tai cụp co lại ngày càng nhỏ, cuối cùng biến thành một con búp bê vô tri vô giác.
Bộp một tiếng, con búp bê bất động rơi xuống đất.
Khói đen tan đi, trong cõi u minh dường như vang lên một tiếng thở thật dài.
*
Khi trời còn chưa sáng hẳn, Hẻm Nhện vẫn chìm trong bóng tối mờ mịt.
Một con mèo hoang gầy trơ xương nằm co ro ở góc hẻm, khe khẽ kêu than. Một lát sau, một tên hề khoác áo choàng bước đến trước mặt nó, gã quỳ xuống, lấy từ trong áo ra một mẩu bánh mì, xé thành từng miếng nhỏ rồi đút cho nó ăn.
Khi Louis xuất hiện, cảnh tượng cậu nhìn thấy chính là như vậy.
Tên hề dịu dàng gãi cằm con mèo hoang — hiển nhiên, chỉ với mẩu bánh mì, hắn đã thu phục được sinh vật bé nhỏ này.
"Đã tìm được Người gác chuông đời đầu chưa?" Tên hề hỏi.
Louis cúi đầu: "Chưa."
"Vậy còn ký ức ẩn giấu trong đôi mắt ấy?"
"Hãy cho tôi thêm chút thời gian."
Tên hề không nói gì, phủi vụn bánh mì trên tay rồi đứng thẳng dậy.
Trong khoảng lặng kéo dài, ngay khi Louis tưởng hắn sắp nổi giận, tên hề cuối cùng cũng cất tiếng: "Đẩy nhanh tiến độ đi. Thời khắc ngọn lửa cháy lên sắp tới rồi, phải tìm được hắn trước lúc đó."
Louis ngạc nhiên nhận ra tâm trạng của tên hề dường như đang rất tốt.
Tên hề bật cười: "Xem ra nhiệm vụ của chúng ta cũng chẳng khó đến thế. Dù sao thì trong đám bất tử ấy, kẻ ngốc đều chiếm đa số."
"Chẳng cần chúng ta ra tay, bọn họ cũng tự kết liễu sự bất tử của mình. Cậu nói xem, có buồn cười không?"
Bướm xanh sinh nở, cỏ mao lương sinh trưởng, và cả con hẻm cổ kính đã tích tụ mấy trăm năm kia — vậy mà đều cam tâm từ bỏ sự bất tử, chỉ để hoàn thành một cuộc hội ngộ dài mà ngắn ngủi kia.
Kẻ khó đối phó nhất có lẽ là vị Bá tước Ma cà rồng kia, nhưng lại có một chú mèo con từ trên trời rơi xuống giúp gã giải quyết vấn đề. Thú vị hơn nữa, tai nạn ấy còn mang đến cho gã một kẻ hầu cận trung thành.
Con mèo nhỏ ấy thực sự là vượt ngoài dự liệu của gã. Gã vốn tưởng cô sẽ cùng Fisher đồng quy vu tận, một lần chôn vùi hai kẻ bất tử, nào ngờ cô lại chết đi rồi sống lại. Không những thế, cái chết còn khiến cô trở nên mạnh mẽ hơn, sâu không lường được.
Rốt cuộc cô là thứ gì?
Tên hề càng nghĩ càng say mê: "Bạch Vi, rốt cuộc cô là gì?"
Không ai trả lời câu hỏi ấy.
Louis lặng lẽ đứng sau lưng gã, như một cái bóng câm lặng, vẫn luôn ngoan ngoãn và trầm mặc như xưa.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 108: Lựa chọn
10.0/10 từ 47 lượt.
