Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Chương 105: Hoàn
“‘Nợ đó’.” Trình Nhạc Ngôn lặp lại hai chữ này.
Dung Vọng Chi liền nói: “Em muốn trả ngay bây giờ? Vậy vận động một chút nhé?”
Trình Nhạc Ngôn run rẩy thật sự, đại não trống rỗng trong thoáng chốc, cậu lý nhí đáp: “Anh à, em thấy mình chẳng còn giọt nào nữa rồi.”
Dung Vọng Chi: “Được thôi. Cứ nợ đó. Nhưng sẽ tính lãi.”
Trình Nhạc Ngôn: “Lại còn lãi nữa… Sau này đừng gọi người ta dậy kiểu đó nha.” Cậu có chút ngượng ngùng.
Dung Vọng Chi thản nhiên nói: “Cứ cảm giác em không nhiệt tình lắm, giống như mình anh đơn phương tình nguyện vậy, nên anh chỉ đành bỏ thêm tâm tư để lấy lòng em thôi. Cũng bình thường mà.”
Trình Nhạc Ngôn cảm thấy hồn vía mình như bay lên mây.
Còn không nhiệt tình??? Tôi mà nhiệt tình thêm chút nữa thì hai ta cùng “đăng xuất” tại chỗ luôn đấy anh biết không???
Cậu dứt khoát chuyển chủ đề: “Mấy giờ rồi?”
Dung Vọng Chi: “Sáu giờ sáng.”
Trình Nhạc Ngôn: “Đã giờ này rồi cơ à!?”
Dung Vọng Chi: “Ừ. Hôm qua em ngủ từ năm giờ chiều đến giờ, ngủ rất lâu rồi, cơm cũng chưa ăn nên anh mới gọi em dậy.”
Trình Nhạc Ngôn cũng kinh ngạc. Hóa ra mình đã ngủ lâu đến thế. Xem ra lần trước cứu Trạc Trạc, tuy bản thân không cảm thấy gì nhưng cơ thể vẫn thực sự mệt mỏi, tinh thần cũng cần được nghỉ ngơi.
Trên tủ đầu giường có cháo đã được hâm nóng, Dung Vọng Chi ôm lấy cậu, đút từng thìa một.
Dung Vọng Chi: “Ừm… chính là sau khi anh quay lại một năm trước, tạo ra một vụ tai nạn xe hơi rồi bị mất một phần ký ức, anh đã đến chỗ Trạc Trạc lúc trưởng thành, ở đó chín tháng.”
Trình Nhạc Ngôn: !!!
Trước đây cậu đã từng thắc mắc vấn đề này, vì trong “căn phòng tối”, lúc Trạc Trạc và Dung Vọng Chi từ biệt, Dung Vọng Chi còn dặn “mở laptop của ba ra” gì đó, lúc đó cậu đã tự hỏi sếp Dung có đoạn ký ức tương lai kia từ khi nào.
Hóa ra, đó không chỉ là “ký ức”, mà sếp Dung đã đích thân xuyên đến chỗ Trạc Trạc lớn, trải qua chín tháng ở đó.
Trình Nhạc Ngôn: “Vụ ‘mất một phần ký ức’ là sao?”
Dung Vọng Chi: “Cũng tương tự như Trạc Trạc lúc lớn, anh đột nhiên tỉnh lại vào ngày đầu tiên của vòng lặp chín tháng lần thứ tư. Những gì anh biết là anh đã tỉnh lại từ trạng thái thực vật mười mấy năm trước, nhưng em đã qua đời. Anh cũng giống như bọn Trạc Trạc, đồng bộ nhận được ký ức quá khứ của chúng ta, tiến triển đến đoạn em đưa anh và Trạc Trạc đến bệnh viện gặp bố mẹ em.
Anh chắc chắn ký ức mười mấy năm ở giữa là giả, đương nhiên cũng cảm thấy cái chết của em là giả, nên đã tốn rất nhiều công sức để tìm em.”
Trình Nhạc Ngôn: “Sau đó thì sao?”
“Không tìm thấy. Sau đó…” Sắc mặt Dung Vọng Chi trở nên hơi kỳ lạ, “Sau đó, Trạc Trạc muốn đuổi anh ra khỏi hội đồng quản trị, nguyên văn là, bảo anh nghỉ hưu sớm đi để nó còn được hiếu thảo với anh.”
Trình Nhạc Ngôn: “…………”
Xâu chuỗi lại được rồi!
Mọi chuyện năm xưa hoàn toàn được xâu chuỗi lại rồi!
Dung Vọng Chi: “Sau đó nữa, anh còn biết Giang Vị Nhiên bày ra cái phòng tối để nhốt Trạc Trạc vào. Đám trẻ con đó quậy thì quậy, nhưng tiền đề là không được quá trớn. Anh định nhúng tay vào, kết quả Trạc Trạc không cho, nó bảo nó thích chơi trò đó.”
Trình Nhạc Ngôn: …Á á á!
Về lý trí thì cậu hiểu chắc hẳn Trạc Trạc muốn thông qua cách này để thức tỉnh Nhiên Nhiên, nhưng về tình cảm thì thật là… thật là… nghịch tử làm đau lòng ta mà!
Dung Vọng Chi: “Nó hiểu về bản chất của thế giới này nhiều hơn anh, nó không cho quản thì anh không quản nữa, tiếp tục đi khắp nơi tìm em. Nhưng tìm mãi vẫn không thấy. Chờ sau ngày 21 tháng 3 ở phòng tối, anh nhận ra thời gian khởi động lại, quay về quá khứ, anh mới biết hóa ra chúng ta bị kẹt trong vòng lặp chín tháng.
Sau này, anh đồng bộ được ký ức ở ‘phòng tân hôn’, biết rằng không tìm thấy em ở tương lai, anh liền hỏi Trạc Trạc một tiếng rồi trực tiếp chọn cách ‘phá đảo nhanh’. Kết quả vừa phá đảo xong lại thấy quay về ngày bắt đầu vòng lặp, cứ thế lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Đại khái là như vậy.”
Cuối cùng anh tổng kết: “Đợi đến khi trải qua hết thảy, tất cả ký ức của anh mới đồng thời quay về, nhận ra mình đã ở trong ‘Thử luyện trường’ để đợi đón mọi người. Cho nên tính ra thì anh đã khoảng hơn một năm không được gặp em.”
Trình Nhạc Ngôn nghe xong thấy xót xa trong lòng: “Sao hôm qua anh không nói…”
Dung Vọng Chi: “Cũng ổn mà, anh phá đảo khá nhanh. Nếu em thấy thương anh, Nhạc Ngôn, hãy để anh ‘bắt cóc’ em một lát được không? Chúng ta tìm một nơi nào đó chơi, ở lại một tháng, chỉ có anh và em, không làm gì khác, chỉ tập trung l*m t*nh thôi.”
Trình Nhạc Ngôn: …
Cậu đôi khi thật sự không chịu nổi sự thẳng thắn của Dung Vọng Chi, mặt mũi gần như đỏ bừng lên ngay lập tức.
Không chỉ mặt, mà từ mặt đến cổ đến những vùng da không nhìn thấy được, tất cả đều đỏ rực.
Sau đó, cậu cảm nhận rõ ràng hơi thở của Dung Vọng Chi khựng lại.
Người nọ vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng đôi mắt dán chặt vào cậu, bàn tay khẽ siết lại.
Trình Nhạc Ngôn giật mình, hiện tại cơ thể cậu hoàn toàn bị “vắt kiệt”, theo bản năng nói hươu nói vượn: “Không được đâu ông xã, em thực sự hết xí quách rồi, hay là đợi đến tối đi, ban ngày em uống chút canh bồi bổ đã, thực sự không ổn đâu… Đúng rồi, lúc trước anh còn lừa em bảo mẹ không cho anh ăn trái cây, rõ ràng là anh bị dị ứng mà, anh lừa em…”
Nói năng loạn cả lên.
Dung Vọng Chi bật cười, nới lỏng tay ra, đưa tay xoa đầu cậu: “Mẹ nói với em rồi đúng không. Cục cưng à, có nắm thóp người ta thì cũng không phải dùng kiểu này đâu. Được rồi, được rồi, em thực sự không muốn thì anh có bao giờ cưỡng ép em đâu.”
Trình Nhạc Ngôn: “Anh có đấy.”
Dung Vọng Chi: …
Sau đó, anh như không có việc gì tiếp tục vò đầu Trình Nhạc Ngôn thêm vài cái, nói: “Ông xã yêu em như thế, sao ông xã nỡ chứ. Ăn chút gì đó hay là ngủ thêm lát nữa?”
Trình Nhạc Ngôn: “Không ngủ nữa, cảm thấy ngủ đủ rồi. Còn anh?”
Dung Vọng Chi: “Hôm nay anh phải đi làm.”
Thực sự là không đi không được. Chủ yếu là sau khi bố anh biết Trình Nhạc Ngôn đã tỉnh, ngay lập tức “ngựa quen đường cũ”, bung xõa bản thân, bận rộn với đủ trò của mấy ông già. Có lẽ thấy đã có người gánh vác thay nên ông chẳng màng đi làm, bỏ bê công việc đến mức anh bắt buộc phải quay lại xử lý.
Rõ ràng vợ mới tỉnh mà mình lại phải đi làm, đúng là cái chuyện gì không biết.
Dung Vọng Chi không khỏi khó chịu, đổ hết tội lỗi lên đầu ông bố nhà mình.
Cuối cùng nhìn Trình Nhạc Ngôn, anh thản nhiên bồi thêm một câu: “Em có thân với vợ của Yến tổng không? Yến tổng nói vợ cậu ta sẽ đi đón cậu ta tan làm. Chuyện nhỏ nhặt như thế mà cậu ta cũng đăng lên vòng bạn bè khoe khoang như chim công xòe đuôi, có cần thiết không, thật xàm xí.”
Trình Nhạc Ngôn nhịn không được bật cười: “Được rồi. Người ta có gì thì anh cũng có cái đó, hôm nay em đi đón anh.”
Sếp Dung hài lòng, đứng dậy nói: “Anh đi lấy chút gì đó cho em ăn. Em nằm thêm lát nữa đi.”
Vừa mới bước ra khỏi phòng, anh đột nhiên quay trở lại, từ trong túi lấy ra vật gì đó, nắm lấy tay Trình Nhạc Ngôn, lồng vào ngón giữa và ngón áp út của cậu.
Là hai chiếc nhẫn.
Một chiếc là vòng trơn bằng vàng ròng, một chiếc là bạch kim, đính một viên kim cương xanh hình giọt nước siêu to tỏa sáng lấp lánh, nhìn là biết cực kỳ đắt tiền.
Dung Vọng Chi nói: “Đã chuẩn bị từ trước rồi, quên chưa đeo cho em.”
Giọng nói cực kỳ bình thản, biểu cảm cũng rất điềm tĩnh, cứ như thể đây là một việc hết sức bình thường và tùy ý. Nhưng Trình Nhạc Ngôn đã hiểu anh hơn rất nhiều, cậu nhận ra người này thực chất đang có chút căng thẳng.
Đang căng thẳng thật sự.
Trình Nhạc Ngôn đưa tay lên ngắm nhẫn của mình, một lúc sau mới nói: “Ông xã, em còn chưa mua nhẫn cho anh nữa. Giờ em giàu nứt đố đổ vách rồi, nhất định phải mua, anh đợi em bù đắp nhé.”
Cậu lại nói: “Vậy khi nào chúng ta tổ chức đám cưới? Sẽ có đám cưới đúng không? Lúc đăng ký kết hôn không phải do hai đứa mình đi, em muốn có một đám cưới cơ.”
Biểu cảm trên mặt Dung Vọng Chi thực sự không hề thay đổi, nhưng Trình Nhạc Ngôn nhạy bén nhận ra người nọ đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trình Nhạc Ngôn cảm thấy đầu óc mình chắc cũng có vấn đề rồi, khi lại thấy anh như vậy… cũng có chút đáng yêu.
Lại nghe Dung Vọng Chi nói: “Tất nhiên rồi. Mẹ anh đã tìm thầy xem rồi, tháng sau có ngày lành. Tổ chức đám cưới sớm để sớm thu lại tiền mừng, được không?”
Trình Nhạc Ngôn cong mắt cười: “Được ạ.”
Trong lòng do dự vài giây, sau đó cậu hỏi: “Vọng Chi, muộn nhất là mấy giờ anh đi làm thì sẽ không bị muộn?”
Dung Vọng Chi: “Hửm?”
Mặt Trình Nhạc Ngôn hơi đỏ lên. Cậu vốn là kiểu người lúc trước định hôn Dung Vọng Chi mà toàn hôn trượt vào khóe miệng, thực sự là không rành mấy chuyện này, cũng rất xấu hổ, cố gắng nửa ngày mới miễn cưỡng nói trực tiếp được một chút: “Ánh mắt anh cứ như đang lột đồ em vậy. Trông anh có vẻ rất muốn. Vậy thì… miễn là đừng đi làm muộn là được.”
Dung Vọng Chi dán mắt vào cậu, chậm rãi nói: “Cục cưng, em phải biết cách từ chối chứ. Anh muốn cái gì em cũng cho cái đó, như vậy sẽ rất nguy hiểm.”
Cậu ngẩng đầu nhìn đối phương, trông có vẻ hơi ngây ngô vô tội.
Dung Vọng Chi căn bản không chịu nổi ánh mắt này, trong đầu cứ như có tiếng nổ vang của pháo hoa.
Anh vốn muốn tỏ ra lý trí một chút, ung dung một chút, ít nhất là giống một người bình thường, kiên trì được một giây, hoặc tầm hai giây… sau đó thầm nghĩ, kệ mịa nó đi. Anh ôm chầm lấy Trình Nhạc Ngôn vào lòng, mãnh liệt hôn xuống.
Anh nhất định phải làm mọi thứ với người yêu của mình.
…
Đi làm muộn thật.
Nhưng sếp Dung hôm nay cả ngày tâm trạng đều rất tốt.
Cực kỳ tốt.
Cả người toát ra vẻ thỏa mãn đến tận cùng.
Và rồi, bản thân “cỗ máy làm việc” lần đầu tiên trong đời bắt đầu nảy sinh sự mong đợi đối với giờ tan tầm.
Trình Nhạc Ngôn sau đó dẫn theo Trạc Trạc, đến nhà đấu giá của Ninh Tư Mộng để chọn nhẫn cho Dung Vọng Chi.
Cuối cùng cũng chọn hai mẫu, một mẫu là vòng trơn vàng ròng, bên trong khảm kim cương, rất tinh tế kín đáo, cảm giác rất hợp với sếp Dung vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng nội tâm dậy sóng; mẫu còn lại là một chiếc nhẫn hồng ngọc, Ninh Tư Mộng nói nó có tên là “Trái tim suối nóng”. Trình Nhạc Ngôn rất thích, và chẳng hiểu sao cậu thấy sếp Dung rất hợp với màu đỏ.
Tiện đường, cậu ghé qua chọn cho anh một chiếc cà vạt màu đỏ.
Chọn cái đắt nhất mà mua, dù sao hiện giờ cậu cũng đang “giàu nứt đố đổ vách”.
Đến giờ tan tầm, cậu mang theo hoa, lái xe đi đón ông xã.
Mọi thứ đều rất ổn, ngoại trừ việc cậu không biết tại sao chiếc cà vạt đó sau này lại xuất hiện trên cổ tay mình…
Đó tuyệt đối không phải là cách dùng đúng của cà vạt!!!
Tuyệt đối không!
Hệ thống 419 bí mật ra vẻ: Vẫn còn một số cách dùng khác đấy nhé. Ký chủ có muốn học không? Cậu có thể đợi đến sinh nhật ông xã, tự trói mình lại, sau đó…
Trình Nhạc Ngôn: Ba Thống ơi con lạy ba ngậm miệng lại đi ạ.
Không dám thả thính nữa, tuyệt đối không dám nữa.
Nhiệm vụ ở thế giới này hiện đã kết thúc hoàn toàn, 419 với tư cách là nhóm nhiệm vụ có thể quay về không gian Chủ Thần báo cáo bất cứ lúc nào, 250 cũng đã tích đủ tích phân, có thể quay về. Hai hệ thống bàn bạc một hồi, quyết định ở lại thế giới này chơi thêm một thời gian, coi như là đi nghỉ mát.
Đặc biệt là 250 – kẻ cuồng xây dựng, hiện tại nó thấy trong não bộ của ký chủ nhà mình rất đẹp, nở đủ loại hoa nhỏ, hơn nữa khắp nơi toàn là những thứ đen tối đa dạng, hình thù gì cũng có. Hệ thống cả ngày bận rộn với công cuộc xây dựng, vô cùng mãn nguyện.
419 thì bắt đầu lục lọi trong kho của mình, nói là muốn tặng Trình Nhạc Ngôn một món quà cưới thật lớn.
Trình Nhạc Ngôn: Cảm ơn, tấm lòng xin nhận, quà thì ba cứ giữ lấy mà dùng.
Hôn lễ của cậu và Dung Vọng Chi được ấn định vào một tháng sau. Thời gian hơi gấp, chủ yếu là mẹ Dung chuẩn bị, Trình Nhạc Ngôn chịu trách nhiệm chốt phương án cuối cùng mỗi khi mẹ Dung bị chứng khó lựa chọn, đồng thời bác bỏ một số ý tưởng vô lý của bà, ví dụ như mời 7749 vị đại sư đến hiện trường hôn lễ cùng cầu phúc để bảo vệ họ đời đời kiếp kiếp bên nhau gì đó.
Trình Nhạc Ngôn: Có số tiền đó mẹ cứ đưa con cho rồi! Hiện trường đặt 7749 cái iPad gõ mõ điện tử là được!
Trong tay cậu hiện có cực nhiều tiền mặt, sau khi đầu tư vòng B cho công ty kem đã nói lúc trước, cậu không cân nhắc đầu tư thêm nữa mà thiên về tự khởi nghiệp. Đi làm thuê quá lâu rồi, giờ cậu muốn tự mình làm sếp, dạo này có thời gian là lái xe đi khắp nơi khảo sát.
Trình Nhạc Ngôn cuối cùng cũng hiểu, “sự thiện chí của thế giới” thực sự đại diện cho điều gì:
Đó là khi cậu đi trên đường, mọi người sẽ mỉm cười với cậu, chim chóc sẽ hót líu lo, những bông hoa cậu đi qua đều nở đẹp hơn một chút.
Mỗi khi cậu có việc cần ra ngoài, trời luôn nắng đẹp.
Khi cậu lái xe trên đường, chưa bao giờ gặp tắc đường.
Cậu mở nắp chai nước giải khát, thường xuyên trúng thưởng “thêm một chai nữa”.
Cậu đi siêu thị mua đồ, lúc cần xếp hàng thì luôn chọn được hàng ngắn nhất.
Mèo đi ngang qua để cậu v**t v*, chó đi ngang qua vẫy đuôi với cậu, gián đi ngang qua— không, gián căn bản sẽ không đi ngang qua cậu.
Những chuyện tương tự như vậy rất nhiều.
Cuộc đời trong năm nay đột nhiên trở nên thuận buồm xuôi gió.
Trình Nhạc Ngôn cảm thấy khá vui.
Vì bản thân, và cũng vì Dung Ký Thời trong tương lai.
Đứa trẻ đó trước đây đã sống rất vất vả, gặp phải toàn những người và những chuyện tồi tệ nhất, có thể được đối xử dịu dàng như vậy là điều nó xứng đáng nhận được.
Trình Nhạc Ngôn chân thành hy vọng nó ở thế giới bên kia, mọi chuyện đều tốt đẹp.
Hãy để những ký ức tốt đẹp mới mẻ đó che lấp đi quá khứ.
Một tháng sau, hôn lễ của Trình Nhạc Ngôn và Dung Vọng Chi diễn ra trên một hòn đảo.
Phong cách tổng thể của hôn lễ khá thanh lịch và tự nhiên.
Mẹ Dung vốn định tổ chức một đám cưới phong cách “vàng ròng chấn động”, bàn ghế đều làm kiểu mạ vàng, nhưng bị Trình Nhạc Ngôn với đầy dấu hỏi chấm bác bỏ ngay lập tức, nguyên văn là: “Mẹ ơi, con muốn thu tiền mừng chứ không muốn bù thêm tiền đâu ạ!”
Sau đó, ý tưởng chủ đạo phong cách tự nhiên này cũng do Trình Nhạc Ngôn quyết định.
Cậu vẫn còn nhớ sau khi mọi chuyện kết thúc, lúc từ phòng tối quay về thế giới của mình, cậu đã thấy cánh đồng hoang bao la do ý chí thế giới hiện ra. Cậu thấy nó rất đẹp, nên rất muốn có một đám cưới tự nhiên, tràn đầy sức sống như vậy.
Thế là, giữa hòn đảo, trên một bãi cỏ rộng lớn, khắp nơi đều thấy hoa tươi màu xanh và trắng. Những cánh hoa rải thành con đường nhỏ xinh đẹp, đình làm lễ được dựng bằng hoa tươi và cành cây, vừa thánh khiết vừa đơn giản.
Thời tiết rất đẹp, ánh nắng chan hòa, gió nhẹ từng cơn, chim hót hoa thơm, mọi thứ đều vừa vặn.
Điều không ngờ tới là khách mời của đám cưới này có nhan sắc phổ biến đều rất cao, chủ yếu là do mấy người bạn tổng tài của sếp Dung dẫn theo gia quyến đến dự, ai nấy đều cực kỳ anh tuấn, cực kỳ xinh đẹp.
Đồng thời…
Dung Ký Thời, Cố Tần và Giang Vị Nhiên phiên bản người lớn ở tương lai cũng đến!
Ba người này hoàn toàn là con cưng của tiểu thế giới, vẻ ngoài thực sự quá xuất sắc, ba người đứng cùng nhau vô cùng bổ mắt.
Dung Ký Thời cho biết ba người họ không thể ở lại đây lâu, Trình Nhạc Ngôn vội vàng kéo Dung Vọng Chi, muốn cử hành hôn lễ xong rồi tính sau.
Thế là, cũng không có quy trình gì phức tạp, hai người nắm tay nhau, bước lên con đường rải đầy cánh hoa đó.
Hai bên đường là người thân và bạn bè của họ, những người quen thuộc nhất, lúc họ đi qua thì tung cánh hoa lên đầu họ, trò chuyện với họ, vỗ tay reo hò chúc mừng họ.
Bà nội Dung tinh thần rất tốt, cụ bà hồng quang đầy mặt, cười tươi rạng rỡ.
Bốn vị phụ huynh diện lễ phục trang trọng, mẹ Trình khẽ lau nước mắt, được bà Trịnh ôm lấy vai.
Cố Sở dắt theo cậu em trai béo múp Cố Tần, cậu bé ra sức vỗ tay, vui đến mức mắt híp cả lại.
Giang Mộ Dao cười dịu dàng, cô nói: “Phải hạnh phúc nhé, tôi lại tin vào tình yêu rồi”.
Chị Dư Dư dẫn theo hai cô em gái cùng đến, ba cô gái tràn đầy sức sống cùng hét lớn: “Tân hôn vui vẻ”!
Dung Lễ Chi chắc là hôm qua cuối cùng cũng được ngủ một giấc, quầng thâm mắt biến mất rồi, người này cứ lẩm bẩm mãi: “Chị dâu ơi hu hu sau này lại có thêm một người quản em nữa đúng không”.
Ninh Tư Mộng và Nhan Minh Đồng thì vui vẻ ra sức ném cánh hoa lên người hai người họ.
Dung Ký Thời, Cố Tần và Giang Vị Nhiên lúc trưởng thành đứng cùng nhau, Cố Tần đang vỗ tay, Nhiên Nhiên cực kỳ vui vẻ gửi nụ hôn gió tới Trình Nhạc Ngôn, Trạc Trạc mỉm cười nhìn họ, nghiêng người ôm lấy cả hai.
Những người này đứng ở hai bên lối đi. Trình Nhạc Ngôn đi qua họ, như đi qua chính quá khứ của mình.
Vận mệnh của họ ít nhiều đã thay đổi vì sự xuất hiện của Trình Nhạc Ngôn, nhưng đồng thời chính sự gắn kết của họ đã giữ Trình Nhạc Ngôn ở lại mảnh đất này.
Nhiên Nhiên là phù dâu nhí của đám cưới, xách chiếc giỏ nhỏ đáng yêu, suốt đường rải hoa hoa.
Trạc Trạc là người đưa nhẫn, trao nhẫn cưới cho họ.
Hôn lễ do bà nội Dung chủ trì, bà lão nói: “Trình Nhạc Ngôn, Dung Vọng Chi, các con có nguyện ý kết thành phu thê? Dù ốm đau hay khỏe mạnh, dù nghèo khổ hay giàu sang, dù hoạn nạn hay vinh hiển, đều có thể yêu thương đối phương như giây phút này cho đến cuối cuộc đời, các con có nguyện ý không?”
Lần đầu gặp gỡ, đối phương đang nằm yên trên giường bệnh, cậu thấy đối phương rất đẹp, như một chàng công chúa ngủ trong rừng.
Trình Nhạc Ngôn nói: “Con nguyện ý.”
Lần đầu gặp gỡ, là ánh lửa thắp lại trong cuộc đời nghèo nàn đang dần khô cạn của chính mình.
Dung Vọng Chi nói: “Anh nguyện ý.”
Tất cả mọi người bắt đầu hò reo, vỗ tay.
Cùng lúc đó, vô số cánh hoa từ trên không trung trút xuống như một trận tuyết bất ngờ, còn trên bãi cỏ, trên sườn đồi, tất cả những nơi trong tầm mắt đều nở rộ từng khóm, từng khóm hoa nhỏ.
Như một phép màu trong truyện cổ tích.
Đây không phải là sự sắp xếp trước, mà là món quà đến từ thế giới này.
Cơn gió nhẹ thổi qua, thế giới nói: “Tân hôn vui vẻ.”
Trình Nhạc Ngôn nghĩ, ừm, mình rất vui.
Thế giới rất tốt, gió rất tốt, hoa rất tốt, người thân bạn bè của mình rất tốt, và người yêu của mình cũng rất tốt.
Bây giờ, chú rể có thể hôn nhau rồi.
Đúng vậy, nụ hôn cũng rất tuyệt.
…
Tiệc tối chưa kết thúc hẳn, Dung Vọng Chi đã tìm cơ hội nói: “Nhạc Ngôn đi thôi, anh đưa em đến một nơi tuyệt vời.”
Trình Nhạc Ngôn đi theo anh.
Trong lòng thầm nghĩ không biết có phải trên hòn đảo này có phong cảnh ẩn giấu đặc biệt nào đó mà Dung Vọng Chi muốn chia sẻ với mình không.
Kết quả đến nơi mới phát hiện…
Trình Nhạc Ngôn: “Nơi tuyệt vời đâu?”
Dung Vọng Chi: “Lên trực thăng, bay qua đó.”
Trình Nhạc Ngôn: “Anh còn biết lái trực thăng nữa cơ à??”
Dung Vọng Chi: “Biết. Đi thôi, cục cưng.”
Trình Nhạc Ngôn một mặt được anh nắm tay dắt về phía trực thăng, một mặt vẫn có chút mơ hồ, chưa hiểu rõ tình hình: “Sau đó thì sao? Bay đi đâu?”
Dung Vọng Chi đợi người ngồi vững, thắt xong dây an toàn, liền vừa khởi động cất cánh vừa nói: “Bay ra biển, có du thuyền đang đợi, đi tuần trăng mật. Một tháng tiếp theo, chỉ có hai chúng ta.”
Anh nói một cách nhẹ nhàng: “Nhạc Ngôn, anh sắp bắt cóc em đi rồi.”
Trình Nhạc Ngôn: “Thật luôn??? Ngay tại hiện trường đám cưới mà bắt cóc chú rể?”
Dung Vọng Chi: “Đúng vậy. Trên đời này vẫn là người xấu nhiều hơn mà.”
Trình Nhạc Ngôn nhìn chăm chú vào góc nghiêng của người yêu.
Cần một vòng ôm xác thực như gió, và cần một nụ hôn tựa như biển khơi.
Bây giờ, cậu đều có cả.
Cậu liền mỉm cười: “Không phải bắt cóc, là bỏ trốn. Ông xã, đưa em đi bỏ trốn thôi nào.”
Chiếc trực thăng bay vút qua bầu trời.
Họ có hiện tại và một tương lai dài lâu.
Họ có bầu trời, biển cả, tự do và tình yêu.
Họ có mỗi một ngày mai sau này, đều viên mãn như chính khoảnh khắc này.
Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
