Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Chương 104
Sau đó, không chỉ người nhà mà gần như tất cả mọi người đều đã có mặt.
Cố Sở dắt theo Cố Tần, Giang Mộ Dao đưa theo Nhiên Nhiên, cả những người bạn thân thiết của Trình Nhạc Ngôn là Ninh Tư Mộng và Nhan Minh Đồng cũng đều đến nhà thăm cậu.
Một nhóm người đông đúc sum vầy, làm bầu không khí náo nhiệt cứ như là đang đón Tết vậy.
Khi gặp lại cậu nhóc mập Cố Tần, tâm trạng Trình Nhạc Ngôn thực ra có chút phức tạp.
Nói thật lòng thì trong "thao trường", tuy miệng không nói ra, nhưng khi nhìn thấy con trai mình ôm cái cặp nhỏ ngồi đó nói: "Con đang đợi anh Cố Tần, sao anh ấy vẫn chưa tới", tim cậu đã vỡ vụn thành từng mảnh.
Rất khó để giữ lý trí mà không giận lây, trong lòng cậu đã nảy sinh định kiến với Cố Tần, thầm nghĩ: "Cố Tần ơi là Cố Tần, xem sau này chú còn cho con trai chơi với cháu nữa không".
Thế nhưng sau đó trở về "căn phòng tối", nhìn thấy Cố Tần lại đang ngồi đó nghiên cứu thực đơn dành cho người thực vật...
Cộng thêm việc Dung Vọng Chi vừa mới nhắc với cậu một câu: Trong tương lai, Cố Tần chịu ảnh hưởng của cốt truyện gốc nặng nề hơn, khó thoát khỏi sự khống chế hơn là vì bắt buộc phải có một người như thế. Cố Tần chắc chắn cảm thấy đây chẳng phải chuyện tốt lành gì nên đã chọn nhận lấy về mình.
Cậu nhóc mập vẫn tràn đầy sức sống như trước. Thấy Trình Nhạc Ngôn tỉnh lại, cậu nhóc rất vui, dặn dò kiểu: "Chú Trình phải chú ý ăn uống, chú ý dưỡng sinh nhé", rồi sau đó dắt Trạc Trạc và Nhiên Nhiên đi chơi.
Ba đứa trẻ vừa chơi Lego vừa trò chuyện.
Trình Nhạc Ngôn lén lút đi theo định nghe xem chúng đang nói gì, kết quả lại nghe thấy Trạc Trạc hỏi: Lúc nãy thấy ba nhỏ nằm trên giường, ba lớn cúi đầu nhìn ba nhỏ, rồi tự dưng thấy mình cứ như người thừa vậy, chuyện đó là sao nhỉ.
Trình Nhạc Ngôn: ... Này!
Xấu hổ quá, mặt cậu đỏ bừng lên, định xông ra bịt miệng con trai ngay lập tức.
Nhưng Cố Tần không hề tỏ ra ngạc nhiên hay tiêm nhiễm thông tin xấu gì cho bé. Cậu nhóc mập nói rất tự nhiên rằng họ đã kết hôn rồi, sau khi kết hôn thì sẽ như vậy thôi, trẻ con tạm thời tránh đi một chút là được. Cậu nhóc còn giảng giải cho Trạc Trạc rằng ba mẹ kết hôn không có nghĩa là ba mẹ sẽ bỏ rơi con đâu, cả hai ba đều yêu em nhất đấy.
Trạc Trạc gật đầu lia lịa: "Vâng vâng, em biết rồi."
Cố Tần tiếp tục nói, có những người đáng ghét sẽ cố ý bảo cậu rằng anh trai cậu kết hôn rồi thì sẽ không cần cậu nữa, nhưng cậu chẳng tin đâu.
Nhiên Nhiên cũng tiếp lời: "Đúng thế ạ! Thím ba cứ bảo mẹ kết hôn rồi sẽ không cần Nhiên Nhiên nữa, mẹ bảo thím ấy nói bậy bạ đấy."
Cố Tần: "Chính xác, hoàn toàn là nói bậy. Nhiên Nhiên, lần sau thím ấy còn nói bậy nữa, em cứ bảo là: Thím ba ơi, có phải mẹ thím không cần thím nữa rồi không."
Nhiên Nhiên: "Vâng ạ, em nhớ rồi."
Bé con mở to đôi mắt tròn xoe, hỏi tiếp: "Anh Cố Tần, anh Trạc Trạc, vậy sau này em có thể kết hôn với cả hai anh không?"
Cậu nhóc mập: "... Không được! Tất nhiên là không được rồi! Nhiên Nhiên em đừng có bị chú Trình đầu độc, một người chỉ có thể có một người mình thích thôi, không thể cùng lúc thích hai người được. Trạc Trạc em cũng vậy, đừng nghe lời ba em, không được thích hai người cùng lúc, càng không được thích ba người. Trong phim mấy người như vậy đều thê thảm lắm đấy."
Cậu nhóc nỗ lực dùng đủ loại tình tiết phim truyền hình để uốn nắn lại mấy đứa trẻ đang bị "dạy hư".
Trình Nhạc Ngôn nghe xong thì bật cười. Cậu dứt khoát nghĩ, chuyện của bọn trẻ cứ để chúng tự giải quyết đi. Dù sao thì chuyện ôm cặp sách chờ đợi kia chắc chắn sẽ không xảy ra nữa.
Dù gì trẻ con cũng còn nhỏ. Có lẽ khi lớn lên, nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, quen biết nhiều người hơn, chúng sẽ có những lựa chọn khác cũng nên.
Chẳng biết ở tương lai của thế giới song song kia, con trai cậu bây giờ đã gặp được mười món quà mà ba lớn tặng chưa nhỉ.
Tận mười người cơ đấy!
Cuối cùng con trai sẽ chọn ai đây?
Nghĩ đến cũng thấy tò mò.
Cậu gọi chị Cindy đến trông chừng mấy đứa nhỏ, còn mình thì quay lại phòng khách.
Ninh Tư Mộng vừa lên đã nắm lấy Trình Nhạc Ngôn ngắm tới ngắm lui, sau đó thốt lên: "Chẳng biết sao nữa, trước đây em đã thấy anh Nhạc Ngôn đẹp trai rồi, nhưng hôm nay nhìn lại thấy anh còn đẹp hơn. Kiểu như nhìn thấy anh là thấy gió hòa nắng ấm, trời quang mây tạnh, làm người ta thấy sảng khoái hẳn lên, em nói chuyện với anh cũng không nhịn được mà muốn trở nên lịch sự hơn đấy."
Cậu ta vừa nói xong, Giang Mộ Dao và những người khác đều gật đầu tán thành: "Đúng đúng, thật sự có cảm giác đó!"
Nhan Minh Đồng còn bồi thêm: "Thực ra không chỉ có anh Nhạc Ngôn đâu, em thấy Trạc Trạc và hai bé kia cũng vậy nữa! Cứ thấy chúng rất thuận mắt, đáng yêu như em bé trong tranh Tết ấy."
Mẹ Trình liên tục gật đầu: "Đúng vậy. Trạc Trạc trước đây đã đáng yêu rồi, nhưng hôm nay mẹ cảm thấy bé đặc biệt đáng yêu luôn."
Mọi người đều bày tỏ cảm nhận y như vậy.
Trình Nhạc Ngôn và Dung Vọng Chi nhìn nhau một cái.
Cậu lúc trước còn đang thắc mắc không biết cái gọi là "Các bạn sẽ mãi mãi sở hữu 'Thiện ý của thế giới'" mà Ý chí Thế giới nói có nghĩa là gì, giờ xem ra chính là thế này đây. Nghĩa là mọi người trên thế giới đều sẽ thấy họ ưa nhìn, sẽ rất thích họ, và mức độ thiện cảm ban đầu dành cho họ sẽ cực kỳ cao?
Trình Nhạc Ngôn lập tức nhảy đến bên cạnh Dung Vọng Chi, chỉ tay vào anh và hỏi mọi người: "Vậy mọi người thấy Vọng Chi thì sao? Có thấy anh ấy cũng rất xinh đẹp, rất đáng yêu, rất thân thiện, rất giống em bé tranh Tết không?"
Tất cả mọi người đều nhìn sang Dung Vọng Chi đang ngồi vắt chân ở đó...
Không hề!
Hoàn toàn không thấy nhé!!!
Người đàn ông này chẳng liên quan một xu một cắc nào đến mấy cái tính từ kia cả!
Mọi người có thể phớt lờ khí thế của anh để tiếp tục ngồi đây trò chuyện đã là nỗ lực lắm rồi!
Ngay cả Ninh Tư Mộng vốn luôn bám đuôi Dung Vọng Chi, giờ cũng lộ ra vẻ mặt "không nỡ nhìn thẳng".
Trình Nhạc Ngôn: ... Thôi được rồi.
Chẳng biết là do Ý chí Thế giới thấy Dung ông chủ "vô liêm sỉ, xảo quyệt, nham hiểm, tham lam" nên không thèm phát thưởng cho anh, hay là do khí chất của bản thân Dung ông chủ đã lấn át cả thiện ý của thế giới rồi.
Cái gì thế này, là ác ý của thế giới à?
Đáng ghét thật, Ý chí Thế giới kia, mau trả lại phần thưởng cho chồng tôi mau!!
Dung Vọng Chi rõ ràng chẳng có chút hứng thú nào với cái giải thưởng này, anh bảo Trình Nhạc Ngôn: "Lát nữa mua tờ vé số xem sao. Tôi nghĩ sẽ dễ trúng lắm."
Trình Nhạc Ngôn: "Nhất định phải mua."
Cậu còn nói với Cố Sở và Giang Mộ Dao rằng có thể cho Cố Tần và Nhiên Nhiên mua thử xem.
Cứ như đang tranh thủ vặt lông cừu vậy, không vặt thì phí.
Nhưng mà nhắc tới đây...
Giàu sang mà không về làng thì chẳng khác nào mặc áo gấm đi đêm!
Trình Nhạc Ngôn hắng giọng một cái: "Hôm nay mọi người tề tựu ở đây là để chúc mừng sức khỏe tôi hồi phục, đồng thời cũng để chúc mừng Trình Nhạc Ngôn tôi đây cuối cùng cũng phát tài lớn rồi!"
Mẹ Dung: "Tiểu Trình lại phát tài nữa sao?"
Bà có biết chuyện lúc trước Trình Nhạc Ngôn đòi lại được tiền từ chỗ Hạng Cảnh Châu, sau đó còn mở "tiệc mừng đòi nợ thành công" ở nhà.
Trình Nhạc Ngôn gật đầu như gà mổ thóc: "Mẹ ơi, lần này không phải chút tiền mọn đâu, mà là cực cực cực kỳ nhiều tiền!"
Mẹ Dung: "Mau mau, cho tụi mẹ mở mang tầm mắt nào!"
Thế là Trình Nhạc Ngôn mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, đưa cho mọi người xem số dư tài khoản.
Tất cả mọi người: "Oa! Oa!!!"
Trình Nhạc Ngôn đắc ý vô cùng, hận không thể mọc thêm cái đuôi để vẫy vài cái, cuối cùng còn không quên bồi thêm một câu: "Không phải chồng con cho đâu nhé, đều là tự con kiếm được đấy."
Mẹ Dung: "Tất nhiên rồi! Ngay cả Vọng Chi cũng khó lòng mà lập tức rút ra một khoản tiền mặt lớn thế này được! Không hổ danh là con, tiểu Trình! Con giỏi hơn Vọng Chi nhiều! Bao nuôi nó đi, từ nay về sau bắt Dung Vọng Chi phải nhìn sắc mặt con mà sống!"
Dung Vọng Chi: "Được, được."
Cố Sở: "Phú bà! Phú bà ơi xin hãy giúp đỡ! Phú bà có muốn mở tiệm cùng em nữa không, tiếp tục sự nghiệp đồ chơi của chúng ta nào? Chỉ cần đầu tư cho em chút xíu tiền thôi cũng được ạ!"
Ninh Tư Mộng: "Phú bà ơi, đến nhà đấu giá của tụi em chơi chút không? Xem có gì chị thích không? Bước kiểm tra tài sản cứ bỏ qua luôn, phú bà chị cứ việc đi ngang về tắt!"
Giang Mộ Dao: "Nhạc Ngôn, đừng vội tiêu tiền nhé, chỗ chị có dự án này em có muốn theo không? Chị dắt em kiếm thêm nhiều tiền hơn nữa."
Nhan Minh Đồng: "Đừng nghe họ nói, việc cấp bách bây giờ là phải đổi ngân hàng khác để gửi tiền anh Nhạc Ngôn ơi! Gửi chỗ ba em đi, để em giới thiệu ba em với anh được không? Anh muốn yêu cầu gì cũng được hết!"
Một đám người nhao nhao cả lên.
Đây hoàn toàn là giá trị cảm xúc mà Trình Nhạc Ngôn đang cần rồi!
Làm cậu vui không để đâu cho hết.
Sau đó cậu lập ngay một cái nhóm nhỏ, kéo mọi người vào, lì xì trong nhóm cho mọi người tranh nhau để ăn mừng mình có món tiền lớn.
Lì xì hết hai mươi ngàn tệ.
Đúng thế, hai mươi ngàn này đối với cậu đã là giới hạn rồi... vẫn còn thấy hơi đau ví một chút.
Cho nên Trình Nhạc Ngôn thấy mình thật sự dám bỏ ra mười triệu cho Dung Vọng Chi thì đúng là chân ái, hoàn toàn là chân ái, ai bảo không phải chân ái cậu không phục đâu.
Mọi người tranh lì xì cũng rất vui vẻ, một niềm vui phát ra từ tận đáy lòng.
Bởi vì lần tới muốn Trình Nhạc Ngôn bỏ ra ngần ấy tiền nữa thì chẳng biết là đến bao giờ.
Bữa trưa mọi người cùng ăn ở nhà, một nhóm người náo nhiệt rộn ràng, cộng thêm hai bé con nói năng ngây ngô, cực kỳ đáng yêu, tiếng cười nói không ngớt.
Ăn cơm xong, mẹ Trình tìm cơ hội kéo riêng Trình Nhạc Ngôn sang một bên.
Bà hỏi: "Ngôn Ngôn, vậy con và Vọng Chi, hai đứa... cứ thế ở bên nhau luôn hả?"
Trình Nhạc Ngôn hơi ngại ngùng nhưng vẫn gật đầu: "Mẹ, bọn con vốn đã đăng ký kết hôn rồi mà, giờ anh ấy tỉnh lại là vừa đẹp."
Mẹ Trình nói: "Vọng Chi là người rất tốt, không dữ tợn như vẻ bề ngoài đâu. Lúc con là người thực vật, đều là một tay nó chăm sóc con, rất dụng tâm, không sợ phiền phức, bọn mẹ đều nhìn thấy hết."
Trình Nhạc Ngôn: "Vâng! Anh ấy thật sự rất tốt, còn cho con rất nhiều tiền nữa."
Mẹ Trình: "... Hả?"
Trình Nhạc Ngôn: "Cho con rất nhiều tiền, còn có cả giá trị cảm xúc nữa!! Đúng đúng, chủ yếu vẫn là cung cấp giá trị cảm xúc, đúng là như vậy."
Mẹ Trình nghe xong thì bật cười. Bà nói: "Mẹ cứ cảm thấy, vào lúc ba mẹ không biết, con đã trải qua rất nhiều, rất nhiều chuyện. Ba mẹ đều không giúp gì được cho con. Nhìn con ngày thường cứ vui vẻ hớn hở, ồn ào náo nhiệt, nhưng con lại giống một người trưởng thành hơn bất cứ ai, trên người con dường như gánh vác rất nhiều thứ.
"Chỉ ở trước mặt Vọng Chi, con mới có thể giống như một đứa trẻ. Mẹ mong sao con có thể cả đời này đều làm một đứa trẻ."
Lời nói của mẹ Trình cứ văng vẳng bên tai Trình Nhạc Ngôn.
Trước đây cậu chưa từng nghĩ tới, trong mắt người thân, bản thân cậu trông như vậy, và cậu với Dung Vọng Chi trong mắt họ lại trông như thế kia.
Hóa ra từ lúc nào không hay, ở trước mặt Dung Vọng Chi, mình đã có thể... bộc lộ bản thân như vậy, ỷ lại vào đối phương như thế.
Trình Nhạc Ngôn và Dung Vọng Chi rất thản nhiên quay về phòng.
Giây phút cánh cửa phòng khép lại, hai người đã quấn lấy nhau hôn thiết tha.
Dung Vọng Chi ép cậu lên cửa, ôm trọn cậu vào lòng mình, hôn rất mạnh bạo, vô thức mang theo chút ý vị giải tỏa. Bản tính vốn có trước đây vẫn gượng ép che đậy giờ nhanh chóng lộ ra. Không thể kiểm soát nổi.
Sau đó quần áo vứt đầy đất.
Dung Vọng Chi trước đây còn có thể cầm đạo cụ kiểu "pillow talk" để lãng mạn, lời gì cũng thốt ra được, nhưng lúc này tính cách anh lại thật sự không thích nói năng nhiều. Anh có tính xâm lược rất mạnh, tính kiểm soát cũng cao, hễ Trình Nhạc Ngôn lộ ra chút ý muốn kháng cự là anh lập tức chặn miệng ngay. Trình Nhạc Ngôn "trình thấp nhưng thích thả thính", lúc đầu thì còn ổn, về sau thì không chịu nổi nữa, bắt đầu rơi nước mắt. Nhưng đây lại là vấn đề của cậu, vì khi cậu khóc trông rất đẹp. Dung Vọng Chi thấy mình thích nhìn cậu khóc, cũng thích nhìn gương mặt thẫn thờ của cậu.
Rõ ràng là một buổi chiều nắng rực rỡ, nhưng rèm cửa lại kéo kín mít, căn phòng kín không kẽ hở. Có người thì mở lòng mình, mặc cho đối phương đòi hỏi, có người thì phóng túng làm càn, tham lam vô độ.
Quậy phá hồi lâu, Trình Nhạc Ngôn hoàn toàn kiệt sức, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Cậu ngủ một giấc vừa dài vừa ngon. Việc của mình và Trạc Trạc ở hai "thao trường" đã xong xuôi, mọi chuyện đã ngã ngũ, không còn gì phải lo lắng nữa, cuối cùng cậu cũng có thể nhân lúc này nghỉ ngơi một cách triệt để và thư giãn nhất.
Thật sự là ngủ rất ngon, đến mức chẳng muốn tỉnh dậy chút nào. Dường như đã đến sáng hôm sau, Dung Vọng Chi gọi cậu, cậu cũng không muốn để ý, chỉ muốn ngủ tiếp thôi.
Sau đó cậu bị làm cho thức giấc.
Trình Nhạc Ngôn: !?!?!?!?
Giật mình tỉnh táo.
Dung Vọng Chi ngẩng đầu nhìn cậu, giữ chặt lấy cậu không cho trốn, nói một cách vô cùng lý trí và thản nhiên: "Đang giúp em. Đang gọi em dậy."
Trình Nhạc Ngôn: "Cũng không cần phải gọi kiểu này..."
Cậu chưa từng trải qua chuyện này, vẫn còn chút lúng túng luống cuống, thật sự rất muốn lùi lại phía sau, chỉ là bị đối phương giữ chặt tại chỗ.
Dung Vọng Chi: "Em trả tiền rồi mà, đây là dịch vụ mà em xứng đáng được nhận."
Nói xong anh lại cúi người xuống.
Trình Nhạc Ngôn sau đó thầm nghĩ: Không, không hề, em mới chỉ nói một câu thôi, em vẫn chưa thực sự trả tiền mà... có phải em đang hưởng chùa không nhỉ...
Nhưng...
Dung Vọng Chi đang giữ chặt lấy cậu.
Lát sau kết thúc, đôi môi Dung Vọng Chi đỏ mọng, anh rất bình tĩnh ngồi dậy, rướn người tới hôn cậu một cái.
Trình Nhạc Ngôn mặt đỏ bừng như gấc, bảo: "Tôi, tôi sẽ chuyển tiền cho anh."
Dung Vọng Chi liền nói: "Cứ nợ đó đã."
Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
