Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 167: Thời khắc diệt vong


Nữ tu ngự kiếm lướt đến, dung nhan vẫn lạnh lùng tựa băng sương, ánh mắt sắc bén như kiếm tuốt khỏi vỏ, dường như vạn vật thế gian chẳng thể nào khiến nàng động lòng.


Nàng mang một đức tin kiên định tột cùng, đạo tâm vững chãi không thể lay chuyển, người hay việc một khi đã nhận định thì tuyệt đối không dễ dàng đổi thay.


Hắn là đệ tử của nàng, cho nên trên Diệt Kiếp Đài nàng mới liều chết cứu giúp, quyết không giao hắn cho kẻ ngoài phán quyết tử tội. Nhưng cũng vì hắn là đệ tử của nàng, nên khi hắn cùng Phương Thốn Tâm bày mưu trộm đi dị thú, phạm phải tội tày đình, nàng cũng sẽ đích thân thanh lý môn hộ chứ không mượn tay người khác.


“Theo ta về chịu phạt, hoặc là ở lại đây chịu chết, ngươi chọn đi.”


Tịch Thừa Thương không nói thừa nửa lời, chỉ vạch ra cho hắn hai con đường.


Diệp Huyền Tuyết chậm rãi đứng dậy, đứng trên đống xương thú chất chồng, vái dài một cái với người phía xa xăm kia: “Sư tôn. Đệ tử không thể về.”


“Vậy là chọn chết, ta thành toàn cho ngươi. Từ nay trở đi, ngươi không còn là đệ tử của Tịch Thừa Thương ta, cũng chẳng còn là tu sĩ của Vô Lượng Hải. Tình thầy trò giữa ta và ngươi đến đây là tận, Vô Lượng Hải và ngươi cũng chẳng còn bất cứ can hệ gì.”


Gương mặt Tịch Thừa Thương vẫn không chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt kia thoáng hiện chút không đành pha lẫn chút nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh đã bị ánh sáng lạnh lẽo thay thế.


Giọng nàng rất lớn, không chỉ nói cho Diệp Huyền Tuyết nghe, mà còn để cho những kẻ vừa đuổi tới phía sau cùng nghe thấy. Kể từ giờ phút này ranh giới đã phân minh, Diệp Huyền Tuyết không còn là đệ tử Vô Lượng Hải, cũng chẳng phải người của Ngũ tông.


Diệp Huyền Tuyết lại vái thêm một lạy: “Là đệ tử phụ lòng dạy dỗ của sư tôn và tông môn, không xứng làm tu sĩ Vô Lượng nữa, đệ tử… bái biệt sư tôn.”


Khoảnh khắc cúi đầu bái lạy, hắn khẽ nhắm mắt.


Chẳng biết vì sao, hắn lại nhớ tới Mục Hàn Sơn. Đó cũng là sư phụ của hắn, thân là người đứng đầu chính đạo, Mục Hàn Sơn đặt kỳ vọng rất lớn vào hắn, từ nhỏ đã dốc lòng vun trồng, dạy hắn tiên thuật, truyền hắn đạo lý, hy vọng hắn đặt thiên hạ lên đầu, thời khắc nào cũng nhắc nhở hắn phải trừng ác trừ ma, che chở thương sinh. Thiên hạ thương sinh là mộng tưởng của Vân Hải, gian ác tà ma là thứ trời không dung. Những điều ấy tựa như một sợi gông xiềng vô hình trói chặt lên người hắn, siết đến mức khiến hắn không thở nổi.


Hắn sống là người của Vân Hải Nhất Mộng, chết cũng phải làm ma của Vân Hải Nhất Mộng.


Tịch Thừa Thương thì khác, nàng không giỏi ngôn từ, không biết nói những đạo lý đường hoàng hoa mỹ. Dù là tru diệt dị thú ác tu hay dốc sức vì tông môn, phàm việc gì nàng cũng thân tiên sĩ tốt, làm gương cho đệ tử. Nàng nhìn thì có vẻ nghiêm khắc tàn nhẫn, nhưng trong tâm vẫn luôn giữ lấy lòng từ bi, đối với Diệp Huyền Tuyết mà nói, nàng cũng là một sợi gông xiềng.


Nàng vốn có thể dùng sợi gông xiềng này để khống chế Diệp Huyền Tuyết, khóa chặt hắn trong ngục tù của tông môn, nhưng lại đã không làm thế. Nàng dứt khoát cắt đứt quan hệ với hắn, đuổi hắn ra khỏi sư môn một cách triệt để.


Không còn sự trói buộc của sư môn, hắn không cần phải gánh vác trọng trách nặng nề đã đeo đẳng bấy lâu, cũng chẳng cần vì thân phận của mình mà vĩnh viễn bị Ngũ tông lên án, thậm chí bị giam cầm chốn u tối.


Đương nhiên, cái giá phải trả cho tất cả những điều này là rất lớn, nhưng Diệp Huyền Tuyết hiểu, đây là việc cuối cùng Tịch Thừa Thương có thể làm cho hắn. Nàng hiểu Diệp Huyền Tuyết cần điều gì. Hắn cần tự do, cần dũng khí để sống buông thả theo ý mình, cần năng lực để tự phán đoán đúng sai phải trái. Dù cho hậu quả có ra sao thì tự mình gánh chịu vẫn tốt hơn là cả đời phải sống dưới sự giật dây của kẻ khác.


Ở một mức độ nào đó, Bùi Quân Nhạc tuy sinh ra là người nhưng lại sống như một con rối; còn Diệp Huyền Tuyết vốn là con rối thực sự, lại có người dốc hết tâm can dạy hắn làm người.


Thật mỉa mai làm sao.


Và có lẽ chính vì sự trói buộc ấy, hắn mới yêu Phương Thốn Tâm điên cuồng đến nhường vậy.



“Đừng nói lời vô ích, chịu chết đi.” Tịch Thừa Thương múa một đường kiếm, kiếm ý sắc bén bùng lên quanh thân. Trường kiếm hóa thành kiếm trận ngàn vạn mũi, cuồng phong nổi lên dữ dội, cuốn theo cát bụi rợp trời.


Người đuổi tới sau lưng nàng ngày một đông, chẳng biết đã đạt được thỏa thuận gì với Nhật Quỹ Thành, mà Hải Túc và Tư Khấu Tĩnh Viễn cũng dẫn người xông vào Thiên Hài Tư, đám người Lôi Hi cũng đồng thời ập đến.


Trên người Diệp Huyền Tuyết vẫn là bộ kình trang màu đen hôm ấy, sắc đen bao trùm càng tôn lên làn da trắng bệch của hắn, vạt áo phần phật trong gió như hòa cùng tiếng roi dài múa lượn tựa rồng trong tay.


Hắn của khoảnh khắc này, không còn là Đại sư huynh cao cao tại thượng của Ngũ tông, mà dường như đã hóa thân thành u linh quỷ mị của tòa thành hoang vu này.


Tiên uy hùng hậu từ trên người hắn tuôn trào, vậy mà lại ngang sức ngang tài với Tịch Thừa Thương ở phía đối diện. Điều này có nghĩa là, cảnh giới của hắn cũng đã ở trên mức Nguyên Anh.


Sự thật này không chỉ khiến chúng tu chấn động, mà ngay cả sư phụ hắn là Tịch Thừa Thương cũng kinh ngạc không thôi. Vốn tưởng chỉ có một mình Phương Thốn Tâm là cảnh giới cường đại, nào ngờ cả Diệp Huyền Tuyết cũng đã ở trên mức Nguyên Anh. Nhưng trước đó hắn rõ ràng chỉ mới là Kim Đan hậu kỳ, sao có thể đột nhiên đột phá lên Nguyên Anh?


Tịch Thừa Thương tuy kinh nhưng không loạn, vung kiếm xé gió, kiếm trận phát ra tiếng nổ vang rền như sấm dậy, toàn bộ lao thẳng về phía Diệp Huyền Tuyết. Diệp Huyền Tuyết bay ra sau đống xương thú, roi dài quét ngang, đập nát vụn đống xương trắng. Xương cốt vỡ nát hóa thành màn bụi xám rợp trời, trong khoảnh khắc bao trùm bốn phía, bóng dáng Diệp Huyền Tuyết cũng biến mất vào trong làn sương khói mênh mang.


“Pháp thuật che mắt? Tịch Thừa Thương, không phải ngươi là đang nương tay với hắn đấy chứ?” Hải Túc cất tiếng trào phúng.


Đáp lại ông ta là một đường kiếm quét ngang của Tịch Thừa Thương, kiếm khí rạch toạc mặt đất trước mặt, nổ tung một mảng cát bụi, mang theo sát ý cảnh cáo Hải Túc. Hải Túc vừa định nổi giận thì thấy nàng đã thôi động kiếm trận. Kiếm trận giữa không trung xoay tròn, kiếm khí hình thành hóa thành cuồng phong, cuốn sạch màn bụi xám xung quanh. Bóng dáng Diệp Huyền Tuyết vẫn chưa hiện ra, trong màn bụi chỉ lộ ra một hư ảnh hình rồng khổng lồ, phát ra tiếng rồng ngâm chấn nhiếp lòng người.


“Cho dù hắn có cảnh giới Nguyên Anh, trọng thương trước đó cũng không dễ gì hồi phục, hắn chỉ còn lại nguyên thần đang phô trương thanh thế mà thôi. Chúng quân nghe lệnh, không cần để ý Diệp Huyền Tuyết, công vào Thiên Hài Tư bắt sống Phương Thốn Tâm!” Hải Túc hô lớn ra lệnh.


Tu sĩ bốn phương đồng thanh hô vang, tiếng thét xuyên qua tầng mây dày chấn động khắp đồng hoang.


Kiếm trận của Tịch Thừa Thương cuốn đi màn bụi, ngàn thanh trường kiếm tỏa ra ánh sáng chói mắt, hóa thành mưa kiếm trút xuống bóng rồng ngay phía trước. Tiên quân cưỡi sói, kẻ trên trời người dưới đất cùng lao về phía Thiên Hài Tư xa xa, bụi cát cuộn trào, tiếng hò hét chém giết điếc tai, tòa thành hoang vu dưới lòng đất bỗng chốc hóa thành chiến trường.


Một tiếng nổ ầm trời vang lên, cự long từ hư hóa thực, bay lên va chạm trực diện với kiếm trận của Tịch Thừa Thương, bùng lên một mảng sáng bạc chói mắt, chiếu sáng cả tòa hoang thành rực rỡ như ban ngày. Diệp Huyền Tuyết bị chấn bay đi, tựa như chiếc diều đứt dây rơi thẳng về phía sau, bên kia Tịch Thừa Thương cũng phải lùi lại trăm bước. Bóng rồng và kiếm trận tan tác, hóa thành vô số lưu quang rơi xuống, thắp sáng vô vàn đống xương trắng trên mặt đất.


Một trận “vẽ đất thành phù” bừng sáng, pháp trận cổ xưa bùng lên hào quang ngút trời, giam hãm tất cả những tu sĩ xông vào ở giữa.


Bốn phía dâng lên màn chắn bạc trắng, hơn trăm người rối mặc giáp đi ra, tay cầm pháp khí tản ra quanh pháp trận, từ chân trời xa xa lại bay ra mấy chục con chim Ưng Bằng bằng rối, trên thân buộc đầy cơ quan pháp bảo tháo dỡ từ Thiên Hài Tư, dưới sự điều khiển của Đường Mộng Quy, lao ra nghênh chiến Ngũ tông Tiên quân.


“Sư tỷ, chúng ta giúp bên nào?” Tiêu Tây Lâm bay phía sau Trọng Lê hỏi.


“Không giúp bên nào cả, để bọn họ đánh cho đủ.” Gương mặt Trọng Lê không chút cảm xúc nhìn tất cả những việc này, kế hoạch của nàng vốn là lợi dụng Phương Thốn Tâm đối phó bốn tông còn lại, cứ xem bọn họ ai thắng ai thua.


Tiếng nổ của pháp bảo và tiếng chém giết không dứt bên tai, giữa gió cát cuộn trào đầy trời là đủ loại ánh sáng khiến người ta hoa mắt, đao quang kiếm ảnh, biển băng gió cát… tòa thành vốn đã hoang vu nay bị đánh đến tan hoang xơ xác.


“Phương Thốn Tâm chắc chắn đang mưu toan gì đó trong bóng tối, Diệp Huyền Tuyết và Đường Mộng Quy đang cố kéo dài thời gian! Tập trung giết hai kẻ này!” Hải Túc nhìn thấu kế hoạch của họ, quát lệnh chúng tu tập trung công kích vào Diệp Huyền Tuyết và Đường Mộng Quy, ông ta cũng phi thân bay lên, cầm pháp bảo xông vào trận, lao thẳng về phía Đường Mộng Quy.


Tư Khấu Tĩnh Viễn ở lại tại chỗ, tay nhanh chóng bắt quyết, biến hóa ra đầy đất dây leo rồng gai chui vào trong cát đá, lần lượt phá đi vô số mắt trận chôn dưới lòng đất.


Diệp Huyền Tuyết vừa phải điều khiển trận pháp, vừa phải đối phó công kích từ Tịch Thừa Thương, đã rơi vào cảnh một cây làm chẳng nên non.



Cơ thể vốn tàn phá, toàn dựa vào long hồn do nguyên thần triệu hồi để gắng gượng chống đỡ, nhưng đối mặt với công kích của thiên binh vạn mã, dù là long hồn cũng sức cùng lực kiệt. Bóng cự long dần từ thực hóa hư, ánh sáng từ từ tan biến. Một ánh sáng lạnh bay tới, găm vào vai phải Diệp Huyền Tuyết, tay hắn buông lỏng, roi dài rơi xuống đất, cự long cũng gầm lên một tiếng, rồi biến mất phía chân trời.


Pháp trận dùng để cản bước mọi người đã lung lay sắp đổ, cận kề sụp đổ.


Bên kia Hải Túc hóa ra cung tên, một mũi tên xé gió, bắn hạ Ưng Bằng mà Đường Mộng Quy đang cưỡi, Đường Mộng Quy cũng rơi từ trên không xuống, chưa kịp quay lại phòng thủ thì mũi tên thứ hai của Hải Túc đã đuổi tới nơi.


“Bùm” một tiếng giòn tan, từ trời xa bay tới một bóng roi.


Diệp Huyền Tuyết vung roi giữa không trung, cuốn lấy mũi tên của Hải Túc, nhưng chính bản thân hắn lại bị kiếm khí của Tịch Thừa Thương đánh trúng ngực, ngã vật xuống đất khó lòng gượng dậy.


Máu từ khóe môi hắn rỉ ra, thấm vào trong cát bụi.


Pháp trận đã vỡ, cơ quan phía xa cũng bị đánh cho tan tác, muốn dựa vào mấy thứ này để đối kháng Ngũ tông Tiên quân, chẳng khác nào chuyện hoang đường.


Các tu sĩ phá vỡ phòng tuyến, bức gần Thiên Hài Tư.


Một bức tường lửa hừng hực và trải dài bỗng nhiên bùng lên, lại ép bọn họ phải lui lại mấy chục bước. Hỏa Uyên Thú hiện ra nguyên hình, trở thành phòng tuyến cuối cùng ngăn cản bước chân của mọi người.


Nơi góc kia, Tịch Thừa Thương đã giơ trường kiếm về phía Diệp Huyền Tuyết đang nằm trên mặt đất, mũi kiếm ngưng tụ một điểm hàn quang.


“Bọ ngựa đấu xe, chỉ vì một nữ tử thôi sao?” Tịch Thừa Thương lạnh lùng nói.


Diệp Huyền Tuyết chỉ đáp: “Vì nàng, cũng là vì chính con.”


Dứt lời, trên người hắn bùng lên ngọn lửa đen, một luồng sức mạnh quỷ dị từ cơ thể hắn toát ra.


“Sư tôn, người không thể giết con.”


Đôi mắt hắn hóa thành huyết sắc u tối, sống lưng gồ lên, từ làn da nứt toác máu tươi tuôn trào, những chiếc xúc tu vươn ra.


Tịch Thừa Thương vung kiếm cực nhanh, muốn hạ xuống kiếm lao quanh người hắn để phong ấn lại, con Hung Nhưỡng ẩn nấp đã lâu kia, lại một lần nữa có dấu hiệu thức tỉnh.


Diệp Huyền Tuyết cong người bật dậy, tựa như một con dị thú nhảy vọt tới trước bức tường lửa, đôi con ngươi tràn ngập hơi thở khát máu, chẳng còn chút tia tỉnh táo nào của trước kia.


Tất cả tu sĩ đều sững sờ.


“Hung Nhưỡng không dễ thoát ra như vậy đâu, nhân lúc hắn chưa hoàn toàn hóa thành dị thú, giết hắn và cả Hung Nhưỡng, đánh vào Thiên Hài!” Hải Túc lại quát lên một tiếng ra lệnh, tiên phong lao về phía Diệp Huyền Tuyết.


Vô số đòn tấn công theo đó ập tới hắn.


Giữa lúc ấy, ngay phía trên Thiên Hài Tư lóe lên một luồng sáng chói mắt, Đường Mộng Quy chẳng biết đã lặng lẽ nấp vào trong tường lửa từ lúc nào, đang lơ lửng giữa không trung, tay cầm pháp bảo không gian.



Chân trời bị xé toạc ra một khe nứt khổng lồ, một chiếc thuyền hạm đồ sộ đang chậm rãi xuyên qua khe nứt ấy, mang theo áp lực đáng sợ.


Tiểu Ngũ đứng trên mạn thuyền gào to: “Diệp sư huynh, ở đây! Mau lên đây!”


Sau lưng hắn là mười mấy tu sĩ, dẫn đầu chính là Tráng Anh, Từ Dương và Đại Minh. Không cần nghĩ nhiều cũng biết, những người còn lại đều là mấy học sinh bị dị thú ký sinh được Phương Thốn Tâm cứu khỏi Học viện Cửu Hoàn ngày đó.


“Ngươi sinh được đứa con trai tốt thật đấy!” Trọng Lê thấy cảnh này liền quay đầu, cười như không cười nói với Tiêu Tây Lâm.


Con trai út đi theo Phương Thốn Tâm thì thôi đi, đằng này đến con cả cũng ngấm ngầm giúp đỡ nàng ta. Sau khi Hải Túc hạ lệnh, những học sinh Học viện Cửu Hoàn đáng lý phải bị giam giữ lại có thể trốn thoát, nếu không có sự giúp đỡ của Trác Thanh Nhượng thì căn bản khó mà thực hiện được.


“Con lớn rồi, đâu chịu nghe lời nữa.” Tiêu Tây Lâm cũng chẳng giận dữ, ngược lại còn có chút đắc ý. Gia huấn Trác gia là cường giả vi tôn, sự lựa chọn của chúng cũng chẳng có gì sai.


Diệp Huyền Tuyết nghe tiếng tung mình về phía Thiên Hải Hạm, thế nhưng đòn tấn công của Tịch Thừa Thương và Hải Túc từ hai bên gọng kìm ập tới, ép hắn phải lùi lại. Trong mắt hắn b*n r* hung quang, những xúc tu của Hung Nhưỡng sau lưng đã mọc dài thêm, hắn liếc nhìn Tiểu Ngũ nơi trời xa, lắc đầu với đối phương, rồi lao mình nghênh đón những đòn tấn công dày đặc ngay trước mặt.


“Diệp sư huynh!” Tiểu Ngũ thất thanh gọi, nhưng đã không kịp ngăn cản hắn nữa.


Cầu vồng ánh sáng từ đủ loại pháp bảo và tiên thuật bung nở trước mắt hắn tựa như pháo hoa, hắn đã chẳng thể phân biệt nổi đâu là đòn của Tịch Thừa Thương, đâu là đòn của Hải Túc.


Những đòn tấn công này nếu như toàn bộ giáng xuống người hắn, có lẽ hắn sẽ tan xương nát thịt để Hung Nhưỡng hoàn toàn xuất thế, cũng có lẽ hắn và Hung Nhưỡng sẽ cùng nhau bị nổ thành tro bụi… Hắn không biết sẽ là kết quả nào, qua ngày hôm nay hắn sẽ trở thành tội nhân của thế gian này, nhưng cũng chẳng quan trọng nữa…


Hắn vốn dĩ, vẫn luôn là một tội nhân.


Ngay khoảnh khắc những đòn tấn công rực rỡ như pháo hoa kia giáng xuống đầu hắn, khi tất cả sắp sửa chấm dứt, từ phía sau hắn bỗng vươn tới một móng vuốt đen khổng lồ.


Móng vuốt khổng lồ kia vươn ra từ khe nứt bị xé rách giữa không trung, không lệch một ly ôm lấy eo hắn, ngay trong khoảnh khắc nguy nan nhất kéo giật hắn về phía sau. Tất cả đòn tấn công đều đánh vào khoảng không, oanh tạc mặt đất tạo thành một hố sâu khổng lồ. Cùng lúc đó, lôi điện tím xé gió, mang theo thế như chẻ tre ập thẳng về phía hai người Tịch Thừa Thương và Hải Túc, sắc mặt cả hai đại biến, vội vã lùi nhanh về sau phòng thủ. Tuy nhiên tiếng rít chói tai vang lên, Hải Túc bị đuôi sấm quét trúng, thân hình vạm vỡ bị đánh bay đi, Tịch Thừa Thương giơ ngang kiếm trước ngực, gượng sức chống đỡ tử lôi, tuy không bị đánh bay nhưng cũng phải lùi lại cả trăm bước.


Vuốt đen bước ra khỏi khe nứt, một con dị thú màu mực to lớn há chiếc miệng đầy răng nanh sắc nhọn, chậm rãi hiện ra ngay phía trên bức tường lửa. Phương Thốn Tâm ngồi xếp bằng trên lưng con quái vật khổng lồ ấy, đôi mắt lạnh lùng tràn ngập hung ý và sát khí xa lạ, tay nắm chặt Lôi Cốt Kiếm đang lấp lánh ánh tím.


Và cùng với sự xuất hiện của nàng, từng con, từng con dị thú nối đuôi nhau bước ra từ khe nứt. Sóng dị thú dày đặc rợp trời khiến người ta nhìn mà phát sợ, những con dị thú khổng lồ với ngoại hình gớm ghiếc dàn thành hàng ngang sau lưng Phương Thốn Tâm, lũ dị thú đồng thanh gầm thét, âm thanh phát ra khiến tất cả mọi người có mặt đều phải khom lưng, vận công chống đỡ.


Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng của đám dị thú kia, lòng các tu sĩ đều chùng xuống, tình thế trong nháy mắt đã đảo chiều.


Móng vuốt đen đã đưa Diệp Huyền Tuyết đến bên cạnh nàng. Hắn nghiêng đầu nhìn sang, sắc mặt nàng không tốt chút nào, trắng bệch lạ thường, trán lấm tấm mồ hôi, trông có vẻ khá suy yếu. Thời gian nàng thu phục đám dị thú này ngắn hơn dự tính, e rằng trong lúc tình thế cấp bách đã làm tổn thương đến bản nguyên.


“Ta không sao.” Phương Thốn Tâm nhìn thấu suy nghĩ của hắn, vừa nói vừa giải phóng chút nguyên thần ít ỏi còn sót lại. Nguyên thần đi vào cơ thể Diệp Huyền Tuyết, hóa thành phong ấn hùng hậu, trấn áp con Hung Nhưỡng đang rục rịch ngóc đầu dậy.


“Đánh không lại thì chạy, đừng có hở chút là động đến Hung Nhưỡng, ta cũng không phải lần nào cũng cứu được chàng đâu.” Phương Thốn Tâm nhìn hắn đầy mình thương tích, tựa như người sứ sắp vỡ vụn, thở dài nói.


“Không cần cứu ta.” Diệp Huyền Tuyết cảm nhận tâm cảnh đã khôi phục lại tĩnh lặng, chỉ đáp, “Chết mấy lần đều không chết được cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.”


“Toàn thân trên dưới chỉ có cái miệng là cứng nhất!” Phương Thốn Tâm lườm hắn một cái, chỉ huy dị thú ném hắn về phía Thiên Hải Hạm, “Cùng Lão Đường lên tàu chờ đi, ở đây giao cho ta.”



Dứt lời, nàng lại nhìn về phía chư tu trước mặt, cười lạnh nói lớn: “Người các ngươi muốn bắt là ta phải không? Thế nào? Còn muốn tiếp tục nữa không?”


Tất cả tu sĩ xung quanh đều bị chấn nhiếp, không dám khinh cử vọng động. Hải Túc nhổ ra mấy ngụm máu, miễn cưỡng quay về bên cạnh Tư Khấu Tĩnh Viễn, hai người nhìn nhau, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.


Không ai ngờ được rằng, nàng lại có thể thuần phục được ba mươi lăm con dị thú này. Ba mươi lăm con dị thú, cộng thêm Hỏa Uyên Thú và Hung Nhưỡng, cùng với Thiên Hải Hạm, sức mạnh này dù đặt ở chiến trường Thiên Liệt thì một ngàn Tiên quân cũng chưa chắc đã bình ổn nổi.


“Các ngươi không động thủ, vậy thì ta động thủ đấy!” Nàng cất tiếng giễu cợt.


“Phương Thốn Tâm, ngươi đừng đắc ý quá sớm!” Hải Túc vừa mạnh miệng, vừa ra hiệu cho đám người bên cạnh, định dẫn quân rút lui khỏi nơi này, “Đường còn dài, nơi này là Cửu Hoàn, sẽ có một ngày ngươi…”


Hắn còn chưa nói hết câu đã lĩnh trọn một cú tát của vuốt thú giáng xuống đầu.


“Nói nhảm nhiều quá. Muốn đánh thì đánh, không đánh thì cút!” Phương Thốn Tâm chẳng kiên nhẫn đâu mà tốn nước bọt với bọn họ, “Nhân lúc ta chưa giết chóc thì cút ngay cho khuất mắt!”


Hải Túc chật vật né tránh, trong lòng kinh hãi một phen nhưng ngoài mặt vẫn cố gượng, chỉ nói với mọi người một câu: “Có gan thì ngươi cứ đợi ở đây, chúng ta đi!” rồi dẫn đầu bay khỏi Thiên Hài Tư.


Cuộc thảo phạt thanh thế to lớn là vậy, chớp mắt đã biến thành đám chó nhà có tang, khiến Trọng Lê và Tiêu Tây Lâm cười khẩy một trận.


Bên kia, Phương Thốn Tâm lại nhìn sang Tịch Thừa Thương, thái độ xem ra vẫn còn chút lễ độ: “Tịch tông chủ, còn gì chỉ giáo nữa không?”


Tịch Thừa Thương liếc nhìn Diệp Huyền Tuyết trên Thiên Hải Hạm, không nói một lời, xoay người rời đi.


Một trận chiến sự mắt thấy đã tiêu tan, thân hình Phương Thốn Tâm loạng choạng, dường như sắp trượt khỏi lưng dị thú, nhưng đã được Diệp Huyền Tuyết từ trên Thiên Hải Hạm trở lại kịp thời đỡ lấy.


Hai người nhìn nhau, đang định nói gì đó thì đột nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội.


Kẻ nào không có mắt lại muốn đến đối phó nàng nữa đây?


Phương Thốn Tâm lập tức cảm thấy phiền chán, đúng là hết chuyện này đến chuyện khác, xem ra không đại khai sát giới là không xong rồi?


Nàng đang nghĩ ngợi thì ở đằng xa, Tịch Thừa Thương cũng dừng bước, ánh mắt đầy kinh nghi nhìn xuống mặt đất. Trọng Lê và Tiêu Tây Lâm cũng lộ vẻ nghi hoặc, dường như đều kinh ngạc trước tình huống bất thường này.


Không phải do Ngũ tông làm? Vậy thì là thứ gì?


Rung chấn ngày càng mạnh, truyền đến từ bên ngoài Nhật Quỹ Thành, tựa hồ có một nguồn sức mạnh nào đó đang va đập dữ dội vào mặt đất.


“Nguy rồi!” Trọng Lê dường như nghĩ ra điều gì, sắc mặt sa sầm, “Linh nguồn của Ngũ tông đã cạn kiệt, dị thú Thiên Liệt đã phá vỡ phòng tuyến, tràn đến trước lồng phòng ngự của Cửu Hoàn rồi.”


Là pháp bảo lớn nhất của Nhật Quỹ Thành, hay nói đúng hơn là của cả Cửu Hoàn, Huyễn Nguyệt vẫn luôn quan sát và giám sát mọi biến động ở chiến trường Thiên Liệt, tin tức của nàng ta là nhanh nhất và chuẩn xác nhất.


Linh nguồn cạn kiệt, dị thú công phá Cửu Hoàn, thiên kiếp của vạn năm trước tái hiện, lại là một kiếp nạn sinh linh đồ thán. Mà lần này, nếu không còn linh nguồn, Cửu Hoàn hoàn toàn không thể chống đỡ nổi làn sóng tấn công như thủy triều của dị thú.


Thời khắc diệt vong ập đến.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 167: Thời khắc diệt vong
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...