Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Chương 165: Biến cố tại đại điện
Buổi đại điển vốn đang thu hút mọi ánh nhìn bỗng chốc bị cắt ngang.
Chứng kiến “Phương Thốn Tâm” hóa thành một con rối gỗ, cả đại điện chìm vào sự bàng hoàng và im lặng ngắn ngủi. Cuối cùng, tiếng quát tháo gay gắt của Hải Túc đã phá vỡ bầu không khí ấy: “Ta đã nói việc Phương Thốn Tâm lén lút thuần dưỡng dị thú là có vấn đề mà! Hành vi của nàng ta thì có khác gì Bùi Kính Xuyên đâu? Nay Đường Mộng Quy mang theo dị thú Hoành Nhẫn Sơn bỏ trốn, e rằng cũng không thoát khỏi liên can tới nàng ta! Lôi Hi Tông các người lại còn dùng con rối hóa hình, lừa gạt chúng ta tề tựu về đây tham dự đại điển tiếp nhiệm, đây chẳng phải là trợ ác làm loạn sao! Rốt cuộc các người có ý đồ gì?”
Tiếng chất vấn như sấm nổ bên tai khiến đám đông trong điện bừng tỉnh, Tư Khấu Tĩnh Viễn và những người khác cũng nhao nhao hoàn hồn, sực nhớ đến số linh dược bị Phương Thốn Tâm lừa mất. Nếu nàng không làm tông chủ Lôi Hi Tông, chẳng phải ông ta sẽ càng xót của hơn sao? Từ xót của hóa thành phẫn nộ, ông ta cũng hùa theo quát lớn: “Đúng là cá mè một lứa! Trọng Lê, Tiêu Tây Lâm, Lôi Hi các người hôm nay nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích! Mau giao Phương Thốn Tâm và đám dị thú kia ra đây!”
“Đừng ồn, đừng ồn, có chuyện gì từ từ nói, trong chuyện này có lẽ có hiểu lầm gì đó, nói rõ là được mà.” Là chủ nhà, Lâm Tụng lúc này cũng chỉ đành nén sự khiếp sợ trong lòng xuống, vội vàng đứng ra hòa giải.
Thế nhưng chẳng ai thèm nghe ông, Hải Túc vẫn hùng hổ dọa người: “Mấy chục con dị thú, nếu để chúng lọt vào Cửu Hoàn thì sẽ gây ra tai họa khủng khiếp nhường nào! Phương Thốn Tâm lòng lang dạ sói, e rằng vốn dĩ đã muốn mượn dao giết người, Lôi Hi Tông và ả sợ là đã sớm thương lượng xong xuôi, muốn diệt trừ Bùi Kính Xuyên để rồi thay thế ông ta mà thôi!”
“Chính là như vậy! Hôm nay tội ác đã bại lộ, các người còn gì để chối cãi?!” Tư Khấu Tĩnh Viễn cũng hét lên.
Nhìn con rối nằm chỏng chơ trên đất, Trọng Lê và Tiêu Tây Lâm vạn lần không ngờ gan của Phương Thốn Tâm lại to đến thế, nhìn vật chứng rành rành trước mắt, tình ngay lý gian, hai người bọn họ quả thực có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch.
“Các vị hãy bình tĩnh chớ nóng vội, ta lấy tính mạng ra đảm bảo, Lôi Hi Tông tuyệt đối không có dã tâm gây họa cho Cửu Hoàn. Chuyện này e là thực sự có hiểu lầm, hãy cho chúng ta một chút thời gian để điều tra rõ ngọn ngành. Tây Lâm, liên hệ với Tô Đoạn Thủy ngay.” Trọng Lê trầm giọng nói.
“Cho các người thời gian điều tra, hay là cho các người thời gian bỏ trốn?” Hải Túc lạnh lùng đáp trả.
Trọng Lê vừa định mở miệng đáp lời thì bóng người phía bên kia chợt lóe lên. Tịch Thừa Thương, người nãy giờ vẫn im lặng, đã lao vút ra khỏi đại điện, giọng nói của nàng từ xa vọng lại: “Đệ tử Vô Lượng Hải, lập tức rời khỏi Huyền Cơ!”
Theo câu lệnh của nàng, cả trăm tu sĩ bên trong và ngoài đại điện đồng loạt bay lên, đi theo nàng xé gió rời đi.
“Không ổn!” Trác Thanh Nhượng thấy cảnh đó bỗng nhiên thốt lên: “Diệp Huyền Tuyết!”
Được hắn nhắc nhở, mọi người mới sực nhớ ra trong cơ thể Diệp Huyền Tuyết còn phong ấn Hung Nhưỡng, hơn nữa hắn lại có quan hệ rất gần gũi với Phương Thốn Tâm, e là…
Quả nhiên, Diệp Huyền Tuyết cũng đã mất tích không thấy tăm hơi.
“Lập tức phát lệnh truy nã toàn cõi đối với ba người Phương Thốn Tâm, Diệp Huyền Tuyết và Đường Mộng Quy!” Hải Túc quả quyết ra lệnh, sau đó quay sang nhìn Trọng Lê đầy hăm dọa: “Tu sĩ Lôi Hi Tông các người, bắt buộc phải ở lại trong Huyền Cơ Các, không được đi đâu cả!”
Ngũ tông hiện giờ như rắn mất đầu, Hải Túc lúc này đứng ra chỉ huy đại cục, ngược lại lại hợp thời thế, khiến mọi người không dám không nghe theo.
“Điều động Tiên quân các thành trấn thủ Học viện Cửu Hoàn, bất cứ ai trong viện cũng không được tự ý rời đi. Tất cả học trò và lão sư đều phải chấp nhận kiểm tra ký sinh dị thú. Ngoài ra, các tông môn và các thành trực thuộc cũng phải tiến hành kiểm tra. Phàm là phát hiện tiên dân bị ký sinh, lập tức tống giam vào tiên lao, không được sai sót, kẻ nào trái lệnh, giết không tha.”
Ông ta ra lệnh sấm rền gió cuốn, không cho ai có cơ hội lên tiếng.
Chỉ là lời này vừa thốt ra, cả trong lẫn ngoài điện đều vang lên những tiếng xôn xao phản đối.
Ngày đó khi vây quét Bùi Kính Xuyên tại Huyền Cơ Các, không ít học trò bị dị thú ký sinh, như đám Tráng Anh, đều đã dốc sức chiến đấu. Hơn nữa, Học viện Cửu Hoàn đã dùng một lượng lớn học sinh để làm thực nghiệm. Tu sĩ bị dị thú ký sinh tùy theo thể chất mỗi người mà biểu hiện những trạng thái khác nhau: kẻ thất bại sẽ chết ngay lập tức, một phần sẽ mất đi lý trí và bị dị thú hoàn toàn khống chế, nhưng vẫn còn một bộ phận lớn vẫn giữ được ý thức và lý trí của bản thân, hiện đang được điều trị trong Học viện Cửu Hoàn để tìm cách tách bỏ dị thú.
Mệnh lệnh này của Hải Túc chẳng khác nào vơ đũa cả nắm, dồn tất cả những tu sĩ bị hại đó vào đường chết, thậm chí còn làm chấn động cả Cửu Hoàn.
“Sư phụ…” Trác Thanh Nhượng đứng bên cạnh ông ta cảm thấy vô cùng bất ổn. Tuy hành động này có thể giúp Trầm Uyên Cốc một bước trở thành người đứng đầu Ngũ tông, nhưng thủ đoạn quá mức hà khắc, vật cực tất phản, e rằng sau đó nội bộ Cửu Hoàn sẽ bùng nổ chiến tranh. Hiện tại Thiên Liệt còn chưa yên, nếu nội bộ Cửu Hoàn lại xảy ra vấn đề, chắc chắn sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm “thù trong giặc ngoài”.
Hai trăm năm bình yên mà Bùi Kính Xuyên gìn giữ cho Cửu Hoàn, sắp sửa bị phá vỡ hoàn toàn.
Thế nhưng Hải Túc chỉ lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, không để Trác Thanh Nhượng nói hết câu đã phất tay đẩy lui hắn.
Trác Thanh Nhượng tự biết thân biết phận, hắn là trưởng tử nhà họ Trác, mẫu thân lại là Tây Lâm Thần Quân, Hải Túc vốn dĩ đã không hoàn toàn tin tưởng hắn, nay lại càng không thể nào nghe lọt tai lời hắn nói.
“Lão ta là muốn nhân cơ hội này thanh trừng dị kỉ, để Trầm Uyên Cốc một nhà độc đại!” Tiêu Tây Lâm thấy thế liền ghé sát tai Trọng Lê thì thầm: “Bây giờ phải làm sao đây?”
“Kệ lão diễn trò.” Trọng Lê lạnh lùng nói, “Chúng ta chỉ cần lo cho Phương Thốn Tâm. Một số lượng lớn dị thú như vậy, nhất định phải có một nơi ẩn náu, ngươi nói xem nha đầu đó có thể giấu đám dị thú này ở đâu?”
Tiêu Tây Lâm suy nghĩ một chút rồi thốt lên: “Thiên Hài Tư…”
Sau khi ánh sáng lưu chuyển của truyền tống pháp trận mờ dần, Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết đã xuất hiện bên trong Thiên Hài Tư. Phương Thốn Tâm vẫn còn chút yếu ớt, được Diệp Huyền Tuyết bế xuống từ trên lưng Thiên Kiếp, lướt nhanh vào trong động phủ của nàng.
Chưa kịp để Phương Thốn Tâm định thần, một viên đan dược đã được ấn vào giữa đôi môi nàng.
Đan dược vừa vào miệng đã tan chảy, tức khắc thấm nhuần ngũ tạng lục phủ cùng kinh mạch, ngay cả cơn đau nhói nơi nguyên thần cũng theo đó mà dịu đi đôi chút.
“Viên thuốc ba ngàn vạn linh thạch đấy!” Phương Thốn Tâm xuýt xoa đầy đau lòng.
Thứ mà Diệp Huyền Tuyết vừa đút cho nàng, chính là viên Thái Vi Hóa Linh Đan với cái giá trên trời mà nàng phải tốn bao nước bọt mới mua về được.
“Tiền thuốc này, chàng vẫn phải trả đủ cho ta!” Phương Thốn Tâm túm lấy tay áo Diệp Huyền Tuyết đòi nợ.
Nàng mặc kệ, thuốc tuy là do hắn đút cho nàng ăn, nhưng vốn dĩ là mua cho hắn, hắn vẫn phải trả tiền.
Diệp Huyền Tuyết bị nàng chọc cho tức cười, gương mặt dung nhan tuấn mỹ thoáng chút méo xệch. Hắn lấy từ không gian trữ vật ra tấm lệnh bài thân phận của mình, nhét vào lòng bàn tay nàng rồi nói: “Toàn bộ gia sản của ta, đều cho nàng tất!”
Đã chịu thôi đi chưa?
“Cái đó thì cũng không cần…” Nàng giả bộ khách sáo, nhưng tay lại rất thành thật mà nhét ngay lệnh bài của hắn vào túi càn khôn của mình.
Diệp Huyền Tuyết nghẹn lời, chỉ biết cười lạnh.
“Ta không có trở ngại gì lớn đâu.” Phương Thốn Tâm nói. Nàng đâu có yếu đuối như Diệp Huyền Tuyết nghĩ, hơn nữa cũng chưa đến mức thiêu rụi nguyên thần, chỉ là thi triển thuật này sẽ bị phản phệ, cho nàng chút thời gian điều tức là có thể dần dần hồi phục.
Thấy nàng tuy có vẻ mệt mỏi yếu ớt, nhưng vẻ mặt vẫn ổn định, sắc mặt cũng không có gì bất thường, Diệp Huyền Tuyết mới yên tâm, dặn dò: “Nàng vận công điều tức trước đi, ta sẽ hộ pháp cho nàng.”
Phương Thốn Tâm gật đầu, ngồi xếp bằng, nhắm mắt tự mình vận công. Diệp Huyền Tuyết đứng bên cạnh, dường như không kìm được lòng mình, đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc mai lòa xòa ra sau vành tai nàng, ngón tay lại lưu luyến v**t v* gò má nàng một lúc lâu mới sực tỉnh thu tay về.
Trong động phủ chỉ còn hai người bọn họ, không gian tĩnh mịch vô cùng.
Ước chừng qua hai canh giờ, Phương Thốn Tâm mới từ từ tỉnh lại, nhờ vận công điều tức cộng thêm dược lực của Thái Vi Hóa Linh Đan, sự phản phệ do Phần Thần Thuật gây ra đã được tiêu trừ gần hết.
Lão Đường đã truyền tin cho nàng, y làm theo lời nàng dặn, ngay từ ngày đầu tiên đã bắt đầu bí mật di dời dị thú ở Hoành Nhẫn Sơn sang Thiên Hài Tư, hiện tại toàn bộ đã được đưa đến bên ngoài Thiên Hài Tư an toàn. Hơn một năm trước nàng hạ lệnh mở rộng Thiên Hài Tư, hiện giờ nơi này rất thích hợp dùng làm chốn dung thân tạm thời cho đám dị thú đó.
Tiểu Ngũ cũng gửi tin đến, nghi thức tiếp nhiệm tông chủ Lôi Hi ban ngày đã kết thúc trong thất bại, liên minh Ngũ tông tan đàn xẻ nghé, ngay cả Tiên quân cũng chia thành mấy phe phái lớn, loạn tượng sắp sửa nổi lên. Nói ra cũng buồn cười, Trọng Lê lại nghĩ ra cách dùng con rối thay nàng tham dự đại điển, nào ngờ đụng đúng lúc chuyện Hoành Nhẫn Sơn bại lộ, Lôi Hi Tông lần này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội, quả thực nằm ngoài dự liệu của Phương Thốn Tâm.
Cũng chẳng biết rốt cuộc Trọng Lê toan tính điều gì mà cứ khăng khăng ép nàng phải làm tông chủ Lôi Hi Tông cho bằng được.
Tình hình bên ngoài ngày càng trở nên căng thẳng, thiên ti vạn lũ rối rắm phức tạp. Phương Thốn Tâm hiện giờ xem như đã hoàn toàn trở mặt với Ngũ tông, e là chẳng bao lâu nữa sẽ phải đối mặt với cuộc vây quét của bọn họ, cần phải sớm tính toán đối sách mới được.
Nghĩ vậy, nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Diệp Huyền Tuyết đang lẳng lặng ngồi ở phía dưới pháp tọa, hắn đang cúi đầu so sánh một tấm bản đồ trên tay với tấm “Càn Khôn Định Tinh Đồ”. Phương Thốn Tâm đứng dậy đi đến trước mặt hắn, hỏi: “Đang nghiên cứu cái gì thế?”
Diệp Huyền Tuyết không ngẩng đầu lên, chỉ tay vào tấm bản đồ: “Nàng xem.”
Phương Thốn Tâm rũ mắt nhìn xuống, thấy trong tay hắn là tấm bản đồ Cửu Hoàn, nhưng trên đó đã chi chít những vòng tròn đỏ được khoanh bằng bút mực đỏ, sau đó lại dùng các đường kẻ nối những điểm này lại với nhau, cuối cùng hình thành một mạng lưới khổng lồ.
“Càn Khôn Định Tinh Đồ?” Phương Thốn Tâm liếc mắt liền nhận ra, mạng lưới khổng lồ kia và tấm Càn Khôn Định Tinh Đồ hắn cầm trên tay kia có kết cấu gần như y hệt.
“Chẳng phải nàng từng nói với ta, đường đi của phù văn trên Càn Khôn Định Tinh Đồ có nét tương đồng với kết cấu của Linh võng sao? Cho nên ta đã vẽ lại sơ đồ bố trí Linh võng của Cửu Hoàn ra để so sánh.” Diệp Huyền Tuyết trả lời.
Quả nhiên đúng như nàng nói, hai thứ này gần như giống hệt nhau.
“Đây là sơ đồ bố trí Linh võng của Cửu Hoàn sao? Sao có vẻ không giống với những gì ta tưởng tượng lắm?” Phương Thốn Tâm lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
“Bởi vì đây là sơ đồ bố trí Linh võng ban đầu, chứ không phải bản đã được hậu thế mở rộng sau này, đây chính là chủ mạch của Linh võng Cửu Hoàn. Bản đồ gốc được Ngũ tông cất giữ tại mật địa, thời trẻ ta từng theo sư phụ nhìn thấy một lần, đến nay vẫn còn nhớ rõ.” Diệp Huyền Tuyết giải thích.
“Thời trẻ của chàng?” Phương Thốn Tâm nhướng mày, nhìn hắn với vẻ trêu chọc.
“Là thời trẻ của Diệp Huyền Tuyết.” Hắn đính chính lại.
“Thì cũng chẳng phải là chàng sao.” Phương Thốn Tâm nhếch môi, cố tình trêu chọc, nhưng rồi nhanh chóng quay lại vấn đề chính trước khi hắn kịp đáp lời: “Theo phát hiện của chàng, có người đã dùng cả Cửu Hoàn làm bùa chú, vẽ nên bức Càn Khôn Định Tinh Đồ này ngay trên đại địa Cửu Hoàn, chúng ta có thể dựa vào bức đồ này để tính toán ra vị trí mắt trận.”
Diệp Huyền Tuyết gật đầu: “Chính là như vậy.”
Hắn vừa nói vừa chỉ vào mấy điểm trên tấm dư đồ: “Nàng xem, đây là vị trí linh tuyền của Vô Lượng Hải, đây là Vạn Cổ Trường Sinh Trận của Huyền Cơ Các, cùng với Thái Vi và Trầm Uyên…” Hắn ngừng một chút, cuối cùng chỉ vào một điểm, “Thần Thụ Trường Yến của Lôi Hi.”
Năm vị trí linh nguyên này hoàn toàn trùng khớp với năm phù hình chủ yếu nằm gần Lôi Nhãn nhất trong Càn Khôn Định Tinh Đồ.
Ngón tay Diệp Huyền Tuyết nối năm vị trí linh nguyên lại thành một vòng tròn, cuối cùng gạch mạnh một đường, ấn định tại một điểm trên dư đồ: “Nơi này, chính là vị trí của Lôi Nhãn.”
Đôi mắt Phương Thốn Tâm chợt đanh lại: “Nơi này… chẳng phải là Nhật Quỹ Thành sao?”
Thế nhưng Diệp Huyền Tuyết lại chậm rãi lắc đầu: “Không chỉ có vậy. Nàng có điều không biết, vị trí của Nhật Quỹ Thành chính là di chỉ cũ của Lôi Hi Tông, cũng là nơi năm xưa dị thú xé rách bầu trời lần đầu tiên xâm chiếm Cửu Hoàn. Cho nên ngay phía trên đỉnh đầu nó, chính là chiến trường Thiên Liệt! Chỉ là hiện nay đã bị lá chắn phòng ngự của Cửu Hoàn che khuất, nên không thể nhìn thấy mà thôi.”
Trong lòng Phương Thốn Tâm chợt kinh hãi, nàng vạn lần không ngờ rằng, chiến trường Thiên Liệt lại ở gần mình đến thế.
Nàng hít sâu một hơi, chợt nhớ tới một chuyện: “Chàng nói đây là sơ đồ bố trí ban đầu của Linh võng? Nếu ta nhớ không lầm, sơ đồ này là do…”
Cái tên kia chưa kịp thốt ra khỏi miệng, nàng đã thấy Diệp Huyền Tuyết gật đầu với ánh mắt nặng trĩu.
Phỏng đoán này khiến lòng cả hai đều chùng xuống. Phương Thốn Tâm im lặng một lát rồi cân nhắc nói: “Theo suy đoán này, vị trí mắt trận của tinh đồ nếu không phải ở trên trời thì là ở dưới đất. Ta nhớ khi mới đến Vọng Hạc từng tham quan nơi cất giữ bảo vật của Thiên Diễn Các thuộc Dục Tú Quán, bên trong có trưng bày một pháp bảo cổ xưa hình dạng như tấm bản đồ, được coi là bảo vật trấn sơn của Thiên Liệt, tên của nó là Thốn Tâm. Chàng có biết nó nằm ở chỗ nào của Thiên Liệt không?”
Được nàng nhắc nhở, Diệp Huyền Tuyết cũng nhớ ra Ngũ tông quả thực có bảo vật này, nhưng lục lọi khắp ký ức, hắn vẫn lắc đầu: “Đúng là có bảo vật này, nhưng ta chưa từng nhìn thấy, cũng không biết nó nằm ở nơi nào tại Thiên Liệt.”
Nói đến đây, giọng hắn chợt trầm xuống: “Nhưng mà ta cũng nhớ ra rồi, tấm bản đồ đó… giống hệt với tấm dư đồ Cửu Hoàn mà ta và nàng đang có, không sai biệt một li!”
Phương Thốn Tâm nhìn thẳng vào mắt hắn, dùng một loại giọng điệu quỷ dị xen lẫn sự kích động, chậm rãi nói: “Chàng nói xem, liệu có khả năng nào, chúng ta vốn dĩ chẳng phải là người của Cổ Tiên Giới, cũng chẳng phải cái gọi là tiên dân của tiểu giới, mà chúng ta xưa nay vẫn luôn… được người ta nuôi nhốt trong cái thế giới ‘Phương Thốn’ đó?”
Đây là một phỏng đoán khiến người ta lạnh toát cả tay chân.
Sau khi nàng dứt lời, hai người bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu không nói nên lời.
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Story
Chương 165: Biến cố tại đại điện
10.0/10 từ 29 lượt.
