Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Chương 156: Triền miên
Tay Diệp Huyền Tuyết buông lỏng, mặc cho Long Hồn Tiên rơi xuống mặt đất.
Việc triệu hồi long hồn đã vắt kiệt chút chân nguyên cuối cùng trong cơ thể, ngay cả chút sức lực để nắm chặt roi dài hắn cũng chẳng còn.
Cơ thể nặng tựa núi non, ngũ tạng lục phủ đảo lộn dữ dội, xương cốt cùng cơ bắp dường như đã vụn vỡ, ngay cả nguyên thần cũng bắt đầu nhói đau. Dư vị ấy tựa hồ như cỗ thân xác vốn chẳng thuộc về bất kỳ ai này sắp sửa tan biến, trả lại cho luân hồi.
Trước mắt hắn tối sầm, bóng người xung quanh đều trở nên nhòe nhoẹt, bên tai tràn ngập tiếng huyên náo của cuộc đấu pháp. Tàn dư Hắc Giáp Vệ sau khi mất đi sự chỉ huy của Bùi Kính Xuyên thì rơi vào hỗn loạn, bắt đầu tấn công tu sĩ một cách vô tổ chức, cũng may Lâm Tụng rất nhanh đã thu hồi Hắc Ma Phong Sa vào vật chứa, đệ tử ngoại môn Huyền Cơ Các cũng kịp thời đưa tới một lô Tinh tủy, giúp các tu sĩ trên đỉnh núi bổ sung linh khí, tiếp tục chém giết với Hắc Giáp Vệ.
Cơ thể băng giá cảm nhận được một chút ấm áp, hắn biết trước khi ngã xuống đất mình đã được Phương Thốn Tâm đỡ lấy. Hắn muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu đến mức không thể nhúc nhích, thậm chí ngay cả sức để mở ra cũng không có.
Hắn hiểu rõ trong lòng, tình trạng dị thường của cơ thể và nguyên thần lúc này không đơn thuần chỉ vì trọng thương trước đó.
Cỗ thân thể con rồi này tồn tại dựa vào pháp thuật của Bùi Kính Xuyên và sức mạnh của Hung Nhưỡng, nay Bùi Kính Xuyên đã chết, pháp thuật sẽ dần mất đi hiệu lực, thân thể sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Phương Thốn Tâm không ngừng truyền linh khí vào cơ thể Diệp Huyền Tuyết, nhưng tất cả linh khí đều như đá chìm đáy biển, không gợn lên chút sóng nước nào. Nàng nhíu chặt đôi mày, nhìn chiến thế xung quanh, quả quyết triệu hồi Thiên Kiếp.
“Ở đây giao cho mọi người.”
Nàng cất cao giọng nói một câu, rồi ôm Diệp Huyền Tuyết bay lên lưng Thiên Kiếp, để hắn ngồi phía sau mình, lại dùng Long Hồn Tiên buộc chặt người vào eo mình. Chẳng đợi tu sĩ Ngũ tông phản hồi, nàng đã bỏ lại mọi người, mang theo Diệp Huyền Tuyết bay khỏi cô phong.
Chuyện còn lại, cứ để Ngũ tông tự mình giải quyết hậu quả đi.
*
Rừng trúc ở Thái Thương Lâm vẫn thanh u tĩnh mịch như xưa, từng chùm tia sáng tựa như được nhuộm lên sắc biếc nhàn nhạt, như lớp lụa mỏng mơ màng giăng mắc giữa rừng.
Những âm thanh hỗn loạn bên ngoài không thể truyền đến nơi này, trận đấu pháp kinh thiên động địa cũng bị ngăn cách ở ngoài. Diệp Huyền Tuyết có được khoảnh khắc yên bình, chìm vào giấc ngủ sâu trong bóng tối.
Hắn đã quá mệt mỏi rồi.
Cũng chẳng biết đã hôn mê bao lâu, khi cảm nhận được hơi thở của thế giới bên ngoài lần nữa, hắn cảm thấy như mình vừa chết đi một lần.
Thần hồn hoàn toàn mất đi tri giác, ngay cả bóng tối cũng không tồn tại, tất cả yêu hận khổ đau đều quay về con số không, hắn dường như đã hoàn toàn biến mất.
Cơn đau từ x*c th*t vẫn chưa hoàn toàn tan biến, cảm giác chua xót trong xương cốt và cơn đau cơ bắp âm ỉ đều nhắc nhở hắn rằng hắn vẫn chưa chết. Qua mí mắt, hắn có thể cảm nhận được ánh sáng nhàn nhạt. Bốn bề rất yên tĩnh, chỉ có vài tiếng động xào xạc nhỏ vụn. Hắn mở đôi mi mắt vẫn còn nặng trĩu, nhìn lên bầu trời.
Vẫn là rừng trúc quen thuộc và những đốm nắng lung linh.
Hắn đã trở về Thái Thương Lâm, đang nằm trên pháp tòa của mình. Trên người được thay một bộ y phục rộng rãi khô ráo, sự dính nhớp bẩn thỉu đã được lau sạch sẽ, mái tóc dài rối bời cũng được gội sạch chải mượt, dùng dây buộc tóc màu hồng tím buộc lỏng, buông rủ bên gối. Khóe mắt hắn có thể nhìn thấy rõ một chiếc nơ bướm được thắt vô cùng xinh đẹp.
Khỏi phải nói, đây chắc chắn là tác phẩm của Phương Thốn Tâm.
Hắn cố gắng chậm rãi chống tay ngồi dậy, vết thương bị xích sắt xuyên qua tuy đã được băng bó thỏa đáng, nhưng vẫn theo động tác của hắn mà dâng cơn đau thấu tim. Sau khi ngồi vững, hắn nhắm mắt lại, hít sâu vài hơi để xoa dịu nỗi đau đớn truyền đến từ cơ thể.
“Tỉnh rồi à?” Một giọng nói hơi khàn vang lên.
Hắn nhìn theo hướng âm thanh phát ra, đôi mắt chợt nheo lại, ánh nhìn thoáng qua một khoảnh khắc mờ mịt ngây ngô.
Phương Thốn Tâm ngồi quay lưng lại ở mép pháp tòa, đang cởi bỏ ngoại bào, chẳng hề để ý mà để lộ tấm lưng trần chỉ còn lớp vải quấn ngực. Ánh sáng mờ ảo cùng bóng nắng loang lổ rơi trên người nàng, phác họa nên những đường cong động lòng người khiến kẻ khác phải si mê, nếu như không có vết thương da tróc thịt bong kia.
Vết thương máu thịt be bét, nhìn thôi cũng thấy đau đớn.
Trước khi bôi thuốc cho mình, Phương Thốn Tâm đã chữa thương và lau người cho Diệp Huyền Tuyết cả đêm, đợi đến khi hắn an ổn rồi mới bắt tay vào xử lý vết thương của bản thân, chỉ có điều vết thương này kéo dài từ vai ra sau lưng, nàng bôi thuốc rất vụng về, chỗ dày chỗ mỏng không đều.
Đang lúc nàng khó nhọc vòng tay ra sau mò mẫm bôi thuốc, bỗng nhiên hộp sứ đựng thuốc trong tay bị người ta lấy mất.
Diệp Huyền Tuyết lấy từ trong hộp ra một khối thuốc mỡ màu biếc dày cộp, vén mấy lọn tóc tán loạn của nàng gọn sang bên trái, sau đó mới tỉ mỉ thoa thuốc lên vết thương sau lưng nàng. Vết thương đang nóng rát như lửa đốt chợt thấm vào một luồng mát lạnh, nàng buông thõng hai tay, hưởng thụ sự dịu dàng của hắn.
Hắn vẫn chăm chú bôi thuốc, sau khi thoa xong vết thương ghê người trên vai lưng kia vẫn chưa dừng tay, mà tiếp tục bôi lên tất cả những vết thương lớn nhỏ khác trên lưng nàng mà hắn nhìn thấy.
Đầu ngón tay lạnh lẽo cùng thuốc mỡ mát rượi lướt trên lưng nàng, cảm giác tê dại tựa như có chiếc lông vũ gảy nhẹ qua dây đàn trong tim.
Bất chợt, ngón tay hắn lướt qua sườn eo nàng, nàng thấy nhột thì rụt người lại, động tác của Diệp Huyền Tuyết cũng dừng lại, đây đã là vết thương cuối cùng mà hắn có thể nhìn thấy rồi.
Hắn đặt hộp thuốc xuống, ánh mắt dừng trên chiếc cổ thon dài của nàng, mạch máu xanh nhạt ẩn dưới làn da trắng nõn, hình ảnh máu tươi phun trào sau khi bị lưỡi băng cứa qua hiện lên trong đầu hắn. Hắn khẽ nhắm mắt, nói: “Nàng không nên cứu ta.”
Nàng không nên cứu hắn ra khỏi lôi kiếp, thậm chí không nên mạo hiểm quay lại Huyền Cơ Các.
Phương Thốn Tâm nhớ tới bộ dạng của hắn khi bước lên Diệt Kiếp Đài, cơn giận trong lòng vẫn chưa tan hết, nghe vậy chỉ cười nhạo: “Toàn thân từ trên xuống dưới, chỉ còn mỗi cái miệng là cứng thôi hả?”
Đáp lại nàng là lồng ngực bất ngờ áp sát và cánh tay vòng qua ôm lấy eo nàng của Diệp Huyền Tuyết.
Bàn tay lạnh băng ấn lên làn da ấm áp của nàng, khiến nàng hít hà một hơi.
Từ sau khi nguyên thần thức tỉnh, Diệp Huyền Tuyết không còn chủ động lại gần nàng nữa, hôm nay thế này không biết là trúng phải ma chướng gì. Phương Thốn Tâm dứt khoát thả lỏng cơ thể dựa vào lòng hắn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Một tay hắn ôm eo nàng, tay kia v**t v* cần cổ, đầu từ từ cúi xuống bên tai nàng, tóc mai chạm vào nhau đầy thân mật, giọng nói khàn khàn chưa tan hết vang lên như một khúc ca dao xa xăm: “Phương Thốn Tâm, để ta chết dưới lôi kiếp, đối với ta mới là giải thoát. Ta sống đồng nghĩa với việc sẽ có ngày phải đao kiếm tương hướng với nàng, giữa ta và nàng trước sau gì cũng cần một sự kết thúc.”
Thêm chút lực nữa thôi là cổ họng nàng sẽ bị hắn bẻ gãy, nhưng nàng không hề phản kháng, thậm chí còn thuận theo mà hơi ngửa cằm lên, gáy nhẹ nhàng tựa vào vai hắn, dường như tin chắc hắn sẽ không ra tay. Ánh mắt liếc nhìn hắn chứa đựng phong tình diễm lệ mà người ngoài khó lòng thấy được.
Nét quyến rũ pha chút khiêu khích, nàng giống như một con hồ ly đắc ý, nắm chặt lấy trái tim hắn, muốn làm gì thì làm.
Tay Diệp Huyền Tuyết siết chặt rồi lại chặt, cuối cùng vẫn không thể nhẫn tâm xuống tay. Hắn hận sự yếu đuối bất lực của mình trước mặt nàng giờ khắc này, hận mình đã định sẵn bị nàng nắm thóp.
Như để trút giận, hắn cúi đầu cắn lên cổ nàng, dùng lực đạo hơi dã man mà g*m c*n, như muốn kết thúc tất cả chuyện này, nhưng rốt cuộc đều hóa thành lửa tình thiêu đốt lòng người.
“Kết thúc?” Phương Thốn Tâm đưa tay v**t v* gò má hắn, nhắm mắt lại, “Ta và chàng đã từng kết thúc một lần ở Thanh Hư rồi, nhưng kết quả thì sao?”
Bọn họ sống lại một cách khó hiểu, đến thế giới xa lạ này, mỗi người có một bắt đầu mới. Sự khởi đầu mới này giống như hai thẻ xăm sinh tử, nàng may mắn rút được thẻ sinh, còn hắn rút trúng thẻ tử, ngay từ khi bắt đầu đã định sẵn là đường chết.
Nàng càng lúc càng cảm nhận rõ ràng, từ khi bọn họ quen biết, kết giao đến khi trở mặt thành thù rồi lại sống lại, tất cả mọi chuyện đều không phải do bản thân mong muốn.
Bọn họ quen biết là do kế hoạch của sư phụ hắn Mục Hàn Sơn, bọn họ trở mặt là vì phụ thân nàng Phương Thiên Di và sự diệt vong của Thiên Di Môn, còn sự hồi sinh của bọn họ lại càng khó lường hơn.
Có một đôi mắt dường như đang rình rập bọn họ trong bóng tối, đẩy bọn họ vào tuyệt cảnh không đường quay đầu.
Bọn họ không những không thể kết thúc, mà ngược lại còn dây dưa sâu đậm hơn.
“Giữa ta và chàng đương nhiên sẽ có kết thúc, nhưng tuyệt đối không phải bây giờ.” Nàng nghiêng đầu, đối mắt với hắn, “Yên tâm đi, sẽ không dây dưa mãi không dứt đâu. Dù có đao kiếm tương hướng, cùng lắm là tái hiện lại trận chiến Thanh Hư năm xưa thôi.”
Phương Thốn Tâm không biết Diệp Huyền Tuyết có hiểu ý ngoài lời của nàng hay không, nàng cũng không muốn lãng phí tinh lực giải thích quá nhiều.
“Bất kể nàng muốn làm gì, thì cũng phải nhanh lên một chút.” Diệp Huyền Tuyết không hỏi nhiều, chỉ nâng gò má nàng, hôn lên đôi môi nàng.
Cỗ thân xác này đã không trụ được bao lâu nữa.
Thân thể tiêu vong, nguyên thần cũng chẳng thể tồn tại độc lập, hắn rốt cuộc cũng sẽ tan biến giữa đất trời xa lạ này.
Những lời nỉ non vụn vặt của Phương Thốn Tâm đều bị bờ môi lạnh lẽo của hắn nuốt trọn vào trong.
Nàng xoay người, nghiêng mình dựa vào lòng hắn, hai tay vòng qua cổ hắn, chủ động khiêu khích đầu lưỡi hắn đang xâm nhập vào giữa đôi môi mình. Lực đạo trên tay hắn ngày càng mạnh, như muốn khảm sâu nàng vào trong xương máu. Dây lụa buộc tóc chẳng biết tuột ra từ bao giờ, mái tóc đen dài xõa tung khiến dung nhan xinh đẹp của hắn càng thêm mê người. Tình tố cuộn trào trong đáy mắt không sao kìm nén nổi nữa, tựa như dung nham phun trào, tràn đầy tính xâm lược.
Khi tất cả yêu và hận đều hóa thành ngòi nổ của d*c v*ng, sự kìm nén nhẫn nại bấy lâu nay theo lý trí sụp đổ tan tành, luân hãm thành một cơn điên cuồng xuất phát từ bản năng. Chẳng ai còn muốn nhớ về quá khứ, chỉ còn lại niềm hoan du * l**n t*nh m* trước mắt.
Nụ hôn của hắn chẳng khác nào cuồng phong bão vũ, chẳng theo chương pháp nào nhưng lại khiến nàng trầm luân.
Y bào rộng thùng thình trượt xuống bên hông, cơ thể lạnh băng của hắn khiến nàng run rẩy. Nàng bất ngờ lật người đẩy ngã hắn xuống pháp tòa, chấm dứt nụ hôn vẫn còn chưa thỏa, từ trên cao nhìn xuống ấn tay lên lồng ngực hắn, cảm nhận nhịp lồng ngực phập phồng, nghe hơi thở ngày càng nặng nề của hắn, rồi bất chợt phóng thích nguyên thần của chính mình.
Diệp Huyền Tuyết vẫn chưa kịp hồi thần từ cơn kh*** c*m cực độ, d*c v*ng chưa thể rút đi, hắn mê ly nhìn Phương Thốn Tâm, dường như đang chờ đợi sự thương xót của nàng. Thế nhưng thứ hắn đợi được, lại là một màn dây dưa điên cuồng hơn nữa.
Nguyên thần của nàng không kịp đề phòng xông thẳng vào trong thức hải của hắn.
Bóng nắng loang lổ của Thái Thương Lâm biến mất, bốn phía hóa thành biển tinh hà mênh mông vô tận. Nam tu sĩ tóc dài xõa vai đi chân trần trên biển sao, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, thâm sâu hơn.
Ngoại trừ mái tóc dài đen nhánh như thác đổ là giống nhau, hắn và Diệp Huyền Tuyết không có lấy một điểm tương đồng.
Diệp Huyền Tuyết sở hữu vẻ đẹp độc nhất vô nhị trên thế gian, nghi nam nghi nữ; còn hắn lại có vẻ tuấn lãng hiếm có khó tìm, lấy trăng sao làm mắt, lấy núi sông làm cốt cách, bớt đi một phần tinh tế mềm mại, lại thêm một phần cứng cỏi cương nghị.
Sương hoa tuyết ý, thu sắc bình phân.
Đó là nguyên thần hóa tướng của Bùi Quân Nhạc, người nam nhân trong ký ức của Phương Thốn Tâm.
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Story
Chương 156: Triền miên
10.0/10 từ 29 lượt.
