Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 155: Huyền Cơ Biến (4)


“Thịt nát xương tan, chẳng phụ ý nàng.”


Câu trả lời dành cho Phương Thốn Tâm là một lời nói bình thản không chút gợn sóng của Diệp Huyền Tuyết.


Thế nhưng tám chữ nghe chừng nhẹ bẫng ấy lại tựa như mũi dao khắc sâu vào mặt băng cứng rắn. Nếu trái tim Phương Thốn Tâm là băng giá, thì câu nói này chính là ấn ký thuộc về Bùi Quân Nhạc được khắc lên băng, vĩnh viễn không thể mài mòn. Trong vô vàn ngày tháng bị hận thù giày vò, lòng nàng sắt đá chẳng thấy chút ôn nhu, đã sớm xóa bỏ mọi chuyện cũ, chỉ duy nhất câu nói này được giấu kín nơi góc tối không bao giờ thấy ánh mặt trời.


Đó là chút tình ái cuối cùng còn sót lại trong lòng nàng.


Với nàng là thế, với Diệp Huyền Tuyết, cũng là như vậy.


Quen biết hơn ba trăm năm, gian nan hiểm cảnh hai người cùng trải qua nhiều không đếm xuể, Phương Thốn Tâm đã không còn nhớ rõ khi hắn nói câu này, bọn họ đang đối mặt với tuyệt cảnh sinh tử thế nào, có lẽ cũng chẳng khá hơn tình cảnh hiện tại là bao.


“Dẫu thân ta thịt nát xương tan, cũng chẳng phụ ý nguyện của nàng.”


Trong cục diện không chết không thôi năm xưa, hắn dùng mạng mình cùng nàng đánh cược một ván, bất luận nàng đưa ra ý tưởng hoang đường đến đâu, hắn đều dốc toàn lực giúp nàng toại nguyện.


Khi đó hắn chỉ là một thiếu niên tu sĩ lầm đường lạc vào ma môn, khi nói câu này khóe mắt đuôi mày không giấu ý cười, trong mắt là biển sao mênh mông, ý khí bay cao chẳng sợ sinh tử, cùng nàng rong ruổi đất trời khoái ý biết bao!


Nhưng hôm nay, hắn dùng chất giọng khàn đặc lặp lại lời thề cũ, ánh sáng đáy mắt đã tắt lịm, giữa ấn đường nhuốm đầy phong sương tang thương, chỉ là câu hứa hẹn này, dù cho đến tận bây giờ hắn vẫn nguyện ý thực hiện.


Góc tối không ánh sáng bỗng nhiên được thắp lên, ký ức thiêu đốt đá băng cứng rắn, đổi lấy một vết rạn nứt.


Ánh mắt Phương Thốn Tâm lập tức trầm xuống, quay phắt đầu đi không nhìn Diệp Huyền Tuyết nữa, dùng sát khí tràn trề che giấu cảm xúc cuộn trào trong khoảnh khắc này.


Gió múa như rồng, thổi tà áo nàng bay phần phật, các đệ tử đều bị luồng gió khổng lồ chấn lui, chỉ còn lại những cường giả như Tịch Thừa Thương, Tiêu Tây Lâm vẫn đứng quanh Diệp Huyền Tuyết, lòng đầy kinh nghi nhìn hai người.


Có nên tin Phương Thốn Tâm hay không?


Tuy không biết cái gọi là “mượn linh khí” của Phương Thốn Tâm rốt cuộc mượn thế nào, nhưng bọn họ cũng đoán được đôi chút.


Tuy nhiên, bắt quyết thi triển pháp thuật trực tiếp đã sớm trở thành hào quang quá khứ trong các bài giảng tiên sử. Bọn họ sinh tồn trong thế giới linh khí thiếu thốn này, dù cảnh giới cao cường như Tịch Thừa Thương, từ nhỏ đến lớn chịu sự giáo dục đều là dựa vào pháp bảo, gần như không tiếp xúc với các loại pháp quyết, dẫu có biết chút pháp thuật thì đa phần cũng rất thô thiển, trong quan đầu sinh tử này chẳng dùng được vào việc gì.


Trực tiếp thi triển pháp thuật đấu pháp với Hắc Giáp Vệ của Bùi Kính Xuyên, chuyện này quả thực quá mức khó tin, nhưng hôm nay những chuyện khiến bọn họ kinh ngạc đã xảy ra liên tiếp, thêm một chuyện này cũng chẳng nhiều nhặn gì. Lại nhìn dáng vẻ Phương Thốn Tâm thi triển Ngự Phong Quyết bay lơ lửng giữa không trung, xem ra không phải nói ngoa.


Huống hồ tình thế trước mắt, bọn họ cũng chẳng còn cách nào khác, cho dù dựa vào thực lực của bọn họ có thể thoát khỏi miệng dị thú, nhưng nhiều đệ tử tiên môn trên cô phong như vậy biết làm sao đây? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn bọn họ trở thành thức ăn trong miệng dị thú?


Tông chủ bốn tông ngày thường tuy có hiềm khích, nhưng vào lúc quan trọng này lại nhất trí lạ thường, buộc phải bảo vệ đệ tử an toàn trước đã.


Tịch Thừa Thương đưa ra quyết định nhanh nhất, phóng thích toàn bộ linh khí tích trữ trong tinh tủy và linh hạch pháp bảo trên người.



Là chủ một tông đồng thời là ngươi mạnh nhất Cửu Hoàn, linh khí nàng tích trữ đương nhiên không phải tu sĩ bình thường có thể sánh bằng, trong giây lát, linh khí nồng đậm lại tinh thuần lan tỏa, khiến người ta tinh thần tỉnh táo, toàn thân thư thái. Tiêu Tây Lâm theo sát phía sau, giải phóng linh khí của mình, theo động tác của họ, Hải Túc và Tư Khấu Tĩnh Viễn vốn còn chút do dự cũng không chần chừ nữa.


Người đứng đầu các tông đều đã cho mượn linh khí, đệ tử đương nhiên phải làm theo, hơn ngàn tu sĩ trên đỉnh núi nhao nhao phóng thích linh khí.


Trong chốc lát, linh khí hóa thành màn sương trắng mịt mù bao bọc lấy ngọn cô phong này, cỏ cây trên núi không gió mà lay, ngưng tụ thành giọt sương biếc. Dưới ánh thiên quang, một dải cầu vồng từ từ bắc ngang, thế mà lại là giấc mộng tiên cảnh cực khó tái hiện ở Cửu Hoàn.


Diệp Huyền Tuyết hít sâu một hơi, như đang đứng giữa linh sơn ngày cũ, tắm mình trong linh khí cảm nhận tinh hoa đất trời, đau đớn trên người dường như cũng giảm bớt rất nhiều.


Mọi người đã lùi ra xa, chừa đủ không gian cho hắn.


Hắn nhắm mắt, khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt b*n r* tia sáng sắc bén, tử khí bị quét sạch sành sanh, dường như đã thay da đổi thịt biến thành một người khác.


“Người bạn cũ, đã lâu không gặp.”


Một câu cảm thán từ tận đáy lòng, theo nguyên thần truyền vào thân roi dài.


Long Hồn Tiên bừng lên ánh sáng, vảy rồng trương ra hết cỡ, tựa như một con giao long bạc múa lượn bên người hắn.


Phương Thốn Tâm đã ngự gió bay lên cao, Lôi Cốt Kiếm đang rơi rớt bên cạnh bay trở lại tay nàng, thân kiếm phát ra tia sáng tím u ám, còn đậm đặc hơn lúc trước. Linh khí mịt mù dưới chân điên cuồng ùa vào cơ thể nàng, tay trái nàng bắt quyết, dẫn linh hóa tiên, ngưng tụ ra ba quả cầu ánh sáng vàng rực rỡ bên người.


Linh khí cuộn trào bốn phía mang theo hơi thở bất an, Bùi Kính Xuyên khẽ nheo mắt, không cho bọn họ thời gian suy nghĩ nữa, trầm kích hạ lệnh.


Toàn bộ Hắc Giáp Vệ bị dị thú ký sinh phát động đợt vây công mới. Hắc Giáp Vệ tuy chỉ hơn một trăm năm mươi tên, nhưng đã chẳng còn ra hình người, mạch máu đen kịt bò khắp toàn thân, ngũ quan vặn vẹo đến mức không nhận ra dung mạo, thân xác phình to như người khổng lồ, nanh vuốt sắc nhọn tẩm đầy nọc độc. Máu tươi cuồng bạo phun ra giữa những thớ cơ bắp nứt toác, sau lưng mọc ra những xúc tu, ánh sáng trào ra như sóng biển, xương cốt đâm xuyên qua da thịt mọc ra ngoài cơ thể hóa thành đao thương, từ phần bụng bị xé rách bay ra vô số côn trùng…


Huyền Cơ Các dường như biến thành Thiên Liệt giữa nhân gian, chiến trường từ ngoài thiên ngoại đã dời về nơi này.


Đối mặt với Hắc Giáp Vệ đang áp sát, các tu sĩ mặt cắt không còn giọt máu, ánh mắt kinh hoàng, trong lòng hoảng sợ tột độ, chỉ lo sẽ trở thành thức ăn trong miệng dị thú.


Cuồng phong thình lình nổi lên dữ dội, hóa thành vòng gió bảo vệ Diệt Kiếp Đài ở chính giữa, kình phong to lớn tựa như bức tường gió ngăn cản bước chân Hắc Giáp Vệ. Phương Thốn Tâm khẽ quát một tiếng, Lôi Cốt Kiếm tích tụ sức mạnh đã lâu phát ra tiếng kiếm ngâm du dương, ánh sáng tím u trầm từ mũi kiếm phóng thẳng lên trời. Chân trời mây gió lại cuộn trào, tiếng sấm ẩn hiện, đáp lại lời triệu gọi của thanh trường kiếm Lôi Cốt đang rung động không ngừng trong tay Phương Thốn Tâm, tử quang như du long bay vào trong mây, tản ra thành vô số tia điện tím.


Xẹt!


Tiếng rít chói tai vang lên, điện tím dày đặc như mưa trút, men theo một vòng quanh Diệt Kiếp Đài giáng xuống, tạo thành một vòng sấm sét uy lực vô song.


Mùi khét lẹt tức khắc lan tỏa, những tên Hắc Giáp Vệ muốn vượt qua vòng sấm đều bị điện tím thiêu thành tro bụi ngay dưới chân vòng lôi điện.


Cửu Tiêu Huyền Lôi dệt thành Xí Điện Sát Trận, lấy công làm thủ, bảo vệ tất cả mọi người ở ngay chính giữa sát trận.


Trước khi Xí Điện kết trận, Phương Thốn Tâm đã hóa thành sao băng bay ra khỏi vòng vây Hắc Giáp quân, không chút do dự cầm kiếm tấn công về phía Bùi Kính Xuyên. Trên mũi kiếm tử quang cuộn trào, theo đòn tấn công của nàng hóa thành lôi thế điện mang bao trùm lấy Bùi Kính Xuyên.


Bùi Kính Xuyên nhíu chặt đôi mày, vẻ mặt trầm xuống, chỉ kịp đưa tiên kích chắn ngang trước người, cơ bắp sau lưng nổi lên cuồn cuộn, bốn đôi cánh xé toạc cơ thể bung ra, đưa ông ta bay vút lên trời cao, khiến đòn này của Phương Thốn Tâm đánh vào khoảng không.



Sau một một tiếng nổ ầm vang đất trời, lại thêm một ngọn núi nữa của Huyền Cơ Các bị Phương Thốn Tâm chém nứt.


Bụi mù tứ phía.


Đám tu sĩ phía xa nhìn mà tim đập chân run, trên người Bùi Kính Xuyên thế mà cũng có dị thú ký sinh?


Phương Thốn Tâm lại chẳng hề bất ngờ, bóng dáng nàng lóe lên giữa không trung, không tiếp tục truy kích Bùi Kính Xuyên, hai quả cầu ánh sáng vàng bên người đã một trái một phải bay về phía hai người Thiệu Hàm Sơn và Cơ Linh Di, còn bản thân nàng cũng như quỷ mị áp sát bên cạnh Cơ Linh Di.


Bùi Kính Xuyên đột ngột biến sắc, đòn tấn công của Phương Thốn Tâm chỉ là hư chiêu, mục tiêu thực sự của nàng là vật trong tay Cơ Linh Di.


Quả cầu vàng rực tựa như lửa trời, trong giây lát bay đến trước mặt Thiệu Hàm Sơn và Cơ Linh Di, thế mà lại hóa thành vô số mũi tên vàng nhỏ bao phủ lấy hai người.


Phương Thốn Tâm song tu Kim – Lôi, hôm nay mới hiển lộ uy lực của Kim linh.


Mặt Thiệu Hàm Sơn xám như tro tàn, vốn tưởng rằng ván cờ này đi đến nước hiện tại đã là tất thắng, ai ngờ lại nhảy ra một Phương Thốn Tâm. Hắn không thể thi triển pháp bảo chống đỡ, chỉ có thể trơ mắt nhìn tên vàng bay tới, trong lòng tuyệt vọng. Khoảnh khắc này, Bùi Kính Xuyên lựa chọn bảo vệ vật trong tay Cơ Linh Di mà từ bỏ hắn, hắn ngay cả lùi lại cũng không kịp, bị tên vàng bắn thành cái sàng.


Ầm!


Kim quang bùng lên, Thiệu Hàm Sơn khí tuyệt bỏ mình, cả người bị tên vàng hất bay đi, đập mạnh vào vách núi gần đó, thân núi ầm ầm vỡ vụn.


Bên kia, tiễn trận công kích Cơ Linh Di bị tiên kích do Bùi Kính Xuyên ném tới chặn lại, va chạm giữa không trung tạo ra ánh vàng chói mắt. Lôi Cốt Kiếm trong tay Phương Thốn Tâm hóa thành bóng kiếm vô song, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta hoàn toàn không nhìn rõ, mắt thấy sắp gọt đứt đôi cổ tay của Cơ Linh Di, thì trong tích tắc điện quang hỏa thạch, một vật chắn ngang đỡ lấy kiếm của Phương Thốn Tâm.


Cơ Linh Di bị người kéo ra, kiếm của Phương Thốn Tâm chém trúng cánh tay bằng xương bằng thịt của Bùi Kính Xuyên, chặt đứt cánh tay trái của ông ta.


Bùi Kính Xuyên không đưa Cơ Linh Di ra sau lưng nữa, mà kéo cả người bà ta vào trước ngực mình. Y phục trước ngực ông ta rách toạc, thịt da nhũn nhão cuộn trào, Cơ Linh Di chưa kịp nói câu gì đã bị ấn thẳng vào trong mảng thịt mềm đó, hòa làm một thể với cơ thể ông ta.


Ngay chỗ vết thương cánh tay bị đứt của ông ta trào ra dịch nhầy màu hồng phấn, lại mọc ra một cánh tay mới. Nhân lúc Phương Thốn Tâm chưa kịp phản ứng, trên cánh tay mới lại mọc ra vô số xúc tu quét về phía nàng.


Đỉnh xúc tu toàn là gai nhọn, Phương Thốn Tâm sơ suất, trong lúc lui về tránh né lại bị gai nhọn rạch qua tay trái.


Máu tươi lập tức trào ra.


Nàng lui lại mười mấy bước, nhưng xúc tu trên người Bùi Kính Xuyên lại bay về phía nàng, đôi cánh khổng lồ sau lưng ông ta cũng quạt ra cuồng phong, quấy nhiễu thân hình nàng. Hắc Giáp Quân phía sau không vượt qua được vòng sấm, cũng nhao nhao quay sang tấn công về phía nàng.


Trong thời gian ngắn, nàng lâm vào cảnh trước sau thọ địch.


“Ta xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!” Bùi Kính Xuyên lạnh lùng nói.


Cho dù không cần pháp bảo cũng thi triển được pháp thuật thì đã sao? Linh khí ở nơi này đủ cho nàng chống đỡ bao lâu?


Kéo dài đến khi linh khí cạn kiệt, chẳng phải vẫn là con đường chết?



Phương Thốn Tâm cắn chặt răng, đẩy lui xúc tu và Hắc Giáp Vệ đang vây tới, trong lòng cảm thấy kỳ quái.


Nàng không hề cảm nhận được hơi thở dị thú trên người Bùi Kính Xuyên, lại nhìn vẻ mặt ông ta như thường, tâm trí chưa loạn, lẽ ra chưa bị dị thú ký sinh mới đúng, nhưng tại sao…


“Phương Thốn Tâm! Thân thể của ông ta đã bị cải tạo, chắc chắn có thành phần của dị thú Khu Năm, Mi Thú, Thiết Dực, không phải là ký sinh!”


Tiếng của Diệp Huyền Tuyết truyền ra từ trung tâm Diệt Kiếp Đài, có chút cấp thiết.


Phương Thốn Tâm quay người chém xuống một kiếm tạo ra mấy đạo lôi quang, đánh lui mấy tên Hắc Giáp Vệ đang vây sau lưng, nghe vậy nhìn về phía Bùi Kính Xuyên.


Hèn gì, cơ thể ông ta có thể tái sinh, còn có thể dung hợp Cơ Linh Di vào trong nhục thân, nếu không phải dị thú ký sinh, vậy thì nguyên thần của nàng cũng mất tác dụng với ông ta.


Ông ta nói không sai, trực tiếp thi pháp tiêu hao linh khí quá lớn, nàng không trụ được quá lâu.


Nghĩ đến đây, nàng không suy nghĩ nhiều nữa, phóng quả cầu vàng cuối cùng bên người về phía trước. Quả cầu vàng hóa thành một trận mũi tên, hào quang rực rỡ, Bùi Kính Xuyên lại không tránh không né, mặc cho những mũi tên vàng này xuyên qua cơ thể rồi biến mất, ông ta thì múa may xúc tu đầy trời đâm về phía nàng.


Phương Thốn Tâm chém xuống một kiếm, gọt đứt những xúc tu này, thế nhưng ngay khắc sau, xúc tu lại mọc ra lần nữa, bay về phía nàng.


Nàng bị vây khốn giữa biển xúc tu đen kịt rợp trời, mệt mỏi ứng phó với đám xúc tu cuồn cuộn không dứt, khó lòng tới gần bản thể Bùi Kính Xuyên. Linh khí bốn phía tiêu hao cực nhanh, vòng sấm trên Diệt Kiếp Đài cũng đã lung lay sắp đổ.


Nàng nheo mắt, cắn nát đầu lưỡi, xuất ra sức mạnh nguyên thần. Trên Lôi Cốt Kiếm dâng lên ngọn lửa vàng, theo một đường kiếm quét ngang của nàng, xúc tu bốn phương tám hướng đều hóa thành tro bụi, nàng cũng nhân cơ hội này áp sát Bùi Kính Xuyên.


Tuy nhiên, Bùi Kính Xuyên đột nhiên nhảy vọt lên cao, cái miệng toác đến tận mang tai há rộng, từ trong miệng bay ra vô số con trùng vàng quái dị.


Chiêu này tới quá bất ngờ không kịp đề phòng, Phương Thốn Tâm muốn lui lại cũng đã muộn, cả người bị bầy trùng bao vây. Bên kia xúc tu lại tràn tới lần nữa, mắt thấy bóng dáng nàng biến mất giữa không trung, lòng mọi người đều chùng xuống.


Bỗng một tiếng rồng ngâm vang vọng khắp núi rừng.


Thần uy hạo nhiên mang theo hơi thở trang nghiêm túc mục, từ trên Diệt Kiếp Đài cuồn cuộn trào ra.


Một con cự long màu bạc bay ra từ bên cạnh Diệp Huyền Tuyết.


Long hồn đã xuất, mang theo nguyên thần lực của Diệp Huyền Tuyết hóa thành thực thể, lao thẳng đến chỗ Phương Thốn Tâm. Cơn lốc hình thành trong nháy mắt cuốn tan toàn bộ bầy trùng vàng cùng đám xúc tu đang quấn quýt.


“Xin lỗi, ta đến muộn!” Giọng nói của Diệp Huyền Tuyết vang lên từ trong miệng rồng.


Dù sao cũng đã quá lâu không dùng Long Hồn Tiên, long hồn trong roi ngủ say không tỉnh, hắn lại mang trọng thương, phải mất chút thời gian mới đánh thức được nó.


“Không muộn, đến đúng lúc lắm!”


Phương Thốn Tâm bay lên lưng rồng, Lôi Cốt Kiếm trong tay đã không còn thấy hình dáng thanh kiếm, chỉ còn lại một luồng sấm sét được nàng nâng trong lòng bàn tay.



Long hồn không nói nữa, cơ thể bừng lên ánh sương lạnh, hơi nước bốn phía ngưng kết, hóa thành vô số mũi băng nhọn. Phương Thốn Tâm áp người sát trên lưng rồng, gió thổi mái tóc dài của nàng bay ngược ra sau, để lộ vầng trán trơn bóng cùng đôi mắt hưng phấn ngập tràn sát ý.


Toàn bộ linh khí trên cô phong đã được hai người hấp thu trọn vẹn, không còn sót lại chút nào, thắng bại định đoạt trong đòn đánh này.


“Lên!” Nàng quát khẽ.


Tiếng rồng gầm xé gió, một người một rồng hóa thành hai luồng sáng tím xanh quấn quýt lấy nhau, lao thẳng về phía Bùi Kính Xuyên.


Bùi Kính Xuyên đã cảm nhận được luồng sức mạnh đáng sợ truyền tới từ trong không khí, tựa như đất trời núi biển đang đảo lộn. Ông ta cũng sớm đã dốc toàn lực, tức thì hét lớn một tiếng.


Thao Hoàng nghiêng tổ đổ ra, đôi cánh khổng lồ quạt nên cuồng phong, xúc tu đầy gai nhọn cuộn trào như biển, tất cả cùng công kích về phía hai người.


Đám người trên Diệt Kiếp Đài đã quên hết hiểm nguy rình rập xung quanh, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào trận ác đấu hủy thiên diệt địa giữa không trung xa xa.


Hai luồng sáng tím xanh tựa như hai con tiên long quấn quýt xoay vần, đi tới đâu, Thao Hoàng bị đóng băng, xúc tu bị chém đứt, xẻ tan cuồng phong, thế như chẻ tre bay đến bên cạnh Bùi Kính Xuyên, rồi xuyên thẳng vào trong cơ thể ông ta.


Máu thịt màu hồng phấn điên cuồng nhúc nhích, năng lực thuộc về dị thú Khu Năm một mặt ra sức tu bổ bản thể, một mặt lại muốn nuốt chửng hai người hòng phong ấn Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết ngay trong cơ thể mình.


Bùi Kính Xuyên ngỡ rằng mình đã thắng.


Nhưng ngay khoảnh khắc sau, cơn đau kịch liệt truyền đến từ thể xác khiến ông ta biến sắc.


Ánh sáng tím sẫm thoát ra từ bên trong cơ thể, sấm sét hoành hành ngang dọc trong cái xác đã bị máu dị thú cải tạo, thiêu rụi xương máu ông ta thành tro bụi. Long hồn xuyên thấu thần hồn, đóng băng mọi dị biến trong cơ thể, sức khôi phục của thân xác không theo kịp tốc độ hủy diệt, ông ta tựa như cây nến khổng lồ đang tan chảy, dần dần hóa thành tro tàn.


Cơ Linh Di bọc trong lớp dịch nhầy rơi ra từ cơ thể ông ta, ngã xuống đất, đã tắt thở từ lâu.


Vật chứa hình cầu dùng để phong ấn Hắc Ma Phong Sa lăn ra xa, bị một tia sáng tím hất lên, đưa tới tận tay Lâm Tụng.


Bùi Kính Xuyên cảm nhận hai luồng sức mạnh đang tàn phá bừa bãi trong cơ thể mình, vẻ mặt vốn luôn trầm ổn nghiêm túc nay đã vặn vẹo biến dạng. Tiếng gầm thét điên cuồng dần biến thành nỗi sợ hãi tột độ, ông ta trơ mắt nhìn cơ thể mình từng tấc từng tấc tiêu tan, hóa thành tro bụi.


Trong những giây phút cuối cùng của sinh mệnh, nỗi đau đớn vô tận bao trùm toàn thân, trở thành cảm giác duy nhất khi ông đi đến hồi kết.


Cho đến khi hôi phi yên diệt.


Bùi Kính Xuyên – một đời cường giả từng tung hoành sa trường, bảo vệ Cửu Hoàn hơn ba trăm năm, mang theo dã tâm cùng tâm nguyện chưa thành, hoàn toàn biến mất trên đỉnh cô phong.


Một cơn gió thoảng qua, long hồn tan biến.


Phương Thốn Tâm từ giữa không trung từ từ đáp xuống, ở chính giữa Diệt Kiếp Đài, Diệp Huyền Tuyết cũng theo đó mà kiệt sức ngã gục.


Từ xa nhìn lại, nàng hóa thành tia sáng lao vút đi, bay về bên hắn, quỳ một gối xuống đất, ôm chặt hắn vào lòng.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 155: Huyền Cơ Biến (4)
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...