Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 147: Xuất quan


Bên trong động phủ âm u với ba tầng cửa đá đóng chặt ngập tràn ánh tím nhạt, không khí luẩn quẩn những luồng khí tức xao động bất an, tựa hồ có thứ gì đó vô hình đã lấp đầy cả không gian, chực chờ bùng nổ bất cứ lúc nào.


Nữ tu ngồi xếp bằng trên pháp tọa chợt cau mày, mí mắt khẽ động như muốn mở ra, nhưng rốt cuộc lại quy về tĩnh lặng, chỉ có khóe môi rỉ ra một vệt máu.


Một luồng sức mạnh khổng lồ bất ngờ ập vào động phủ, từ bốn phương tám hướng rót thẳng vào cơ thể nàng.


Làn da trắng ngần ửng lên sắc hồng, kinh mạch phồng lên cuồn cuộn như sông lớn chảy xiết không ngừng, ánh tím từ trong cơ thể nàng tỏa ra ngày càng rực rỡ.


Lôi linh xao động bất an khiến Hỏa Uyên Thú đang nằm ngủ dưới chân pháp tọa bừng tỉnh.


Đôi mắt ngái ngủ dần trở nên cảnh giác, cơ thể trong veo như thạch màu cam của Điểm Tâm đột ngột phình to, trên lưng mọc ra những sợi lông dài rực lửa. Nó trông như một chú chó lớn màu cam đang xù lông, chằm chằm nhìn Phương Thốn Tâm trên pháp tọa.


Sức mạnh có được từ Hỏa Uyên cự thú đã được nàng chuyển hóa hoàn toàn thành linh khí, cuồn cuộn đổ vào đan điền.


Kỳ bế quan đằng đẵng đã đến giai đoạn quan trọng nhất.


Hình ảnh cuối cùng trên Miểu Vân Phong là áo trắng nhuốm máu, Diệp Huyền Tuyết bị xích sắt xuyên qua xương tỳ bà, tu vi e rằng đã bị phế bỏ. Cảm xúc đảo lộn khiến tâm thần nàng rối loạn, linh khí bạo loạn xung kích, kinh mạch đau nhói, rơi vào nguy cơ tẩu hỏa nhập ma, may thay Đồng Tâm Khế không truyền lại cảm ứng mãnh liệt, tính mạng hắn hẳn là vẫn an toàn.


Còn sống, nghĩa là còn đường xoay chuyển.


Nàng nhanh chóng đè nén mọi tạp niệm, một lần nữa tập trung vào việc bế quan trước mắt. Bên ngoài ra sao, nàng đã không còn tâm trí để phân tâm nữa.


Dưới sự hỗ trợ của Thiên Tâm Quyết, linh khí đang bạo loạn dần trở lại bình ổn, chậm rãi luân chuyển vào đan điền, rồi từ đan điền tản vào nguyên thần. Quá trình này diễn ra vô cùng chậm chạp, nhưng càng như vậy càng không được nôn nóng, nàng buộc phải tĩnh tâm để hoàn thành giai đoạn cuối cùng của đợt bế quan này.


Nguyên thần dần hồi phục, Nguyên Anh hiện ra trong thức hải, nhưng vẫn luôn thiếu một chút hỏa hầu.


Thời gian từng chút trôi qua, cũng không biết đã bao lâu, cánh cửa đá thứ hai của động phủ bị người bên ngoài mở ra.


Số Tinh tủy trị giá một trăm năm mươi ngàn vạn linh thạch đã được chia đợt chuyển đến, đang được đám người rối vận chuyển vào gian ngoài động phủ của nàng, chất đống như núi nhỏ lấp đầy sảnh lớn. Tinh tủy xanh biếc trong suốt tựa như đồng cỏ bị lửa lớn thiêu rụi, dần đạm khô héo hóa thành đá vụn. Linh khí bị rút đi hóa thành từng luồng ánh sáng chui qua cánh cửa đá cuối cùng, bao trùm lấy Phương Thốn Tâm như cơn mưa từ trời giáng xuống.


Trong giây lát, anh thể chí thuần bay ra từ nguyên thần của nàng, xoay tròn trên đỉnh đầu, hai luồng ánh sáng tím vàng rực rỡ bùng lên.


Lần bế quan này, kết quả vượt xa dự tính của nàng.



Nguyên Anh hoàn toàn thức tỉnh, không những vết thương cũ lành hẳn mà tu vi của nàng thậm chí còn có bước đột phá nhỏ.


Nguyên Anh đạt tới viên mãn, cách Hóa Thần chỉ còn một bước.


Đôi mắt nhắm nghiền từ từ mở ra, trong đáy mắt sáng tựa sao trời tích tụ sấm sét và liệt hỏa uy nghiêm.


*


Hôm nay là ngày Địa Uyên Phong Bạo hoành hành tại Thiên Hài Tư. Khu phế tích bị bao phủ bởi một màn ánh sáng chói lòa, chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Trong khi đó, cuộc chiến tranh giành Nhật Miện Lệnh của Thiên Hài Tư đã bước vào cao trào, các lôi đài chật kín người, tiếng hò reo vang lên mọi lúc mọi nơi gần như muốn lật tung mái vòm nhà thi đấu.


Từ khi lối đi thẳng đến khu vực truyền tống được xây xong, Thiên Hài Tư đã an toàn hơn rất nhiều. Các tu sĩ cũng có thể yên tâm ở lại bên trong, không cần lúc nào cũng nơm nớp lo sợ nguy hiểm do Địa Uyên Phong Bạo gây ra.


Thế nhưng, ngay khi tất cả tu sĩ đang trốn trong Thiên Hài Tư tiếp tục mơ màng trong cơn say túy lúy, toàn bộ Thiên Hài Tư bỗng nhiên rung chuyển không tiếng động. Ánh sáng trắng chói lòa bên ngoài đài đấu cũng theo đó mà chớp nháy, khu phế tích đang tĩnh lặng như chết bỗng cuộn lên bão cát dữ dội, đập mạnh vào vách tường bên ngoài của đài ấu mới xây, phát ra những tiếng nổ ầm ầm.


Ở nơi sâu thẳm dưới lòng đất không thấy ánh mặt trời này, bầu trời vốn mịt mù bụi bặm bỗng nhiên được quét sạch mây mù, hiện ra màu đen thâm sâu vốn có. Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng chói lòa đường chân trời, nó trông như một viên đá quý màu đen vô biên vô tận.


Dần dần, ngày càng nhiều tu sĩ phát hiện ra dị tượng bên ngoài, sự ồn ào náo nhiệt trong đài đấu lắng xuống, tất cả đều thấp thỏm lo âu nhìn ra ngoài.


Không ai muốn nếm trải uy lực của Địa Uyên Phong Bạo thêm một lần nào nữa.


Song còn chưa đợi họ đoán ra nguyên nhân, đã thấy một luồng sấm sét hai màu tím vàng từ trên trời giáng xuống, nện thẳng vào màn ánh sáng chói lòa kia.


Trong giây lát, hào quang bùng lên chói lòa khiến mắt ai nấy đều đau nhói.


Trời đất theo đó mà rung chuyển.


Ngay sau đó, từng luồng dị lôi hai màu trút xuống như mưa rào, hình thành một vòng tròn sấm sét bao quanh Thiên Hài Tư, âm thầm chống lại ánh sáng của Địa Uyên Phong Bạo.


Ánh sáng chói lọi thế mà lại không địch nổi trận sấm sét này, cấp tốc rút lui về phía Địa Uyên.


Tất cả tu sĩ đều trố mắt nhìn. Từ trước đến nay chưa từng có pháp bảo nào đẩy lùi được Địa Uyên Phong Bạo, chẳng lẽ Thiên Hài Tư lại luyện chế ra pháp bảo mới?


Thế nhưng, các trưởng lão và tu sĩ của Thiên Hài Tư cũng đang kinh ngạc nhìn dị tượng bên ngoài, hoàn toàn không hay biết gì về thần lôi đột ngột giáng xuống này. Thậm chí trước đó, bọn họ còn đang chìm trong không khí ảm đạm.


Lời đồn về Thiên Hài Hư chủ đã truyền vào trong, thân phận Hư chủ không còn là bí mật. Tiểu sư muội của Lôi Hi tông, Phương Thốn Tâm “Cuồng Quyền” của Mặc Thạch Thành chính là Hư chủ của họ. Tuy nhiên, đi kèm với tin tức này lại là tin Hư chủ đã bỏ mình tại Miểu Vân Phong của Huyền Cơ Các.



Nếu không nhờ Phó Hư chủ Trác Thanh Phóng kịp thời trở về ổn định quân tâm, e rằng Thiên Hài Tư đã rơi vào cảnh hoảng loạn như rắn mất đầu.


“Ngũ ca, bên ngoài có chuyện gì vậy…” Cuồng Quyền Đạo Nhân đi theo Trác Thanh Phóng đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Hài Tư, nhìn ra bên ngoài rồi cẩn trọng hỏi.


Cách xưng hô của bọn họ với Tiểu Ngũ cũng đã chuyển từ “lão đại” ban đầu thành “Ngũ ca”.


“Đây giống như thiên địa dị tượng khi có người đột phá cảnh giới tu vi.” Tiểu Ngũ bình thản nói.


Tuy tuổi hắn còn trẻ, nhưng khi ở trong tộc cũng từng nghe lão sư giảng về lịch sử tu tiên. Trong đó có những đoạn tiên sử đã không còn có thể kiểm chứng, nhưng nghe qua luôn khiến người ta hưng phấn và ấn tượng sâu sắc.


Thiên địa dị tượng chính là một trong số đó.


Chỉ là ở Cửu Hoàn ngày nay, thiên địa dị tượng khi đột phá cảnh giới đã sớm trở thành truyền thuyết cổ xưa trong sử sách, không còn tồn tại nữa.


Người thường còn chưa từng nghe nói đến, huống chi là tận mắt chứng kiến, ví dụ như Cuồng Quyền Đạo Nhân.


Nhưng dù thế nào, Tiểu Ngũ vẫn cố chấp liên kết tất cả những điều này với truyền thuyết từng nghe thuở nhỏ. Số Tinh tủy trị giá một trăm năm mươi ngàn vạn linh thạch đã được chuyển hết vào động phủ của Phương Thốn Tâm dưới sự đốc thúc của hắn, hẳn là nàng sắp xuất quan. Dù sao nàng cũng luôn làm người ta bất ngờ, hắn đã thấy nhiều không trách nữa rồi.


“Đừng có kinh ngạc như thế, đi trấn an bọn họ một chút đi.” Tiểu Ngũ điềm nhiên nói.


Sau khi đuổi Cuồng Quyền Đạo Nhân đi, hắn quay về động phủ của mình, cẩn thận nâng niu một chiếc túi trữ vật, lao nhanh về phía động phủ của Hư chủ.


Rõ ràng biết nàng chưa chết, nhưng có lẽ cảnh tượng trên Miểu Vân Phong quá mức thảm khốc, khiến hắn đến tận bây giờ vẫn còn sợ hãi, cứ như vừa trải qua một cơn ác mộng.


Cửa đá nặng nề mở ra, tiên uy cuồn cuộn tràn ra ngoài. Phương Thốn Tâm từ mật thất chậm rãi bước ra, giữa trán ẩn chứa uy thế sấm sét, đáy mắt trào dâng ánh sáng u tối, sắc bén như dao, toàn thân toát lên khí thế bức người.


Ngay cả người quen biết nàng đã lâu như Tiểu Ngũ cũng phải dừng bước ngay khi nhìn thấy nàng. Từ đằng xa, hắn vừa hưng phấn ngưỡng mộ khó kìm nén, vừa nghi ngờ quan sát nàng, cảnh giới của nàng dường như không giống với tưởng tượng của hắn.


“Đã lâu không gặp, nhớ ta không?” Phương Thốn Tâm vừa mở miệng, giọng điệu vẫn là vẻ trêu tức lơ đễnh như ngày nào.


Tiểu Ngũ hoàn hồn, gương mặt tuấn tú tức khắc khôi phục vẻ cao ngạo vốn có, hắn bước hai bước đến bên cạnh nàng, đưa trả món đồ trên tay.


Đó là túi trữ vật tùy thân của con rối phân thân, bên trong chứa Lôi Cốt Kiếm, Long Hồn Tiên, Thiên Kiếp cùng tất cả pháp bảo quan trọng của nàng. Nếu không tìm lại được thì nàng sẽ phải đau đầu một trận ra trò. May mà Tiểu Ngũ lanh lợi, sau khi con rối nổ tung, nhân lúc Miểu Vân Phong đại loạn đã lén lấy lại chiếc túi mà nàng đánh rơi, sau đó cấp tốc quay về Thiên Hài Tư chủ trì đại cục.


Ngay cả số Tinh tủy kia cũng là sau khi con rối chết, nàng truyền âm cho hắn, nhờ hắn thay mặt đòi từ chỗ Trác Thanh Nhượng.



Hắn giúp nàng quá nhiều, một tiếng “đa tạ” không đủ để diễn tả, nhưng cũng chỉ có tiếng cảm ơn này mới có thể hồi đáp lại tình bạn không cầu báo đáp của hắn.


“Rốt cuộc ngươi đang ở cảnh giới nào?” Tiểu Ngũ khoanh tay trước ngực hỏi.


Câu hỏi này đối với tu sĩ khác là sự dò xét mạo phạm, nhưng với bọn họ, đó lại là biểu hiện của sự tin tưởng không chút giấu giếm.


Phương Thốn Tâm cẩn thận đeo túi trữ vật lên thắt lưng rồi mới đáp: “Nguyên Anh đại viên mãn.”


“………..” Tiểu Ngũ lại kinh ngạc đến ngẩn người như bị sét đánh.


Đệ nhất tiên nhân được cả Cửu Hoàn công nhận Tịch Thừa Thương của Vô Lượng Hải  cảnh giới cũng chỉ mới là Nguyên Anh hậu kỳ, được xem là người có hy vọng đánh vào Hóa Thần nhất, ấy vậy mà Phương Thốn Tâm vừa mở miệng đã là Nguyên Anh đại viên mãn.


Hắn đột nhiên được tiếp xúc với đỉnh cao cảnh giới của Cửu Hoàn, điều này thực sự khiến hắn có chút… luống cuống không biết làm sao.


Tim Tiểu Ngũ đập thình thịch liên hồi, đối với người nhà họ Trác vốn cực kỳ tôn sùng kẻ mạnh mà nói, chẳng có gì khiến người ta hưng phấn hơn chuyện này.


“Nói cho ta nghe tình hình hiện tại đi.” Phương Thốn Tâm bước đến ngồi xuống chiếc giường la hán giữa sảnh, hỏi.


Tiểu Ngũ ngồi xuống vị trí bên tay trái nàng, bình ổn tâm trạng rồi mới sắp xếp ngôn từ trả lời: “Loạn, rất loạn.”


Từ ngày Phương Thốn Tâm “chết” ở Miểu Vân Phong đến nay đã tròn hai mươi ngày. Năm tông môn vốn như một thể nay đã phân liệt, nghi kỵ lẫn nhau, chèn ép lẫn nhau, sớm đã đánh mất sự hòa thuận đoàn kết trước kia. Hoặc giả, trải qua vạn năm đằng đẵng, cái gọi là “sướng khổ cùng nhau” giữa Ngũ tông vốn là một lớp vỏ giả tạo mong manh, chỉ cần chút sóng gió là đủ để chọc thủng, phơi bày những cuộc tranh đấu quyền lực giữa các tông môn.


Không cần phân biệt Tiên Ma, không cần phân biệt Chính Tà, chém giết tranh đấu vẫn cứ diễn ra.


Ngũ tông hiện giờ đã chia năm xẻ bảy. Huyền Cơ Các vì sự tồn tại của Cơ Linh Di mà rơi vào tâm bão ngờ vực. Tuy nhiên, do Hung Nhưỡng trên người Diệp Huyền Tuyết xuất thế, Vô Lượng Hải cũng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, trở thành đối tượng bị Ngũ tông nghi ngờ, đặc biệt là Tịch Thừa Thương của Vô Lượng Hải lại càng bị tình nghi là kẻ đầu sỏ nuôi dưỡng dị thú.


“Dù sao năm xưa chính Tịch Thừa Thương đã bế Diệp Huyền Tuyết về từ chiến trường Thiên Liệt, Hung Nhưỡng ký sinh trong cơ thể Diệp Huyền Tuyết, nàng ta chắc chắn có liên can không thể chối bỏ. Thêm vào đó, Băng Cung mà Cơ Linh Di dùng để nuôi dị thú lại sử dụng Vạn Niên Băng Tinh của Vô Lượng Hải, càng trở thành bằng chứng thép cho sự cấu kết giữa Tịch Thừa Thương và Cơ Linh Di.” Tiểu Ngũ chậm rãi nói.


Vì sự nghi ngờ này mà hiện tại Huyền Cơ Các và Vô Lượng Hải như nước với lửa, mỗi bên một phách. Thái Vi Sơn vẫn giữ thái độ trung lập như mọi khi, tuy nghiêng về phía Huyền Cơ Các nhưng cũng không dám tùy tiện chọn phe. Trầm Uyên Cốc thì liên tục châm ngòi thổi gió, muốn khơi mào cuộc chiến giữa Huyền Cơ Các và Vô Lượng Hải để ngồi mát ăn bát vàng. Còn Lôi Hi Tông… vì quan hệ với ngươi mà trở nên cường thế khác thường, loáng thoáng có xu hướng lấn lướt cả hai tông Thái Vi và Trầm Uyên.


Ngoài ra, mối quan hệ giữa các tông môn vô cùng chằng chịt, dù tông môn không tỏ thái độ thì các cường giả trong tông cũng có suy tính riêng, khiến vũng nước đục này càng thêm vẩn đục. Kéo theo đó là sự ảnh hưởng đến khắp các thành châu ở Cửu Hoàn. Dù là thế gia hay thế lực các thành châu đều vì thế mà rơi vào hỗn loạn. Cái gọi là “rút dây động rừng”, đây có lẽ là cuộc khủng hoảng biến động nhất của Cửu Hoàn trong suốt mấy ngàn năm qua.


“Không phải Tịch Thừa Thương.” Phương Thốn Tâm phất tay, lập tức phủ nhận thân phận hung thủ, gương mặt nàng lộ vẻ chán chường, tình hình Ngũ tông không cần nghe ngóng nàng cũng đoán được, cái nàng muốn nghe không phải chuyện này. “Còn hắn thì sao?”


Tiểu Ngũ lộ vẻ nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: “Ngươi muốn hỏi Diệp sư huynh?”



Phương Thốn Tâm khẽ gật đầu, chờ đợi câu trả lời của hắn.


Tiểu Ngũ lại im lặng.


Một lúc lâu sau, hắn mới dùng giọng điệu trầm thấp đầy tiếc nuối nói: “Bị giam cầm trong Cấm Trì của Huyền Cơ Các, tu vi đã bị phế bỏ.”


Niềm kiêu hãnh một thời của Ngũ tông, thiên chi kiêu tử được bao quanh bởi vô số hào quang, người mà mọi tu sĩ đều ao ước trở thành… dù là ngoại hình, tu vi hay cách đối nhân xử thế đều không thể bới móc ra chút lỗi lầm nào. Người từng vì Cửu Hoàn, vì Ngũ tông, vì tiên quân mà vào sinh ra tử, tru diệt vô số dị thú, bảo vệ Cửu Hoàn hết lần này đến lần khác, nay lại bị chính người thân ruột thịt là Bùi Kính Xuyên dùng Phá Hồn Liên xuyên qua xương tỳ bà, khóa chặt trong Cấm Trì.


Họ sợ hãi tột độ trước Hung Nhưỡng, mà hoàn toàn quên mất Diệp Huyền Tuyết với tư cách là Đại sư huynh của Ngũ tông đã từng làm gì cho họ.


Trước mắt Phương Thốn Tâm như hiện lên dáng vẻ hắn ngồi trong thảo đường tận tình truyền dạy pháp môn tu hành Thiên Hải hạm cho mọi người, hay bóng dáng hắn tận tụy chỉ điểm sư đệ sư muội Ngũ tông tu luyện giữa ngàn non vạn núi… Đó chỉ là những khoảnh khắc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống thường ngày của hắn, nhưng lại khiến Phương Thốn Tâm có vài khoảnh khắc coi hắn là sư huynh thực sự của mình.


Không phải Bùi Quân Nhạc, mà là Diệp Huyền Tuyết.


Nàng tin rằng, đối với đệ tử Ngũ tông, Diệp Huyền Tuyết cũng nên là một sự tồn tại như thế.


“Ngươi muốn làm gì?” Sau khi nói xong câu đó, Tiểu Ngũ nhạy bén nhận ra sát khí trào dâng trên người Phương Thốn Tâm.


Nàng không hề che giấu luồng hơi thở sắc bén, mạnh mẽ, khiến người ta rùng mình này.


“Ta có rất nhiều việc muốn làm, nhưng hiện tại…” Phương Thốn Tâm muốn nói lại thôi.


Việc cần làm quá nhiều, tất cả đều đang xếp hàng, nàng đang suy tính xem nên làm việc nào trước.


“Chẳng lẽ ngươi muốn cứu Diệp sư huynh?” Tiểu Ngũ trừng lớn mắt, kinh ngạc trước suy đoán của chính mình.


“Sao thế? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy thực lực của ta không đủ?” Phương Thốn Tâm cười hỏi ngược lại.


Tiểu Ngũ lập tức im bặt.


Nếu là trước kia, hắn sẽ nghĩ nàng đang nói mộng, nhưng hiện tại…


Nguyên Anh đại viên mãn kỳ, nàng sở hữu thực lực ngạo nghễ nhìn xuống toàn bộ Cửu Hoàn.


Phương Thốn Tâm không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chỉ đứng dậy rời khỏi động phủ.


Huyền Cơ Các chắc chắn nàng phải đi, nhưng trước khi đi, nàng phải đến phòng lưu trữ án quyển của Thiên Hài Tư một chuyến, tìm câu trả lời cho nỗi nghi hoặc bấy lâu trong lòng.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 147: Xuất quan
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...