Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Chương 123: Dỗ dành
Trước khi danh sách đề cử Thiên Hải Hạm được công bố, Phương Thốn Tâm còn đang bận rộn dỗ dành Tiểu Ngũ trên đỉnh Vạn Kiếm.
Ngày thứ hai sau bữa tiệc linh đình của đệ tử Ngũ tông chính là kỳ thử luyện tiên môn. Thử luyện của đệ tử nội môn và ngoại môn được tách riêng, đệ tử ngoại môn từ sáng sớm đã tập trung trên đỉnh Vạn Kiếm để chờ đợi vòng thử luyện bắt đầu.
Tiểu Ngũ vốn dĩ luôn như hình với bóng với nàng, sau khi từ Trọng Hư Phong trở về động phủ Dao Quang đã nổi một trận lôi đình. Hắn không chỉ ném trả lại lệnh bài Phó Hư chủ Thiên Hài Tư, mà còn hùng hổ tuyên bố từ nay về sau sẽ chẳng thèm quản chuyện của Thiên Hài Tư nữa, để mặc nàng với bốn người Cuồng Quyền tự đối phó.
Đánh rắn phải đánh vào tấc thứ bảy, và lần này Tiểu Ngũ đã đánh trúng ngay điểm yếu của Phương Thốn Tâm.
Nói lời ngon tiếng ngọt suốt cả một đêm cũng không cứu vãn được trái tim tổn thương của Tiểu Ngũ, Phương Thốn Tâm đành phải tiếp tục nỗ lực trên đỉnh Vạn Kiếm này.
Tiểu Ngũ đang ôm một bụng tức tối mà chẳng biết xả vào đâu. Ban đầu, thấy nàng một thân một mình đối mặt với đám quản sự tâm cơ phức tạp ở Thiên Hài Tư, đại cục khó chống đỡ, bên cạnh lại chẳng có lấy một trợ thủ tin cậy, hắn mới thuận nước đẩy thuyền mà chấp nhận những lời thuyết phục đầy “ma mãnh” của nàng. Đó hoàn toàn là vì nể trọng tình nghĩa giữa đôi bên, chứ đâu phải thật sự ham hố chút lợi lộc cỏn con kia.
Hai người cũng coi như đã từng vào sinh ra tử, lại dìu dắt nhau gây dựng giang sơn ở Thiên Hài Tư, hắn thật không ngờ mình ở Thiên Hài Tư mỗi ngày làm lụng vất vả, lo đến bạc đầu, còn nàng ở bên ngoài lại mải mê yêu đương với người ta.
Một Diệp Huyền Tuyết thôi chưa đủ, giờ còn thêm cả Trác Thanh Nhượng, có khi đến cả Tạ Tu Ly cũng có phần nữa không chừng!
Tối qua hắn đứng ngoài quan sát, nhìn vẻ mặt của Tạ Tu Ly, chỉ e là lòng dạ tên đó cũng chẳng trong sáng gì cho cam!
Là bằng hữu, vậy mà hắn lại bị nàng giấu giếm từ đầu đến cuối, rốt cuộc Phương Thốn Tâm đã nảy sinh tình cảm với Diệp Huyền Tuyết từ khi nào, nàng không hề để lộ ra một chút manh mối nào cả. Chẳng biết nàng còn bao nhiêu chuyện đang giấu hắn nữa đây!
Hắn vốn coi mình là chí cốt, hiện giờ thì cực kỳ phẫn nộ. Không dỗ nổi nữa rồi!
“Ta và Diệp Huyền Tuyết… người khác không rõ nhưng ngươi nhất định phải rõ chứ. Lúc đó hắn hóa thân thành Giang Tịnh, cùng chúng ta tiêu diệt Hỏa Uyên Thú, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?” Phương Thốn Tâm đại khái đoán được hắn đang giận vì chuyện gì, người khác giận nàng có thể mặc kệ, nhưng Tiểu Ngũ giận thì nàng không thể không dỗ.
Nếu hắn mà buông xuôi không làm nữa, nàng sẽ gặp rắc rối to.
Tiểu Ngũ đang ngồi trên mỏm đá dựng đứng khẽ cau mày, tuy đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước ra vẻ ngó lơ nàng nhưng đôi tai thì đã sớm dựng đứng lên rồi.
Hèn gì lúc đó hắn đã thấy ánh mắt giữa Phương Thốn Tâm và Giang Tịnh có gì đó không đúng.
“Chuyện này, ta chỉ nói với mỗi ngươi thôi đấy.” Phương Thốn Tâm nói với vẻ mặt vô cùng chân thành, địa vị của Tiểu Ngũ là độc nhất vô nhị, không ai có thể lay chuyển được.
“Thế còn bây giờ, ngươi và Diệp Huyền Tuyết…” Tiểu Ngũ rốt cuộc cũng quay đầu lại nhìn nàng.
“Quan hệ sư huynh sư muội.” Phương Thốn Tâm vừa nói vừa đem lệnh bài Phó Hư chủ nhét lại vào tay hắn.
“Hai người đã hôn nhau rồi!” Tiểu Ngũ tin nàng thì mới là lạ.
“Kể cả có hôn rồi thì ta với hắn vẫn chỉ là quan hệ sư huynh muội thôi.” Phương Thốn Tâm không một chút do dự đáp.
“Thế à?” Tiểu Ngũ đột ngột bay lên từ mỏm đá, lơ lửng giữa không trung, cười đầy ẩn ý xấu xa: “Vậy câu này, ngươi đi mà nói với hắn.”
Dứt lời, hắn lao về phía đám đông đang tụ tập trên đỉnh núi.
Một luồng khí lạnh lẽo ập tới, Phương Thốn Tâm đột ngột quay người lại, phát hiện Diệp Huyền Tuyết đã xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào.
Tà áo trắng phần phật trong gió núi, vạt áo tung bay tựa như tuyết mỏng, gương mặt trắng sứ của hắn càng thêm phần thanh khiết giữa sắc xanh của núi rừng, gương mặt kia của Diệp Huyền Tuyết, lúc nào nhìn vào cũng khiến người ta thấy vô cùng mãn nhãn.
Nhưng rõ ràng, trong mắt hắn đang đè nén một cơn giận, điều này khiến cảm giác xa cách trên người hắn vơi đi vài phần.
“Tại sao lại đồng ý với Trác Thanh Nhượng?” Diệp Huyền Tuyết hỏi.
Vừa nghĩ đến cảnh lúc nãy khi hắn nộp tên cộng sự của mình cho Lâm Tụng để tham gia Thiên Hải Hạm, Lâm Tụng đã dùng cái giọng điệu khoa trương với gương mặt đầy vẻ kinh ngạc mà bảo hắn rằng đã chậm một bước, Phương Thốn Tâm đã cùng Trác Thanh Nhượng lập thành một đội, và đã nộp đơn đăng ký từ tối hôm trước rồi.
Lúc đó hắn mới sực tỉnh, lời “hẹn ước bí mật” giữa bọn họ tối qua rốt cuộc là cái gì.
Chỉ chậm đúng một đêm duy nhất.
“Hắn mời ta, ta thấy cơ hội này không tệ nên đã nhận lời, khó hiểu đến vậy sao?” Phương Thốn Tâm khẽ nhướng cằm, đáp lại bằng vẻ mặt thản nhiên.
Diệp Huyền Tuyết mím chặt môi, trong lòng có nỗi nôn nóng khó tả, chẳng còn giữ được sự điềm tĩnh như trước kia nữa.
Trên bầu trời, những tia nắng bất chợt xuyên qua lớp mây dày, xé toạc màn sương mù tựa như thiên môn hé mở, sương sớm trên đỉnh Vạn Kiếm dần tan, cuộc thử luyện sắp sửa bắt đầu. Đệ tử ngoại môn của Ngũ tông đều đang tập trung trước vách đá, người nào người nấy đều nóng lòng chuẩn bị. Thế nhưng, bóng người đổ về từ phía xa cùng những tiếng xôn xao náo nhiệt đã phá vỡ sự tĩnh lặng của họ, đồng thời cũng thu hút sự chú ý của Phương Thốn Tâm.
Hàng chục đệ tử nội môn điều khiển pháp bảo của riêng mình, lần lượt hạ xuống từ tầng mây trên đỉnh Vạn Kiếm.
Trong số đó, có cả những người Phương Thốn Tâm vốn quen thuộc như Tang Mộ, Dư Tùy, cũng có những đệ tử tinh anh của các tông môn khác. Ngay cả mấy vị sư huynh sư tỷ nội môn của Lôi Hi Tông cũng vội vã chạy tới, chẳng rõ là đã xảy ra chuyện gì.
Sự xuất hiện của họ khiến đám đệ tử ngoại môn không khỏi ngạc nhiên. Sau khi chào hỏi nhau, chẳng biết họ đã nói những gì mà ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, rồi lại có người chỉ tay về phía mỏm đá nàng đang đứng.
Lại là nhắm vào nàng sao?
Chỉ mới lơ là một chút, đến khi nàng quay đầu lại thì Diệp Huyền Tuyết bên cạnh đã biến mất không dấu vết, cứ như thể hắn cất công tới đây một chuyến chỉ để chất vấn nàng vậy.
Thử luyện sắp bắt đầu, Phương Thốn Tâm nhón chân một cái, cũng bay xuống khỏi mỏm đá, tự động đứng vào hàng ngũ của Lôi Hi Tông.
Sau những chuyện đêm qua, dù các sư huynh sư tỷ Lôi Hi Tông vẫn còn chưa hết chấn động trước thân phận và mối quan hệ giữa nàng với Diệp Huyền Tuyết, nhưng may mà có lời dặn trước của Tô Đoạn Thủy – “Tiểu sư muội vẫn là tiểu sư muội”, nên hôm nay ngoại trừ có thêm chút tò mò và kính nể thì thái độ của họ vẫn bình thường như cũ.
“Tất cả đều là nhắm vào muội đấy.” Sư huynh Lưu Đồng Phương vừa thấy nàng xuống liền lén nhắc nhở một câu.
“Chúng ta đến để cổ vũ cho lão sư, nửa đường thì gặp bọn họ.” Dư Tùy và Tang Mộ cũng đã bước tới, Dư Tùy hạ thấp giọng nói: “Bọn họ nghe tin người sẽ hợp tác với Trác sư huynh để cạnh tranh suất trên Thiên Hải Hạm nên kéo tới đây để xem thực hư đấy.”
Bọn họ năm xưa từng là học trò của nàng, dù chỉ trong vỏn vẹn một năm nhưng đã nhận được không ít lợi ích, nay có cơ hội được đứng cùng võ đài thi đấu với nàng, hẳn là một cảm giác rất khác biệt. Đám người Tang Mộ vốn cũng muốn tham gia cuộc thử luyện này, nào ngờ mới đi được nửa đường đã nghe tin về Thiên Hải Hạm, đệ tử các tông môn khác đều lũ lượt kéo tới, định bụng thám thính thực lực của Phương Thốn Tâm.
“Ta biết rồi, đa tạ các vị.” Cục diện này Phương Thốn Tâm đã liệu trước, cũng không lấy gì làm kinh ngạc, chẳng qua là binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn mà thôi.
“Lão sư, ta cũng báo danh tranh cử Thiên Hải Hạm rồi, Vân Tịch là cộng sự của ta, mong người chỉ giáo thêm.” Tang Mộ cũng lên tiếng.
Dù Phương Thốn Tâm đã nói nhiều lần là không cần gọi nàng là lão sư nữa, nhưng mấy người họ đã quen miệng, thực lòng không muốn đổi, nên vẫn cứ gọi nàng như vậy.
“Chỉ giáo thì không dám, đến lúc đó chúng ta hãy đấu một trận thật sảng khoái!” Từ tận đáy lòng Phương Thốn Tâm rất tán thưởng sự thẳng thắn, lỗi lạc của Tang Mộ.
Mấy người họ định nói thêm vài câu nữa, nhưng phía bên kia đã vang lên một tiếng kiếm ngân vang lảnh lót.
Cuộc thử luyện chính thức bắt đầu.
Trên đỉnh Vạn Kiếm, hàng trăm đệ tử đồng loạt triệu hồi ra Thanh Ngâm Kiếm, loại kiếm bay do Huyền Cơ Các phát hành thống nhất, rồi ngự kiếm bay lên không trung.
Ngự kiếm phi hành là hạng mục thử luyện truyền thống nhất trong Ngũ tông, dù cách tu luyện cổ hủ này đã không còn mấy phù hợp với thế giới Cửu Hoàn ngày nay, nhưng ngự kiếm phi hành đối với các tu sĩ vẫn luôn là biểu tượng khởi đầu đầy mộng mơ trên con đường tu tiên dài đằng đẵng. Thế giới trải qua vạn vạn năm biến đổi, vẫn luôn có những thứ thuộc về thời cũ được kế thừa theo một cách khác, mà ngự kiếm phi hành chính là một trong số đó.
Thanh Ngâm Kiếm là pháp bảo bay do Huyền Cơ Các luyện chế, dùng để rèn luyện khả năng thăng bằng trên không, kiểm soát linh khí và tốc độ. Đây là môn cơ bản bắt buộc đối với đệ tử mới nhập môn và đệ tử ngoại môn, dùng làm hạng mục khảo thí trong buổi thử luyện lần này là không thể thích hợp hơn.
Đệ tử về đích đầu tiên sẽ nhận được nửa ngày tu hành tại Linh phủ, những đệ tử còn lại thuận lợi về đích cũng sẽ nhận được phần thưởng là linh hạch và đan dược.
Phần thưởng khá hậu hĩnh khiến đám đệ tử vô cùng phấn khích, đặc biệt là hôm nay còn có nhiều đệ tử nội môn tới quan chiến, điều này càng làm họ nỗ lực hơn, muốn thể hiện bản thân trước mặt các tiền bối.
Tiếng “Tranh” vang lên, Thanh Ngâm Kiếm bay ra, dáng người Phương Thốn Tâm nhẹ nhàng lướt lên thân kiếm, đứng vững vàng, giữa muôn vàn ánh mắt đổ dồn vào mình, nàng điều khiển kiếm bay đến cạnh Tiểu Ngũ.
“Tránh xa ta ra!” Tiểu Ngũ vẫn giữ vẻ mặt hầm hầm, lạnh lùng thốt ra một câu.
Phương Thốn Tâm khẽ cau mày, chẳng phải đã dỗ dành xong rồi sao?
“Lại chuyện gì nữa đây?” Nàng bất lực lên tiếng.
Đáp lại nàng chỉ là một tiếng kiếm ngân chói tai đâm toạc tầng mây, thử luyện chính thức bắt đầu. Tiểu Ngũ dẫn đầu đoàn người, ngự kiếm lao ra khỏi đỉnh Vạn Kiếm nhanh như mũi tên rời cung, nhắm thẳng về phía mục tiêu. Phía sau hắn là đám đệ tử ngoại môn đang tranh nhau chen lấn để rời khỏi đỉnh núi.
Phương Thốn Tâm khẽ day nhẹ chân mày, chỉ chậm trễ một lát mà nàng đã bị chúng tu sĩ bỏ xa trên vách đá, tụt lại tận cuối hàng.
“Tốc độ phản ứng này… không ổn rồi.”
“Mới bắt đầu thôi mà, đừng vội kết luận.”
Đám đệ tử nội môn cũng đang bay lơ lửng giữa không trung để quan sát cuộc so tài của đệ tử ngoại môn, không ngừng xì xào bàn tán.
Lời vừa dứt đã thấy Phương Thốn Tâm hóa thành một dải ánh sáng vụt đi, linh hoạt né tránh lên xuống trái phải, vượt qua tất cả đệ tử phía trước để đuổi kịp Tiểu Ngũ đang bay dẫn đầu tốc độ ấy nhanh đến mức bọn họ thậm chí còn không kịp nhìn rõ động tác của nàng.
Đám đệ tử ngoại môn cảm thấy một luồng gió mạnh lướt qua bên người, chớp mắt sau Phương Thốn Tâm đã bỏ xa bọn họ.
Bên ngoài đỉnh Vạn Kiếm là bầu trời cao vạn trượng với sức gió vô cùng dữ dội, ảnh hưởng rất lớn đến sự thăng bằng và tốc độ của Thanh Ngâm Kiếm. Đa số đệ tử ngoại môn đều đang phải chật vật để giữ vững tay lái, những người có thể nhẹ nhàng ung dung như Tiểu Ngũ và Phương Thốn Tâm chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Cuộc thử luyện này, dù phần lớn đệ tử đều có thể thông qua, nhưng để bay được một cách đẹp mắt và xuất sắc thì lại vô cùng khó khăn.
“Trác Thanh Phóng, ngươi có thôi đi không hả?!” Phương Thốn Tâm bắt đầu cạn kiệt kiên nhẫn để dỗ dành.
Tiểu Ngũ lờ nàng đi, hắn điều khiển kiếm lướt chéo, mũi kiếm chém loạn luồng gió, tạo ra mấy luồng khí lưu xoáy thẳng về phía Phương Thốn Tâm, khiến Thanh Ngâm Kiếm của nàng bị chao đảo, có xu hướng chúi xuống dưới.
Ánh mắt Phương Thốn Tâm trở nên sắc lạnh, tên nhóc này định chơi thật đấy à?
Từ khóe mắt, Tiểu Ngũ thấy nàng mất kiểm soát lao xuống dưới, khóe môi hắn vừa định nở một nụ cười đắc ý thì ngay khắc sau, một bóng xanh đã như tia điện lao đến cạnh hắn. Hắn bỗng cảm thấy Thanh Ngâm Kiếm dưới chân trĩu nặng, lòng thầm kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng đã bị người phía sau tóm chặt lấy bím tóc đuôi sói.
Phương Thốn Tâm đặt chân lên kiếm của hắn, mặc kệ Thanh Ngâm Kiếm của mình đang bay không người ở bên cạnh.
“Ngươi làm cái gì thế?” Tiểu Ngũ nổi trận lôi đình, hắn ghét nhất là bị ai đó kéo tóc mình.
“Để ngươi bình tĩnh lại một chút.” Phương Thốn Tâm đáp.
“Ta không có gì là không bình tĩnh cả!” Tiểu Ngũ tức tối, tung một chiêu về phía sau nhắm thẳng vào cổ họng nàng, “Ngươi thừa biết ta và Trác Thanh Nhượng không đội trời chung, vậy mà còn giấu ta để làm cộng sự của hắn. Phương Thốn Tâm, có hắn thì không có ta, có ta thì không có hắn!”
Chuyện này đối với hắn còn nghiêm trọng hơn cả việc nàng hẹn hò với Diệp Huyền Tuyết!
Phương Thốn Tâm gạt phắt đòn tấn công của hắn, lại giật bím tóc nhỏ một cái, nói: “Ta không chấp nhận việc phải chọn một trong hai.”
“Đừng hòng!” Một kích của Tiểu Ngũ không trúng, trong tay bỗng hóa ra một lưỡi dao mỏng, chém về phía nàng.
Hai người đứng trên cùng một thanh Thanh Ngâm Kiếm mà đánh nhau kịch liệt, thanh kiếm bị dư chấn từ hai người làm cho rung lắc dữ dội, tốc độ cũng chậm hẳn lại.
Bắt đầu có những đệ tử khác vượt qua họ, tất cả đều nhìn về phía hai kẻ đang đánh nhau như chỗ không người này bằng ánh mắt đầy kinh ngạc. Đám đệ tử nội môn đang quan chiến trên đỉnh Vạn Kiếm cũng nhìn với vẻ mặt cạn lời. Bọn họ coi cuộc thử luyện của Ngũ tông là trò đùa gì thế này?
Phía bên kia, hai người vẫn đang đánh tới đánh lui trên kiếm một cách vô cùng hăng hái, thì đột nhiên, sức gió xung quanh thay đổi. Trong gió có vô số luồng khí kình lúc thì sắc bén, lúc thì nặng nề, dồn dập tấn công đám đệ tử đang ở trên không trung. Không ít đệ tử sơ ý trúng chiêu, bị đánh rơi xuống, buộc phải rời khỏi cuộc thử luyện.
“Giai đoạn thứ hai của ngự kiếm thử luyện, cần phải né tránh các đòn tấn công từ cơ quan của Kiếm Chủng.” Một đệ tử nội môn lên tiếng.
“Sắp kết thúc rồi, sao bọn họ vẫn còn đánh nhau?” Một người khác khó chịu nói.
Dưới vực sâu bao phủ bởi chướng khí xám xịt dưới chân đỉnh Vạn Kiếm, có chôn giấu một sát trận khủng khiếp nhất của Huyền Cơ Các là Kiếm Chủng. Trận pháp này là một đại trận cơ quan khổng lồ được tạo thành từ hàng vạn linh kiện, cũng là một trong những pháp trận bảo hộ của Huyền Cơ Các. Nghe nói kiếm ý hóa thành lồng giam, có thể nghiền nát và nuốt chửng mọi sinh vật lọt vào trận, vô cùng đáng sợ.
Giai đoạn hai của thử luyện ngự kiếm là bay ngang qua bầu trời phía trên Kiếm Chủng. Lúc này, Kiếm Chủng sẽ kích hoạt một đợt tấn công sơ cấp, đóng vai trò là bài kiểm tra cuối cùng của buổi thử luyện.
Đến bước này, nghĩa là cuộc thi đã đi vào hồi kết.
Bộp!
Phương Thốn Tâm tung một đấm đánh tan luồng vô hình lực đang lao tới, một tay vẫn nắm chặt bím tóc của Tiểu Ngũ không buông.
Tiểu Ngũ vung chân đá văng luồng khí kình sắc lẹm bên người, xoay tay nắm lấy cổ tay Phương Thốn Tâm. Hai người chẳng ai nhường ai, nhưng đúng lúc này, Phương Thốn Tâm đột nhiên rùng mình. Ngũ quan nhạy bén của nàng cảm nhận được, từ dưới vực sâu đang trỗi dậy một luồng hơi thở khổng lồ đầy hung hiểm.
“Đừng quậy nữa!” Nàng nghiêng đầu né tránh nắm đấm của Tiểu Ngũ, vẻ mặt và giọng nói trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Bên dưới có thứ gì đó. Mau tăng tốc rời khỏi đây ngay!”
Đánh thì đánh, quậy thì quậy, nhưng rốt cuộc với sự ăn ý sau nhiều năm hợp tác, Tiểu Ngũ hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của Phương Thốn Tâm. Hắn lập tức hừ lạnh một tiếng, dồn toàn bộ sự tập trung vào việc điều khiển Thanh Ngâm Kiếm. Phương Thốn Tâm cũng buông bím tóc của hắn ra, nàng không rời khỏi kiếm của Tiểu Ngũ mà chỉ thao túng thanh Thanh Ngâm Kiếm của mình bay lượn bên cạnh, truyền thêm lực đẩy cho kiếm của hắn. Tốc độ khi hai thanh kiếm hợp lực vượt xa tốc độ của một thanh kiếm đơn thuần.
Hai người nhanh chóng vượt qua mấy người phía trước, trong màn sương trắng, đích đến đã hiện ra ngay trước mắt.
“Tất cả mọi người, mau rời khỏi Kiếm Chủng ngay lập tức!” Tiếng cảnh báo của Diệp Huyền Tuyết vang vọng xuống từ trên cao.
Thế nhưng đã muộn, từ vực sâu đột ngột bùng lên một luồng sát khí sắc bén vô cùng, bao vây lấy hai người bọn họ cùng hơn mười đệ tử ngoại môn phía sau vào chính giữa.
Không biết là ai đã kích hoạt Kiếm Lao Trận.
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Story
Chương 123: Dỗ dành
10.0/10 từ 29 lượt.
