Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 122: Ước định


Vừa mới khó khăn thoát thân, đang tính tìm chỗ nào thanh tịnh một chút thì Phương Thốn Tâm lập tức đứng hình, sao chuyện này lại đổ lên đầu nàng nữa rồi?


Nàng vốn chẳng muốn nổi bật, cũng không muốn phô trương, chỉ định bụng làm một vị tiểu sư muội thuần lương vô hại của Ngũ tông thôi mà, ngờ đâu ngay ngày đầu tiên đến Huyền Cơ Các, lớp vỏ bọc đã bị l*t s*ch sành sanh.


Thật chẳng còn gì thú vị nữa!


Giữa đại điện đầy rẫy những tiếng xôn xao bàn tán, Diệp Huyền Tuyết vẫn giữ nguyên vẻ mặt như thường lệ. Thần thái ấy khiến người ta cảm giác rằng dù câu tiếp theo hắn có nói những lời đường mật trực diện như “Ta thích muội” hay “Gả cho ta đi”, thì tông giọng vẫn sẽ vững vàng như bàn thạch thế kia.


Chỉ có Phương Thốn Tâm ở khoảng cách gần, bốn mắt nhìn nhau, mới thấu một chút khiêu khích xen lẫn oán trách trong đôi mắt hắn.


Cái tên này học hư rồi!


Hắn không còn là “khúc gỗ” ngoan ngoãn lúc trước, cũng chẳng còn là Giang Tịnh thuần tình năm nào, hắn đã biết phản công đúng lúc. Vậy thì, hắn nghĩ nàng sẽ ứng phó thế nào đây? Là vội vàng giải thích để tránh hiềm nghi, dập tắt sự tò mò của mọi người, hay là thẹn thùng cúi đầu tiếp tục duy trì hình tượng tiểu sư muội thuần lương của mình?


Diệp Huyền Tuyết vẫn hơi rủ mắt, phớt lờ tất cả mọi người xung quanh, trong ánh mắt chuyên chú chỉ có hình bóng nàng, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.


Đồng tử nàng khẽ lóe lên một cái, đó là dấu hiệu sắp bày trò xấu.


Diệp Huyền Tuyết cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng Phương Thốn Tâm đã lao vào lòng hắn, hơi nhón chân lên, khẽ chạm môi vào đôi môi lạnh giá của hắn.


Trong chớp mắt, cả đại điện rơi vào im lặng chết chóc.


Đại sư huynh Diệp Huyền Tuyết, người mà trong Ngũ tông chẳng ai dám lại gần, vừa bị một tiểu sư muội mới nhập môn hôn ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của bao nhiêu người.


Mà lại còn hôn ngay môi.


Cảnh tượng này quá đỗi kích động, vượt xa sức tưởng tượng của tất cả mọi người.


Đến cả Diệp Huyền Tuyết cũng đờ người ra, hắn không ngờ nàng lại có gan làm ra hành động thân mật đến mức này trước mặt hàng ngàn đệ tử Ngũ tông.


Sắc hồng nhanh chóng leo lên cổ, rồi lan ra mang tai, sau đó lan dần lên mặt, những quy tắc xử thế vốn đã khắc sâu vào linh hồn đang điên cuồng giằng xé lý trí hắn, cảnh báo rằng hành vi của Phương Thốn Tâm quá đỗi ngang ngược. Hắn nên đẩy nàng ra, dù trong lòng có yêu sâu đậm đến đâu thì ở nơi đông người cũng nên giữ khoảng cách đúng mực lễ giáo. Thế nhưng, cái cảm giác đi ngược lại với luân thường đạo đức ấy lại mang tới sự k*ch th*ch đầy quái đản, khiến hắn nảy sinh một niềm hưng phấn thầm kín. Giống như một đứa trẻ xưa nay luôn ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc, bỗng một ngày phá vỡ xiềng xích, nếm được vị ngọt của trái cấm độc hại.


Sự mâu thuẫn và hỗn loạn ấy đang mãnh liệt va đập vào trái tim vốn dĩ đơn điệu tẻ nhạt và bất biến của hắn.



Đặc biệt là khi Tạ Tu Ly và Trác Thanh Nhượng đang đứng ngay bên cạnh, hắn có thể cảm nhận được ánh mắt của bọn họ đang dán chặt lên người hắn và Phương Thốn Tâm, những ánh mắt tràn đầy đố kỵ, giận dữ, hoặc giả là đang dần đông cứng lại. Tất cả đều đang nói cho hắn biết rằng… d*c v*ng độc chiếm là một thứ khiến người ta sảng khoái đến nhường nào.


Bất kể là ai, cũng đừng hòng cướp đi của hắn dù chỉ một chút tơ hào về nàng, nhận thức này đã bén rễ trong tim hắn từ rất lâu về trước, từ cái thuở hắn vẫn còn là gã đạo sĩ quên hết chuyện tiền trần.


“Sư huynh bảo sẽ tới, nên muội đứng đây đợi huynh.” Phương Thốn Tâm cười tươi như hoa, vẫn tiếp tục làm xằng làm bậy.


Dù sao cũng đã lỡ “nổi bật” rồi, vậy thì chơi tới bến luôn đi, cảm giác “đâm lao thì phải theo lao” này thực ra cũng khá sảng khoái.


“Đừng quậy nữa.” Giọng Diệp Huyền Tuyết khàn đặc, tuy là lời quở trách nhưng giọng điệu chẳng vẻ gì là nghiêm trọng. Hắn nắm lấy tay Phương Thốn Tâm, khẽ bóp nhẹ một cái như lời cảnh cáo, mong nàng hãy thu liễm lại một chút.


“Sư huynh, huynh đã hứa với muội ở Thái Thương Lâm rồi cơ mà, rằng huynh sẽ đích thân chỉ điểm tu hành cho các sư huynh sư tỷ Lôi Hi Tông, không được nuốt lời đâu đấy.” Phương Thốn Tâm vẫn không chịu buông tha, “Vừa hay bây giờ mọi người đều ở đây, huynh mau nói cho chúng ta biết đi, lúc nào thì thuận tiện?”


Diệp Huyền Tuyết khẽ cau mày, hắn hứa lúc nào cơ chứ? Nàng lại đang nói hươu nói vượn để trả đũa hắn đây mà.


Đệ tử Lôi Hi Tông lập tức bừng tỉnh sau màn “hóa đá”, ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn về phía Diệp Huyền Tuyết. Trong Ngũ tông, số đệ tử khao khát có được sự chỉ điểm đích thân từ Diệp Huyền Tuyết nhiều không sao kể xiết. Tiểu sư muội đúng là giỏi thật, yêu đương mà cũng không quên tranh thủ đòi quyền lợi cho tông môn.


“Giúp đỡ các vị sư đệ sư muội vậy.” Diệp Huyền Tuyết biết nếu không nhận lời, với tính khí của Phương Thốn Tâm, nàng sẽ còn quậy phá đến mức không tưởng nổi, nên hắn đành phải thuận theo ý nàng.


“Đa tạ sư huynh!” Phương Thốn Tâm hài lòng, tạm thời tha cho hắn.


“Các vị cứ tiếp tục đi, không cần câu nệ.” Diệp Huyền Tuyết nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, hắn xoay người, gương mặt không chút biểu cảm nói với chúng tu sĩ, ngầm nhắc nhở bọn họ đừng nhìn chằm chằm vào đây nữa.


Đám tu sĩ vừa được xem một màn kịch hay bấy giờ mới hoàn hồn, dưới ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo của Diệp Huyền Tuyết, bọn họ tản ra, bữa tiệc dần khôi phục lại không khí ban đầu. Chỉ có điều, khi tụm năm tụm ba lại với nhau, chủ đề bàn tán của họ đều xoay quanh vị đại sư huynh và tiểu sư muội này.


Bữa tiệc tối nay quả thực không uổng công tham gia. Thật là k*ch th*ch quá đi!


Phía bên kia, Diệp Huyền Tuyết thu hồi tầm mắt, thản nhiên liếc qua Tạ Tu Ly vẫn đang đứng sau lưng Phương Thốn Tâm.


Tạ Tu Ly không hề nhận ra Diệp Huyền Tuyết đang nhìn mình, cũng chẳng nhận ra ánh mắt hắn nhìn Phương Thốn Tâm lúc này tràn ngập vẻ điên cuồng. Nửa đời trước của hắn quá đắng cay và mệt mỏi, chẳng có lấy một ý nghĩa nào để kiên trì, hắn gượng ép bản thân trở thành một “Tạ Tu Ly”, chẳng qua cũng chỉ vì hy vọng mình có đủ sức mạnh để được dõi theo nàng.


Lẽ ra hắn nên khắc chế bản thân, thu mình vào một góc tối tăm khuất lấp, không nên nảy sinh vọng tưởng, thế nhưng ánh mắt chuyên chú dưới ánh đèn đêm ấy, đôi bàn tay nhuốm máu của hắn mà nàng đã chạm vào, cùng giọng nói lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh giữa cảnh tuyệt vọng… tất cả dần trở thành một màn sương mê muội vây lấy hắn trong mỗi giấc mộng đêm khuya.


Hắn muốn lại gần nàng hơn một chút, rồi lại một chút nữa, hắn ngày càng tham lam và cũng ngày càng ích kỷ.


Hắn biết đối thủ của mình rất mạnh, hắn cũng đã nảy sinh sát tâm và chuẩn bị sẵn sàng, sẽ dùng mọi thủ đoạn để g**t ch*t Trác Thanh Nhượng, g**t ch*t tất cả những gã nam nhân bên cạnh có thể giành lấy sự chú ý của Phương Thốn Tâm.



Và cũng chính ngày hôm nay, hắn mới hiểu ra rằng, Diệp Huyền Tuyết không đáng sợ, điều đáng sợ nhất chính là…


Hắn nhìn thấy sự rung động trong mắt Phương Thốn Tâm.


Trong mắt nàng không hề có thêm một ai khác.


Khi dải tóc tết khẽ lay động, thứ lộ ra nơi cổ nàng chính là dấu ấn thuộc về riêng Diệp Huyền Tuyết.


Ấn tượng của Tạ Tu Ly về mối quan hệ giữa hai người họ vẫn chỉ dừng lại ở lần gặp gỡ ngắn ngủi tại thành Vọng Hạc. Đó rõ ràng chỉ là một cuộc giao du thoáng qua như gió thổi mặt hồ, sao có thể diễn biến đến mức độ như ngày hôm nay? Họ ở bên nhau từ lúc nào? Và ở bên nhau như thế nào?


Hơn một ngàn đệ tử trên đại điện này, vậy mà không một ai hay biết.


Hắn nhìn nghiêng gương mặt đang mỉm cười của Phương Thốn Tâm, rạng rỡ và động lòng người đến thế, nhưng nụ cười ấy chưa bao giờ nở vì hắn.


Sự chua chát, sắc lẹm, xen lẫn với nỗi đau đớn điên cuồng và chấp nhất hóa thành sát khí bủa vây lấy tâm trí hắn, cho đến khi hắn chạm phải đôi mắt lạnh lẽo của Diệp Huyền Tuyết.


Đôi đồng tử ấy lóe lên một tia cảnh cáo đầy nguy hiểm, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.


Mọi tâm tư và tính toán của hắn đều không thể che giấu trước mắt Diệp Huyền Tuyết.


Nếu nói với Trác Thanh Nhượng hắn còn có thể đánh cược một phen, thì sự hiện diện của Diệp Huyền Tuyết không nghi ngờ gì chính là một tồn tại mà hắn không cách nào chống chọi được.


Ánh mắt hắn nhìn tới, giống như đang nhìn một con kiến hôi không đáng kể.


“Hài lòng rồi chứ?” Diệp Huyền Tuyết thản nhiên liếc qua Tạ Tu Ly, cuối cùng tầm mắt lại đặt lên người Phương Thốn Tâm.


Phương Thốn Tâm nhún vai: “Cũng tàm tạm thôi. Được rồi, huynh đừng đi theo muội nữa.”


Nàng vừa nói vừa đưa mắt tìm kiếm mục tiêu của mình trong đại điện, Tống Tiêu.


Dù thân phận “Người qua đường” của mình đã bị phá hỏng, nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm.


“Muốn quen biết ai? Ta dẫn muội đi.” Diệp Huyền Tuyết hỏi.


Phương Thốn Tâm không vui nhìn hắn, nàng vốn chẳng muốn Diệp Huyền Tuyết nhúng tay vào việc nàng định điều tra.



“Muốn tìm Tống Tiêu sao?” Diệp Huyền Tuyết như nhìn thấu tâm can, cúi xuống bên tai nàng khẽ nói: “Ngày đó hắn nhờ vào một tấm ngọc bài tàng bảo trong tay mà tìm được ngọn núi hoang nơi nàng và người bạn cũ xuất hiện. Tấm ngọc bài đó là hắn đã đấu giá tại tiên thị Vạn Vân với cái giá hai mươi ngàn vạn linh thạch mới có được.”


Ánh mắt Phương Thốn Tâm khẽ trầm xuống.


Một khi đã phát hiện bên trong cơ thể mình ẩn chứa nguyên thần của một người khác, sao Diệp Huyền Tuyết có thể khoanh tay đứng nhìn, mặc cho mọi chuyện tự trôi đi?


Hắn đã bắt tay vào điều tra từ ba năm trước, chỉ là do công việc thường ngày quá nhiều, lại liên tiếp có những nhiệm vụ quan trọng nên mới không thể toàn tâm toàn ý điều tra mà thôi.


“Nàng hà tất phải bỏ gần tìm xa. Muốn biết điều gì, cứ việc hỏi ta.” Nhìn thấy vẻ mặt nàng có sự thay đổi, Diệp Huyền Tuyết bỗng có ảo giác như mình vừa xoay chuyển được cục diện, thắng lại một ván.


Hơi thở lành lạnh lướt qua, như ngứa ngáy trêu ngươi.


Chẳng thể ngờ có một ngày, Diệp Huyền Tuyết lại phải thi triển đến những thủ đoạn như thế này để bắt lấy tâm ý của một người.


“Tấm ngọc bài đó cũng đang ở Thái Thương Lâm, nếu lúc nãy nàng không bỏ đi, có lẽ giờ này đã cầm được nó trong tay rồi.” Thấy nàng vẫn còn do dự, hắn lại tung thêm một mồi nhử nặng ký.


Hắn rõ ràng là có chuẩn bị mà tới.


Phương Thốn Tâm thừa hiểu những hành động tối nay của Diệp Huyền Tuyết chính là cố ý. Cuộc giao tranh giữa hai người họ thực chất đã bắt đầu từ khoảnh khắc nàng bước chân lên Huyền Cơ Các.


“Vậy sư huynh còn muốn mời muội vào động phủ bàn chuyện nữa không?” Nàng là người có thể co được dãn được, chẳng màng đến việc có cứng rắn hay không, nàng chỉ quan tâm đến kết quả.


“Để mai đi, tối nay ta không rảnh.” Diệp Huyền Tuyết lạnh lùng từ chối.


Phương Thốn Tâm cười lạnh, trừng mắt nhìn hắn một cái sắc lẹm.


Tuy nhiên, màn đối đầu nảy lửa này trong mắt người ngoài lại trở thành những lời thì thầm to nhỏ, liếc mắt đưa tình của đôi tình nhân. Cái gai trong lòng Tạ Tu Ly càng đâm sâu hơn, thậm chí mang theo cảm giác ngạt thở đến cùng cực.


Tạ Tu Ly không tài nào xen miệng vào được, ngay cả việc đứng bên cạnh nàng cũng trở nên gượng gạo khôn cùng. Ngược lại, Trác Thanh Nhượng ở phía bên kia vẫn giữ phong thái ung dung tự tại.


“Tiểu sư muội.” Tiếng gọi của hắn vang lên đúng lúc, phá tan bầu không khí khó xử của Tạ Tu Ly.


Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết đồng thời quay sang nhìn hắn.


Ánh mắt Diệp Huyền Tuyết hơi trầm xuống. Trác Thanh Nhượng không giống với Tạ Tu Ly, hắn mạnh mẽ và đầy tự tin, bất kể là gia thế hay thiên phú thực lực, hắn đều thuộc hàng đỉnh cao trong Ngũ tông. Hắn không có sự tự ti cẩn trọng như Tạ Tu Ly, thứ hắn muốn hắn sẽ dốc toàn lực để tranh giành, dù đối thủ có là Diệp Huyền Tuyết đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không lùi bước nửa bước.



Trác gia… là một thế gia cực kỳ tôn thờ sức mạnh.


Sự tán thưởng của hắn dành cho thực lực của Phương Thốn Tâm đủ để hắn đặt nàng vào vị trí đạo lữ tốt nhất, và thứ hắn có thể đem lại cho Phương Thốn Tâm chính là một sự trợ lực vô cùng to lớn.


Trong cuộc so kè thầm lặng này, người thực sự tạo thành mối đe dọa, e rằng chỉ có Trác Thanh Nhượng.


“Trác sư huynh.” Lúc này Phương Thốn Tâm mới nhận ra, vì sự xuất hiện đột ngột của Diệp Huyền Tuyết mà nàng dường như đã lờ đi tất cả mọi người, đặc biệt là Tạ Tu Ly và Trác Thanh Nhượng ngay bên cạnh, nàng cảm thấy hơi có lỗi.


“Lời mời của ta ở bên ngoài điện lúc nãy, không biết ý muội thế nào?” Trác Thanh Nhượng bước lên phía trước, phớt lờ sự tồn tại của Diệp Huyền Tuyết, đi thẳng vào vấn đề.


Lời mời?


Phương Thốn Tâm sực nhớ đến lời mời đã bị cắt ngang kia.


Nàng nhướng mày, dứt khoát trả lời: “Ta đồng ý.”


“Nghĩ kỹ chưa? Không hối hận chứ?” Trác Thanh Nhượng liếc nhìn Diệp Huyền Tuyết với ẩn ý sâu xa.


“Ta chưa bao giờ nuốt lời.” Phương Thốn Tâm biết hắn đang nghĩ gì, chỉ cười đáp lại.


“Tốt.” Trác Thanh Nhượng giơ tay lên, “Đập tay làm chứng.”


Phương Thốn Tâm không một chút do dự, giơ tay đập mạnh vào lòng bàn tay hắn, phát ra một tiếng vang giòn giã.


“Lời mời gì?” Giọng điệu của Diệp Huyền Tuyết bỗng trở nên lạnh lẽo thấu xương.


“Huynh đoán xem.” Phương Thốn Tâm cười càng thêm rạng rỡ.


“Qua hai ngày nữa, Diệp sư huynh sẽ biết thôi.” Trác Thanh Nhượng chẳng hề bận tâm đến vẻ cảnh cáo đe dọa trong mắt Diệp Huyền Tuyết.


Càng nguy hiểm, hắn lại càng hưng phấn.


Chẳng cần đợi đến hai ngày, ngay ngày hôm sau, ước định giữa Trác Thanh Nhượng và Phương Thốn Tâm đã gây ra một sự chấn động khắp Ngũ tông.


Danh sách thi đấu của Thiên Hải Hạm được công bố, cộng sự của Trác Thanh Nhượng, một trong những ứng cử viên nặng ký nhất lại chính là vị tiểu sư muội lai lịch bí ẩn của Lôi Hi Tông, người được cho là người trong lòng của Diệp Huyền Tuyết: Phương Thốn Tâm.


Đồng thời, nàng cũng là đệ tử ngoại môn duy nhất trong số những người tham gia tranh đoạt Thiên Hải Hạm lần này.


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 122: Ước định
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...