Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 115: Yêu sớm


Bàng sư huynh tên đầy đủ là Bàng Quân Đức, là đệ tử nội môn, bái Lăng Hoa Thượng Nhân của điện Lăng Hoa làm sư phụ. Hắn nhập tông đã được ba mươi năm, thiên phú không tồi, ba năm trước đã Kết Đan thành công, thực lực tăng mạnh, nhảy vọt lên vị trí cuối cùng trong “Lôi Hi Thất Tử”, rất được sư môn coi trọng. Tuy nhiên, bình thường hắn quá mức ngạo mạn tự đại, khinh thường những đồng môn có địa vị thấp hơn mình, nên nhân duyên trong môn phái cũng chẳng tốt đẹp gì.


“Bàng sư huynh hơi cao ngạo một chút, những lời huynh ấy nói hai người đừng để trong lòng. Đệ tử ngoại môn đều là liều mạng mới vào được cửa, trên người ai mà chẳng có chút chuyện xưa? Cho dù thiên phú không đủ, chúng ta dùng sự cần cù bù vào cũng được. Giới tu tiên chẳng phải có câu nói cũ sao: Cảnh giới không đủ, pháp bảo bù vào!” Trương Tự vừa dẫn Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ đến khu Nội Vụ của tông môn, vừa an ủi hai người.


Những lời châm chọc mỉa mai trong Đan Vân Các đều đã bị đám đệ tử vây bên ngoài nghe hết, e là chưa quá nửa ngày đã truyền đi khiến cả tông môn đều biết, Trương Tự sợ hai người để bụng nên mới lên tiếng khuyên giải.


So với sự cạnh tranh khốc liệt của đệ tử nội môn, đệ tử ngoại môn ngoại trừ nhóm xuất sắc nhất đánh đến đầu rơi máu chảy để tranh giành ghế vào nội môn ra, thì phần lớn đều mang tâm thái kiếm một cái thân phận trong tông môn, sau này trở về Cửu Hoàn Tiên Giới dễ bề mưu cầu chức vụ, nên chung đụng với nhau cũng coi như hòa thuận.


Ngược lại, giữa đệ tử nội môn và ngoại môn lại tồn tại một ranh giới khó có thể vượt qua. Những người được tuyển vào nội môn, không ai không phải là thiên chi kiêu tử vừa có thiên phú vừa có ngộ tính, đại đa số đều mắt cao hơn đầu, bình thường rất ít khi qua lại với đệ tử ngoại môn.


“Lôi Hi Thất Tử là gì?” Phương Thốn Tâm vốn chẳng bao giờ để tâm đến cách nhìn của người ngoài.


“Đó là danh hiệu dành cho bảy vị sư huynh sư tỷ đứng đầu bảng xếp hạng thực lực của đệ tử nội môn trong tông. Cũng không biết truyền ra ngoài thế nào mà mọi người cứ thế gọi thành quen.” Trương Tự cười nói: “Lợi hại nhất tông môn chúng ta chính là Đại sư tỷ Tô Đoạn Thủy, tỷ ấy là đệ tử chân truyền của Trọng Lê Phong, đứng đầu Thất Tử. Có điều hiện giờ tỷ ấy không có trong tông môn, đã dẫn theo vài vị sư huynh sư tỷ khác cùng Diệp sư huynh của Vô Lượng Hải đi Chiến trường Thiên Liệt  rồi. Lôi Hi Thất Tử hiện chỉ còn hai người là đang ở trong tông thôi.”


Phương Thốn Tâm nghe vậy liền liếc mắt nhìn Tiểu Ngũ một cái, Tô Đoạn Thủy, cái tên này bọn họ quen lắm.


“Trương sư huynh, không biết tông môn ta có vị sư huynh nào tên là Hà Sầu không?” Phương Thốn Tâm lại hỏi.


“Muội quen biết Hà sư huynh ư? Huynh ấy xếp thứ tư trong Thất Tử, hiện tại cũng không có ở trong tông.” Trương Tự bước chân khựng lại, hỏi ngược lại.


Phương Thốn Tâm lắc đầu: “Nhiều năm trước khi tu hành ở Cửu Hoàn, muội từng nghe qua sự tích của Hà sư huynh, ấn tượng vô cùng sâu sắc.”


“Hả? Hà sư huynh thì có sự tích gì chứ? Huynh ấy ngoại trừ tu luyện thì là nghiên cứu phù lục, rất ít khi rời tông, cũng chẳng giao du với người ngoài.” Trương Tự nghi hoặc nói.


Tiểu Ngũ nhếch môi với Phương Thốn Tâm, nói dối coi chừng bị vạch trần!


Cũng may Trương Tự không so đo vấn đề này, ngược lại còn nói: “Lần sau muội nhất định phải kể kỹ cho bọn ta nghe về sự tích của huynh ấy đấy.”


“Không thành vấn đề!” Phương Thốn Tâm vỗ ngực, làm như thật sự có chuyện đó, lại hỏi: “Trương sư huynh, vậy Tông chủ của chúng ta đâu?”


“Lôi Hi không có Tông chủ, muội không biết sao?” Vẻ mặt Trương Tự bỗng trở nên nghiêm nghị: “Từ sau khi Trường Yến Thần Quân vẫn lạc, Lôi Hi Tông không còn Tông chủ nữa, vẫn luôn do mấy vị Sơn chủ thay mặt cai quản. Tây Lâm Thần Quân, người ban cho muội cơ hội thử luyện, chính là một trong số đó.”


Thấy nàng lộ vẻ ngạc nhiên, Trương Tự lại thả lỏng cơ mặt, nhẹ giọng: “Mối quan hệ trong tông môn và các vị Sơn chủ, các người ở lại vài ngày tự khắc sẽ rõ, chỉ riêng chuyện Tông chủ các người nhất định phải khắc ghi, Lôi Hi không có tông chủ, đối nội đối ngoại đều như vậy.”


Trong lúc nói chuyện, ba người đã đi tới khu Nội Vụ của Lôi Hi Tông, đệ tử ra vào nơi này rất đông, khi đi ngang qua ba người đều vừa chào hỏi Trương Tự, vừa tò mò đánh giá Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ. Trương Tự cũng thuận tiện giới thiệu hai người họ.


“Triệu sư huynh.”


“Lý sư tỷ.”


Đối với một người đã từng trải qua cuộc sống tông môn, lại còn từng là tiểu sư muội được cưng chiều như Phương Thốn Tâm, bầu không khí này quả thực là “vùng an toàn” của nàng, chẳng ai có thể từ chối một tiểu sư muội ngoan ngoãn, lễ phép lại biết tiến biết lui, hơn nữa miệng lưỡi còn ngọt xớt như vậy.


Tiểu Ngũ thì mặt mày bí xị im lặng đi bên cạnh nàng suốt cả quãng đường, lông mày nhíu chặt. đây có phải là Phương Thốn Tâm mà hắn quen không thế?


Sự vụ tông môn rất nhiều, nên Nội Vụ cũng được chia thành nhiều ban, do những người khác nhau phụ trách. Các loại tạp vụ liên quan đến cơm áo gạo tiền trong cuộc sống hàng ngày của đệ tử đều tập trung tại một gian phòng lớn, bên trong tụ tập không ít đệ tử.


Hôm nay là ngày phát nguyệt phụng, những đệ tử này đều đang xếp hàng chờ nhận linh thạch và túi tu luyện.



Trương Tự dẫn Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ đến trước một chiếc bàn không có người xếp hàng, sau khi giới thiệu thân phận hai người với đồng môn phụ trách, liền nói: “Vị này là Chu sư tỷ, phụ trách phát vật tư nhập môn.”


Chu sư tỷ tò mò quan sát hai người một lượt rồi mới nói: “Vật tư nhập môn bao gồm chìa khóa chỗ ở, một số vật dụng sinh hoạt, hai bình đan dược và hai bộ y phục tông môn. Trong đó y phục và chỗ ở là tiêu chuẩn miễn phí, nhưng các ngươi có thể tự bỏ tiền nâng cấp, các ngươi xem mình cần loại nào?”


Nói đoạn, Chu sư tỷ vung tay lên, bên cạnh lập tức huyễn hóa ra hai bóng ảo một nam một nữ. Y phục trên người bóng ảo liên tục thay đổi, từ bộ áo xanh mộc mạc nhất đến pháp bào hoa lệ, tổng cộng có năm mẫu để lựa chọn. Càng về sau càng lộng lẫy đẹp mắt, bao gồm cả trâm cài, ngọc bội, giày ủng… tất cả đều có thể tách rời tùy ý.


Chỗ ở cũng có ba bậc để chọn. Loại bình thường nhất là phòng đơn trong lầu đá, đắt nhất là tiểu viện biệt lập, ngay cả đồ đạc bày biện trong phòng cũng có thể chọn riêng.


Tóm lại chỉ một câu: Dù là ở tông môn, cứ chịu chi tiền là được hưởng điều kiện tốt hơn.


“Chỗ ở ta muốn cái tốt nhất, đồ đạc bên trong sắm đủ cho. Còn y phục… lấy ba mẫu cuối, mỗi mẫu hai bộ, lấy tất cả phụ kiện.” Tiểu Ngũ chỉ liếc qua hai cái đã đưa ra quyết định, cũng chẳng thèm hỏi giá.


Tuy người vào được Ngũ Tông không thiếu kẻ có tiền, nhưng hào phóng dứt khoát như vậy quả thực hiếm thấy, các đệ tử xung quanh đều nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ, thầm nghĩ: Kẻ này hoặc là công tử bột “thừa tiền thiếu não”, hoặc là tấm chiếu mới chưa biết sau khi nhập tông thì chỗ nào cũng là lò đốt tiền.


“Mấy bộ y phục này ngoài đẹp ra, chất liệu có gì khác biệt không?” Phương Thốn Tâm sờ cằm hỏi.


“Không khác biệt mấy, vải vóc đều dùng tơ tiên tằm do Lôi Hi Tông tự nuôi.” Chu sư tỷ đáp.


“Chỗ ở lấy phòng đơn lầu đá, y phục lấy loại cơ bản, tất cả phụ kiện bỏ hết.” Phương Thốn Tâm nghĩ ngợi rồi nói thêm: “Y phục này có thể cho ta thêm hai bộ không?”


Theo kinh nghiệm của nàng, y phục do tông môn phát đều bền chắc, tính năng phòng ngự rất tốt lại còn miễn phí, nàng phải tranh thủ kiếm thêm hai bộ để thay đổi chứ.


Lời vừa thốt ra, ánh mắt xung quanh lại chuyển sang người nàng, sư đệ đằng trước thì vung tay quá trán, sư muội này lại tiết kiệm đến mức kiết xác.


“Ngươi không thể đối xử tốt với bản thân một chút sao?” Tiểu Ngũ vẻ mặt ghét bỏ châm chọc.


Có phải trong túi không có tiền đâu, cái dáng vẻ nghèo hèn này…


“Ta đối xử với mình rất tốt, không phiền ngươi bận tâm.”


Phương Thốn Tâm giờ đúng là không thiếu tiền, nhưng dù sao cũng từng trải qua những ngày khổ cực tích cóp từng viên linh thạch hạ phẩm, nàng phải tiêu tiền vào chỗ đáng tiêu. Nhìn tình hình ở Lôi Hi Tông thế này, e là sau này có khối chỗ phải dùng đến tiền.


Tiểu Ngũ lườm nàng một cái, thanh toán xong nhận đồ rồi đi ra ngoài tìm chỗ ở của mình.


*


Không quá hai ngày, lời đồn về tiểu sư muội và tiểu sư đệ mới nhập tông đã lan truyền khắp tông môn.


“Nghe nói gì chưa? Tiểu sư đệ mới tới là người nhà họ Trác, thảo nào ra tay hào phóng như thế!”


“Tiểu sư muội mới tới thì hiền lành ngoan ngoãn, gặp người là cười nói ngọt ngào, xuất thân nghèo khó đáng thương lắm, giúp được thì giúp nhiều một chút.”



Tiểu Ngũ tình cờ nghe được một câu, lập tức câm nín, không biết các sư huynh sư tỷ khi nhìn thấy vị tiểu sư muội “hiền lành ngoan ngoãn” kia vung một quyền đánh chết một con voi khổng lồ với dáng vẻ hung hãn tột độ thì sẽ có biểu cảm đặc sắc thế nào nhỉ?


Tiểu sư muội Phương Thốn Tâm không rảnh để ý đến lời ra tiếng vào, cảm giác mới mẻ của tông môn cũng chỉ duy trì được ba ngày, khi mọi thứ đi vào quỹ đạo, sự đơn điệu và nhàm chán của cuộc sống tông môn lập tức ập đến.


Là đệ tử mới nhập môn, nàng và Tiểu Dư Tùy chưa cần như các đệ tử ngoại môn khác, ngoài việc tu luyện hàng ngày còn phải thay phiên nhau làm tạp dịch, nào là giữ cổng, phân phát vật tư, tưới hoa cho cá ăn… nhưng bọn họ phải học môn bắt buộc đầu tiên: Lôi Hi Tông Quy, Giáo dưỡng và đạo đức của tu sĩ, Pháp quy tu tiên…



Cái này còn nhạt nhẽo gấp trăm lần tiết học Tiên sử ở Mặc Thạch Thành hồi đó, đã thế cả lớp chỉ có nàng và Tiểu Ngũ, người dạy lại là con rối lão sư, cứ rập khuôn dạy chẳng chút cảm xúc, chỉ có đôi mắt trinh sát pháp bảo là dán chặt lên người bọn họ, chỉ cần ai mất tập trung lơ đễnh là sẽ quất xuống một roi sấm sét.


Tiểu Ngũ dùng ngón trỏ chống mí mắt lên, cố gắng để bản thân không ngủ gục trong cái giọng tụng kinh đều đều của lão sư.


Đây đâu phải đến Lôi Hi Tông tìm k*ch th*ch, bọn họ rõ ràng là đến làm hòa thượng mà!


Biết sớm như thế này, hắn đã chẳng thèm đi theo Phương Thốn Tâm làm gì.


Nghĩ đến đây, hắn nhìn Phương Thốn Tâm đầy oán niệm. Phương Thốn Tâm lúc này đang ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, hai mắt sáng lấp lánh như thể đang nghe một câu chuyện vô cùng hấp dẫn, bày ra vẻ mặt “trò ngoan” tiêu chuẩn, tạo thành sự tương phản một trời một vực với hắn.


Chuyện này có gì đó sao sai!


Tiểu Ngũ theo bản năng cảm thấy có điều kỳ lạ, định thần nhìn kỹ một lát, cuối cùng mới phát hiện ngồi trên ghế kia hóa ra là một pháp bảo thế thân.


Vút! Bốp!


Một roi quất thẳng vào lưng Tiểu Ngũ, đau đến mức hắn kêu oai oái một tiếng.


“Nghiêm túc nghe giảng!” Con rối lão sư phát hiện Tiểu Ngũ mất tập trung: “Trong giờ học không được nhìn trộm nữ đồng học! Tông quy Lôi Hi Tông điều một trăm linh bảy: Giữa bạn học đồng môn phải giữ gìn nam nữ cách biệt, trước khi Trúc Cơ không được yêu sớm!”


Tiểu Ngũ nhịn hết nổi rồi, hất tung cả cái bàn.


Ngươi mới yêu sớm ấy! Cả nhà ngươi đều yêu sớm!


Ông đây đếch làm nữa!


*


“Tiểu sư muội? Giờ này muội nên học lớp Tông quy chứ, sao lại chạy đến đây?”


Lưu sư huynh đang dẫn theo hai sư đệ dỡ hàng bên ngoài Luyện Đan Phường, năm chiếc xe voi chở hàng dừng ở khoảng sân trống bên ngoài phường, trên xe chất đầy những khối quặng đá vừa dày vừa nặng, ba người dỡ hàng đến mức mồ hôi đầm đìa.


“Hì hì.” Phương Thốn Tâm cười trừ.


Nàng đến Lôi Hi Tông đâu phải thật sự muốn tu hành ở đây, đương nhiên không thể lãng phí thời gian vào mấy việc vô nghĩa như ngồi nghe giảng được, phải tranh thủ làm quen địa hình tông môn mới là chính sự.


“Ồ, muội bỏ…” Lưu sư huynh bừng tỉnh, sau đó lập tức ngậm miệng, dùng ánh mắt cưng chiều kiểu “ta hiểu mà”.


“Sao các huynh không dùng con rối để dỡ hàng?” Phương Thốn Tâm tiến lên, định giúp Lưu sư huynh một tay.


“Không cần không cần, đừng làm bẩn tay muội.” Lưu sư huynh gạt nàng ra, mặt đỏ bừng ráng sức bê một tảng đá to gần bằng người hắn, vừa thở hổn hển vừa nói: “Tông môn không cho dùng, nói là mấy việc nặng nhọc tay chân này vừa khéo để rèn luyện thể lực và cánh tay cho chúng ta.”


Phương Thốn Tâm câm nín, tông môn này keo kiệt thật, so được với nàng đấy.


Rầm một tiếng, Lưu sư huynh thả tảng đá xuống đất, xắn tay áo lộ ra cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, rồi làm bộ làm tịch đưa tay lau mồ hôi một cách đầy “vô tình”.


Lúc này, nàng nên…


“Sư huynh khỏe quá đi!” Phương Thốn Tâm cực kỳ phối hợp khen ngợi, chỉ thiếu nước vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.



Lưu sư huynh được khen ngợi sướng rơn cả người, phất tay nói: “Muội ra kia ngồi một lát đi, đợi sư huynh dỡ xong đá sẽ dẫn muội đi Thanh Quyển Lâu.”


“Đến đó làm gì?” Phương Thốn Tâm vẫn đi theo đến bên xe, chọn một tảng đá không to không nhỏ bê lên.


“Ây da, không nhìn ra tiểu sư muội sức lực cũng khá lắm nha!” Sư huynh bên cạnh thấy thế liền cười vui vẻ.


“Sư huynh quá khen!” Phương Thốn Tâm đáp lại một câu.


“Đã bảo muội đừng đụng tay vào mà…” Lưu sư huynh không nỡ nhìn nàng làm việc nặng, nhưng cản không được, đành mặc kệ nàng: “Năm ngoái các sư huynh sư tỷ đi theo Diệp sư huynh… chính là Diệp Huyền Tuyết sư huynh của Vô Lượng Hải đến Chiến trường Thiên Liệt , hôm nay đã trở về Cửu Hoàn rồi. Huyền Cơ Các tổ chức tiệc đón gió tẩy trần mừng thắng lợi cho họ, ảnh bích ở Thanh Quyển Lâu sẽ truyền hình ảnh trực tiếp từ yến tiệc về, mọi người đều đang canh ở đó, lát nữa ta dẫn muội đi xem náo nhiệt.”


Bước chân Phương Thốn Tâm khẽ khựng lại.


Diệp Huyền Tuyết đã về?


Tính kỹ lại, bọn họ đã gần một năm không liên lạc.


Tinh thể băng kia vẫn nằm trong túi trữ vật của nàng, nhưng từ lần từ biệt trong Phù Quang Huyễn Thế trước đó, giữa hai người dường như đã đạt được một sự ăn ý quỷ dị, không ai mở ra Phù Quang Huyễn Thế nữa. Hắn ở Chiến trường Thiên Liệt  giết dị thú giữ phòng tuyến, nàng cũng ở Thiên Hài Tư lịch luyện đấu pháp, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi.


Nay nghe lại cái tên này, bỗng thấy như đã cách mấy đời.


Phương Thốn Tâm cũng chẳng biết giữa nàng và Diệp Huyền Tuyết rốt cuộc là quan hệ gì, lại còn cái tên vẫn luôn nằm ngang giữa hai người kia nữa, cứ như âm hồn bất tán quấn lấy bọn họ.


Nhưng bất luận thế nào, những gợn sóng bất chợt dâng lên trong lòng lúc này đều khiến nàng hiểu rõ: Cảm giác của nàng đối với Diệp Huyền Tuyết không phải là “thấy sắc nảy lòng tham”, càng không phải sự yêu ghét một thoáng.


Trong tim nàng, hắn đã chiếm giữ một vị trí nho nhỏ.


“Sao thế? Có phải nặng quá không?” Lưu sư huynh thấy nàng dừng bước, quay lại hỏi.


“Không có, chỉ là muội hơi phấn khích, vừa mới tới đây đã được nhìn thấy những thứ này.” Phương Thốn Tâm vội rảo bước đuổi theo.


“Cái này có gì đâu mà phấn khích. Nếu muội thật sự có hứng thú, hãy đăng ký tham gia Ngũ Tông Thí Luyện, đó mới thực sự là mở mang tầm mắt!” Lưu sư huynh nói: “Sau khi các sư huynh sư tỷ trở về, Ngũ Tông chuẩn bị tổ chức một cuộc thí luyện tại Trọng Hư Phong của Huyền Cơ Các. Bất kể là đệ tử nội môn hay ngoại môn đều có thể báo danh tham gia, đến lúc đó có thể nhìn thấy rất nhiều nhân vật lợi hại!”


Phương Thốn Tâm đặt mạnh tảng đá trên tay xuống đất, vui mừng nói: “Thật sao? Vậy muội có thể đi không?”


“Được chứ, sao lại không? Đến Thanh Quyển Lâu báo danh là được.” Lưu sư huynh gật đầu, bỗng nhiên giật mình: “Không ai thông báo cho các muội chuyện này sao? Thời gian báo danh đến hôm nay là hết hạn rồi!”


*


“Bọn ta không thông báo cho họ chẳng phải rất bình thường sao? Nàng ta chỉ là một đệ tử ngoại môn mới nhập tông ba ngày, đến đại hội nơi tinh anh Ngũ Tông hội tụ thì làm được cái gì? Đến để làm mất mặt xấu hổ sao?”


Sư huynh phụ trách việc báo danh tại Thanh Quyển Lâu ngồi ngả ngớn sau ghế, đối mặt với sự chất vấn của Lưu sư huynh bằng thái độ cực kỳ thiếu kiên nhẫn.


“Bọn họ có đi hay không là chuyện của bọn họ, chức trách của các huynh là phải thông truyền đầy đủ. Bây giờ các huynh làm việc tắc trách, còn mặt mũi trách ngược lại chúng ta? Đệ tử nội môn đều cao ngạo như vậy sao?” Lưu sư huynh dẫn Phương Thốn Tâm đến báo danh, lòng đầy căm phẫn chỉ trích.


Ngũ Tông Thí Luyện lần này do nội môn phụ trách, vì thế tu sĩ được phái đến đây thu thập danh sách cũng là đệ tử nội môn. Rõ ràng khi bọn họ chạy đến, vẫn còn cách giờ chốt sổ nửa tuần trà, nhưng vị sư huynh này lại nôn nóng muốn quay về nội môn, thế mà dám lấy lý do đã hết thời hạn để từ chối Phương Thốn Tâm, chính điều này mới chọc giận Lưu sư huynh, khiến hắn phải đứng ra lý luận với đối phương.


“Ngươi nói cái gì?!” Kẻ kia đập bàn đứng dậy: “Lưu Đồng Phương, gan ngươi cũng lớn đấy, dám nghi ngờ nhục mạ sư huynh sư tỷ nội môn?”


“Ta… ta không có ý đó…” Lưu sư huynh lỡ lời, bị đối phương nắm được thóp nên cũng hoảng hốt.



“Ta sẽ chuyển lời nguyên văn những gì ngươi nói hôm nay cho sư phụ của ngươi, ngươi cứ đợi chịu phạt đi!” Kẻ kia cười lạnh một tiếng, thu dọn đồ đạc trên bàn chuẩn bị rời đi.


“Khoan đã. Hình phạt này ta nhận, nhưng huynh có thể cho muội ấy đăng ký tên trước được không?” Lưu sư huynh vội vàng nói.


“Nằm mơ đi!” Kẻ kia phất tay áo bỏ đi thẳng.


“Lưu sư huynh, bỏ đi!” Phương Thốn Tâm ngăn Lưu sư huynh đang định đuổi theo lại, ôn tồn nói: “Hôm nay liên lụy đến huynh rồi, thật sự xin lỗi.”


“Không ngại, cùng lắm thì sư phụ phạt ta làm nhiều việc hơn chút thôi, chỉ là tiếc quá…” Lưu sư huynh tiếc nuối thay cho nàng.


Phương Thốn Tâm vỗ vỗ vai hắn, mỉm cười, không nói thêm gì nữa, xoay người cáo từ rời đi.


Chỉ là vừa bước chân ra khỏi Thanh Quyển Lâu, nụ cười trên mặt nàng trong nháy mắt hóa thành một tầng băng lạnh lẽo.


Ở đầu kia, Tiểu Ngũ khoan thai đi tới vừa khéo chạm mặt nàng, bị ngược đãi một mình trong lớp học suốt cả buổi, hắn bây giờ tràn đầy oán khí với Phương Thốn Tâm, nhìn thấy nàng liền sầm mặt, định xông lên mắng người.


“Có hứng thú đi theo ta đánh người không?”


Phương Thốn Tâm chỉ dùng một câu đã chặn đứng lời mắng mỏ của hắn.


“Cái gì?” Tiểu Ngũ không theo kịp nhịp điệu của nàng: “Ngươi không muốn làm tiểu sư muội ngoan ngoãn nữa à?”


“Muốn đi thì tự mình bám sát vào.” Phương Thốn Tâm không rảnh tán gẫu với hắn, chậm trễ thêm chút nữa, người ta về đến nội môn là bọn họ hết cơ hội.


Lời còn chưa dứt, bóng dáng nàng đã biến mất khỏi cửa Thanh Quyển Lâu.


Đi! Đương nhiên là hắn phải đi!


Tiểu Ngũ nín nhịn oán khí mấy ngày nay, cuối cùng cũng tìm được chỗ phát tiết, không nói hai lời lập tức đuổi theo Phương Thốn Tâm.


*


Trời đã tối, tông môn dần chìm vào yên tĩnh.


Giữa không trung, một bóng người ngự kiếm lướt nhanh về phía nội môn, chỉ là khi chưa kịp đến lối vào nội môn, bóng người đó đột nhiên loạng choạng, như kẻ say rượu cắm đầu xuống bụi cây rậm rạp không người dưới mặt đất.


Một tấm lưới nhện khổng lồ chụp thẳng xuống đầu, kẻ kia kinh hãi, há miệng định hét lên lại bị người ta từ phía sau đạp ngã sấp mặt, gặm một mồm đầy bùn đất.


Hai người bốn nắm đấm chẳng cần phân trần, cứ thế tới tấp giáng xuống người hắn.


“Cái thằng nhãi này, dám chọc vào tiểu gia!” Một giọng nói bị đè thấp vang lên, trong đó là sự sảng khoái đến nghiến răng nghiến lợi.


Trên đường đi Phương Thốn Tâm đã kể sơ qua nguyên do, Tiểu Ngũ vốn đã ngứa tay, lúc này cơn giận bùng lên, ra đòn càng thêm tàn nhẫn.


Một tuần trà sau, đối phương mặt mũi bầm dập sưng vù, cuối cùng cũng phải móc ra viên tinh thạch ghi chép thông tin báo danh để xin tha.


Tu sĩ đối diện với khuôn mặt và vóc dáng bị che khuất chụp lấy viên tinh thạch, sau đó dùng sức bóp mạnh.


Viên tinh thạch bị nghiền nát thành bột mịn.


Tất cả đăng ký lại từ đầu đi!


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 115: Yêu sớm
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...