Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Chương 114: Tiểu sư muội
Hai đệ tử canh cổng đứng chôn chân tại chỗ như hóa đá, sững sờ mất vài nhịp thở mới kinh ngạc quay đầu nhìn về phía hai bóng người cháy đen thui vừa lồm cồm bò dậy từ đống đá.
Vòng xoáy đang dần thu nhỏ phía chân trời chính là bài khảo nghiệm mà Lôi Hi Tông dành cho những tiên dân cầm Linh Thược đến bái nhập sơn môn, chỉ cần vượt qua khảo hạch này, xem như đã gõ mở được cánh cửa sơn môn, có đủ tư cách trở thành đệ tử Lôi Hi Tông.
Khảo nghiệm gồm ba cửa ải hiểm trở, ải sau khó hơn ải trước, kết quả cũng chỉ có hai loại: hoặc là vượt qua hoặc là chết.
Đây là buổi thí luyện phải đánh đổi bằng cả tính mạng, không phải ai cầm được Linh Thược trong tay cũng có đủ dũng khí để đi chuyến này.
Sơn môn Lôi Hi Tông đã rất lâu rồi chưa từng được người bên ngoài mở ra, lâu đến mức bọn họ trấn thủ ở đây gần mười năm, chưa từng chứng kiến một ai thành công.
Kết quả hôm nay vừa đến là hẳn hai người.
Thế nhưng còn chưa đợi hai đệ tử giữ cửa kịp hoàn hồn sau phen kinh ngạc, đã thấy một bóng người đen thui trong đó vút lên, bay đến bên cạnh bóng đen còn lại, chẳng nói chẳng rằng đấm thẳng một quyền vào bụng kẻ đó.
“Sao ngươi lại đi theo?” Giọng nói lanh lảnh vút cao, mang theo vài phần giận dữ.
“Ai thèm theo ngươi! Ngươi có Linh Thược của Lôi Hi Tông, chẳng lẽ ta không được có chắc?” Người kia cũng gân cổ lên cãi.
Hai người cứ thế cãi nhau bất chấp hoàn cảnh, bỏ mặc hai đệ tử giữ cổng đứng chơ vơ một bên.
Phương Thốn Tâm bực muốn chết, ai mà ngờ được chân trước nàng vừa bước vào bài thi nhập môn của Lôi Hi Tông, chân sau Tiểu Ngũ đã lén lút bám theo.
Cửa ải cuối cùng trong ba tầng thử thách của Lôi Hi Tông là Lôi Kiếp, người thử luyện chỉ cần né tránh thành công là coi như vượt qua. Việc này vốn chẳng khó, ngặt nỗi Tiểu Ngũ lại bám đuôi ngay phía sau. Nàng vừa mới vọt tới cuối vùng Lôi Kiếp, mắt thấy sắp bước ra khỏi vòng thử luyện, không ngờ tên này lại chạy vào, kết quả khiến cửa ải Lôi Kiếp khởi động lại, lôi kiếp kép giáng xuống, sấm sét bạc ngập trời đánh cho hai người bay tung lên không trung.
Cuối cùng mỗi người phải chịu một đòn mới thoát thân khỏi vòng xoáy. May mắn là sấm sét bạc này không phải thiên lôi thực sự, mà da thịt hai người cũng dày dặn chịu đòn tốt, mới không bị đánh thành tro bụi, nhưng cũng không tránh khỏi việc vác một thân cháy đen đi ra.
“Được, ngươi đến thì thôi đi, thế lén lén lút lút đi sau lưng ta làm cái gì? Bị sét đánh vui lắm à?” Phương Thốn Tâm tức đến nổ phổi.
“Bổn thiếu gia thích đấy! Ngươi lén lén lút lút đi được, tại sao ta không thể lén lén lút lút đến?” Tiểu Ngũ cũng đầy mặt giận dữ, chỉ có điều trên gương mặt đen nhẻm kia chỉ còn đôi mắt là sáng nhất, hàm răng là trắng nhất, ngoài ra chẳng nhìn ra được biểu cảm gì khác: “Ngươi còn mặt mũi mà trách ta? Ngươi không từ mà biệt, lại định ném cái đống việc hổ lốn ở Thiên Hài Tư cho ta hả? Dựa vào đâu chứ? Bổn thiếu gia không làm nữa!”
Tuy Thiên Hài Tư giúp người ta trưởng thành, nhưng với cá tính của hắn, sớm đã chán ngấy mấy chuyện vụn vặt không hồi kết kia rồi, sao chịu ngoan ngoãn ở lại đó chứ. Vừa khéo hiện giờ nhóm bốn người Cuồng Quyền cũng đã đủ sức đảm đương một phía, hắn không nhân cơ hội chuồn lẹ mới là lạ.
“Hai vị… có thể đừng cãi nhau nữa được không…” Đệ tử giữ cổng yếu ớt lên tiếng.
“Không!” Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ đồng thanh hét lên.
“…………” Đệ tử giữ cổng câm nín, hai người này hung dữ quá!
“Khụ!” Đệ tử còn lại có kinh nghiệm dày dặn hơn, hắng giọng, hít sâu một hơi, vận hết lực đan điền quát lớn: “Im miệng! Cấm cãi nhau, không nhìn xem đây là nơi nào! Đâu đến lượt các ngươi ở đây làm càn!”
Dứt lời, hắn thành công khiến hai “cục than đen” kia ngậm miệng.
Trấn thủ ở đây bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có ngày hắn được nở mày nở mặt, trút được nỗi lòng!
“Các ngươi là ai? Dám to gan xông vào Lôi Hi Tông, còn không mau mau xưng tên!” Hắn lại hỏi.
“Phương Thốn Tâm.” Phương Thốn Tâm lườm Tiểu Ngũ một cái, lướt đến trước mặt hai người kia, đưa chiếc chìa khóa vẫn đang phát sáng của mình ra: “Đây là chìa khóa do Tây Lâm Thần Quân tặng, nói là có thể mở ra thử luyện của Lôi Hi Tông.”
“Trác Thanh Phóng.” Tiểu Ngũ cũng đưa chìa khóa của mình ra theo: “Cũng là Tây Lâm Thần Quân cho.”
Phương Thốn Tâm nghe vậy kinh ngạc nhìn chìa khóa trong tay hắn, cái vị Tây Lâm Thần Quân kia là thương buôn bán sỉ chìa khóa thử luyện Lôi Hi Tông hay sao vậy?
“Tây Lâm Thần Quân?!” Vẻ mặt hai đệ tử đều trở nên nghiêm nghị.
Lại là nhân tài do đích thân Tây Lâm Thần Quân chiêu mộ sao?
Hai người nhanh chóng bẩm báo lên trên núi. Không lâu sau, cụm Lôi Tinh Thạch ngay dưới chân sơn môn phát ra ánh sáng, một cánh cửa ảo ảnh khổng lồ màu bạc hiện ra trước mặt mấy người.
“Mời hai vị tiến vào Lôi Hi Môn.” Đệ tử giữ cổng trao trả chìa khóa lại tận tay hai người, cung kính mời bọn họ vào trong.
Phương Thốn Tâm nói tiếng cảm ơn, chỉnh trang lại dung nhan một chút cho gọn gàng, rồi cùng Tiểu Ngũ kẻ trước người sau bước vào Lôi Hi Môn.
Bên trong Lôi Hi Môn là một đường hầm không gian rực sáng chói lòa. Hai người đi khoảng nửa tuần trà mới nhìn thấy điểm cuối.
Chân trước vừa bước ra khỏi đường hầm, chân sau cánh cổng Lôi Hi Môn đã lập tức biến mất. Hiện ra trước mắt hai người là một dãy cầu thang dài uốn lượn, cuối những bậc thang ấy là hai cánh cửa vòm cao vút tận mây xanh. Những vân sấm sét vẽ trên cửa vòm chớp động ánh tím u tịch, tựa như một đôi mắt nghiêm nghị lạnh lẽo đang dò xét những vị khách lạ mặt trước cửa.
Tiểu Ngũ lùi lại nửa bước nhỏ, suýt chút nữa thì bước hụt vào khoảng không. Hai người quay đầu lại mới phát hiện nơi mình đang đứng lại là một vách núi cheo leo, vị trí mà Lôi Hi Môn vừa mở hóa ra là một vực thẳm không đáy.
Phương Thốn Tâm nhìn xuống dưới chỉ thấy một biển sương mù đen kịt. Trong biển sương ấy chẳng biết đang ẩn nấp thứ gì, giống như có khả năng nhiếp hồn đoạt phách, chỉ nhìn thêm vài lần là cảm thấy hồn phách như bị hút xuống dưới. Nàng nhanh chóng thu lại ánh mắt, cùng Tiểu Ngũ sóng vai bước lên những bậc thang dài.
Cánh cửa vòm dày nặng khi thấy bọn họ bước đến thì tự động mở ra một cách chậm rãi, để lộ tiên tông đồ sộ với khí tượng huy hoàng tráng lệ phía sau cánh cửa.
Ngay cả một công tử thế gia kiến thức rộng rãi như Tiểu Ngũ, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng không kìm được mà ngẩn ngơ trong giây lát.
Vô số lầu các, cầu kiều cùng cỏ cây hoa lá kiến tạo nên một tòa thành trì rực rỡ, phủ phục giữa những tầng sương trắng. Những tháp đá màu đen lơ lửng giữa không trung phía trên tòa thành, vây quanh một hòn đảo bay hình tròn trôi nổi giữa những đám mây ở chính giữa. Trên đảo, điện đài lầu các trùng trùng điệp điệp, phiêu diêu mờ ảo tựa như ảo ảnh trên biển.
Ngay phía sau tòa cung điện cao nhất trên đảo bay, lơ lửng một cái cây khổng lồ bằng pha lê, tán cây đủ rộng để che phủ cả hòn đảo, giữa cành cây đậu đầy các loài chim đủ màu sắc.
Những con chim này là linh thú sống sờ sờ, chứ không phải là những loại máy móc phỏng sinh như ở bên ngoài.
Lôi Hi Tông tráng lệ hơn bất kỳ nơi nào Phương Thốn Tâm từng đặt chân đến tại Cửu Hoàn. Thế nhưng điều khiến nàng kinh ngạc không phải là phong cảnh nơi đây, mà là luồng linh khí như có như không đang lượn lờ trong không khí.
Nguồn gốc của những luồng linh khí này, hẳn là từ cái cây pha lê khổng lồ kia.
Từ rất sớm Phương Thốn Tâm đã biết ở cái thế giới linh khí cạn kiệt này, một vài nguồn linh khí ít ỏi còn sót lại đều nằm trong tay Ngũ Đại Tông Môn. Hiện tại xem ra, lời ấy không giả.
“Còn ngẩn ra đó làm gì?” Một tu sĩ trẻ tuổi ngự kiếm bay đến trước mặt hai người rồi đáp xuống, cười nói: “Ta là đệ tử phụ trách tiếp dẫn các ngươi nhập tông, hai người đi theo ta.”
Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ trao đổi ánh mắt, thu lại cảm xúc, đi theo hắn vào trong.
“Ta họ Trương, tên Tự, là đệ tử ngoại môn.” Trương Tự vừa đi vừa giới thiệu: “Lôi Hi Tông rất lớn, chia làm nội môn và ngoại môn. Khu vực dưới đất là nơi tu hành của đệ tử ngoại môn, gọi là Lạc Vân Cảnh; còn trên trời là nơi tu hành của đệ tử nội môn và các vị sơn chủ, gọi là Vân Giai Nguyệt Địa. Đệ tử ngoại môn không được tùy ý tiến vào nội môn, nhưng đệ tử nội môn thì không bị hạn chế.”
“Cái cây kia thì sao?” Phương Thốn Tâm hỏi.
“Đó là bảo vật trấn tông của Lôi Hi Tông, được đặt theo danh hiệu của Lão tổ, gọi là Trường Yến Thần Thụ.” Trương Tự nhìn về phía cái cây khổng lồ rực rỡ nơi xa, cũng cảm thán: “Rất đẹp phải không? Lúc ta mới vào tông môn cũng bị nó làm cho mê mẩn.”
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Tiểu Ngũ đã hoàn hồn sau cơn chấn động ban đầu, bắt đầu quan tâm đến lịch trình tiếp theo của mình.
“Tất cả đệ tử mới nhập môn đều phải xác minh danh phù và đăng ký vào sổ sách, ta đưa hai vị đến Đan Vân Các làm thủ tục nhập tông trước đã.” Trương Tự cười nói.
“Trương sư huynh, chúng ta thông qua thử luyện mà vào như thế này, thì được tính là đệ tử nội môn hay ngoại môn?” Phương Thốn Tâm lại hỏi.
“Cái này thì ta không rõ, đăng ký thân phận xong, tông môn tự nhiên sẽ có sắp xếp cho các ngươi.”
Ba người vừa đi vừa nói chuyện, một hồi thì bước chân của Trương Tự dừng lại trước một tòa lầu các ba tầng.
Cửa lớn của lầu các đang rộng mở, trên trần treo tấm biển đề ba chữ “Đan Vân Các”. Khoảng sân trống trước cửa tụ tập không ít tu sĩ, thấy Trương Tự dẫn người tới thì nhao nhao xúm lại, tò mò nhìn Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ, mồm năm miệng mười bàn tán: “Chính là bọn họ sao? Những tiên dân đã vượt qua thử luyện hôm nay ư?”
Xem ra tin tức lan truyền rất nhanh, chỉ trong nháy mắt mà cả tông môn đều đã biết.
“Ừ, vị này là Phương sư muội, vị này là Trác sư đệ.” Trương Tự ôn hòa giới thiệu.
“Mấy năm rồi không có người mới, cuối cùng cũng có thêm tiểu sư muội và tiểu sư đệ rồi.”
“Tiểu sư muội, ta là Lưu Bân…”
Mọi người vây quanh Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ như thể đang xem trân cầm dị thú, cách đó không xa vẫn còn không ít tu sĩ nghe tin tìm đến, vây kín con đường đến mức nước chảy không lọt.
Phương Thốn Tâm đáp lại những ánh mắt quan tâm và tò mò không chút ác ý này bằng nụ cười rạng rỡ, thế nhưng Tiểu Ngũ đã bắt đầu mất kiên nhẫn, cái tính thiếu gia lại trỗi dậy, sắc mặt hắn trầm xuống, vừa định nổi đóa thì từ trong Đan Vân Các bất ngờ bay ra một quả cầu lửa.
Ầm! một tiếng, cầu lửa nện xuống khoảng đất trống trước cửa, nổ tung tạo ra một cái hố lớn đen ngòm.
Đám đệ tử đang vây quanh Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ lập tức thay đổi sắc mặt, dáo dác tản ra như chim vỡ tổ.
Sau đó trong cửa truyền ra tiếng quát như sấm nổ: “Tụ tập ở đây làm cái gì? Công khóa và nhiệm vụ hôm nay đã làm xong hết chưa? Còn không mau cút về! Còn hai kẻ mới đến kia nữa, lề mà lề mề ở bên ngoài làm cái gì, định làm lỡ thời gian của ông đây hả! Mau lăn vào đây cho ta!”
Giọng điệu này nghe qua là biết không dễ dây vào rồi.
Phương Thốn Tâm quay đầu nhìn vị sư huynh đứng gần mình nhất, người nọ nhận được ánh mắt của nàng lập tức hiểu ý, nhỏ giọng nhắc nhở: “Bên trong là Phùng sư huynh, chủ quản sự vụ của Đan Vân Đài, tính tình không được tốt lắm. Hôm nay huynh ấy lại vừa cược thua mất hai vò rượu, lúc này chắc đang giận cá chém thớt đấy.”
“Đa tạ Lưu sư huynh.” Phương Thốn Tâm mỉm cười.
Lưu sư huynh thấy mình chỉ mới buột miệng giới thiệu tên lúc nãy mà nàng đã ghi nhớ, tâm trạng lập tức trở nên vô cùng vui vẻ.
Hắn dõi mắt nhìn theo Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ bước vào Đan Vân Các, đám đệ tử ngoại môn vẫn tụ tập ở sân trước, mồm năm miệng mười bàn tán sôi nổi.
“Ta thấy vị tiểu sư muội mới đến tính tình không tệ, dáng vẻ thuần lương vô hại, chắc là dễ nói chuyện.”
“Đúng thế đúng thế, nhìn nụ cười đó xem, thật ngọt ngào.”
“Tiểu sư đệ hình như hơi hung dữ, e là không dễ chung đụng.”
“Nhưng mà đệ ấy đẹp trai quá…”
“Còn chưa biết bọn họ vào nội môn hay ngoại môn mà đã sư muội sư đệ ngọt xớt. Nhỡ đâu người ta vào nội môn, trở thành đệ tử nội môn cao cao tại thượng, sợ là các ngươi còn phải gọi người ta là sư huynh sư tỷ đấy.”
Có người tạt một gáo nước lạnh, lập tức dập tắt sự nhiệt tình của đám đông.
Bên trong Đan Vân Các, Phương Thốn Tâm “tính tình không tệ, thuần lương vô hại” đã cùng Tiểu Ngũ đặt danh phù và chìa khóa lên bàn Phùng sư huynh. Phùng sư huynh ngồi sau bàn, vẻ mặt mất kiên nhẫn cầm danh phù của Tiểu Ngũ lên kiểm tra.
Tranh thủ lúc hắn đang xem xét, Phương Thốn Tâm liếc mắt nhìn về phía bức bình phong bằng tinh thạch cách đó không xa, phía sau bình phong truyền đến một hơi thở rất nhẹ, bên trong có người đang nấp.
“Trác Thanh Phóng? Ngươi là người nhà họ Trác?” Một lát sau, Phùng sư huynh mở mắt, nhìn Tiểu Ngũ một cái thật sâu.
“Ừm.” Tiểu Ngũ lạnh lùng đáp một tiếng.
Phùng sư huynh không hỏi thêm nữa, cúi đầu chuyển sang cầm danh phù của Phương Thốn Tâm.
Càng xem, mày hắn càng nhíu chặt: “Ngươi là tiên dân tiểu giới?”
Phương Thốn Tâm gật đầu: “Phải, đến từ Mặc Thạch Thành.”
“Không có khả năng cảm ứng linh khí?” Giọng hắn lại lớn hơn một chút, hiển nhiên là cực kỳ kinh ngạc.
Tiên dân tiểu giới cộng thêm việc không có khả năng cảm ứng linh khí, hai điểm này đã đủ để xếp nàng vào tầng lớp thấp kém nhất Cửu Hoàn. Ấy vậy mà hiện tại, nàng lại đường đường chính chính bước chân vào nơi này.
Phương Thốn Tâm nhún vai, chẳng định giải thích gì cho bản thân. Thông tin trong danh phù vẫn là từ hồi đăng ký ở Mặc Thạch Thành năm xưa, sau đó chưa từng sửa đổi.
Vẻ mặt Phùng sư huynh lập tức thay đổi, vừa định nói gì đó thì nghe thấy một giọng nói lạnh lùng truyền ra từ sau bức bình phong.
“Thời buổi này, đến hạng chó mèo gì cũng có thể tùy tiện bước chân vào Lôi Hi rồi sao?”
Một nam tu sĩ vận áo trắng chậm rãi bước ra từ sau bức bình phong, dùng ánh mắt cao ngạo từ trên xuống dưới đánh giá Phương Thốn Tâm.
Hắn sinh ra cũng coi như thanh tú, chỉ có điều thân mình quá mức gầy gò, lại cố tình mặc một bộ trường bào tuyết trắng rộng thùng thình, càng làm lộ rõ vẻ gầy gò yếu ớt.
Cách ăn mặc này nhìn qua trông hơi quen quen…
Phương Thốn Tâm nhìn kỹ hai lần, bỗng nhiên phản ứng lại, cách ăn mặc của kẻ này giống Diệp Huyền Tuyết.
Ngay cả cái giọng điệu uốn éo làm bộ làm tịch kia, cũng có chút “mùi” của Diệp Huyền Tuyết.
Tiếc là hắn không có vóc dáng và khí chất như Diệp Huyền Tuyết để có thể chống đỡ được phong cách phiêu dật này.
Đúng là vẽ hổ không thành ra vẽ chó.
“Bàng sư huynh!” Phùng sư huynh đã đứng dậy khỏi ghế, cung kính chào nam tu sĩ áo trắng.
Bàng sư huynh chậm rãi đi tới: “Ta cứ tưởng người vượt qua thử luyện là nhân vật tầm cỡ nào, hóa ra lại là hạng vô dụng dựa dẫm quan hệ, cậy nhờ để vào tông, thật vô vị!”
Các thế lực lớn tại Cửu Hoàn Tiên Giới rắc rối chằng chịt, không thiếu những kẻ tư chất không đủ, vì muốn vào đại tông môn mà lợi dụng quan hệ, dựa vào pháp bảo giá cao do gia tộc trang bị để vượt qua khảo hạch. Đám con em thế gia cùng bè lũ của bọn họ miễn cưỡng chen chân vào Ngũ Đại Tông Môn cũng chẳng phải chuyện hiếm.
Dù sao thì cho dù chỉ trở thành đệ tử ngoại môn của Ngũ Tông, cũng đủ để bọn họ hô mưa gọi gió ở bên ngoài rồi.
Thế nhưng, ngay cả một dã dân không có khả năng cảm ứng linh khí mà cũng vào được, thì quả là quá mức nực cười.
Sắc mặt Tiểu Ngũ bên kia đã đen như đáy nồi!
Dựa dẫm quan hệ? Cậy nhờ ngoại lực?
Hắn siết chặt nắm đấm, muốn lao vào đánh cho cái gã ăn mặc như đi đưa đám trước mắt này một trận.
“Bàng sư huynh, Phùng sư huynh!”
Đúng lúc này, một đệ tử từ bên ngoài đi vào, hành lễ đồng môn với hai người rồi nói: “Phụng khẩu dụ của Tây Lâm Thần Quân, Phương sư muội và Trác sư đệ nhập môn hôm nay tạm thời làm đệ tử ngoại môn, tu hành cùng các sư huynh sư tỷ tại Lạc Vân Cảnh. Đợi tháng sau Thần Quân trở về, sẽ tiến hành khảo hạch thử luyện riêng cho Phương sư muội và Trác sư đệ rồi mới bàn đến việc thăng cấp.”
Một câu nói đã định ra thân phận của Phương Thốn Tâm và Tiểu Ngũ tại Lôi Hi Tông.
Tiểu sư muội và sư đệ nhỏ nhất của cả tông môn.
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Story
Chương 114: Tiểu sư muội
10.0/10 từ 29 lượt.
