Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 499: Viện bảo tàng


Trời dần tối.


Chiếc xe men theo đường phụ, chậm rãi chạy ra khỏi cao tốc.


"...... Chuyện xảy ra chính là như vậy." Giọng Trần Linh đều đều, không nhanh không chậm, "Tóm lại, bên trong Cửu Quân đã xuất hiện kẻ phản bội. Mà tiến sĩ Tô chính là mục tiêu số một của bọn chúng."


Trần Linh đem những việc liên quan đến ngôi sao chổi đỏ, thời đại suy thoái, cùng nội bộ biến loạn trong Cửu Quân kể lại một lần nữa. Trong suốt quá trình này, đến cả Diêu Thanh cũng không mở mồm cắt ngang bất kì câu nào... Cậu sinh viên trẻ nóng tính kiên định với chủ nghĩa duy vật này sau khi tận mắt chứng kiến Trần Linh tàn sát mấy kẻ bám đuôi trên cao tốc, niềm tin sắt đá trong lòng cậu ta đã bắt đầu dao động.


"Nhưng tôi vẫn không hiểu... Tại sao lại là tôi?" Tô Tri Vi chau mày.


"Cái này thì chưa rõ."


Lời vừa dứt, không khí trong xe dần dần trở nên yên tĩnh.


Tô Tri Vi trầm ngâm, như đang cố tìm xem bản thân có điểm gì đặc biệt. Diêu Thanh thì như vẫn còn chưa hoàn hồn sau cảnh tượng siêu phàm vừa rồi của Trần Linh. Về phần Dương Tiêu... anh ta nhắm mắt lại, không biết biết đang suy nghĩ gì.


Mặt trời từ từ chìm xuống phía chân trời, đốt cháy những tầng mây cuối cùng trước khi bị bóng đêm nuốt trọn. Trời đã trở nên u ám, song ánh mắt Trần Linh vẫn không ngừng cảnh giác bốn phía.



Tin tốt là kể từ khi cậu giải quyết toàn bộ truy binh trên cao tốc, đến giờ vẫn chưa phát hiện có ai bám theo. Điều đó có nghĩa là lưới trời mà Nhiếp Vũ giăng ra đã bị Trần Linh đục thủng một lỗ... Ít nhất thì Tô Tri Vi đã tạm thời an toàn.


Khoảng hơn một tiếng sau, xe dừng lại trong một bãi đỗ nhỏ.


Diêu Thanh tắt máy, bước xuống xe rồi chỉ về phía trước, nơi có một tòa kiến trúc đang ẩn hiện trong bóng đêm:


"Chúng ta đến nơi rồi."


Mọi người lần lượt xuống xe. Chung quanh là vùng ngoại ô yên tĩnh, ngoài con đường lớn phía xa còn sáng đèn thì hầu như chẳng có bóng người qua lại. Trước mắt họ, chỉ có tòa nhà mang dáng dấp cổ kính, vẫn toát lên vài phần sinh khí.


Từ bên ngoài nhìn vào, đó là một viện bảo tàng bằng gỗ, kiến trúc như một tòa hợp viện cổ. Trước cổng là mấy cây cột lớn sừng sững. Bên trên treo một tấm bảng hiệu, xung quanh treo mấy chiếc đèn lồng đỏ sáng rực. Chữ viết trên bảng vừa đẹp vừa trang trọng:


-- Viện bảo tàng nghệ thuật thêu Tiêu Thị Tô Tú.


Bốn người đứng trước cửa viện bảo tàng. Trên gương mặt Dương Tiêu thoáng hiện vẻ kinh ngạc.


"Tòa bảo tàng này rộng lớn quá... Tất cả đều là của nhà cậu sao?"


"Ừ." Diêu Thanh gật đầu, "trước kia nó nằm ở trung tâm thành phố, nhưng quy mô nhỏ quá, không thể trưng bày nhiều tác phẩm. Sau này bà ngoại thương lượng với chính phủ, mới dời ra đây... Tuy hơi xa trung tâm, nhưng diện tích thì lớn hơn nhiều.



Bà từng nói nói, đồ thêu có linh tính riêng, nếu gặp được người hữu duyên tự khác sẽ tìm đến. Hơn nữa, đồ thêu cũng cần tĩnh tâm, tránh xa phố xá ồn ào lại càng tốt."


Cậu dừng lại một chút, rồi bổ sung:


"Tất nhiên, giờ nhìn có hơi hiu quạnh thế này chứ vào dịp lễ hội thì người đến cũng không ít đâu!"


Nói rồi, Diêu Thanh bước lên trước, đẩy cánh cửa lớn. Tiếng bản lề vang lên khe khẽ.


Ngay sau cửa là một bức bình phong khổng lồ. Đó là nhánh cây gỗ màu nâu sẫm, trên đó có vô số chim chóc sống động tụ tập: con thì đang vỗ cánh sắp bay, con thì cúi đầu rỉa lông... Tựa như ngay trước cổng thực sự mọc ra một nhánh cây cổ thụ chìm trong mùa xuân tràn đầy sức sống. Ánh đèn chiếu rọi còn khiến nó ánh lên sắc sáng dịu nhẹ.


Đến gần mới nhận ra, đó là một bức thêu, từng sợi tơ tinh tế đan quyện chặt chẽ, mềm mượt như lụa, tái hiện chi tiết đến kinh ngạc, thậm chí hiệu ứng ánh sáng cũng vô cùng chân thật.


Ở góc bức thêu có ký tên rõ ràng:


-- Tiêu Xuân Bình.


"Đây là..."


"Là bà ngoại tôi thêu từ khi còn trẻ." Diêu Thanh nói đầy tự hào. "Năm đó có người ra giá bảy trăm vạn để mua tấm bình phong này, bà đều không bán. Không chỉ vậy, một phần tư tác phẩm trong bảo tàng này đều là của bà. Còn lại hoặc là những bức thêu cổ xưa, hoặc là những món cổ vật do bà bỏ tiền túi mua về từ nước ngoài."



Ánh mắt Trần Linh dừng lại trên một bức tường, nơi treo vài tấm thêu mang chữ ký của tên nhóc Diêu Thanh này. Chúng được đặt ở vị trí khá khiêm tốn, song cũng đủ để chứng minh thực lực của cậu ta.


Dương Tiêu tuy không hiểu về nghệ thuật, nhưng lại rất tôn trọng, lặng lẽ đi dọc theo từng bức mà ngắm, chẳng rõ rốt cuộc nhìn ra được điều gì.


"Gần đây sức khỏe của Tiêu lão sư thế nào?" Tô Tri Vi dừng lại trước mấy bức thêu, quay người hỏi.


"Cũng không tệ lắm, chỉ còn vướng chút bệnh cũ thôi." Diêu Thanh liếc nhìn đồng hồ, nói tiếp: "Lúc này chắc bà vẫn còn trong phòng... Đi, tôi đưa mọi người đến gặp bà."


Nói rồi, Diêu Thanh dẫn cả nhóm rẽ vào hành lang bên trái, đi thẳng về phía sau viện bảo tàng.


Lúc này đã khuya, bảo tàng cũng đã sớm đóng cửa với khách tham quan từ lâu. Trong không gian rộng lớn ấy, ngoài bốn người ra không còn bất kỳ bóng dáng nào khác. Chỉ có những chùm ánh sáng rọi xuống từ trần, hắt lên các bức thêu hai bên, làm hiện lên muôn vàn hoa văn, tựa như bọn họ đang bước vào một thế giới dệt bằng chỉ.


Vài phút sau, Diêu Thanh dừng lại trước một cánh cửa.


Cửa không đóng hẳn, chỉ khép hờ, ánh đèn hắt ra ngoài loang loáng trên nền gạch, đôi khi còn thấy bóng người lay động.


"Bà ơi, xem cháu mang ai về này!" Diêu Thanh cất tiếng, đẩy cửa bước vào.


Bên trong là một gian phòng rộng chừng mấy chục mét vuông, được bày biện gọn gàng. Phần lớn là tủ và rương gỗ, chính giữa đặt một khung thêu bằng gỗ lớn. Một bà lão tóc đã bạc trắng, đeo kính lão, đang đứng trước khung thêu, tay cầm kim. Nghe tiếng Diêu Thanh, tay bà hơi khựng lại.



Bà quay đầu, nheo mắt khẽ đẩy kính lão lên rồi mỉm cười hiền hậu, nếp nhăn hằn sâu nhưng gương mặt vẫn sáng rỡ:


"Cháu ngoan, hôm nay về muộn thế... A?"


Ánh mắt Tiêu Xuân Bình lướt qua Diêu Thanh, rồi dừng lại ở người bên canh, Tô Tri Vi. Trên gương mặt bà thoáng nét ngờ ngợ, sau đó bước đến gần hơn, chăm chú nhìn kỹ.


"Đây chẳng phải là... Tri Vi sao?"


"Tiêu lão sư, đã lâu không gặp. Gần đây sức khỏe của bà vẫn tốt chứ?" Tô Tri Vi cúi đầu lễ phép.


"Khá tốt, ha ha... Rất tốt." Tiêu Xuân Bình nắm tay cô, nhẹ nhàng vỗ về, vẻ mặt đầy vui mừng: "Tri Vi của chúng ta đã lớn thế này rồi, càng ngày càng xinh đẹp..."


"Cảm ơn Tiêu lão sư."


Bà lão nắm chặt tay Tô Tri Vi, hệt như gặp lại người thân xa cách lâu ngày, vừa cười vừa nói chuyện một lúc lâu. Sau đó, ánh mắt bà mới dời về phía những người đi cùng.


Dương Tiêu đứng nép ở ngoài rìa, khi ánh mắt bà quét qua thì có chút lúng túng, chỉ cười gượng. Trần Linh thì đứng sau lưng Tô Tri Vi và Diêu Thanh, trên mặt cũng giữ nụ cười lễ phép.


Nhưng khi ánh mắt Tiêu Xuân Bình rơi lên gương mặt Trần Linh, bà bỗng khựng lại. Đôi lông mày dần nhíu chặt...


Nụ cười nơi khóe môi cũng từ từ biến mất.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 499: Viện bảo tàng
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...