Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 498: Giết xuyên cao tốc
“Đù má!! Hắn đấm một phát nát con xe phía sau rồi?!!”
Tên sát thủ ngồi ghế phụ lái chứng kiến cảnh tượng phía sau qua gương chiếu hậu, hai mắt trợn như muốn rớt ra ngoài.
“Bà nội của con ơi… Trên đời này thật sự có siêu nhân sao?!”
“Vậy chúng ta có đuổi theo nữa không?”
“Đuổi cái rắm! Tiền dành dụm mãi đã bay sạch rồi! Chẳng lẽ còn muốn quăng nốt cái mạng này sao?!”
“Mau! Đánh lái! Đổi đường nhanh!”
“Đây là cao tốc đó trời! Còn đường nào khác đâu?!”
“Vậy thì quay đầu đi! Thà đi ngược chiều còn hơn tiếp tục lao về phía trước!”
Hai người nhìn thấy kết cục thảm của từng chiếc xe thì lập tức hoảng loạn. Dù trước đây từng là tổ hợp sát thủ khét tiếng tung hoành khắp nơi, giờ cũng bị dọa đến vỡ mật, chỉ hận không thể một giây biến mất khỏi cái cái nơi quỷ quái này.
Nhưng còn chưa kịp giảm tốc, cửa kính phía sau xe bỗng từ từ hạ xuống…
Vù——
“Mày mở cửa sổ làm gì?”
“Tao đâu có mở… tự nó mở đó chứ…”
Tên ngồi ghế phụ đang định nói thêm gì đó, một bóng đen giống như con chim bỗng xuất hiện trong gương chiếu hậu. Cùng lúc đó, tên ngồi ở ghế lái cũng nhấn nút lên kính, khiến cửa sổ phía sau chậm rãi đóng lại.
Khi cửa kính khép kín, tiếng gió rít cũng từ từ biến mất, không khí trong xe lập tức yên tĩnh lại.
“Có vẻ như chúng ta không cần quay đầu nữa rồi, còn khoảng chừng hai trăm mét nữa là đến đoạn có thể xuống cao tốc!” Tên ngồi ở ghế lái chợt nhìn thấy biển báo ở phía xa, mắt sáng rực.
“……”
“May mà siêu nhân kia không đuổi theo. Hắn muốn bảo vệ Tô Tri Vi thì chắc chắn sẽ không đuổi giết chúng ta xuống cao tốc… Xem ra chúng ta thoát được một kiếp rồi.”
“……”
“Mày im lặng vậy là có ý gì??”
“……”
Tên lái xe khó chịu mở miệng, vừa định quay sang mắng cho người kia một trận thì ánh mắt liếc qua gương chiếu hậu, cả người lập tức chết sững.
Ở hàng ghế sau, ngay chính giữa, một bóng người mặc áo khoác màu nâu sẫm dính đầy máu đang bình thản ngồi đó, bình thản như cậu ta chỉ là một hành khách đi nhờ xe.
Hai tên sát thủ: “……”
Cả khong xe chìm trong một sự im lặng tuyệt đối.
Kỳ vọng khán giả +3
Trong bầu không khí nghẹt thở ấy, tên lái xe khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, thấy biển báo chỉ đường xuống cao tốc ngày càng gần bèn lập tức bật đèn xi nhan, chuẩn bị đánh lái xuống đường…
“Tiếp tục đi thẳng.” Giọng Trần Linh vang lên nhàn nhạt.
Toàn thân tên lái xe run lên, vội vàng trả lái lại, tiếp tục chạy xe về phía trước.
Trần Linh nhìn đôi chân tên tài xế đang run bần bật, từ tốn nói:
“Sao tự dưng lại chậm thế này? Chẳng phải ban nãy nói rằng phải thật mau kia mà?”
Tên lái xe run lẩy bẩy: “Đại ca… chắc giữa chúng ta có chút hiểu lầm thôi…”
“Đạp ga hết cỡ cho tôi.” Trần Linh bình thản ra lệnh. “Lát nữa nếu cách xe phía trước quá xa thì lúc tôi trở về phiền lắm.”
“…Vâng ạ...”
Tên tài xế cắn răng, đạp mạnh chân ga. Cảm giác tăng tốc mạnh mẽ ép chặt lưng họ vào ghế. Trong tiếng động cơ gầm rú, bầu không khí trong xe lại chìm vào tĩnh mịch.
“Tôi hỏi, mấy người đáp.” Trần Linh xoay xoay con dao róc xương trong tay, lưỡi dao lạnh lẽo lóe sáng không ngừng lướt qua khóe mắt hai tên sát thủ, khiến mí mắt hai người bọn họ giật liên hồi.
“Ngài… ngài hỏi đi ạ.”
“Ai phái mấy người tới?”
“Là… là một người trung gian gọi là Kền Kền. Hắn thay người khác phát lệnh truy nã , nói là muốn khử với một cô gái tên Tô Tri Vi…”
“Tên đó có ở trong mấy chiếc xe vừa rồi không?”
“Không… không có, hắn chỉ chuyên phụ trách phát lệnh truy nã, rất hiếm khi tự mình ra tay.”
“Ngoài mấy xe của mấy ngươi, còn sát thủ nào khác nữa không?”
“Lần này treo thưởng lớn lắm. Nhiều kẻ đã dần đến Cô Tô. Bọn tôi là nhóm đầu tiên đến… chắc còn khoảng mười nhóm nữa, nhưng bọn họ tối nay mới tới nơi.”
Hai tên sát thủ ngoan ngoãn khai hết mọi chuyện. Trần Linh ngồi ở ghế sau, trầm ngâm suy nghĩ.
Người treo thưởng chắc hẳn là Nhiếp Vũ… Chỉ là cậu không ngờ đối phương lại hành động nhanh đến vậy. Nếu không phải cậu và Dương Tiêu đến sớm, dù Tô Tri Vi có chạy đằng trời cũng khó mà sống qua đêm nay.
“Phụ trách lần truy đuổi này, còn bao nhiêu tên?”
“……” Tên sát thủ ngồi ghế phụ khẩn trương nuốt nước bọt: “Chỉ còn hai đứa bọn tôi thôi… những kẻ khác đều bị ngài giết cả rồi…”
Trần Linh khẽ gật đầu:
“Đỗ xe bên đường đi.”
Nghe vậy, hai người thoáng sững ra, rồi trong mắt lóe lên vui mừng. Trần Linh không ra tay giết bọn họ như mấy người trước chẳng khác nào đang ban cho bọn họ một con đường sống.
Tên lái xe không chút chần chừ bẻ lái, cho xe vào làn dừng khẩn cấp, rất nhanh dừng hẳn.
“Đại ca… vậy chúng tôi…”
“Bật đèn cảnh báo.”
“Hả? À…”
Tên lái xe ngơ ngác nhưng vẫn làm theo, nhấn nút bật đèn tam giác. Hai chùm đèn đỏ nhấp nháy có tiết tấu quanh thân xe, từ xa cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Ngay lúc hắn còn định nói thêm điều gì, một nòng súng đen ngòm đã từ ghế sau chậm rãi nâng lên…
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng súng vang dội, máu và óc bắn tung tóe lên kính chắn gió, nhuộm đỏ toàn bộ cửa sổ xe.
Hai tên sát thủ trợn trừng mắt, hoàn toàn tắt thở, ngã gục sang hai bên. Người lái xe đập mạnh đầu vào vô lăng, khiến còi xe kêu inh ỏi không ngừng.
Ong —— ong —— ong ——
Âm thanh chói tai vang vọng trên đường cao tốc, máu loang ra từ khe cửa, chảy thành vệt dài trên mặt đường… Một bóng người bình thản mở cửa sau của xe. Tà áo khoác nâu của cậu kéo quệt qua vũng đỏ tươi. Cậu giơ tay xé lên cằm từ từ xé bỏ lớp ngụy trang, lớp vải chiếc áo vốn loang lổ máu bỗng trở lại màu sắc rực rỡ, sạch sẽ.
Cậu thu súng lại, xoay người nhảy từ bên trong ra, rồi dần biến mất vào cuối đường cao tốc… Phía sau lưng cậu, khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những cỗ xe phá nát.
…
“Anh… anh ta…”
Diêu Thanh vừa nắm chặt vô lăng, vừa run rẩy nhìn qua gương chiếu hậu.
Ngay lúc nãy, họ đã tận mắt chứng kiến Trần Linh kích nổ hai chiếc xe, lại dùng một cú đấm nghiền nát cả khung sắt chiếc thứ ba. Khi chiếc cuối cùng dừng lại bên đường, bóng dáng Trần Linh cũng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ.
Diêu Thanh từng do dự có nên dừng lại đón Trần Linh hay không, nhưng nhớ đến lời dặn trước đó, cuối cùng vẫn giữ nguyên tốc độ, nhấn ga lao thẳng về phía trước.
Ngay cả khi tận mắt thấy Trần Linh ra tay, cả Tô Tri Vi lẫn Dương Tiêu đều bị cảnh tượng Trần Linh giết người tàn bạo trên cao tốc làm cho chấn động. Dù sao, việc trong rừng một thương g**t ch*t quái vật, và giữa đường cao tốc một đấm nghiền nát ô tô, cái sau mang lại chấn động thị giác mạnh hơn hẳn.
“Tiến sĩ Tô, cô hẳn đã đã tin tưởng hơn chút rồi đúng không?” Dương Tiêu bất đắc dĩ lên tiếng.
Sắc mặt Tô Tri Vi vô cùng phức tạp:
“May là Trần Đạo không phải đến để giết tôi…”
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, một bóng người từ trên cao rơi xuống nóc xe, nhẹ nhàng mở cửa sau rồi ngồi vào như một bóng ma.
Trần Linh khép cửa xe lại, phủi bụi nơi gấu áo, bình tĩnh nói:
“Đã xóa hết camera giám sát… Giờ thì chúng ta có thể đến viện bảo tàng được rồi.”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 498: Giết xuyên cao tốc
10.0/10 từ 15 lượt.
