Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 496: Phép thuật tấn công
“Giao cho anh? Anh định làm gì??”
Diêu Thanh sửng sốt, nhất thời không hiểu được ý Trần Linh, cậu ta vội vàng hỏi lại.
“Không thể để bọn chúng tiếp tục bám theo, nếu không nơi ẩn náu của chúng ta sẽ bị lộ... Trong vòng mười lăm cây số tiếp theo phải xử lý xong hết ”
Trần Linh chậm rãi nhắm mắt lại.
Một giây sau, hệ thống dẫn đường trên điện thoại của Diêu Thanh đột ngột bị gián đoạn. Trên bản đồ, vô số tuyến đường bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, như thể có một bàn tay vô hình đang điều khiển toàn bộ hệ thống, không ngừng vạch lại lộ trình.
“Bản đồ chỉ dẫn làm sao vậy?!” Diêu Thanh kinh ngạc nhìn bản đồ đang chớp nháy liên tục.
“Đã thiết lập thành công lộ trình dành cho bạn, đi một phẩy hai cây số về phía trước rồi rẽ trái, tiến vào đường cao tốc qua sông...”
Âm thanh vô cảm của hệ thống điều hướng vang lên từ điện thoại, tuyến đường sau đó đã bị cố định hoàn toàn, dù Diêu Thanh có bấm thoát bao nhiêu lần cũng không thể rời khỏi chế độ dẫn đường.
“Cứ theo chỉ dẫn mà đi.” Trần Linh bình tĩnh nói, “Phía đầu cao tốc ít xe hơn tiện giải quyết bọn chúng ở đó luôn.”
“Anh… Anh làm kiểu gì vậy? Anh là hacker à?”
Diêu Thanh trừng mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Trần Linh chẳng buồn giải thích, ánh mắt cậu vẫn luôn nhìn theo mấy chiếc xe phía sau, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Tất cả những điều này đều bị Tô Tri Vi thu vào trong mắt. Trong lòng cô, hình ảnh Trần Linh ngày càng trở nên thần bí... Ở Thần Nông Giá, cậu đã thay hướng dẫn viên dẫn đường lên núi, chỉ đường cho họ tìm kiếm mảnh vỡ ngôi sao chổi đỏ, cứu họ khỏi đám quái vật hung dữ, sau đó lại đột ngột biến mất…
Những gì Trần Linh thể hiện, hoàn toàn vượt ngoài nhận thức của Tô Tri Vi, như thể bản thân cậu là một câu đố chưa có lời giải.
May mắn là có vẻ như cậu không có ác ý với cô.
Dưới tăng tốc của Diêu Thanh, chiếc xe bẻ lái gấp rút vào đường phụ, một trạm thu phí dần hiện ra trước mắt.
Đúng như Trần Linh nói, đoạn đường cao tốc này xe cộ không nhiều, ngay cả trạm thu phí cũng chỉ có ba bốn chiếc xe đang xếp hàng ở làn thu phí thủ công, còn làn ETC thì thông thoáng hoàn toàn.
Khi Diêu Thanh định lái xe vào một làn thu phí thủ công, Trần Linh bỗng lên tiếng:
“Đi làn ETC.”
“Nhưng tôi đâu có thẻ thông hành?”
“Giờ thì cậu có rồi.”
Trong lòng Diêu Thanh vẫn đầy nghi hoặc, nhưng dưới ánh mắt ra hiệu của Tô Tri Vi, vẫn cắn răng lái vào làn ETC không có người thu phí... Kỳ lạ là chiếc xe còn chưa đến gần, rào chắn trước làn đó đã tự động nâng lên, như thể đang chờ họ vậy.
Không chút trở ngại, chiếc xe lao vút qua trạm thu phí mà không cần dừng lại.
Kính chào quý khách! Xe của quý khách đã qua trạm thu phí đường cao tốc Lầu Giang vào ngày 08/09/2024, sử dụng ETC thanh toán phí thông hành 0 đồng. Số dư hiện tại: 0 đồng
“Qua được thật kìa?!” Diêu Thanh trợn mắt nhìn dòng thông báo, há hốc mồm vì kinh ngạc.
Chỉ chốc lát sau, mấy chiếc xe phía sau cũng gấp gáp lao tới trạm thu phí.
“Đột nhiên tăng tốc... Chắc chắn bọn chúng phát hiện ra rồi.”
“Không thể nào, từ đầu chúng ta luôn giữ khoảng cách bốn năm xe, ngoặt vào đường phụ cũng chỉ chênh nhau một chút… sSo có thể bị lộ được chứ?”
“Chẳng lẽ Tô Tri Vi có năng lực phản truy tung mạnh đến vậy?”
“Có khi là do thằng mặc áo khoác nâu mà Nhiếp Vũ nhắc tới… Nó nói tên kia không đơn giản.”
“Hừ, bị phát hiện thì sao? Một thằng nhóc lái xe có thể thoát khỏi chúng ta chắc? Nếu chúng nó dừng lại thì cứ động thủ luôn, bắt Tô Tri Vi. Cái đầu của con đó đáng giá không ít tiền đâu.”
“Ha ha, chẳng phải mày là sát thủ chuyên nghiệp nổi tiếng sao? Còn thiếu tiền à?”
“Tiền thì ai mà chê nhiều?”
“Phía trước là trạm thu phí, đi đường nào?”
“Dĩ nhiên là ETC, tao có thẻ thông hành, liên kết sẵn với tài khoản ngân hàng rồi.”
“Tốt!”
Vù vù ——
Mấy chiếc xe gào thét lao qua làn ETC. Một giây sau, điện thoại của họ đồng loạt hiện lên thông báo:
Kính chào quý khách! Xe của quý khách đã qua trạm thu phí đường cao tốc Lầu Giang vào ngày 08/09/2024, sử dụng ETC thanh toán phí thông hành: 9.999.999 đồng. Số dư hiện tại: -389.121,65 đồng
Sát thủ: ????????
“Bao nhiêu??!”
Trong khoảnh khắc đó, tim của bọn sát thủ như khựng lại. Bọn họ trố mắt nhìn con số lệ phí hiển thị trên màn hình, cứ như đang nằm mơ giữa ban ngày.
Cả đám đều là những sát thủ chuyên nghiệp vì số cực khủng mà kéo nhau đến săn người, ấy vậy mà người thì chưa gặp, vừa chạy qua trạm thu phí đã bị trừ tận… mười triệu! Trực tiếp khiến mấy vị sát thủ bị khóa tài khoản ETC, phá sản ngay tại chỗ.
Bọn họ hoang mang vượt qua trạm thu phí, chẳng còn tâm trí đâu mà kiểm tra số dư tài khoản ngân hàng, vì chiếc xe của mục tiêu đang lao vút đi xa với tốc độ chóng mặt…
“Mẹ nó, cứ đuổi theo đã rồi tính sau!”
…
Ở hàng ghế sau xe, khóe miệng Trần Linh bất giác nhếch lên.
“Sao tự dưng cười kiểu đó… Ghê quá!” – Dương Tiêu không kìm được lên tiếng.
“Không có gì, chỉ là cho mấy chiếc xe đằng sau một bài học nhỏ.” Trần Linh nhún vai, “Trước khi khai chiến thật sự, cho họ thử chút phép thuật tấn công xem như phí thủ tục…”
Dương Tiêu nghe không hiểu lắm, nhưng đại khái đoán được mấy tay trong mấy chiếc xe đằng sau chắc lại gặp xui xẻo rồi…
Vào đường cao tốc, không còn ngã tư hay dòng xe chen chúc cản trở, tốc độ xe càng lúc càng nhanh. Diêu Thanh toàn thân căng như dây đàn, hai tay nắm chặt vô-lăng, tập trung cao độ nhìn chằm chằm về phía trước.
Cậu ta vừa mới lấy bằng lái chưa lâu, đây cũng là lần đầu tiên chạy nhanh như vậy. Thỉnh thoảng có xe nào xuất hiện trên đường cũng chỉ là bị họ vượt qua trong tích tắc, adrenaline của Diêu Thanh thì liên tục tăng vọt.
“Không cần căng thẳng vậy đâu.” – Trần Linh thản nhiên nói – “Đoạn đường này không nhiều xe, chú ý tránh né là được… Tôi đảm bảo hôm nay cậu sẽ không bị dính một cái vé phạt nào hết.”
“Ai… ai nói tôi căng thẳng? Tôi bình thường lái xe cũng nhanh vậy đó!” Diêu Thanh liếc mắt nhìn Tô Tri Vi, cố tỏ ra bình tĩnh, “Chị Tri Vi, chị thấy chán không? Em mở nhạc cho chị nghe…”
Nói rồi, tay cậu ta run run mở danh sách nhạc, chọn ngay một bài Rock n’ Roll “đắt nhất” về âm lượng, vặn lên to hết cỡ!
Trong tiếng trống mạnh mẽ và gào thét bằng tiếng Anh, sắc mặt Diêu Thanh cuối cùng cũng dịu đi đôi chút, ánh mắt bắt đầu bùng lên khí thế, chân ga cũng đạp sâu hơn, hơi thở cũng trở nên gấp gáp!
“Bọn chúng đuổi sát lắm rồi.” – Dương Tiêu quay đầu nhìn thoáng qua – “Trên cao tốc ai cũng chạy nhanh, khó mà tạo ra khoảng cách.”
“Không cần kéo giãn khoảng cách.”
Trần Linh vừa nói vừa mở cửa xe cạnh chỗ mình.
Gió mạnh trên cao tốc ép vào cánh cửa, theo khe hở vừa mở ra, cuồng phong rít gào tràn vào trong xe, hòa cùng tiếng trống và nhạc đang rung chuyển mãnh liệt!
“Anh mở cửa làm gì?! Anh điên à?!”
Diêu Thanh trừng to mắt, còn chưa kịp nói hết câu thì đã thấy Trần Linh lật người một cái, trực tiếp trèo lên nóc xe!
Động cơ gào rú như dã thú, gió rít liên hồi, Trần Linh từ từ đứng vững trên nóc xe. Chiếc áo khoác nâu tung bay phần phật giữa trong gió… Nhìn thấy cảnh đó, mấy chiếc xe sát thủ phía sau đồng loạt sững sờ trợn mắt há mồm.
Một con dao róc xương nằm gọn trong lòng bàn tay Trần Linh, mái tóc đen tung bay trong gió. Cậu nhìn chằm chằm vào mấy chiếc xe đang lao tới phía sau, khóe miệng khẽ cong lên…
“Giữ nguyên tốc độ này… Trong vòng một phút, tôi sẽ xử lý sạch bọn chúng.”
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Story
Chương 496: Phép thuật tấn công
10.0/10 từ 15 lượt.
