Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 495: Truy binh


Lúc này, đôi mắt Trần Linh đã quét sạch mọi dấu vết của sự uể oải, cả thể chất lẫn tinh thần đều hồi phục về trạng thái đỉnh cao!


Mặc dù trong thời đại lưu trữ, cậu chỉ mới nhắm mắt chưa tới hai giây, nhưng thực tế, Trần Linh đã ở lại Cổ Tàng Hí Đạo suốt một tháng.


Một tháng này, cuộc sống của cậu vô cùng phong phú. Nhiệm vụ chính mỗi ngày là cùng đại sư huynh Ninh Như Ngọc luyện đối chiến. Từ khi thuận tay rút được con dao róc xương kia, cảm thấy chiều dài và trọng lượng của nó cực kỳ vừa ý, thế là dưới ánh mắt khó hiểu của Ninh Như Ngọc, cậu tạm thời lấy luôn nó làm vũ khí cận chiến.


Mỗi ngày chiến đấu với cường độ cao, kỹ năng cận chiến của Trần Linh tăng tiến như điên. Nếu như trước đây cậu chỉ chống đỡ được ba chiêu dưới tay Ninh Như Ngọc, thì giờ đây, cầm dao róc xương trong tay, cậu đã có thể giằng co qua lại với anh ta hơn hai mươi chiêu liền... Dĩ nhiên, đây là trong điều kiện cả hai bên không dùng đến tinh thần lực.


Không nghi ngờ gì, đây là một bước đột phá vượt bậc. Phải biết rằng khả năng chiến đấu của Ninh Như Ngọc được xếp vào hàng đỉnh cao trong cả chín khu vực lớn. Trần Linh có thể giao đấu cận chiến với anh ta mà không rơi vào thế hạ phong, điều đó chứng minh kỹ xảo giết chóc của cậu đã đạt đến cấp độ kinh khủng, vượt xa người cùng bậc, thậm chí so với cấp bốn của Binh thần đạo cũng có phần vượt trội hơn.


Ngoài thời gian luyện chiến, Trần Linh còn học hí khúc cùng mấy vị sư huynh sư tỷ, đồng thời âm thầm thu thập thông tin liên quan đến Đế Thần Đạo.


“Cậu… nghỉ ngơi kiểu gì vậy?” Dương Tiêu kinh ngạc lên tiếng, “chẳng phải cậu chỉ mới nhắm mắt một chút à?”


“Thế là đủ rồi, giờ tôi đang ở trạng thái cực tốt... cực kỳ tốt.”


Trần Linh vừa nói, vừa xoay cổ, phát ra những tiếng răng rắc, hai mắt sáng rực như đuốc, khí thế, tinh thần và thể lực đều rực rỡ hẳn lên.


“... Đúng là một con quái vật.” Dương Tiêu mệt rã rời, lầm bầm than thở.


Cùng lúc đó, Tô Tri Vi xoay đầu nhìn Trần Linh:



“Trần đạo, giờ anh có thể giải thích một chút được không?”


Từ lúc kéo Tô Tri Vi đi đến giờ, Trần Linh vẫn chưa giải thích bất kỳ điều gì, cả hai bên chỉ dựa vào sự tin tưởng và tình nghĩa từng cùng nhau vượt qua hoạn nạn. Thật lòng mà nói, đến giờ Tô Tri Vi vẫn còn khá mơ hồ về tất cả những chuyện đang diễn ra.


Trần Linh không trả lời ngay, mà đưa ánh mắt nhìn về phía ghế lái, nơi Diêu Thanh đang ngồi.


“Diêu Thanh là người nhà.” Tô Tri Vi nói.


“Tôi là em trai ruột của chị ấy!” Diêu Thanh lập tức chen vào, cảnh giác nhìn Trần Linh qua gương chiếu hậu, “Khả năng phản lừa đảo của tôi vốn cực kỳ nhạy! Tôi thật muốn xem anh định giở trò gì... Tôi cảnh cáo anh, có tôi ở đây, đừng hòng lừa gạt chị tôi!”


Trần Linh không để ý đến lời cảnh cáo của cậu ta, trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi lên tiếng:


“Tiến sĩ Tô, dạo gần đây... cô có cảm thấy cơ thể mình có gì thay đổi không?”


Tô Tri Vi ngẩn người.


“Thay đổi?” Diêu Thanh cảnh giác hẳn lên, “Chị à! Chị đừng nói là bị bệnh nha...”


“Không phải bệnh, mà  là thay đổi theo phương diện khác... Ví dụ như, cô có thể cảm nhận được thứ gì đó? Có thể điều khiển cái gì đó? Hoặc là cảm thấy trong người mình có một dòng năng lượng nào đó đang chảy?” Đôi mắt cậu hơi nheo lại.


Sai khi rời khỏi Thần Nông Giá, Dương Tiêu đã bắt đầu lờ mờ cảm nhận được từ trường. Mà rất có thể, Tô Tri Vi cũng đã phát hiện ra một số thay đổi trong cơ thể. Dựa vào điểm này để mở lời, mới có thể khiến cô ấy tin cậu hơn một chút.


“Hay thật, đúng là trò mèo của mấy thằng chuyên đi lừa đảo!” Diêu Thanh nghiến răng nói, “Thời đại nào rồi mà còn bày trò siêu năng lực với cả dị năng? Chị tôi là tiến sĩ khoa học chính quy hẳn hoi đấy! Sao có thể tin mấy thứ nhảm nhí của anh chứ??”



Tô Tri Vi cau mày suy nghĩ một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng gật đầu.


“Có.”


Một chữ này khiến cho Diêu Thanh đang trong trạng thái bắn pháo bỗng im bặt.


“Không... chị... chị nói gì cơ...?”


“Sau khi rời khỏi Thần Nông Giá, tôi bắt đầu lờ mờ cảm nhận được một vài thứ... Nó ở khắp mọi nơi, và dường như luôn rung động theo một tần số nhất định. Tôi có thể nghe thấy rõ ràng 'âm thanh' của chúng.” Tô Tri Vi nhắm mắt lại, khẽ nói, “Ban đầu tôi tưởng mình bị ảo giác sau khi bất tỉnh ở Thần Nông Giá, nên mới xin nghỉ về nhà tĩnh dưỡng... Nhưng dù tôi tĩnh tâm luyện công thế nào, cảm giác đó vẫn không biến mất, ngược lại, âm thanh còn ngày một rõ hơn.”


Câu trả lời của Tô Tri Vi cũng khá gần với suy đoán của Trần Linh. Cậu trầm giọng nói:


“Có lẽ chị cũng đoán ra rồi… thứ mình nghe thấy gì… đúng không?”


Tô Tri Vi há miệng, như đang giằng co nội tâm một lúc, cuối cùng mới dò xét nói ra một đáp án đầy do dự:


“Là… ‘dây cung’?”


“Chị nghiên cứu lý luận, bản thân nó lại đang trở thành sức mạnh của chị… Chuyện này, tiến sĩ Dương Tiêu chắc hẳn cũng cảm nhận được rất rõ.” Trần Linh liếc sang Dương Tiêu, người kia đã gật đầu xác nhận. Cậu nói tiếp, “trên người hai người đang xảy ra biến hóa, tương lai sẽ dẫn đến hàng loạt sự kiện, thậm chí có thể thay đổi cả thế giới này… Nhưng hiện giờ, có kẻ muốn trừ khử hai người.”


“Trần Đạo, chẳng phải cậu cũng từng vào Thần Nông Giá sao? Chẳng lẽ cậu cũng xảy ra biến đổi à?”


“Không, tôi không giống hai người… Những gì tôi có chỉ là ‘thần đạo’, là đặc trưng nền văn minh tinh thần. Còn lý luận của hai người thì khác, những lý luận đó tuy cũng tính là một nền văn minh tinh thần, nhưng có lẽ chỉ có chín người mới có được quyền năng kiểu này.”



“Thôi đi, càng nói càng hoang đường!” Diêu Thanh không nhịn được cắt ngang hai người, vừa lái xe vừa hỏi Tô Tri Vi: “Chị Tri Vi, tỷ sẽ không thật sự tin mấy lời tà đạo của tên kia chứ? Nghe chẳng khác gì mấy loại tà công đa cấp!”


“Diêu Thanh, thế giới này không đơn giản như em tưởng đâu…”


Tô Tri Vi là thành viên nhóm khảo sát, tận mắt chứng kiến hàng loạt hiện tượng siêu nhiên, từng cận kề cái chết nơi ranh giới sinh tử. Cô hiểu rõ những gì Trần Linh nói không phải chuyện bịa đặt vô căn cứ.


Nhưng đứng trên góc độ của Diêu Thanh, một sinh viên đại học trẻ theo chủ nghĩa duy vật thì chuyện này hoàn toàn không thể tiếp nhận nổi. Trong mắt cậu ta, Trần Linh chẳng khác nào đang lừa gạt Tri Vi tỷ, dụ dỗ chị ấy gia nhập một tổ chức tà giáo kiểu như bán hàng đa cấp, nhẹ thì bị lừa tiền, nặng thì bị tẩy não tự sát… Mấy loại tin tức kiểu này cậu từng thấy đầy trên mạng.


Diêu Thanh sốt ruột, vô thức đạp mạnh chân ga. Xe xuyên qua dòng xe đang tấp nập trên đại lộ, rẽ thẳng vào một con đường khác vọt đi như tên bắn.


“Chị à, chị nghĩ kỹ lại đi, em thấy chuyện này không ổn đâu…”


Diêu Thanh vẫn đang cố gắng lôi Tô Tri Vi về lại với lý trí. Nhưng lúc này, Trần Linh lại khẽ nhíu mày, ánh mắt xuyên qua gương chiếu hậu đã khóa chặt vào mấy chiếc xe đang bám sát phía sau.


Kỳ cọng khán giả +3


Thấy dòng chữ thông báo quen thuộc, ánh mắt Trần Linh hơi nheo lại.


“Tiếp tục lái, đi vào khu nào ít người.” Trần Linh đột nhiên lên tiếng.


“Sao thế?”


“Mấy chiếc xe kia, từ lúc rời khỏi Tô phủ đã bám theo chúng ta.” – Trần Linh trầm giọng nói – “Vì xe trên đại lộ quá đông, lúc đầu tôi không để ý… Nhưng giờ thì chắc chắn, hơn phân nửa là nhắm vào chúng ta.”



“Là người của Nhiếp Vũ?” – Gương mặt Dương Tiêu lập tức trầm xuống.


“Chắc vậy. Hắn biết bản thân không kịp ra tay trong thời gian ngắn, nên phái người tới trước… Có vẻ lần này, hắn thật sự muốn giết tiến sĩ Tô.”


Câu này vừa dứt, Diêu Thanh lập tức cảm thấy tim mình hụt một nhịp. Cậu theo bản năng nhìn về phía sau, đúng là có mấy chiếc xe vẫn bám theo. Nhưng cậu không có ấn tượng gì cả… Dù sao trên đại lộ xe quá nhiều, lại che chắn lẫn nhau, ai có thể nhớ kỹ từng chiếc xe hay biển số được chứ?


“Không khéo trùng hợp thôi? Đường này thường ngày cũng đông xe mà…” – Cậu ta nghi hoặc hỏi.


“Bọn họ ẩn mình rất giỏi, nhưng không qua được mắt tôi đâu.” – Ánh mắt Trần Linh léo lên sắc lạnh. – “Diêu Thanh đúng không? Nếu không muốn chị gái của cậu bị rơi vào nguy hiểm, thì đạp nát chân ga cho tôi, cứ lao thẳng về phía trước, đừng bận tâm camera giám sát. Dù có bị đánh phạt cũng không đến lượt cậu chịu trách nhiệm.”


Diêu Thanh tuy không thể xác định lời Trần Linh là thật hay giả, nhưng lại liên quan đến sự an toàn của chị Tri Vi, cậu ta nghiến răng đạp mạnh chân ga. Chiếc xe lập tức tăng tốc, gầm rú như dã thú, lao thẳng qua năm, sáu cái đèn đỏ liên tiếp!


Cùng lúc đó, mấy chiếc xe phía sau cũng tăng tốc, bám sát không buông.


“Chúng thật sự đuổi theo?!” – Diêu Thanh kinh hãi kêu lên.


“Giờ sao? Ở thành phố thế này, muốn cắt đuôi bọn chúng gần như là chuyện không thể.” – Dương Tiêu nhìn mấy chiếc xe bám riết qua gương chiếu hậu, giọng trầm xuống.


Trần Linh hơi nheo mắt, ánh nhìn lướt qua giá trị kỳ vọng còn lại. Do dự một chút, một con dao róc xương trượt ra khỏi tay áo cậu…


Mặt kính lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt bình tĩnh của cậu, ánh đao sắc bén giao hòa với đôi mắt lạnh băng ấy. Trần Linh bình thản nói:


“Cậu cứ tiếp tục lái xe về phía trước… Còn lại, giao cho tôi.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 495: Truy binh
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...