Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 198: Gấp người giấy


Nghe thấy giọng nói ấy trong khoảnh khắc, da đầu Giản Trường Sinh lập tức tê dại.


Trời sắp tối, trong rừng cây không một bóng người lại đột nhiên xuất hiện một người giấy có thể nói chuyện... Nếu không phải cậu đã trải qua không ít chuyện, thần trí kiên định, thì chỉ e giờ này đã bị dọa đến vỡ mật rồi.


Không do dự chút nào, cậu lập tức lao ra khỏi ổ chó, quay đầu phóng đi ngược hướng người giấy kia, đồng thời đoản kiếm lật ra trong tay, rạch mạnh một đường lên lòng bàn tay, máu tươi nhỏ xuống như chuỗi ngọc đỏ thắm.


Cậu hất mạnh bàn tay dính máu, mấy giọt máu b*n r* nhanh như đạn, ngay sau đó, thân ảnh Giản Trường Sinh lập tức biến mất khỏi chỗ cũ.


Giản Trường Sinh không ngốc, người giấy kia tuyệt đối không thể là sản phẩm tự nhiên, nhất định có người đang điều khiển nó… Mà người có thể làm được chuyện đó, không nghi ngờ gì là một kẻ sở hữu thần đạo, lại chắc chắn không phải là người thuộc Binh thần đạo.


Ở thành Cực Quang này, đột nhiên xuất hiện người sở hữu thần đạo khác, hơn nữa rõ ràng nhắm thẳng vào cậu, vậy thì thân phận của đối phương đã quá rõ ràng…


Là đám người lạ mà thương hội Quần Tinh thuê về? Nhưng Lưu Sâm chẳng phải đã nói bọn họ vẫn chưa được điều động sao?!


Trong lòng Giản Trường Sinh không ngừng chửi rủa Lưu Sâm, chỉ hận lúc trước ra tay giết hắn quá dứt khoát. Giờ nghĩ lại, có lẽ là do con chim quái dị mà cậu gặp trên đường về, nếu không, dọc đường không hề đụng phải ai, thì đối phương làm sao lần ra được vị trí của cậu?



Giản Trường Sinh liên tục vận dụng hai lần Tích Huyết Đà, chỉ trong vài giây đã chạy xa hàng trăm mét, bỏ lại người giấy kia ngoài tầm mắt nhưng cậu vẫn không dừng lại.


Cậu hiểu quá rõ, đám người lạ của thương hôi Quần Tinh đáng sợ đến mức nào, muốn dùng tốc độ này để cắt đuôi bọn họ, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.


Dường như để chứng minh cho suy đoán của cậu, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu cảm giác vai mình chùng xuống, như có thứ gì đó bám lấy sau lưng.


Đồng tử Giản Trường Sinh co lại, theo phản xạ quay đầu nhìn lại.


Không biết từ khi nào, gương mặt người giấy diễm lệ kia đã phủ phục sau lưng cậu, trống rỗng mà quỷ dị nhìn chằm chằm vào cậu.


Khoảnh khắc hai người đối mặt, tim Giản Trường Sinh như ngừng một nhịp. Cậu không hiểu bằng cách nào người giấy này lại có thể đuổi kịp một khoảng cách xa đến thế… nhưng cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ nữa.


Người giấy khẽ nâng tay, vỗ nhẹ lên vai cậu, một tiếng động trầm đục như sấm vang dội trong cơ thể, nửa người Giản Trường Sinh ngay lập tức mất hết cảm giác!


Thậm chí còn chưa kịp cảm thấy đau đớn, thân thể cậu đã mất thăng bằng, đổ ập xuống đất!


Người giấy bám trên lưng cậu cũng theo đà ngã sấp ấy mà khẽ tung lên, như một cánh diều bị đứt dây, treo ngược trên ngọn cây gần đó, thân hình mỏng nhẹ chỉ khiến ngọn cây hơi cong xuống một chút.



“Ngươi là ai?!” Giản Trường Sinh gắng sức bò dậy khỏi đất, đôi mắt đỏ rực như máu.


Cảm nhận được thân thể đang trọng thương, Huyết Y bắt đầu điên cuồng vận hành, dòng năng lượng không ngừng tuôn chảy khắp thân thể cậu, sát khí lan tràn khắp khu rừng tĩnh mịch.


Người giấy vẫn không lên tiếng, chỉ im lặng treo ngược trên ngọn cây, lay động theo gió như một bức họa cổ bị lạc mất năm tháng.


Giản Trường Sinh nghiến răng, hai chân dậm mạnh xuống đất, thân hình như đạn pháo lao thẳng về phía người giấy kia!


Đã vận dụng cả Tích Huyết Đà mà vẫn không thoát thân, Giản Trường Sinh hiểu rõ: ngoài cách chiến đấu chính diện, cậu không còn lựa chọn nào khác.


Tay cầm đoản kiếm, cậu tung ra một chiêu với tốc độ kinh người, ánh kiếm lạnh băng lao thẳng về phía người giấy!


Ngay khoảnh khắc mũi kiếm sắp chạm đến mục tiêu, người giấy đột nhiên rung lên, rồi… biến mất ngay trước mặt Giản Trường Sinh.


Không, đúng hơn là không phải biến mất, Giản Trường Sinh tận mắt thấy thân hình đối phương bị "bẻ gãy", giống như bị một thế lực vô hình xé vụn thành từng mảnh giấy gấp nhăn nheo, sau đó hóa thành những dải “rắn” trắng mảnh, quấn lấy thân thể cậu theo chuyển động của cánh tay đang vung kiếm!


Giản Trường Sinh sững người. Cậu chưa từng nghĩ đến tình huống này, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn vượt xa mọi hiểu biết chiến đấu của cậu. Trước giờ đánh nhau với người của Binh thần đạo, toàn là chém giết trực diện, làm gì từng rơi vào thế cục quỷ dị thế này?



…Ừm, trừ lần đối đầu với Trần Linh.


Bản năng thúc giục, Giản Trường Sinh định chém đứt những dải giấy đang quấn quanh cơ thể, nhưng một vài dải đã nhanh chóng xoắn lại thành xiềng xích, trói chặt tay chân cậu. Một dải khác quấn quanh cổ, treo ngược cả người lên trên cành cây.


Giản Trường Sinh vùng vẫy dữ dội, nhưng lực đạo đủ để bẻ gãy thép của cậu giờ đây lại không thể thoát khỏi mấy dải giấy kia. Cổ bị siết đến lún sâu, cảm giác ngột ngạt dâng lên đầu!


Chính lúc ấy, trong rừng tối, một bóng người lưng gù từ từ bước tới.


Là một gã đàn ông gầy gò, mặt mày tái nhợt, dáng vẻ cong lưng tật nguyền, đi đứng khập khiễng, trông chẳng khác gì một dân chạy nạn dinh dưỡng kém từ nhỏ.


Giờ phút này, trong tay gã đang nghịch một tờ giấy ghi chú, ngón tay thuần thục gấp giấy biến hóa liên tục, lúc thì thành hình người, lúc là hạc giấy, rồi lại biến thành một đóa hoa.


Gã hơi ngẩng mắt lên, liếc nhìn Giản Trường Sinh đang bị treo lơ lửng trên cây, ánh mắt hoàn toàn vô cảm.


“Người này, bắt sống.”


Vừa dứt lời, dải giấy đang siết cổ Giản Trường Sinh lập tức buông ra. Cả người cậu rơi phịch xuống đất, ngã dập một cái nặng nề.



Mặt mày tím tái, Giản Trường Sinh th* d*c dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm kẻ kia, cố gắng gượng dậy tiếp tục chiến đấu. Nhưng tay chân vẫn bị xiềng chặt bởi đám giấy như rắn, không sao giãy ra được.


Gã đàn ông tái nhợt kia chẳng mảy may quan tâm đến cậu. Gã tiếp tục thao tác trên tay, mở ra tờ giấy ghi chú, một tờ giấy trắng từ dưới đất như mọc lên, bám lấy thân thể Giản Trường Sinh, quấn quanh chặt chẽ. Trông chẳng khác gì một chiếc quan tài giấy màu trắng đang từ từ phong kín cậu lại.


Nhìn thấy cảnh này, trong mắt Giản Trường Sinh lóe lên vẻ hoảng sợ, dường như nghĩ ra điều gì đó:


“Lãnh địa… Ngươi là cấp bốn?!”


Ngay khoảnh khắc người đàn ông kia dùng hai ngón tay gấp trang giấy thành một chiếc hộp chữ nhật nhỏ, thân thể Giản Trường Sinh hoàn toàn biến mất. Trên mặt đất chỉ còn lại một người giấy trắng, cô độc nằm đó, không ngừng run rẩy.


Gã đàn ông tái nhợt chậm rãi ngồi xổm xuống, móc từ trong áo ra một cây bút đỏ, chấm lên người giấy hai con mắt đỏ rực. Người giấy lập tức bất động, không còn lay chuyển nữa.


Cả khu rừng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.


Gã vươn tay, nhẹ nhàng vác người giấy kia lên lưng gù của mình, rồi lặng lẽ quay người, chậm rãi rời khỏi khu rừng tối như một người lo hậu sự đang mang linh cữu đi chôn.


“Còn lại hai người... Lần này, không cần để ai sống sót,” gã khẽ lẩm bẩm.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 198: Gấp người giấy
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...