Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 197: Ác mộng đột kích


“Thảo nào...”


Trần Linh nhớ lại chuyện tối qua khi bọn du côn phát hiện họ đang chuyển thi thể, lúc đó là ban đêm, chắc chắn là chờ đến khi cổng sau bệnh viện vắng người mới lén đưa thi thể từ nhà xác đi, giả làm thủ tục bàn giao cho người nhà rồi vận chuyển ra ngoài.


“Còn về hai người kia, đều là bác sĩ phẫu thuật hàng đầu của bệnh viện. Tôi đã lật lại hồ sơ phẫu thuật trong một tuần qua, mỗi ngày bọn họ đều có vài ca mổ. Nhưng riêng chiều hôm qua, cả hai lại không thực hiện bất kỳ ca phẫu thuật nào, thậm chí mấy ca đã được lên lịch từ trước cũng bị hủy... Kết hợp với phản ứng mà cậu mô tả, tôi gần như có thể chắc chắn đến chín phần.”


Trần Linh gật đầu: “Vậy thì chúng ta có nên tìm cơ hội để thẩm vấn riêng từng người không?”


Nói đến đây, sắc mặt Văn Sĩ Lâm trở nên kỳ quái, anh ta nhìn Trần Linh, ánh mắt như đang tránh né, dường như muốn nói điều gì nhưng lại không tiện mở miệng...


“... Sao vậy?”


“Lâm Yến, tôi nhớ là thân thủ của cậu cũng không tệ?”


“Cũng tạm.”


“Vậy cậu có thể... trói được cả ba người bọn họ không?”


“???”



Trần Linh nhìn Văn Sĩ Lâm đầy ngạc nhiên, như thể không thể tin được mấy lời kiểu thổ phỉ này lại phát ra từ miệng anh ta.


“Không phải như cậu nghĩ đâu, để tôi giải thích.” Văn Sĩ Lâm nghiêm túc nói:


“Giờ thì chúng ta đã có thể xác định rằng Bệnh viện Sương Diệp có dính líu đến vụ buôn bán nội tạng đúng không? Hồi nãy chúng ta xông thẳng vào tìm manh mối như thế, chắc chắn thế lực đứng sau bệnh viện đã nhận được tin... Tôi thì không sợ bọn họ ra tay với tôi, tôi chỉ sợ—”


“Anh sợ bọn họ vì lo bị lộ nên sẽ giết người diệt khẩu trước?” Trần Linh lập tức hiểu ra, mà với kiểu hành xử của thương hội Quần Tinh, đúng là không khó để tin họ làm chuyện như vậy.


“Đúng vậy. Tôi từng nhiều lần gặp tình huống kiểu này. Vừa mới tìm được nhân chứng, chưa kịp hỏi gì thì người đã bị giết rồi... khiến cho mọi đầu mối đều bị cắt đứt.” Văn Sĩ Lâm thở dài,
“Tôi cũng từng nghĩ đến chuyện bắt trói hết lại, nhưng... tôi không đánh lại họ.”


Trần Linh: “...”


“Đi.” Trần Linh gật đầu không chút do dự.


Dù Văn Sĩ Lâm không lên tiếng, cậu cũng đã định âm thầm “thẩm vấn” không, là “phỏng vấn” mấy vị bác sĩ kia rồi. Giờ thấy Văn Sĩ Lâm có ý tưởng giống mình, vậy thì khỏi cần lén lút nữa.


Thấy Trần Linh đồng ý, Văn Sĩ Lâm mừng rỡ:


“Vậy tôi chờ cậu ở đâu? Nhà tôi được không?”


Trần Linh vừa định trả lời, thì đột nhiên nhớ lại ánh mắt khẩn cầu đầy hy vọng của người bệnh lúc nãy, rồi liên tưởng đến khả năng thế lực đứng sau bệnh viện có thể ra tay diệt khẩu như Văn Sĩ Lâm nói, ánh mắt cậu bỗng nheo lại...



Có lẽ, nguồn gốc của sự khẩn thiết đó chính là từ phía thế lực ngầm phía sau bệnh viện? Nếu không thì sao hết lần này tới lần khác chỉ xuất hiện sau khi họ đặt chân vào nơi đó?


“Không... Để tôi chọn chỗ. Đêm nay anh cũng đừng về nhà.” Trần Linh đáp.


Văn Sĩ Lâm đương nhiên không có ý kiến. Với anh ta, ở đâu cũng như nhau: “Không thành vấn đề.”


...


Một giọt máu đỏ sẫm xẹt ngang qua bầu trời, nhanh chóng hóa thành hình người trên nóc một tòa nhà hoang vắng.


 


Giản Trường Sinh mệt mỏi xoa khóe mắt, hai quầng thâm rõ rệt bên dưới mí mắt càng khiến vẻ mặt cậu thêm tiều tụy... Vì muốn moi thông tin từ miệng Lưu Sâm, đêm qua cậu gần như thức trắng.


Đã vậy Trần Linh còn nhẹ nhàng lấy được thông tin mình cần, cậu dựa vào đâu mà không làm được? Vậy nên sau khi Trần Linh rời đi, Giản Trường Sinh nghiến răng tiếp tục tra khảo Lưu Sâm. Đánh đập không thì chưa đủ, cậu mang ra cả roi cả dao, tra tấn đến tận bình minh.


Nói cũng lạ, sau khi Trần Linh đi rồi, Lưu Sâm dường như bớt cứng đầu hơn, tra một hồi là chịu khai.


Đúng như Giản Trường Sinh đã đoán: tin xấu là lần này để bắt được cậu, nhà họ Diêm gần như đã dốc hết nhân lực. Tin tốt là mấy kẻ người ngoài kia vẫn chưa có động tĩnh gì...


Với người thường thì Giản Trường Sinh có Tích Huyết Đà trong tay, đã chẳng còn ngán, nhưng những người ngoài kia lại là chiến lực đỉnh cấp mà thương hội Quần Tinh huy động từ bên ngoài, không phải dạng có thể dễ dàng đối phó.



Vừa nghĩ, Giản Trường Sinh vừa sử dụng Tích Huyết Đà di chuyển. Thân hình cậu lao vun vút qua những mái nhà trong Thành Cực Quang, đồng thời, một bóng đen mờ mờ lướt qua bầu trời.


Cậu cảm thấy có gì đó vụt qua đầu, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn, đôi mắt hơi nheo lại...


“Là... diều hâu sao?”


Xa tít trên bầu trời, một bóng đen đang sải cánh bay với tốc độ kinh người, lướt qua đường chân trời. Dưới ánh nắng gay gắt, chỉ có thể nhìn ra dáng dấp mơ hồ giống một con diều hâu.


Giản Trường Sinh cũng không để tâm, tiếp tục tiến về phía một ngọn đồi nhỏ. Cậu tìm lại khu rừng nơi mình từng ở tạm, cùng chiếc ổ chó trơ trọi cô lập trước đó.


Cậu chui vào ổ chó, mò mẫm một lúc trong góc khuất rồi lấy ra một ổ bánh mì còn chưa mốc.


Lần trước cậu được cậu đưa cho ít đồ ăn bỏ trong túi rác, đến giờ gần như đã ăn sạch. Nhưng Giản Trường Sinh không để ý lắm, giờ với cậu, vào tiệm tạp hóa nào đó kiếm ít đồ ăn cũng chẳng khó gì... Thâm chí, cậu còn có thể đặc biệt chọn mấy tiệm thuộc thương hội Quần Tinh để "ghé thăm".


Cậu nằm dài trên mặt đất, vừa gặm bánh mì vừa nhìn ra khu rừng đong đưa ngoài ổ chó, tâm trạng xem như khá tốt. Tuy ổ chó này tồi tàn thật, nhưng vào thời điểm mấu chốt này, lại mang đến cho cậu cảm giác an toàn hiếm có.


Sau khi ăn xong, cậu chậm rãi nhắm mắt, chuẩn bị nghỉ một lát. Khi ý thức bắt đầu mơ hồ, mọi thứ xung quanh cũng dần nhòe đi.


Trong mộng.


Cậu thấy mình bước vào một căn nhà giấy như mấy cửa hàng mai táng hay dùng để đốt cho người chết. Căn phòng nhỏ hẹp, cũ kỹ, thậm chí còn khó chịu hơn cả ổ chó vừa rồi.



Cậu nằm trên chiếc giường cứng ngắc, ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài trắng xóa như thể ai đó đã dán một lớp vải trắng bên ngoài.


Phía sau lớp trắng ấy, một bóng người mờ mờ lay động, như thể đang lượn quanh phòng tìm kiếm gì đó... Giản Trường Sinh nín thở, dán chặt ánh mắt vào khung cửa sổ.


Không biết từ lúc nào, những bóng người đó đã biến mất. Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người, một gương mặt mỏng như tờ giấy dán thẳng vào cửa sổ!


Đó là một khuôn mặt yêu dị: hốc mắt tím đen chiếm gần một phần ba khuôn mặt, đôi má ửng đỏ như hình em bé trên tranh Tết, và một cái miệng nhỏ màu mơ nhạt khép hờ, thậm chí còn chưa lớn bằng ngón cái của Giản Trường Sinh...


Gương mặt đó lặng lẽ dính lên mặt cửa sổ, đôi mắt vô hồn đột nhiên đảo qua, nhìn thẳng vào Giản Trường Sinh đang nằm trên giường.


Một khung cảnh như sấm nổ bên tai, làm đầu óc Giản Trường Sinh ong lên!


Cậu hét lên một tiếng, giật mình tỉnh dậy, suýt nữa đập đầu vào nóc ổ chó. Sau lưng cậu đã ướt đẫm mồ hôi!


Ánh hoàng hôn đỏ như máu chiếu rọi qua triền núi, nhuộm đỏ cả trời đất, trong khu rừng tối tăm phía xa, một bóng người giấy yêu dị, mỏng như không khí đang đứng dưới tán cây, đôi mắt vô hồn chăm chú nhìn về phía ổ chó...


Đột nhiên, cái miệng nhỏ màu hạnh từ từ rách toạc ra, gần như xé toạc toàn bộ gương mặt ra làm hai!


Một âm thanh quái dị, rít lên như kim loại cọ vào nhau vang vọng khắp rừng:


“... Tìm thấy một đứa rồi.”


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 197: Ác mộng đột kích
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...