Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 151: Bầu trời


“Vậy sao, cậu lại không giết hắn, mà chọn tha cho hắn.” Người đàn ông lạnh lùng lên tiếng, “thật hay giả, rốt cuộc cậu là ai… Chỉ cần đưa cậu đến Thương hội Quần Tinh để thực hiện toái hồn lục soát, tất cả sẽ sáng tỏ.”


Hắn ra hiệu cho một quan chấp pháp khác, người kia lập tức áp giải Tịch Nhân Kiệt đi vào thành Cực Quang, hướng về phía Thương hội Quần Tinh.


Nghe đến bốn chữ “toái hồn lục soát”, con ngươi Tịch Nhân Kiệt khẽ co rút.


“Không… Tôi không cần làm toái hồn lục soát!!” Tịch Nhân Kiệt bất ngờ ngẩng đầu lên, hét lớn. “Tôi không cần làm toái hồn lục soát! Hãy để tôi đối chất trực tiếp với Trưởng quan Đàn Tâm! Cái bẫy này của ông ấy cũng đâu chắc chắn sẽ có tác dụng, còn nhiều biến số trong đó!”


“Trưởng quan Đàn Tâm đương nhiên biết sẽ có biến số, nhưng chỉ cần có năm phần trăm khả năng thành công là đủ rồi… Nếu cậu là Trần Linh, chúng tôi có thể truy ra thế lực phía sau cậu và mục đích của các người. Nếu cậu là Tịch Nhân Kiệt thật, thì chúng tôi cũng sẽ đền bù thỏa đáng… Đương nhiên, với điều kiện là cậu vượt qua được toái hồn lục soát.” Người đàn ông liếc nhìn anh.


“Cậu cũng biết rõ, nếu không có kế hoạch của Đàn Tâm trưởng quan, thì kết cục duy nhất của cậu là chết ở Khu 3… Hiện tại ít nhất còn có một tia hy vọng nhỏ, cậu còn có gì để than phiền nữa?”


Tịch Nhân Kiệt há miệng, nhưng chẳng thể thốt nên lời. Anh biết, hôm nay dù có nói gì cũng không thay đổi được gì. Anh không thoát nổi nữa.


Mới vài phút trước thôi, anh vẫn còn mơ mộng về cuộc sống sau khi tiến vào thành Cực Quang chính thành phố này đã trở thành động lực cho anh vùng vẫy thoát khỏi địa ngục băng giá. Anh rõ ràng đã đặt chân đến đây, nhưng lại chẳng thể ngờ sẽ là kết cục như vậy.


Anh bị dẫn đi như một cái xác sống, đầu cúi gằm, ánh mắt trống rỗng đầy tuyệt vọng… Những người qua đường tò mò chỉ trỏ, nhưng không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.



“Mẹ ơi, trên trời có nhiều diều quá…” Một đứa trẻ bên đường cất tiếng.


Tịch Nhân Kiệt giật mình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.


Dưới vòm trời xanh thẳm, hàng trăm hàng ngàn cánh diều rực rỡ sắc màu bay lượn giữa Cực Quang. Chúng có hình dáng khác nhau, màu sắc lộng lẫy, mang theo mộng tưởng và hi vọng, tự do tung bay giữa ánh sáng dịu dàng và không khí ấm áp…


Đây là lần đầu tiên Tịch Nhân Kiệt được nhìn thấy diều gần đến vậy, cũng là lần đầu tiên anh biết, thì ra bầu trời không chỉ có băng tuyết và Cực Quang, mà còn có những điều mỹ lệ như thế. Chúng dường như gần ngay trước mắt, nhưng lại xa đến mức không thể chạm vào.


Còn chưa kịp nhìn kỹ thêm lần nữa, bầu trời trước mắt anh đã bị mái hiên nặng nề che lấp. Đó là một căn phòng âm u, giữa phòng là một chiếc bàn đá vấy đầy máu tươi.


Trên bàn đá, một người trẻ tuổi mặt đầy sẹo đang nằm bất động như một cái xác.


“Người đến rồi.” Người đàn ông áp giải Tịch Nhân Kiệt nói.


“Chậc… Thằng nhóc này còn chưa tra xong mà lại tới thêm một đứa nữa?” Một thân ảnh cạnh bàn đá lên tiếng.


“ Giản Trường Sinh này vẫn chưa nát hồn sao?”


“Chưa, đã đến lần tra khảo thứ tư rồi… Cứng đầu thật đấy, tôi chưa từng thấy ai lì như vậy.”



Người đàn ông suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta đang vội, hay là để xử lý đứa mới trước?”


Người kia liếc nhìn Giản Trường Sinh rồi cau mày phất tay: “Kệ, thằng này cứ để từ từ tra sau. Lôi thằng mới kia nhốt vào địa lao trước… Tra tươi cho đỡ nhàm.”


Tịch Nhân Kiệt nhìn về phía bàn đá, nơi những giọt máu đỏ tươi tung tóe, như hòa vào bầu trời đầy sắc màu lúc nãy… Đó mới là bầu trời thuộc về anh.


Anh chậm rãi nhắm mắt lại.



“Lạnh quá…”


Ông chủ Hứa khoanh tay run rẩy, thều thào hai chữ, hơi thở vừa thoát ra đã kết thành băng.


“Chết tiệt, càng đi về phía trước lại càng lạnh.”


“Không được… Tôi không đi nổi nữa rồi, còn bao lâu nữa mới đến?”


“Chúng ta chắc mới đi được nửa đường?”



“Không được! Trong nhiệt độ này mà dừng lại nghỉ là không thể đứng dậy được nữa đâu!”


“Tôi thực sự không đi nổi nữa rồi… Mọi người đi trước đi, tôi nghỉ một lát thôi… chỉ một lát thôi…”



Càng lúc càng nhiều người ngồi sụp xuống bên đường ray, toàn thân đóng đầy băng giá, nhìn từ xa chẳng khác gì những cái xác phủ tuyết trắng. Phần lớn đều là người già. Dù phía trước có người dừng lại định kéo họ đi tiếp, họ cũng chỉ khoát tay, lắc đầu từ chối.


“Cha ơi… Con mệt quá…”


“Lại đây, ta bế con.”


Ông chủ Hứa đau lòng cõng con trai lên lưng, nhưng vừa bước một bước đã loạng choạng suýt ngã. Vợ ông vội đỡ lấy, lo lắng hỏi: “Anh không sao chứ?”


“Không sao… Anh còn đi được.” Ông l**m đôi môi khô khốc, chỉ l**m được vài vụn băng, “nhưng trời hôm nay lạnh thật đấy… Anh chưa từng nghe nói quanh thành Cực Quang lại lạnh đến mức này…”


“Đúng vậy, cảm giác như cả người sắp bị đông cứng rồi.”


“Hơn nữa, tại sao tôi có cảm giác… người phía trước càng lúc càng ít?”



Ông chú Hứa dụi dụi mắt, phát hiện gia đình chú Lý vốn đang đi phía trước giờ đã biến mất, đường ray phủ băng bóng loáng như gương cứ kéo dài mãi, rồi dần dần biến mất vào sương mù, mà hai bên đường lại hoàn toàn không thấy bóng dáng một ai.


Phát hiện này khiến da đầu ông chủ Hứa tê rần, ông cứ tưởng mình đi chậm, liền bế đứa bé chạy nhanh thêm vài bước về phía trước, thì bất chợt trời đất quay cuồng, cảnh vật trước mắt hoàn toàn thay đổi.


Bầu trời trắng xám, phía trước đã chẳng còn bóng dáng đường ray. Dưới chân ông là một lớp băng phẳng mịn như gương, mỗi bước đi lại tạo ra từng vòng gợn sóng, cứ như đang bước trên mặt biển.


Kỳ lạ hơn nữa là, qua cái bóng in trên mặt băng, ông lại có thể thấy được vợ mình ở phía sau. Khi bà ấy bước vào lớp băng, giống như giẫm hụt vào khoảng cách giữa hai thế giới, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ngay phía sau ông, hoang mang nhìn quanh.


“Nơi này… là đâu vậy?” Người phụ nữ ngơ ngác lên tiếng.


Ông chủ Hứa ôm chặt đứa bé, nhìn thấy xa xa là những cư dân Khu 3 lại xuất hiện, dường như chợt hiểu ra điều gì, sắc mặt lập tức trở nên khó coi:


“Thế giới Xám? Sao có thể được chứ??”


Chưa kịp nói dứt câu, hàng loạt tiếng la hét hoảng loạn đã vang lên từ phía trước. Những cư dân vốn đi đầu giờ như điên cuồng quay đầu chạy ngược về phía này!


Sau lưng họ, lớp băng giống như mặt biển cuộn lên dữ dội, hàng chục gợn sóng lan rộng ra xung quanh. Từng sinh vật kỳ lạ phủ đầy phù văn đang bò ra từ đáy biển, với tốc độ khủng khiếp lao thẳng về phía họ.


Một trong số đó nhảy vọt lên khỏi mặt băng như cá vượt Long Môn, rồi cắm thẳng vào người một phụ nữ đang chạy cuối đoàn.


Ngay giây tiếp theo, một luồng lửa nóng bỏng b*n r* dữ dội, quả cầu lửa cao hơn hai mét trong nháy mắt đã nuốt chửng người phụ nữ đó. Tiếng gào thét thảm thiết và tuyệt vọng vang lên như một tín hiệu khủng khiếp, lập tức lan khắp đám đông.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 151: Bầu trời
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...