Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 150: Con cờ


Gió lạnh thấu xương quét qua vùng đất phủ băng tuyết. Một bóng người khoác áo đen lảo đảo từng bước một tiến về phía trước. Trong màn sương mù phía xa, bóng dáng một tòa thành cao lớn mơ hồ hiện ra.


“Thành Cực Quang... Cuối cùng cũng tới thành Cực Quang.”


Hàng mi của Tịch Nhân Kiệt đã đông đầy những tinh thể băng vụn. Khi tòa thành in đậm trong tầm mắt, đôi mắt đã gần như tuyệt vọng của anh rốt cuộc cũng khôi phục lại một tia lý trí.


Môi anh khô nứt, khe khẽ hé mở, phả ra một làn hơi trắng. Giây phút ấy, anh chỉ cảm thấy toàn thân xương cốt như sắp đông cứng lại. Hai vết thương do bị kiếm xuyên thủng trước đó từ lâu đã mất đi cảm giác.


Anh không biết mình đã đi qua quãng đường này bằng cách nào. Giữa vùng băng tuyết mênh mông, sự tồn tại của anh dường như sắp bị xóa sạch. Nếu trong đầu không còn sót lại một chút động lực duy nhất  là thành Cực Quang có lẽ anh đã ngã gục giữa đường từ lâu... Nhưng hiện tại, tòa thành mà anh khát khao cuối cùng cũng đã ở ngay trước mắt.


Càng đến gần, sương mù xung quanh càng loãng dần. Anh đã có thể lờ mờ nhìn thấy Cực Quang chảy trôi trên bầu trời phía sau tường thành, rực rỡ như một viên bảo thạch lơ lửng giữa không trung.


Bên dưới viên bảo thạch ấy, thấp thoáng vô số ánh sáng nhiều màu sắc bay lượn không ngừng.


Tịch Nhân Kiệt ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng ấy, như bị mê hoặc. Anh đưa tay ra, muốn nắm lấy những ánh sáng rực rỡ kia, nhưng cuối cùng chỉ chạm được gió lạnh và tuyết đóng băng.


“Thành Cực Quang... Ta đến rồi.”



Anh hít sâu một hơi, luồng khí lạnh lập tức khiến phổi nhói đau, nhưng cũng làm anh hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Anh tăng tốc bước chân, tiến thẳng về phía tòa thành ấy.


Tập tễnh bước đến dưới chân tường thành, một chùm ánh đèn chói mắt từ đầu tường chiếu rọi xuống, quét qua nền tuyết trắng và khóa chặt lên người anh. Tịch Nhân Kiệt nheo mắt, theo phản xạ giơ tay che ánh sáng chói.


“Nơi này là thành Cực Quang.” Một giọng nói trầm thấp vang lên từ chiếc loa trên tường thành. “Xin hãy xuất trình giấy tờ vào thành.”


Tịch Nhân Kiệt hít sâu một hơi, rồi lớn tiếng gọi về phía bức tường đang bị tuyết phủ mờ:
“Tôi là quan chấp pháp Khu 3 – Tịch Nhân Kiệt, đến thành Cực Quang để báo cáo nhiệm vụ!”


Âm thanh trong loa im lặng một lúc, có vẻ như đang kiểm tra xác minh điều gì đó.
Chốc lát sau, cánh cổng thành khổng lồ chậm rãi mở ra dưới ánh nhìn căng thẳng của anh. Một luồng gió lạnh lướt qua mặt anh. Theo sau cánh cổng, vài bóng người bình tĩnh bước ra.


Tất cả đều khoác áo đen giống Tịch Nhân Kiệt, nhưng khác biệt rõ ràng là trên vạt áo họ có ít nhất bốn đường vân phát sáng. Người đứng đầu thậm chí có tới năm vệt sáng.


Thấy đội hình lớn như vậy, ánh mắt Tịch Nhân Kiệt hiện lên vẻ kinh ngạc. Anh chỉ muốn vào thành, sao lại phải điều động nhiều chấp pháp quan cao cấp đến thế?


“Ngươi là Tịch Nhân Kiệt?” Người đàn ông dẫn đầu hỏi.


“Vâng.”


“Tại sao chỉ có một mình ngươi? Những người chấp pháp đi cùng đâu?”



“Ba mươi người, chết hết?” Người đàn ông nhắm mắt lại, hai mắt đầy suy tư.


“Đúng vậy.”


“Còn Trần Linh? Ngươi đã giết cậu ta?”


“… Giết rồi.”


Người đàn ông khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.


“Thưa trưởng quan,” Tịch Nhân Kiệt cẩn thận hỏi, “tôi có thể vào thành Cực Quang được chứ?”


“Đương nhiên là được.”


Người đàn ông rút súng, nhắm thẳng vào đầu gối của Tịch Nhân Kiệt, không chút do dự bóp cò.


Đoàng! Đoàng!


Hai tiếng súng vang lên, tiếp đó là hai đóa huyết hoa nở rộ. Tịch Nhân Kiệt hoàn toàn không ngờ đối phương sẽ nổ súng với mình, thậm chí chưa kịp kích hoạt Thiết Y, chỉ kịp gào lên một tiếng đau đớn rồi quỵ gối xuống nền tuyết.



Tịch Nhân Kiệt quỳ rạp trong tuyết, máu từ đầu gối rỉ ra loang đỏ cả mặt đất. Trong mắt anh tràn đầy đau đớn và kinh ngạc:


“Tại sao? Đây chắc chắn có sự hiểu lầm gì đó… Tôi tới đây là vì nhận được tin của thành Cực Quang! Tôi có hồ sơ!”


Người đàn ông cười lạnh, bước chậm về phía trước, họng súng lạnh ngắt chĩa thẳng vào giữa trán Tịch Nhân Kiệt. Hắn cất giọng nhàn nhạt:


“Ta nên gọi ngươi là Tịch Nhân Kiệt… hay Trần Linh?”


Tịch Nhân Kiệt sững sờ tại chỗ.


“Ý ông là gì? Tôi là Tịch Nhân Kiệt, chỉ cần tra hồ sơ là biết ngay! Mặt của tôi không thể làm giả được!”


“Không thể làm giả sao?” Người đàn ông cất giọng chậm rãi, “Chưa chắc…”


“Chưa chắc??”


“Dị đoan Trần Linh có kỹ năng đặc thù đổi mặt, dù có cắt mặt hắn ra cũng không thể xác nhận được… Ngươi nói xem, ngươi định chứng minh thế nào là Tịch Nhân Kiệt thật?”


Trong mắt Tịch Nhân Kiệt hiện lên vẻ bối rối sâu sắc. Anh nhìn người đàn ông, nét mặt hắn ung dung, hoàn toàn nắm thế chủ động.



“Tôi…” Khuôn mặt Tịch Nhân Kiệt tái nhợt không còn chút máu.


“Không, không đúng… Các người biết rõ tôi không thể đánh thắng cậu ấy, tại sao vẫn giao cho tôi nhiệm vụ đó?”


Tịch Nhân Kiệt lặng người, một suy nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu…


“Các người cố ý? Các người dùng tôi làm mồi nhử?!”


“Không cần diễn nữa, Trần Linh.” Người đàn ông chậm rãi nói, “Để ta nhắc ngươi một chút… Chấp pháp quan Tịch Nhân Kiệt nhận lệnh, thiết lập bẫy giết ngươi. Nhưng với thực lực của hắn, sao có thể là đối thủ của ngươi? Ngươi dễ dàng đánh bại hắn, từ miệng hắn biết được thành Cực Quang đã phát hiện thân phận của ngươi. Vì vậy, ngươi bèn tương kế tựu kế, giết hắn, thay mặt hắn, muốn trà trộn vào thành Cực Quang… Bằng cách đó, ngươi không chỉ vào được thành, mà còn có thể lấy thân phận chấp pháp quan tiếp tục ẩn mình trong hệ thống quan chấp pháp… Với ngươi, đây là cách nhanh gọn và hiệu quả nhất. Trưởng quan Đàn Tâm giao Tịch Nhân Kiệt đến tay ngươi, chính là muốn dụ ngươi mắc câu… Ban đầu chúng ta còn lo ngươi giết xong sẽ trốn luôn, nhưng giờ xem ra, ngươi vẫn mắc bẫy rồi.”


Từng lời người đàn ông nói như sấm nổ bên tai Tịch Nhân Kiệt.


Giờ anh mới hiểu tại sao trong thông tin thành Cực Quang gửi tới, không hề nói gì về thân phận của Trần Linh, cũng chẳng giải thích tại sao cậu là dị đoan… Vì nếu thành Cực Quang nói rõ tất cả những chuyện cậu đã làm ở Binh Đạo Cổ Tàng, anh nhất định sẽ nhận ra khoảng cách thực lực giữa mình và cậu, và từ chối nhận nhiệm vụ.


Ngay từ đầu, thành Cực Quang chưa từng có ý định để anh g**t ch*t Trần Linh, mà là dùng mạng sống của anh làm cái giá, giăng một cái bẫy chết người để bắt Trần Linh.


“Không… Tôi không giết cậu ấy!” Tịch Nhân Kiệt lập tức phản bác, “Tôi nể tình cậu ấy từng cứu khu 3, chỉ khiến cậu ấy bất tỉnh, tôi thật sự không giết cậu ấy… Tôi chỉ là muốn…”


Tịch Nhân Kiệt nói đến đây thì ngừng lại… Bởi anh biết, giờ có giải thích thế nào cũng vô ích.


Từ khoảnh khắc thành Cực Quang gửi đi tin nhắn kia, anh đã là một con cờ bị bỏ.


Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Truyện Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực Story Chương 150: Con cờ
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...