Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 77

Lúc phát hiện ra nguồn gốc nguyên liệu của quyển trục cũng rất tình cờ. Trong danh sách sủng vật của Phỉ Lạc Ti có tổng cộng 6 con, ngoại trừ Tiểu Quai và Ma ngư Vân Toa có thể di chuyển tự do, 4 con còn lại chỉ có thể ở trong danh sách sủng vật.

Mặc dù theo thiết lập của trò chơi, sủng vật ở trong danh sách sủng vật là đang ngủ trong môi trường phù hợp nhất với chúng, nhưng thật không may, những sủng vật của Phỉ Lạc Ti có chút khuyết điểm về tính cách khi ở bên ngoài.

Nói đơn giản là – ngoại trừ Ma ngư Vân Toa, những con sủng vật khác đều có khả năng chiến đấu và săn quái ở mức tối đa.

Chúng không chỉ tàn bạo với kẻ thù, mà còn tranh giành sự chú ý của nhau.


Tụi nó đã rất bất mãn khi Tiểu Quai và Ma ngư Vân Toa có thể ra ngoài nũng nịu với Phỉ Lạc Ti, còn chúng thì chỉ có thể ở trong danh sách sủng vật!

Phỉ Lạc Ti phát hiện ra khu vực này khi đang tìm kiếm địa điểm vui chơi cho mấy con sủng vật của mình.

Khu vực này không nằm trong lãnh thổ Lan Tư Duy Lợi, vì vậy Phỉ Lạc Ti đã không phát hiện ra nó khi đi kiểm tra lãnh thổ lúc ban đầu.

Lần này phân chia thú triều, Phỉ Lạc Ti mang theo ý định tìm kiếm địa điểm phù hợp cho vườn thú thì phát hiện ra nó.

Thụ Quái là một loài sinh vật kỳ lạ, không phải là Thụ Nhân, không phải Ma Thú, cũng không phải hay Ma Thực.

Lãnh địa của tộc Tinh Linh có người cây cổ thụ thông minh làm binh lính bảo vệ, nhưng Thụ Quái khác với người cây, chúng không có trí tuệ.


Mặc dù sống theo bầy đàn, nhưng chúng không có khái niệm gì về chủng tộc.

Ma Thực ăn thịt, giống như Ma quỷ đằng, trước khi được thuần hóa, Ma quỷ đằng ở Lan Tư Duy Lợi cũng là Ma Thực ăn thịt, Nhân Loại, Ma Thú, Thú Nhân… tất cả mọi thứ chúng tóm được đều là thức ăn.

Không thể xác định một sinh vật là Ma Thực hay Ma Thú dựa vào việc chúng có ăn thịt hay không.

Nói cho cùng thì, người ta xem xét “Ma lực hạch tâm”, hay còn gọi là ma hạch.

Trước khi tinh thể ma lực tràn lan, ma hạch là nguồn năng lượng tự nhiên, cũng là thứ có giá trị nhất trên cơ thể của mọi sinh vật Siêu Phàm.

Ma hạch của Ma Thú sẽ lớn hơn, ma hạch của Ma Thực rất nhỏ, còn ma hạch của chủng tộc thông minh thường nằm khoảng giữa Ma Thú và Ma Thực.


Nếu nói tim là điểm yếu của người bình thường, thì ma hạch chính là thứ quan trọng hơn tim đối với tất cả các chủng tộc có trí tuệ, mọi mana đều phải đi qua ma hạch, là cốt lõi trong cốt lõi.

Nhưng Thụ Quái không có ma hạch.

Hay nói cách khác, mỗi chiếc lá, mỗi cành khô, mỗi rễ cây của chúng chính là ma hạch.

Vì vậy, sử dụng chúng làm nguyên liệu là có thể tạo ra quyển trục có mạch ma pháp kín.

Nhưng sức chiến đấu của Thụ Quái rất mạnh, hơn nữa chúng còn sống theo bầy đàn, ngay cả trong thời đại Hoàng Kim cũng không thể dễ dàng thu được nguyên liệu với số lượng lớn.

Nhưng mà, thời đại Hoàng Kim là thời đại Hoàng Kim, còn bây giờ là thời đại của Phỉ Lạc Ti!


“Tiểu Quai, Tiểu Cốt, Vượng Tài, Bình An, Phú Quý, Lai Phúc, ra đây nào.”

Tiểu Quai, Tiểu Cốt, Vượng Tài, Bình An và Phú Quý là những sủng vật mà y đã nuôi từ rất lâu, đó là những cái tên mà y đã suy nghĩ và cân nhắc rất lâu, còn tìm hiểu rất nhiều kiến thức có liên quan mới quyết định.

Đều là những cái tên tốt đẹp chứa đầy hi vọng và tình yêu thương!

Còn Lai Phúc là cái tên mới mà Phỉ Lạc Ti đặt cho Ma ngư Vân Toa, tên Ma ngư Vân Toa rất hay, nhưng nghe không giống với những cái tên của bọn Tiểu Quai, còn trùng với tên của chủng tộc, nếu chỉ có nó gọi là “Ma ngư Vân Toa” thì nghe có vẻ tội nghiệp, vì vậy y lại tiếp tục phong cách đặt tên quen thuộc của mình, đặt cho nó cái tên rất hay là “Lai Phúc”!

Lai Phúc hiện đang làm việc tại Công ty Vận tải Hải Dương, là một lão cá rất điềm tĩnh, nhưng tính cách thích nũng nịu vẫn chưa thay đổi, vừa ra khỏi đó nó đã biến thành con cá nhỏ khoảng hai mươi cm, vui vẻ xoay vòng vòng quanh Phỉ Lạc Ti.


“Gào —”

Tiểu Cốt, Vượng Tài, Bình An và Phú Quý đã rất lâu không gặp Phỉ Lạc Ti, trước đây khi còn chơi game, con cá củi mục kia mới là con ít ra ngoài nhất, chúng là sủng vật chủ lực của Phỉ Lạc Ti, dù là đấu trường, phụ bản hay điểm săn quái quái gì cũng vậy, Phỉ Lạc Ti đều dẫn chúng theo, bây giờ vị trí nhân vật đã thay đổi, làm sao có thể chịu được!

Nhưng sau khi chuyển từ dữ liệu trò chơi thành sinh vật thực sự, trí tuệ của chúng cũng đạt đến mức độ tương ứng, chúng tự học được thuộc tính trà xanh, nhanh chóng muốn đến bên cạnh Phỉ Lạc Ti để nũng nịu, tranh giành sự đồng cảm và yêu thương.

“Ầm —”

Không ngoài dự đoán, bốn con sủng vật max cấp khoác lên mình bộ da thú cưng đã quên đi kích thước đồ sộ của mình, khi chúng thi nhau lao về phía Phỉ Lạc Ti đã tạo nên một hiện trường vô cùng thảm khốc.


Đau tim quá, làm sao bây giờ?!

“Gào —”

“Gào —”

Bốn con Ma Thú đỉnh cấp cấp 300 đánh nhau, cảnh tượng lúc này cũng không thể dùng từ hỗn loạn để miêu tả được.

Con chó đầu đàn, à không, phải gọi là lão đại Tiểu Quai, ban đầu nó không muốn quản, Lai Phúc tuy cấp thấp nhưng lại là trà xanh tự nhiên, Phỉ Lạc Ti lại rất thích bộ dạng này của nó, Tiểu Quai định trực tiếp chen ngang vị trí của Lai Phúc, chiếm lấy Phỉ Lạc Ti.

Nhưng Tiểu Cốt lại sử dụng Pháo hủy diệt, đuôi của nó bị mài mòn một đoạn nhỏ dưới tác dụng của kỹ năng cấp 300, mặc dù theo khả năng hồi phục bản thân mạnh mẽ của nó, nó đã phục hồi lại như lúc ban đầu chỉ trong nháy mắt, nhưng không thể ngăn cản Tiểu Quai cảm thấy vị trí chó đầu đàn, à không, vị trí lão đại của mình bị khiêu khích.


“Gào —” Tiểu Quai lao lên, trận chiến của bốn con ma thú trở thành trận chiến của năm con.

Lai Phúc không dám tham gia trận chiến ở mức độ này, cấp bậc của nó thấp, nếu bị vạ lây, phải có phép thuật hồi sinh mới có thể kéo về được.

“Ầm —”

“Ầm ầm ầm —”

Địa đồ Thụ Quái rộng chừng 200.000 km vuông chỉ trong vài phút đã biến mất một phần mười, trông thật thảm hại, tàn tạ và đầy thương tích.

Phỉ Lạc Ti thấy những Thụ Quái chất lượng tốt nhất trong khu vực trên cấp 150+ sắp bị vạ lây, lúc này mới lên tiếng ngăn cản sự hỗn loạn của chúng.


Sức sống của Thụ Quái rất mạnh mẽ, chúng có bộ rễ phát triển cực kỳ mạnh, tàn bạo không lý lẽ là đặc điểm của sinh vật sống theo bầy đàn, số lượng Thụ Quái trong khu vực này rất nhiều, là địa đồ tử thần khét tiếng, nhưng ưu điểm duy nhất là sức sống mạnh mẽ.

Chỉ cần không đánh tan hết chúng trong một lần, chúng vẫn có thể sống lại.

Dựa vào khu vực trống được dọn dẹp, chia vùng lãnh thổ cho sáu con sũng vật nhỏ, sau đó sử dụng ma pháp để cải tạo một chút, tạo ra những cái tổ mà chúng thích.

Lại làm một khu vực vui chơi công cộng.

“Ong —” Lai Phúc tội nghiệp nhìn Phỉ Lạc Ti, đôi mắt sắp trở thành trứng lòng đào luôn rồi.


Cấp bậc của nó không cao, để nó ở cùng với những con quỷ này, dù không bị g**t ch*t, nhưng sẽ bị ảnh hưởng bởi dư chấn mỗi khi chúng đánh nhau, vậy cũng rất đau đớn.

“Chỉ làm cho mi một cái tổ ở đây, bình thường mi ngủ ở dưới biển cũng được.” Phỉ Lạc Ti vuốt đầu nó, rất nhanh, năm cái đầu nhỏ cũng chen vào, nhét đầu mình vào lòng bàn tay y.

Phỉ Lạc Ti vuốt từng cái một.

Có đến sáu con sủng vật, vậy nên có thiên vị cũng là chuyện bình thường, nhưng Phỉ Lạc Ti thường cố gắng công bằng hết sức có thể.

Phỉ Lạc Ti chia lại khu vực này thành 8 phần, sáu khu vực là mấy cái tổ của bọn Tiểu Quai, một khu là khu vui chơi giải trí công cộng, khu còn lại trống là kho nguyên liệu.

Tập tính của Thụ Quái rất thuận tiện cho Phỉ Lạc Ti, xung quanh toàn là Thụ Quái, ngoài Thụ Quái ra không có sinh vật nào khác, cho dù Tiểu Quai có nổi cơn tam bành mà phá tan nơi này, vậy cũng không có vấn đề gì lớn.

Hơn nữa, đây là khu vực nằm sâu trong dãy núi Nhật Bất Lạc, cách thành phố và khu vực sinh sống gần đây ít nhất cũng 2000 km.

Những con Ma Thú xung quanh đã bị Thụ Quái ăn hết, đây là vùng đất cấm tử thần nổi tiếng, không có con Ma Thú nào dám chạy đến đây.

“Những món đồ chơi này không được phép tùy tiện phá hủy, nếu hỏng thì ta sẽ không làm nữa, hiểu chưa?” Phỉ Lạc Ti xây một khu vui chơi nhỏ đơn giản trước mỗi cái tổ, để Tiểu Quai có thể chơi khi rảnh rỗi, đồng thời cũng giảm bớt sức phá hoại của chúng.

Mỗi sủng vật đều có ý thức lãnh thổ rất mạnh mẽ, ở trong vùng lãnh địa của mình, chúng không nỡ phá hoại, muốn đánh nhau sẽ đến nơi khác.

Nơi khác – đó chính là rừng Thụ Quái!

Thụ Quái rất nguy hiểm, nhưng không nguy hiểm bằng sức phá hoại cực mạnh của bọn Tiểu Quai.

Rừng Thụ Quái rộng 200.000 km vuông, chỉ cần lên kế hoạch khu vực hợp lý, cứ luân phiên “làm việc”, dựa vào khả năng phục hồi mạnh mẽ của chúng thì có thể thực hiện tuần hoàn.

Cành Thụ Quái bị đánh gãy chính là nguyên liệu sẵn có, Phỉ Lạc Ti dạy bọn chúng tự dọn dẹp những nơi bị làm bừa bãi, những cành cây lá cây này tất nhiên cũng phải được quét dọn, đưa vào “khu vực tập kết rác”.

Mà “Khu vực tập kết rác” – lại chính là khu vực đặt trận pháp dịch chuyển.

Dịch chuyển trực tiếp đến kho của nhà máy!

Xét thấy với sức phá hoại của năm con sủng vật này, nhà máy quyển trục huy động toàn bộ 2,7 triệu dân cư thường trú ở Lan Tư Duy Lợi làm việc ngày đêm cũng chưa chắc đủ.

Nghĩ đến đây, Phỉ Lạc Ti lại sử dụng mấy cáiHồi sinh vạn vật để tăng cường thêm sức mạnh cho hệ thống rễ cây của những Thụ Quái này.

Vấn đề nguyên liệu khiến mọi người đau đầu đã được giải quyết, nhà máy quyển trục đã hoạt động được một nửa!

Nửa còn lại là vấn đề về quy trình dây chuyền sản xuất và công nhân.

Nhà máy quyển trục khác với nhà máy bình thường, ở đây ngay cả những người lao công phụ trách dọn dẹp quét rác cũng phải là Siêu Phàm Giả, người bình thường đến gần sẽ bị lượng mana quá dày trong nhà máy biến thành một đám máu.

Vì vậy, yêu cầu công nhân của nhà máy quyển trục là Siêu Phàm Giả có cấp bậc thấp nhất là cấp 10.

Từ đó có thể thấy, quyển trục là “hàng xa xỉ” quý giá như thế nào.

Những quý tộc bình thường hoàn toàn không có tài lực và vật lực để thu thập đầy đủ nguyên liệu, điều kiện tiên quyết để chế tạo quyển trục, chứ đừng nói gì đến việc sản xuất hàng loạt.

Nhưng những điều kiện này thì cái nào Lan Tư Duy Lợi cũng đều có!

Lớp học xóa mù chữ vẫn đang được tiến hành, thậm chí còn phát hiện có 5 SSR+ trong số lượng dân nhập cư khổng lồ này.

Tiến độ của lớp học xóa mù chữ chậm hơn ở trường học nhiều, nhưng những nhân viên ưu tú có thiên phú xuất chúng và làm việc hiệu quả đều có thể được đào tạo, vì vậy cũng sẽ không bị lãng phí.

Tổng cộng có 50.000 công nhân được nâng cấp lên cấp 10 thông qua lớp học xóa mù chữ, trong đó có 1000 nhân viên ưu tú, còn có 2000 cán bộ nòng cốt, Phỉ Lạc Ti dự định điều động 20.000 công nhân này đến nhà máy quyển trục.

Những công nhân có thể thay thế như nhà máy xi măng, nhà máy gạch, nhà máy dụng cụ nhà bếp, hai phần ba đã được điều động đến nhà máy quyển trục.

Những vị trí trống sẽ được những người mới bổ sung vào.

Những công việc này đều không cần mana, cứ chăm chỉ học hành sẽ tiến bộ, cứ ngoan ngoãn học hỏi thì sẽ trở thành những nhân viên tốt!

Chỉ cần đào tạo thêm một chút là sẽ nhanh chóng làm việc được ngay!

Chỉ là, số lượng giáo viên của lớp học xóa mù chữ cũng phải tăng lên một lần nữa.

Sau khi xử lý xong hàng loạt vấn đề của nhà máy mới và công nhân mới, Phỉ Lạc Ti cầm lấy tài liệu tiếp theo, chỉ liếc nhìn một cái y đã nhíu mày: “Tốc độ tăng trưởng của nhà máy luyện sắt thời gian gần đây đã chậm lại.”

An ninh của Lan Tư Duy Lợi rất tốt, nhưng luôn có những hiện tượng vi phạm pháp luật xảy ra, Phỉ Lạc Ti không quan tâm đối phương có phải là công dân Lan Tư Duy Lợi hay không, đều bắt đi khai thác mỏ hết, cùng với lượng khách du lịch đến Lan Tư Duy Lợi tăng lên, số lượng thợ mỏ cũng ngày càng nhiều.

Đừng hiểu lầm, việc tuyển dụng thợ mỏ bình thường vẫn đang được tiến hành.

Lương bổng của thợ mỏ ở Lan Tư Duy Lợi rất tốt, lương cơ bản cộng tiền hoa hồng khai thác, cộng với trợ cấp xuống mỏ, cộng với bảo hiểm đầy đủ, cộng với trợ cấp ca đêm, cộng bao ăn bao ở, tất cả những điều kiện này đều là lựa chọn rất được yêu thích của người mới.

Nhiều thợ mỏ sau khi lên cấp 10 sẽ được truyền dạy kỹ năng Bàn tay Pháp Sư – Khai thác mỏ, trong trường hợp mana đầy đủ, tiền hoa hồng mỗi ngày có thể lên tới vài chục đồng vàng, cả về tinh thần lẫn hiệu quả đều cao đến mức đáng sợ.

Thậm chí có những Rèn Thể Giả nghe nói làm thợ mỏ sẽ được truyền dạy thần kỹKiếm thuật – Đào đất thăng thiêndưới cấp 30 thì vội vàng chạy đến để tranh giành việc làm.

Về nguồn cung cấp nguyên liệu thì không có vấn đề gì.

Với điều kiện sản lượng quặng đủ, nguyên nhân khiến sản lượng kim loại thành phẩm tăng chậm lại rất đơn giản – thiếu người.

Hay nói cách khác, số lượng công nhân cấp cao vẫn quá ít! Một số loại quặng quý hiếm cần công nhân có cấp bậc tương ứng để xử lý, chỉ dựa vào thiết bị thì không thể hoàn thành tất cả các công đoạn được.

“Vẫn thiếu người à…”

Phỉ Lạc Ti thiếu người thiếu đến phát điên, trường tiểu học số 2 và số 3 cũng nhanh chóng đi vào hoạt động.

*****

Đạo Cách mặc đồng phục công tác, đeo huy hiệu trang bị cao cấp đại diện cho hiệu phó trên cổ áo, ngồi trên bục chủ tịch, tiến hành nghi lễ khai giảng, đến tận lúc này mà ông vẫn còn có chút choáng váng.

Sau khi được Ngải Luân khích lệ, Đạo Cách đã giải quyết hiệu quả mọi chuyện – bao gồm cả “cuộc đàm phán” với nhà vua.

Đạo Cách là một người ngay thẳng, ông cảm thấy mình nên tập trung vào công việc, trước đây lấy lương của hoàng gia thì chỉ làm việc cho hoàng gia, bây giờ ông chọn trường tiểu học số 2 của Lan Tư Duy Lợi, vậy nên cũng chỉ làm việc cho trường tiểu học số 2 Lan Tư Duy Lợi.

Nhưng ông đã nhận rất nhiều ơn huệ của hoàng gia, nhà vua đề nghị ông cứ giữ danh nghĩa, vậy nên ông cũng không thể từ chối.

Mặc dù nhà vua nói chỉ là danh nghĩa, bảo ông đừng có đặt nặng vấn đề làm gì, nhưng Đạo Cách ngay thẳng vẫn cảm thấy khó mà xem nhẹ được.

Ông vẫn nghiêm túc cân nhắc việc đến trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi làm giáo viên, nhưng chỉ cần ông do dự một chút thì số lượng đối thủ cạnh tranh lập tức tăng lên gấp mười.

Có phải Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi bế cả tổ Nhân Ngư tới không?

Khi ông vừa nghĩ như vậy vừa nhìn năm Nhân Ngư trước mặt, thì bỗng dưng trưởng lão và phó trưởng lão của hội đồng Huyết Tộc cũng ngượng ngùng đi vào.

Tiếp theo, Nữ Vương Tinh Linh cũng chạy đến.

Đạo Cách vẫn còn hơi choáng váng, sau đó ông nghe thấy chữ “Sách kỹ năng cấp 180”.

Đạo Cách: “!!!”

Mặc dù Đạo Cách chỉ mới cấp 150, nhưng đó là kỹ năng cấp 180 đó! Dù bản thân không thể sử dụng được, nhưng kỹ năng cấp bậc này có liên quan đến rất nhiều kiến thức rộng lớn, có thể lĩnh hội một chút xíu thôi cũng rất có lợi cho bản thân rồi.

Có những điều này, ông cũng không còn lăn tăn việc có kiêm chức hay không nữa.

Nhưng sự do dự đó đã khiến ông bỏ lỡ mất cơ hội tuyệt vời, mười một người tranh chức hiệu trưởng, thực sự là một cuộc tàn sát!

Bây giờ thậm chí Đạo Cách còn không nhớ nổi cảnh tượng phỏng vấn lúc đó là như thế nào nữa, chỉ nhớ rằng giám khảo Phỉ Lạc Ti đã hỏi ông rất nhiều câu hỏi, ông lo lắng trả lời từng câu một, cuối cùng y bảo ông về chờ tin.

Sau một ngày chờ đợi dài đằng đẵng, ông nhận được câu trả lời, chức vụ Hiệu phó (tạm thời) của trường tiểu học số 2 Lan Tư Duy Lợi.

Không phải hiệu trưởng, điều này khiến ông có hơi thất vọng, nhưng sau khi ông ký tên, hợp đồng vỡ ra thành vô số ánh sáng vàng, lại hóa thành một luồng sáng rực rỡ bay vào đầu ông.

Thời gian chi tù (Cấp 180): Cố định thời gian của mục tiêu, khiến khả năng phòng thủ của đối phương giảm 50%, hiệu lực kéo dài từ 10 đến 60 giây, đối với đối thủ thấp hơn 20+ cấp so với cấp bậc của bản thân, tỷ lệ trúng 100%, đồng thời có hiệu ứng hấp thụ tấn công của đối phương, chuyển hóa thành mana của bản thân.

Đạo Cách không xa lạ gì với cảnh tượng này, hiệu ứng sử dụng sách kỹ năng trò chơi Ma Pháp Thiếu Niên——chính là như vậy.

Ông chỉ ngạc nhiên, ngạc nhiên về sự hào phóng của Phỉ Lạc Ti, ông vừa mới vào làm đã sử dụng kỹ năng mạnh mẽ như vậy làm phúc lợi, càng kinh ngạc hơn khi hiệu quả mạnh mẽ của “sách kỹ năng” trở thành hiện thực.

Đạo Cách đã nắm giữ được không ít kỹ năng, tổng cộng có hơn một trăm kỹ năng lớn nhỏ, đây là kết quả tích lũy từ bao đời của hoàng gia. Nếu không, với một Pháp Sư có xuất thân từ thường dân như ông thì dù có thiên phú xuất chúng đến đâu cũng không thể học được nhiều kỹ năng như vậy.

Nhưng những kỹ năng đó, có kỹ năng nào mà ông không phải khổ tâm nghiên cứu mới ra?

Khi đối mặt với vô số cuốn sách khó hiểu, ông không ngừng học tập, không ngừng nghiên cứu, không ngừng thử nghiệm, cấp bậc càng cao càng khó hiểu, ban đầu ông đã chuẩn bị tâm lý mất một trăm năm để nghiên cứu kỹ năng này.

Nhưng, chỉ một giây, ông chỉ mất một giây, mọi kiến thức về Thời gian chi tùđã hiện rõ ràng trong đầu, ông chỉ mất một giây đã học được!

Tất nhiên, hiện tại ông không thể thi triển ma pháp này, dù đầu óc đã học được, nhưng mana và cơ thể của ông không thể chịu được hậu quả khi sử dụng nó.

Hơn nữa, ông cũng chỉ “học được” mà thôi, Đạo Cách có thể cảm nhận được nó vẫn khó hiểu như cũ, chưa thực sự trở thành thứ của riêng ông.

Nhưng điều này cũng đã rút ngắn thời gian để ông có thể thông hiểu ma pháp này!

Hơn nữa, chỉ cần nắm vững hoàn toàn ma pháp này, Đạo Cách cảm thấy, ngày ông đạt đến cấp 180 không còn xa nữa!

Trong lòng ông vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nhưng đồng thời, ông cũng sinh ra sự kính sợ sâu sắc đối với Phỉ Lạc Ti.

Lĩnh chủ đại nhân – thực sự chỉ là cấp 199 thôi sao?!

Đạo Cách lung lay dao động.

Nhưng sự lung lay này chỉ lóe lên trong thoáng chốc, bây giờ Phỉ Lạc Ti là ông chủ của ông, Phỉ Lạc Ti càng mạnh, ông càng nên vui mừng!

Đạo Cách đặt cho mình một trăm chiếc đồng hồ báo thức siêu lớn, thậm chí còn đặt một cái bẫy ma pháp cấp 130.

Ông rất rõ ràng về khả năng tập trung của mình, trầm mê, thực sự là trầm mê luôn rồi.

Nhưng ngày mai là ngày khai giảng, dù có mê mẩn đến đâu thì ông cũng nhất định, nhất định, nhất định không được muộn!

Một đêm trôi qua nhanh như chớp mắt, một trăm chiếc đồng hồ báo thức quả nhiên cũng không đánh thức được Đạo Cách, “ầm” một tiếng, bẫy ma pháp hẹn giờ đã kéo ông trở lại hiện thực.

Ông vội vã sử dụng dịch chuyển không gian để đến hội trường lớn, gặp ba hiệu phó khác cũng vội vã chạy đến, bốn người nhìn nhau ngầm hiểu, cùng nở nụ cười.

Mười một Truyền Kỳ hôm đó, Phỉ Lạc Ti không từ chối ai, nhưng cũng không ai được trao vị trí hiệu trưởng.

Thời gian thử việc ba tháng bắt đầu.

Cộng thêm người Lùn Ai Đức Mông nữa là tổng cộng có mười hai hiệu phó, sau khi thử việc sẽ quyết định ai lên làm hiệu trưởng dựa vào thành tích.

Một trường học có một hiệu trưởng và ba hiệu phó, nghe có vẻ hơi nhiều, nhưng xét đến việc sau này sẽ chia thành tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông thì cũng không hề nhiều.

Nếu tính thêm cả đại học thì những con số này là còn ít đó!

Phải đào tạo và rèn luyện một số người trước, nếu không sau này đào tạo gấp rút thì sẽ không kịp!

Trường tiểu học ban đầu xây dựng hơi nhỏ vì vội vàng, nhưng trường tiểu học số 2 và số 3 đã bắt đầu lên kế hoạch xây dựng từ rất lâu, thời gian thi công rất đầy đủ, theo tiêu chuẩn có thể chứa khoảng 500.000 học sinh.

Có trận pháp dịch chuyển rất thuận tiện, có thể tạm thời mượn một phần cơ sở vật chất của tiểu học số 1, sau khi các trường tiểu học khác xây xong lại chuyển về cũng không muộn.

Lúc trường tiểu học số 1 khai giảng phải làm lén lút, không có nghi lễ khai giảng chính thức nào, tiện thể nhân cơ hội này, Phỉ Lạc Ti tổ chức nghi lễ khai giảng cho cả ba trường tiểu học cùng lúc luôn.

Người dẫn chương trình nghi lễ khai giảng vẫn là thư ký của Lĩnh chủ Bối Đặc Tây.

“Ca ca…” Y Lệ Toa Bạch nhìn ca ca nhà mình tự tin và tràn đầy sức sống trên bục, cô không kìm được mà rơi nước mắt.

Bối Đặc Tây luôn bị đối xử như một vật phẩm, một món đồ chơi, dù huynh ấy có từ chối, có ghét bỏ số phận đó, nhưng dường như đó là điều đã được định sẵn.

Không thể tránh khỏi, Bối Đặc Tây đã bị số phận đó ảnh hưởng.

Huynh ấy u ám, tự ti, nôn nóng và đầy oán hận với thế giới này.

Mặc dù sống trong dinh thự quý tộc, huynh ấy không bị đói, nhưng tinh thần và tâm hồn của huynh ấy luôn bị tra tấn.

Từ khi Y Lệ Toa Bạch đến Lan Tư Duy Lợi, hầu như không gặp Bối Đặc Tây.

Bối Đặc Tây nói với cô rằng, huynh ấy đang làm việc ở tòa chấp chính, làm thư ký của Lĩnh chủ, lương mỗi tháng 3000 đồng vàng, bảo cô đừng lo lắng.

Y Lệ Toa Bạch cũng nói với anh trai của mình rằng, cô đang học ở trường, có thể học được rất nhiều kiến thức, được bao ăn bao ở và còn có thể kiếm tiền, bảo anh trai đừng lo lắng cho cô.

—— Sau khi ổn định, hai người đã thông báo cho nhau tình hình hiện tại, sau đó mỗi người lại cố gắng đạt được mục tiêu của mình.

Lần gặp mặt đầu tiên sau khi chia tay là vào hội thao cách đây vài ngày trước.

Y Lệ Toa Bạch có thiên phú rất cao, nhưng cô nhập học muộn, cấp bậc bị kẹt ở cấp 29, cũng thuộc nhóm xuất sắc, nhưng không phải là “nhất”.

Trong trận đấu đồng đội, họ không may mắn gặp phải những người chơi khắc chế đội của mình, tiếc nuối dừng bước ở tứ kết, trong trận đấu cá nhân, cô mang theo niềm tin nhất định phải thắng, giành được hạng ba, tại buổi lễ trao giải bế mạc, hai anh em đã nói vài câu.

Nhưng rất nhanh, Bối Đặc Tây phải tiếp tục bận rộn làm việc.

Y Lệ Toa Bạch cũng phải đi dự tiệc mừng chiến thắng cùng bạn bè, sau đó tiếp tục tham gia sự kiện thú triều để tranh hạng.

Hai người vẫn không có cơ hội gặp mặt hàn huyên.

Nhưng có lẽ đó chính là “gia đình”.

Dù lâu không liên lạc, nhưng chỉ cần biết đối phương vẫn sống tốt, vậy là đủ rồi!

Tình cảm không phai nhạt, ngược lại còn thêm sâu sắc, vì cuộc sống ngày càng tích cực và lạc quan hơn.

Y Lệ Toa Bạch giơ ngón tay cái về phía Bối Đặc Tây oai vệ và đẹp trai trên bục phát biểu.

Nghi lễ khai giảng của ba trường học được tổ chức cùng lúc, nhìn một lượt đều là người, chỉ có Phỉ Lạc Ti sử dụng ma pháp mở rộng không gian mới có thể chứa được nhiều học sinh như vậy, trong số hàng trăm nghìn đứa trẻ, Bối Đặc Tây nhìn thấy Y Lệ Toa Bạch.

Y Lệ Toa Bạch, một cô gái quý tộc, rất đẹp và rất đáng yêu, nhưng vẻ đẹp đó luôn mang theo một chút ngây thơ và máy móc.

Y Lệ Toa Bạch vẫn luôn chăm chỉ học tập ở trường, không có nhiều thời gian và sức lực để trang điểm, những chiếc váy xòe rườm rà nhưng cản trở đã được cất đi, hai bộ đồng phục đủ để thay đổi.

Kiểu tóc cầu kỳ cần một tiếng đồng hồ để chải chuốt đã không còn xuất hiện, cô thậm chí còn cắt đi mái tóc dài ngang mắt cá chân, giờ chỉ chạm nhẹ đến eo, sau đó dùng dây buộc tóc cột sơ sài, thời gian được tiết kiệm để học thuộc lòng, đọc sách ở thư viện, luyện kiếm, đi giết Ma quỷ đằng, chơi Ma Pháp Thiếu Niên——…..

Những buổi chiều trà lãng phí để lấy lòng những cô gái quý tộc có địa vị cao hơn cũng không cần thiết nữa.

Lịch trình hàng ngày của cô rất nhiều, nhiều đến nỗi dù chia một người thành bốn phần cũng không đủ.

Nhưng ánh mắt của cô đã thay đổi, đôi mắt trống rỗng như con rối gỗ của cô đã xuất hiện ánh sáng, có mục tiêu, toát ra sự tự tin kiên định và tham vọng.

Bối Đặc Tây rất vui, thậm chí khi trao giải cá nhân cho cô, cậu ta suýt chút nữa đã khóc.

Thật tốt quá!

Thật may mắn khi đã có thể thoát khỏi ngôi nhà ngột ngạt đó, đến thành phố Lan Tư Duy Lợi này!

“……Tiếp theo, mời Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti phát biểu cảm tưởng nhân ngày khai giảng.” Bối Đặc Tây nhìn về phía Phỉ Lạc Ti, trong đôi mắt ngân ngấn lệ còn có cả sự sùng bái như sắp tràn ra ngoài.

Vô số ánh mắt ngây thơ theo lời của Bối Đặc Tây hướng về phía Phỉ Lạc Ti, sau đó những ánh mắt đó lại biến thành một số thứ có hình dạng cụ thể.

Mặt Phỉ Lạc Ti không một chút cảm xúc, trái tim mạnh mẽ từng không sợ bị truy đuổi khắp server, lúc này tim y lại chậm mất một nhịp, da đầu cũng có chút tê dại.

Ước Hàn ngồi cùng với những người bạn của mình, bên phải là bạn bè của nó, bên trái là An Địch, Tân Ba và một đám trẻ con.

Chỗ ngồi được sắp xếp theo lớp học, nói là ngẫu nhiên, nhưng thực ra cũng rất chú trọng đến ‘duyên phận’. Nhưng Ước Hàn không rảnh để nghĩ về những thứ linh tinh đó.

Căng thẳng và lo lắng khi mặc đồng phục đến trường vào buổi sáng lúc này đã biến mất.

Đây là lần đầu tiên nó được mặc quần áo đẹp như vậy, chất liệu tốt như vậy, khi mặc vào, Ước Hàn chỉ cảm thấy cơ thể không phải là của mình nữa. Hơn nữa, dường như nó còn bị mắc chứng hoang tưởng mình bị hại, cứ cảm thấy như mọi người đều đang ghen tị với mình, muốn phá hỏng quần áo của mình, nó còn lo lắng không biết trời có mưa hay không, có mưa lửa hay không, có mưa đá hay không – tóm lại, nó rất cảnh giác và sợ bộ đồng phục này bị hỏng.

Nhưng bây giờ, nó hoàn toàn không còn tâm trí để nghĩ đến những điều đó nữa.

Là một người bình thường cấp 0, chỗ ngồi được sắp xếp ngẫu nhiên cho nó không phải là ở cuối, nhưng cũng không phải là hàng đầu, với thị lực bình thường của nó, rất khó để nhìn rõ người trên bục phát biểu trông như thế nào.

Phỉ Lạc Ti cũng không có ý tưởng và hành động tự luyến – sử dụng màn hình lớn để chiếu cận cảnh bản mặt mình.

Vì vậy, Ước Hàn chỉ có thể cố gắng nhìn – nhìn vị Lĩnh chủ vĩ đại Phỉ Lạc Ti đã thay đổi cuộc đời nó!

Nó chỉ có thể nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen, tóc đen, chỉ là một bóng người mơ hồ, nhưng khiến trái tim nó đập thình thịch.

Đó là… Phỉ Lạc Ti đại nhân, đó chính là Phỉ Lạc Ti đại nhân đã thay đổi cuộc đời nó!!!!

Ước Hàn nhìn y với lòng ngưỡng mộ vô bờ, không tự chủ được mà mắt mờ sương, nhưng dù chỉ là một khoảnh khắc thôi nó cũng không nỡ rời mắt.

Mạnh mẽ, dịu dàng và nhân từ….

Ước Hàn đã từng cố gắng khắc họa hình ảnh của ngài ấy trong tâm trí mình vô số lần, nhưng chỉ khi nhìn thấy tận mắt mới biết rằng, cố gắng tưởng tượng ra Phỉ Lạc Ti đại nhân vĩ đại như vậy buồn cười như thế nào!

Dù nó có tưởng tượng to gan lớn mật nhất cũng không thể so sánh được với một phần tỉ sự vĩ đại của Lĩnh chủ!

Nó đã được người vĩ đại như vậy cứu rỗi – hóa ra nó đã được một người vĩ đại như vậy cứu rỗi!

Có lẽ đây chỉ là suy nghĩ không thể tưởng tượng nổi của nó, nhưng dù chỉ là một phần tỉ cũng tốt – nó muốn trở thành người như Phỉ Lạc Ti đại nhân!

Thế giới này không có thần linh! Thần linh đều là lừa đảo! Nhưng Phỉ Lạc Ti đại nhân là có thật!

Ngài ấy đã xuất hiện trong thế giới tăm tối này, chém rớt hắc ám!

Nó cũng muốn – nó cũng muốn trở thành người như vậy!

“Hu hu…..” Nữ Vương Tinh Linh ngồi trên đài hội nghị đột nhiên che mặt, cố gắng che giấu sự mất kiểm soát của mình.

Nữ Vương Tinh Linh thuộc phe trung lập tuyệt đối.

Tộc Tinh Linh ngoại trừ chi nhánh tộc Tinh Linh Hắc Ám, còn lại tất cả đều có khả năng giao tiếp với thiên nhiên cực kỳ mạnh mẽ, vì vậy khả năng đồng cảm của họ cũng rất mạnh.

Tình cảm của hàng trăm nghìn người, khi nghe thấy chữ “Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti”, sức mạnh đó bùng nổ cực kỳ mạnh mẽ, sức mạnh đó khiến Nữ Vương Tinh Linh tan vỡ.

Bà luôn tin rằng cường giả là vua, mạnh được yếu thua.

Trung lập cũng có nghĩa là tuyệt đối không can thiệp vào phe nào.

Thiên phú và sức mạnh của Tinh Linh đã mang lại cho họ cảm giác an toàn và quyền lựa chọn.

Bà có thể làm những gì mình muốn, cũng có thể bảo vệ tộc nhân của mình trong thời hỗn loạn và chiến tranh.

Bà là tộc trưởng của tộc Tinh Linh Thiên Nhiên, đồng thời cũng là nữ hoàng của tộc Tinh Linh, bà sinh ra đã mạnh mẽ, sinh ra đã cao quý.

Bà không cần nhìn xuống, cũng không cần phải nhìn xuống.

—— Trước đây bà đã nghĩ như vậy.

Nhưng sau khi đến Lan Tư Duy Lợi, suy nghĩ này không biết từ lúc nào đã bị dao động.

Câu hỏi của Phỉ Lạc Ti “Trà sữa rất ngon phải không? Vậy thì tất cả mọi người đều nên được uống nó.” Cứ vang lên mãi trong đầu bà, càng ngày càng thường xuyên, càng ngày càng to hơn.

Ai Đức Mông ngồi trên đài hội nghị còn khoa trương hơn cả Nữ Vương Tinh Linh, ông nằm sấp trên bàn khóc hu hu, không còn chút hình tượng nào.

Những người khác dù không mất kiểm soát như Nữ Vương Tinh Linh và Ai Đức Mông, nhưng cơ mặt căng cứng và mana trì trệ tỏa ra xung quanh cũng đã thể hiện được sóng gió trong lòng họ.

Chỉ là một đám thường dân và nô lệ ở dưới đáy xã hội, dù đã chứng kiến đại hội thể thao, nhưng những suy nghĩ cố hữu đó không thể thay đổi ngay lập tức được.

Họ quy kết mục đích Phỉ Lạc Ti mở trường học vào “chiến tranh”, “chiến lược”, “tham vọng” và những lý do khác, không nghĩ rằng trường học xuất hiện vì chính bản thân học sinh.

Một đám kiến ​​con.

Không cần phải quá chú ý.

Có lẽ đây là sự kiêu ngạo xuất phát từ sức mạnh phi thường của những Truyền Kỳ này.

Nhưng khi nhìn thấy hàng chục vạn ánh mắt tràn đầy lòng biết ơn, sùng bái và niềm tin cuồng nhiệt, họ cũng bị dòng chảy của niềm tin này cuốn đi, suýt chút nữa đã lạc lối.

Những Truyền Kỳ này vừa định thần lại, vừa kinh ngạc vừa phức tạp nhìn đám trẻ, mãi một lúc lâu sau mà đầu óc vẫn còn trống rỗng, không nói nên lời.

Không có tiếng động nào trong hội trường, nghe thấy Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti sắp phát biểu, tất cả mọi người đều giữ im lặng, dùng thái độ tập trung nhất để lắng nghe lời phát biểu của Phỉ Lạc Ti đại nhân.

Đúng vậy, Phỉ Lạc Ti đại nhân.

Lĩnh chủ, từ này đối với những học sinh có mặt ở đây không phải là từ hay, thậm chí còn là nguồn cơn ác mộng của chúng.

Dù luôn được giáo dục “Lĩnh chủvĩ đại như thế nào, mạnh mẽ như thế nào”, nhưng họ sống khổ sở như vậy là do Lĩnh chủ vô độ, điều này là không sai.

Có thể họ đã nhận thức được điều này, hoặc có thể chưa nhận thức được điều này, nhưng dù có nhận thức được hay không, họ đều sợ hãi với hai từ “Lĩnh chủ”.

Biết Lĩnh chủ Phỉ Lạc Tixuất hiện.

Ngài ấy đã đưa họ thoát khỏi địa ngục, cho họ thức ăn để no bụng, cho họ quần áo để giữ gìn phẩm giá, còn cho họ những ngôi nhà ấm áp, che mưa che nắng.

Thậm chí còn cho họ đi học!

Ngay cả những đứa trẻ mới đến cũng đã nghe từ miệng đàn anh đàn chị về việc “đi học” là như thế nào.

Quá cao thâm, chúng không hiểu, nhưng đàn chị và đàn anh nói –

“Tức là cho mọi người nhiều lựa chọn hơn, có thể làm công việc lương 3000 đồng vàng mỗi tháng, cũng có thể làm công việc lương chỉ 30 đồng bạc mỗi tháng.”

Tất cả những ai nghe thấy câu này đều mở to mắt kinh ngạc.

Đừng nói đến 3000 đồng vàng mỗi tháng, công việc lương 30 đồng bạc cũng là điều mà chúng không dám mơ tưởng, nhưng nghe giọng điệu của đàn chị đàn anh, công việc lương 30 đồng bạc dường như rất bình thường.

“Công việc trước mặt mọi người đều bình đẳng, bất kỳ công việc lao động nào cũng có giá trị tồn tại và ý nghĩa riêng. Trường học không yêu cầu chúng ta phải làm việc gì sau khi tốt nghiệp, chỉ là cho mọi người một cơ hội để lựa chọn.”

“Không học, công việc lương 30 đồng bạc đã là một công việc rất tốt, nhưng sau khi học xong, tốt nghiệp, lúc đó mọi người sẽ phát hiện, dù là 30 đồng bạc hay 3000 đồng vàng gì chúng ta cũng đều có quyền lựa chọn.”

Sử dụng tiền để đánh giá công việc, nghe có vẻ rất thô thiển, nhưng đây là cách trực quan nhất, cũng là cách mang lại sự rung động lớn nhất.

Nhiều người có mặt ở đây thậm chí còn chưa từng thấy 3000 đồng, con số 3000 đồng vàng đã mang đến cho họ sự rung động vô cùng to lớn chỉ trong nháy mắt.

Vì vậy, tất cả mọi người đều vô cùng mong đợi ngày mình mặc đồng phục, bước vào trường học để học tập.

“Rất vui được gặp mọi người ở đây, ta cũng rất vui vì các bạn có thể sống sót, bước vào trường học và trở thành học sinh của nơi này.”

Câu mở đầu của Phỉ Lạc Ti khiến học sinh ngẩn ngơ, dù chỉ là một câu nói đơn giản, thậm chí còn mang chút tinh hoa của văn học sáo rỗng, nhưng chỉ một câu nói đơn giản vậy thôi lại là giấc mơ của biết bao nhiêu đứa trẻ đã phải trải qua bao nhiêu lần vất vả mới thoát ra được?!

Tiếng nấc nghẹn ngào, nhỏ nhẹ cũng phát ra những tiếng động mơ hồ, nhưng có lẽ vì có rất nhiều đứa trẻ đang khóc nên âm thanh dần dần lớn đến mức có thể nghe rõ được.

Nhưng những đứa trẻ đang cố gắng kiềm chế, không thể gây phiền hà cho Phỉ Lạc Ti, không thể làm bất cứ hành động nào phá hỏng buổi lễ khai giảng!

“Trường học là nơi để học sinh học tập chăm chỉ và trưởng thành khỏe mạnh.” Phỉ Lạc Ti kết thúc phần phát biểu với phong cách ngắn gọn quen thuộc của mình, “Tôi hy vọng các bạn có thể vui vẻ, tự do, khỏe mạnh và trở thành hình mẫu trong mơ của chính mình.”

Bài phát biểu của Phỉ Lạc Ti rất ngắn gọn, chỉ có ba câu từ đầu đến cuối, nhưng chính ba câu nói này đã khiến học sinh vỡ òa và xúc động.

“Bốp bốp bốp bốp —”

Tiếng vỗ tay như sấm rền vang lên trong hội trường mãi không dứt.

Có học sinh cố gắng đứng dậy, cúi đầu chào Phỉ Lạc Ti, Phỉ Lạc Ti không thích quỳ gối, đây là điều mà tất cả mọi người ở Lan Tư Duy Lợi đều biết.

Không có sự sắp xếp trước, nhưng tất cả học sinh đều đứng dậy, cúi người thật sâu về phía Phỉ Lạc Ti.

Phỉ Lạc Ti không né tránh, y chỉ dành cho những đứa trẻ này một lời chúc phúc từ góc độ của một người lớn: “Mỗi đứa trẻ đều là duy nhất trên đời, ta hy vọng các bạn có thể tìm thấy lý tưởng của mình. Cho dù các bạn không tìm thấy lý tưởng trong quãng đời học sinh ngắn ngủi này cũng không sao, tương lai của các bạn mới bắt đầu, đừng sợ hãi, hãy đi tìm lý tưởng của chính mình.”

Lời nói của Phỉ Lạc Ti lại khiến vô số đứa trẻ che miệng khóc.

Lý tưởng, lý tưởng của ta chính là muốn trở thành người như Phỉ Lạc Ti đại nhân!

Lúc này, sự tĩnh lặng vô thanh vang dội, giáng mạnh vào trái tim của những Truyền Kỳ!

“Hu hu hu hu…..” Ai Đức Mông khóc không ngừng, ông nằm sấp trên bàn, suýt nữa đã khóc ngất.

Đạo Cách đồng tình đưa cho đồng nghiệp của mình một chiếc khăn tay, nhưng không biết từ lúc nào, bản thân ông cũng rơi lệ đầy mặt.

Thường dân và nô lệ sinh ra đã thấp hèn, lười biếng và đáng chết à?


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 77
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...