Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 76

An Địch cảm thấy có chút khác thường, nhưng cậu bé không dám ngắt lời các thiên sứ.

 

“Mã Lợi Á, đứa trẻ đó đang nhìn chằm chằm vào ngươi kìa.”

 

Lời nói của một thiên sứ khiến khác An Địch dựng hết cả tóc gáy. Cậu bé lắp bắp mở miệng, muốn xin lỗi các thiên sứ vì hành động bất lịch sự của mình, nhưng vị thiên sứ tên “Mã Lợi Á” kia lại chạy đến gần nó, đưa tay chạm vào trán nó.

 

Được bàn tay ấm áp và khô ráo chạm vào trán, khiến cơ thể An Địch co rúm lại.


 

“Thiên sứ, thiên sứ đại nhân, ta, ta….” Cậu bé sợ đến nỗi không biết phải làm sao. An Địch biết mình rất bẩn.

 

Mặc dù tất cả mọi người đều bẩn, nhưng An Địch có cảm giác “Mình rất bẩn, nếu vô tình chạm vào thiên sứ đại nhân là một tội lỗi không thể tha thứ được”.

 

“Ha ha, ta không phải là thiên sứ đại nhân đâu!” Mã Lợi Á tự hào nói, “Ta tên là Mã Lợi Á, là y tá của Bệnh viện Nhân dân số 1 Lan Tư Duy Lợi, hiện đang ôn thi y sư chuyên khoa, nếu suôn sẻ thì mùa xuân năm sau ta sẽ là một y sư vinh quang!”


 

Trong lòng cô thầm bổ sung thêm một câu: Và còn là vị Mục Sư Truyền Kỳ trong tương lai!

 

Đó là điều mà Lĩnh chủ đại nhân đã đích thân chứng thực đấy! Cô có thiên phú Truyền Kỳ! Chỉ cần cô cố gắng, cố gắng thêm một chút nữa, cố gắng nhiều hơn nữa! Cố gắng thêm một chút nữa, rất nhanh sẽ trở thành vị Mục Sư Truyền Kỳ!

 

Sau đó là – cấp 150 đã nắm giữ Phép thuật hồi sinh, mục sư Truyền Kỳ!

 

Có lẽ đối với khách du lịch bên ngoài, lời nói của Phỉ Lạc Ti chỉ là một câu nói đùa, nói rồi thì thôi, có thể Phỉ Lạc Ti sẽ không nhớ, cũng không hứa hẹn gì với một y tá nhỏ.


 

Nhưng Mã Lợi Á và những y tá nhỏ khác đều tin tưởng – tin chắc rằng Mã Lợi Á sẽ trở thành mục sư Truyền Kỳ cấp 150 trong vòng 100 năm, sau đó sẽ được truyền dạy Phép thuật hồi sinh.

 

Bởi vì đó là Phỉ Lạc Ti.

 

Lĩnh chủ đại nhân sẽ không nói dối đâu!

 

Ngay cả khi Phỉ Lạc Ti chỉ vào mặt trời trên trời và nói đó là mặt trăng, thì tất cả mọi người cũng sẽ kiên định tin rằng đó chính là mặt trăng!


 

“Y sư…?” An Địch không hiểu những gì Mã Lợi Á nói, quá phức tạp, đã vượt quá khả năng hiểu biết của nó.

 

“Trước tiên hãy ăn chút gì đó rồi uống nước đi.” Mặc dù Mã Lợi Á khó giấu được tâm trạng phấn khích, nhưng công việc vẫn được ưu tiên hàng đầu.

 

Những người được hồi sinh bằng phép thuật hồi sinh đều là những người khỏe mạnh với đầy đủ thanh máu và mana, không có bất kỳ debuff nào, nhưng đói bụng là điều không thể tránh khỏi.


 

Các y tá bình tĩnh lại, tạm thời kìm nén sự phấn khích, bắt đầu chăm sóc những “bệnh nhân” mới được hồi sinh.

 

“Ta biết bây giờ mọi người đang rất bàng hoàng, nhưng đừng lo lắng, hãy ăn chút gì đó, mọi người vẫn còn sống, nếu các người có gia đình thì bây giờ họ cũng vẫn còn sống, lát nữa chúng ta sẽ đưa mọi người đi gặp họ.”

 

Tim An Địch đập thật nhanh, gia đình?! Nó còn sống?! Em gái của nó cũng còn sống?!

 

Lúc này An Địch mới nhớ ra, dường như nó đã chết rồi.


 

Trong góc tối, em gái Lị Toa khóc lóc cầu xin nó mở mắt, ôm cô bé, nhưng An Địch không thể mở mắt, ngón tay dù cố gắng thế nào cũng không thể cử động được. Nó muốn an ủi Lị Toa, bảo cô bé đừng khóc, đừng khóc, ta ở đây, ta sẽ ôm em, đừng khóc nữa.

 

Nhưng nó thậm chí còn không thể nói, chỉ có thể miễn cưỡng uống máu từ cổ tay của em gái mình.

 

Bọn nó đã năm ngày rồi không ăn uống gì.


 

Từ khi bị bệnh, An Địch đã bị bỏ rơi, không có thức ăn, thậm chí còn không có nước. Nếu may mắn thì nó có thể sẽ vượt qua, nhưng nếu không may, nó sẽ nhanh chóng chết đi.

 

An Địch không muốn chết, Lị Toa mới năm tuổi, không ai bảo vệ con bé thì nó cũng sẽ nhanh chóng chết đi.

 

Mong muốn được sống sót của An Địch vô cùng mạnh mẽ, nhưng loài người lại là một sinh vật mong manh yếu đuối, không phải là sinh vật có thể sống sót chỉ bằng ước muốn được.


 

Không có thức ăn cũng không có nước, Lị Toa đã chia phần của cô bé cho nó.

 

Nhưng một cô bé năm tuổi thì có thể chia được bao nhiêu thức ăn?

 

An Địch biết, nếu cứ tiếp tục như vậy, nó và em gái Lị Toa sẽ chết.

 

Nếu tiếp tục ăn phần của Lị Toa, Lị Toa có thể sẽ chết cùng nó.


 

Nhưng nếu không ăn, có thể Lị Toa cũng sẽ rời khỏi thế giới này sau khi nó chết.

 

Thật là khó khăn, quá khó khăn.

 

An Địch nghĩ, tại sao muốn sống lại khó khăn như vậy?

 

Nó đau khổ, tuyệt vọng, trong lòng cầu xin thần Quang Minh vô số lần, hy vọng phép màu có thể xuất hiện, hy vọng có thể được thần Quang Minh vĩ đại cứu rỗi mình.

 

Nhưng không.

 

Chẳng có gì xảy ra cả.

 

Vào một buổi sáng lạnh lẽo, An Địch đã qua đời sau hai ngày nhịn ăn.

 

Lị Toa bị thi thể lạnh lẽo của anh trai mình đánh thức, cô bé khóc lóc cầu xin anh mình mở mắt ra, nói chuyện với mình, ôm mình vào lòng, còn c*n v** c* tay mình để cố gắng bổ sung thêm chút năng lượng cho anh trai.

 

Nhưng An Địch đã chết.

 

Người quản lý ngáp ngắn ngáp dài, lúc phát hiện thi thể thì tức giận ném An Địch vào thùng, cái thùng này ngày nào cũng đều được lấp đầy rồi chở đi, một phần được đưa đến chợ đen, phần còn lại được đưa đến Bình Nguyên Vô Tận.

 

Ký ức cuối cùng của An Địch là tiếng khóc nức nở nhưng lặng lẽ của Lị Toa.

 

An Địch chắc chắn là mình đã chết, cảm giác đau đớn tột cùng do đói khát và lạnh giá hành hạ dần tan biến cùng với cơ thể cứng đờ… không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là cái chết mà nó luôn sợ hãi.

 

“Thiên sứ y tá đại nhân….” An Địch rất lo lắng, cũng vô cùng sợ hãi, nhưng so với những nỗi sợ hãi đó, nó muốn được gặp Lị Toa hơn, “Làm ơn, Lị Toa, em gái ta, Lị Toa ở đâu? Ta có thể gặp cô bé được không?”

 

Mã Lợi Á đang rất bận, căn phòng này không phải là “phòng bệnh”, mà là nhà xác, những người được đặt ở đây không phải là xác chết thì cũng là những người sắp chết, vì vậy số lượng y tá phụ trách nơi này không nhiều.

 

Bây giờ dưới tác dụng của phép thuật hồi sinh, 500 bệnh nhân đã hồi phục, những việc liên quan ngoài trị liệu càng nhiều hơn.

 

Mã Lợi Á bận rộn đến nỗi không kịp ngẩng đầu, nhưng vẫn nhanh chóng ghi nhớ những từ mấu chốt: “Lị Toa phải không? Bao nhiêu tuổi? Trai hay gái? Có người lớn nào khác bên cạnh các ngươi không? Trước đây các ngươi ở tòa thành nào?”

 

An Địch vừa hi vọng vừa lo lắng nói: “Lị Toa năm tuổi, là con gái, chỉ có ta và Lị Toa, trước đây chúng ta ở thành Mân Côi.”

 

Mã Lợi Á nhập các từ khóa này vào hệ thống, tình trạng của những đứa trẻ năm tuổi là tệ nhất, những đứa trẻ có cha mẹ thì tình trạng còn đỡ hơn một chút, nhưng những trường hợp chỉ lẻ loi một mình hoặc chỉ có trẻ em cùng nhau thì tình hình rất tệ.

 

Mã Lợi Á nhìn vào kết quả tìm kiếm, dịu dàng nói: “Bây giờ cô bé đang được điều trị tại bệnh viện nhi, cậu chờ một chút là có thể đi tìm cô bé ngay.”

 

An Địch lo lắng đến mức sắp lạc giọng: “Điều trị?! Lị Toa bị thương à?!”

 

Mã Lợi Á an ủi nó: “Không bị thương, cũng không bị bệnh, chỉ là suy dinh dưỡng do đói lâu ngày, sau khi được Mục Sư ban phước, ăn uống điều độ, ngủ nhiều là sẽ nhanh chóng hồi phục sức khỏe.”

 

An Địch không hiểu “suy dinh dưỡng” là cái gì, nhưng “đói” thì nó hiểu.

 

Những người như họ đã quen với cái bụng trống rỗng, nghe Mã Lợi Á giải thích như vậy, nó mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Mặc dù An Địch rất muốn đi gặp Lị Toa ngay lập tức, nhưng nó vẫn im lặng không nói thêm gì, chỉ yên lặng chờ đợi lời chỉ dẫn của Mã Lợi Á.

 

Trước tiên, Mã Lợi Á ghi lại hồ sơ bệnh án của An Địch và lời khuyên của y sư, sau đó mới mở nắp thùng cơm ra.

 

Ngay khi nắp thùng cơm được mở ra, vô số hơi nước bốc lên, làn khói trắng mang theo mùi hương thơm ngon nức mũi, gần như ngay lập tức, tiếng bụng sôi ùng ục vang lên khắp phòng bệnh.

 

Mặt An Địch đỏ bừng, không kiềm được mà duỗi cổ ra, nó chưa bao giờ ngửi thấy mùi gì thơm như vậy.

 

Ban đầu nó nghĩ món súp khoai tây rau dại là món ngon hiếm có trên đời, nhưng sau khi ngửi thấy mùi hương này, mọi thứ như bánh mì đen, súp khoai tây đều bị nó quên mất.

 

Cánh mũi mở to hết cỡ, sau đó hít một hơi thật sâu, như muốn hít hết tất cả hương thơm trong không khí vào bụng.

 

Cứ như thể chỉ cần ngửi thôi cũng đủ để cả người nó tràn đầy sức mạnh vô biên rồi!

 

Thơm quá, thơm quá, thơm quá!

 

Mỗi tế bào trong cơ thể An Địch như thể mọc thêm mũi và miệng, đều kêu gào muốn được ăn, từng tế bào đều trên cơ thể nó đều đang khao khát được ăn!

 

Nhưng An Địch chỉ không ngừng hít thở, hút hết mọi không khí xung quanh vào bụng.

 

Loại thức ăn ngon đến nỗi chỉ cần ngửi thôi cũng đủ no ấy, không phải là thứ mà nó có đủ tư cách để ăn, được ngửi gần như vậy đã là một may mắn lớn lao rồi!

 

Mã Lợi Á ngước nhìn An Địch, mỉm cười dịu dàng hỏi nó: “Muốn ăn ngọt hay mặn?”

 

Cả người An Địch như bị đóng băng, một ý nghĩ khó tin từ sau đầu bật lên, khiến cậu nhóc rơi vào trạng thái ngớ ngẩn.

 

Rõ ràng là cơ thể An Địch nhanh nhạy hơn não của nó, lưỡi và dây thanh quản của cậu bé không chút do dự phát ra âm thanh: “Ngọt!”

 

“Ngọt” là một tính từ mà không ai có thể từ chối.

 

Mã Lợi Á múc cho cậu bé một bát cháo táo đỏ đậu phộng, thùng giữ nhiệt có thể cài đặt nhiệt độ, vì vậy cháo nóng hổi được duy trì ở nhiệt độ cao hơn nhiệt độ thích hợp một chút.

 

Nhiệt độ vào cuối thu đầu đông đã rất thấp, bát cháo bốc hơi ấm này uống vào sẽ không bị bỏng cổ họng, nhưng lại có thể mang lại đủ lượng nhiệt cho cơ thể, quả thực là rất phù hợp!

 

Mã Lợi Á đưa bát cháo cho cậu bé, nhìn thấy vẻ mặt sững sờ đến mức không thể hoàn hồn của nó, cảm thấy có chút thương tiếc, cô đưa tay xoa đầu nó: “Uống đi, đây là món quà của vị Lĩnh chủ nhân từ ban tặng, ai cũng có, nếu muốn cảm ơn thì tương lai hãy nỗ lực học tập và làm việc cho thật tốt.”

 

Mã Lợi Á vừa tròn 18 tuổi, việc không được đi học là một điều tiếc nuối nhất đời cô, nhưng may mắn thay, ai cũng có thể đi học lớp xóa mù chữ, cô học rất chăm chỉ, làm việc cũng rất chăm chỉ, vì vậy không bao lâu sau, cô đã được đề cử vào lớp học bổ túc để học các kỹ năng chuyên môn của Mục Sư và các quy định về công việc của một y tá.

 

Hiện tại, cô vẫn đang trong giai đoạn thực tập, nhưng cũng đang chuẩn bị cho kỳ thi cấp giấy phép hành nghề y, nếu mọi việc suôn sẻ, cô có thể trở thành y sư chính thức vào mùa xuân năm sau.

 

Nhưng mà….. Không được đi học luôn là một điều tiếc nuối vô cùng.

 

Mã Lợi Á biết bản thân mình đã rất may mắn rồi, vì vậy cô chỉ đối với An Địch tràn đầy kỳ vọng và chúc phúc.

 

“Hãy học tập chăm chỉ, trở thành một công dân có ích cho Lan Tư Duy Lợi, có thể giúp đỡ Lĩnh chủ, tìm được giấc mơ cho bản thân nhé!”

 

Mã Lợi Á đưa cho đứa trẻ mười hai tuổi đã trải qua sinh tử một viên kẹo.

 

Suy nghĩ một chút, cô lại bổ sung: “Lị Toa cũng sẽ có những thứ này, vì vậy hãy yên tâm mà ăn đi, ngươi phải ăn thật no, thật khỏe mạnh để bảo vệ Lị Toa.”

 

Sau đó, cô vứt bỏ đôi găng tay dùng một lần chống bọ chét và ve, thay đôi găng tay mới, đẩy xe đẩy đi chăm sóc những bệnh nhân khác.

 

Thật ra, An Địch không thể hiểu hết những lời nói kỳ lạ của Mã Lợi Á, nhưng Mã Lợi Á rất dịu dàng, đầy thiện ý với nó, vì vậy nó đã ghi nhớ những lời đó, đợi khi nó hiểu rồi, có lẽ sẽ biết ý nghĩa của những lời đó.

 

An Địch nhìn bát cháo và viên kẹo trong tay, phản ứng đầu tiên là giữ lại cho Lị Toa, nhưng nghĩ đến những lời Mã Lợi Á đã nói với mình, An Địch vẫn quyết định ăn nó!

 

Cháo táo đỏ đậu phộng trông rất ngon, hạt gạo và đậu phộng đều màu trắng, quả táo đỏ bỏ hạt lại có màu đỏ rực, sự tương phản màu sắc mạnh mẽ khiến người ta chú ý đến mức không thể nhịn được muốn ăn hết chúng!

 

Gạo được nấu chín rất mềm dẻo, phồng lên như những bông hoa gạo e ấp, nước cháo có màu trắng sánh đặc và sền sệt, trông như thể sẽ đông cứng thành thạch nếu để nguội.

 

Vì thêm táo đỏ nên mùi thơm ngọt ngào lan tỏa lên tận óc, thậm chí An Địch còn không kịp dùng thìa, cúi đầu uống một ngụm lớn.

 

Thơm, đầu tiên là hương thơm nồng nàn bùng nổ trong khoang miệng!

 

Trong khi hương thơm của gạo đã đủ mạnh mẽ rồi, những hạt đậu phộng béo ngậy cũng được thêm vào, sau khi hầm nhỏ lửa trong thời gian dài, hạt đậu trở nên mềm cực kỳ, nhìn thì vẫn giữ được hình dạng ban đầu, nhưng thực tế thì chỉ cần lưỡi nhẹ nhàng chạm vào là sẽ tan ra thành vô số hạt nhỏ mịn, giải phóng hết mùi thơm và hương vị béo ngậy của đậu phộng.

 

Vị ngọt của cháo chủ yếu đến từ hương vị nguyên bản, trong đó, vị táo đỏ chiếm vai trò lớn nhất.

 

Hương vị độc đáo của nó mang lại cho bát cháo này nhiều tầng hương vị phong phú, đồng thời nó cũng là nguồn gốc của vị ngọt.

 

Vị ngọt thanh mát hòa quyện với dư vị của gạo, mang đến cho người ta dư vị kéo dài vô tận.

 

Mặc dù đây là phòng bệnh tạm thời, nhưng thành phố Lan Tư Duy Lợi hiện tại không có bất kỳ ngôi nhà nào bị dột, vì vậy, căn phòng nhỏ được nhồi nhét nhiều người, hơi ấm từ cơ thể họ và hơi nước từ cháo tỏa ra cũng đủ để cảm giác được ấm áp.

 

An Địch l**m sạch bát cháo táo đỏ đậu phộng, l**m đến khi cái bát sạch hơn cả bức tường trắng!

 

Nó l**m xong cái bát không còn sót lại chút gì, chỉ cảm thấy mình nóng đến nỗi toát cả mồ hôi.

 

Nóng! Nó thực sự cảm thấy rất nóng!

 

Hôm qua vào lúc này, nó bị lạnh đến mức run cầm cập, môi tím tái, chỉ cảm thấy linh hồn mình sắp bay ra khỏi cơ thể, hôm nay lại nóng đến nỗi mũi rịn đầy mồ hôi, thật là một điều kỳ lạ!

 

Nhưng nó biết, đây không phải là mơ.

 

Nô lệ ở đối diện đang ch** n**c miếng không ngừng, mùi vị của cháo táo đỏ đậu phộng thậm chí còn ngon hơn cả tưởng tượng của nó.

 

Một sự tồn tại như vậy, làm sao có thể là giấc mơ?

 

An Địch biết, tất cả những điều này không phải là giấc mơ!

 

“Muốn ngọt hay mặn?”

 

Bệnh nhân hơi đông, mà y tá phụ trách chăm sóc họ lại ít, vì vậy khi đến lượt An Địch, An Địch đã ôm bát l**m rất lâu, nô lệ đối diện cũng ch** n**c miếng một lúc rồi.

 

May mắn thay, sự chờ đợi “dài dằng dặc” cuối cùng cũng qua đi, Mã Lợi Á đi đến bệnh nhân đối diện.

 

“Mặn, mặn…” Nô lệ đối diện An Địch là một người Hỗn Huyết, không biết lai với chủng tộc nào, nhưng lại mang một số đặc điểm của các chủng tộc, tai là tai chó con lông xù, cái đuôi sau lưng là đuôi ác ma điển hình, móng tay rất nhọn, màu xanh lam, nhưng đặc điểm chính của cậu ta vẫn là con người.

 

Ít nhất là lai giữa người, thú nhân và ác ma.

 

Khả năng nói chuyện của cậu ta rất kém, cậu ta nhìn An Địch ăn mà chảy đầy nước miếng, có vẻ rất muốn ăn cháo táo đỏ vị ngọt, nhưng trí nhớ và khả năng ngôn ngữ của cậu ta lại không tốt lắm, lắp bắp ậm ừ một lúc mới có thể mơ hồ bắt chước lời của Mã Lợi Á lúc nãy.

 

Rất không may, vị mặn ở phía sau, vì vậy cậu ta chỉ có thể bắt chước cách phát âm “mặn”.

 

Mã Lợi Á múc cho cậu ta một bát đầy, thiếu niên hỗn huyết gầy đến mức trơ xương, xương trên người đều nhìn rõ được, khi được đưa về, xương của cậu ta hầu như đều bị gãy, rõ ràng là bị tra tấn, nhưng cậu ta vẫn cố gắng ngoan cường chống đỡ, giữ lại chút hơi tàn, đôi mắt bị cào rách trống trơn trũng sâu, nhưng vẫn lè lưỡi ra để lấy lòng Mã Lợi Á đã chăm sóc mình.

 

Mã Lợi Á rất thương xót nó, múc cho nó một bát đầy, trong đó có rất nhiều gan lợn.

 

Cậu thiếu niên hỗn huyết lập tức cúi đầu ăn ngấu nghiến, cậu ta ăn vội vàng, gần như cả khuôn mặt đều chôn vào bát, còn phát ra tiếng động “hừ hừ” rất lớn.

 

Mã Lợi Á an ủi nó: “Bé ngoan, ăn từ từ thôi, không vội, ngoan…”

 

Cậu thiếu niên hỗn huyết ngẩng đầu, cười toe toét với cô, vừa cười vừa đưa lưỡi ra l**m những hạt gạo và nước cháo dính trên mặt vào miệng.

 

Mã Lợi Á nói một hồi, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào.

 

Cô chỉ có thể múc thêm một muỗng lớn nữa cho cậu ta, đổ đầy bát cho cậu ta.

 

Cậu thiếu niên hỗn huyết lại nở nụ cười càng rạng rỡ.

 

Bệnh viện đã chuẩn bị hai loại cháo, một là cháo ngọt táo đỏ đậu phộng, một là cháo mặn rau bina nấu với gan lợn.

 

Cháo ngọt là dư vị hạnh phúc dài lâu, cháo mặn là chắc bụng và thõa mãn.

 

Gan lợn đã được xào trước, không hề có mùi tanh, ngược lại còn làm tăng thêm mùi thơm đặc biệt của gan lợn.

 

Rau bina đã được luộc trước, loại bỏ vị đắng không đáng kể, lại được cho vào lúc gần nấu xong, vì vậy rau bina vẫn giữ được màu xanh lục.

 

Dậu phộng có nhiều chất béo, khiến hương vị thơm ngon của cháo ngọt tăng lên gấp mấy lần, nhưng gan lợn lại là “thịt”! Cậu thiếu niên hỗn huyết ăn đến mức không kịp ngẩng đầu, chỉ có tiếng “hừ hừ” mới thể hiện được sự vội vàng và yêu thích của mình đối với bát cháo rau bina gan lợn này.

 

Bây giờ đến lượt An Địch ch** n**c miếng nhìn cậu ta.

 

Cháo ngọt và cháo thịt, không thể phân biệt được cái nào có lợi hơn, nhưng có thể khẳng định một điều là – dù ăn cái nào thì cũng đều là hạnh phúc nhất trên đời!

 

Trước tiên Mã Lợi Á chia hết một vòng, sau đó mới hỏi: “Còn ai muốn ăn nữa không?”

 

Quy tắc hoạt động cơ bản của Lan Tư Duy Lợi là – cho người ta ăn no!

 

Dù sao, phải cho người ta ăn no mới có sức mà làm việc, dù là làm việc hay cứu trợ gì cũng vậy, ăn no luôn là yêu cầu đầu tiên và cơ bản nhất.

 

“Thiên sứ Mã Lợi Á đại nhân, ta, ta muốn ăn thêm một chút…” Ước muốn được ăn uống của An Địch đã vượt qua sự nhút nhát, nó dũng cảm giơ bàn tay run rẩy của mình lên cao một chút, nó tự cho là giọng nói của mình rất lớn, nhưng thực tế thì chỉ lớn hơn tiếng vo ve của muỗi một chút xíu.

 

Nhưng Mã Lợi Á vẫn nghe thấy, cô dịu dàng đẩy xe đến bên cạnh nó, cái thùng giữ nhiệt hai ngăn của cô dường như luôn có thể tuôn ra đủ thức ăn.

 

“Muốn thử cháo mặn không?”

 

An Địch nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu.

 

Mã Lợi Á dựa vào tình trạng của nó, múc thêm cho nó nửa bát cháo rau bina gan lợn.

 

Cháo ngọt và cháo mặn đều là thức ăn cấp 1, bổ sung thể lực, nâng cao tinh thần và hồi phục nhanh chóng, không lo sẽ làm đầy bụng, nhưng phải đảm bảo không ăn quá no.

 

Có An Địch mở đầu, các nô lệ khác sao có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của thức ăn ngon như vậy? Đều “gào” lên: “Xin, xin thiên sứ Mã Lợi Á đại nhân cho ta thêm một chút nữa….”

 

Đây là ngày mà nhiều người sẽ không bao giờ quên, cảm giác hạnh phúc khi được ăn no hóa ra là như vậy, nằm trên giường ấm áp với cái bụng no, hóa ra là hạnh phúc như vậy!

 

Mọi người đều choáng váng, như thể đang ở thiên đường, nhưng họ cũng biết, đây không phải là thiên đường.

 

Y tá thiên sứ đại nhân không phải là thiên sứ, mà là “y tá đại nhân”.

 

“Bốp bốp —”

 

Mã Lợi Á vỗ tay, tập trung sự chú ý của tất cả mọi người, sau đó cô mới tuyên bố: “Tiếp theo ta sẽ đưa mọi người đi tắm, mọi người xếp hàng trước để nhận vật phẩm. Sau khi nhận xong vật phẩm sẽ có người hướng dẫn mọi người sử dụng. Sau khi tắm xong mọi người có thể tự do hoạt động, muốn tìm người thân thì xếp hàng ở quầy bên trái để tra cứu thông tin, muốn đi ra ngoài dạo chơi thì đến bên phải gọi ‘Siri, ta cần giúp đỡ’ là được.”

 

*****

 

An Địch chỉ cảm thấy mình đã trải qua một ngày mơ mộng không chân thực.

 

Lần đầu tiên trong đời nó biết được, hóa ra món ngon nhất thế giới không phải là súp khoai tây, mà là cháo táo đỏ đậu phộng và cháo rau bina gan lợn.

 

Cũng là lần đầu tiên nó biết tắm rửa lại thoải mái như vậy, bản thân nó cũng có một ngày cơ thể nó có thể thơm tho như vậy, lần đầu tiên nó biết quần áo làm bằng vải lại mềm mại, ấm áp và thoải mái như vậy.

 

Đặc biệt là khi gặp được Lị Toa thơm tho, cảm giác hạnh phúc của nó như đạt đến đỉnh điểm.

 

Cảnh tượng anh em đoàn tụ cũng không cảm động như tưởng tượng, hai anh em ở bệnh viện nhi đầy những người mặc cùng một loại quần áo giống nhau – dường như đó được gọi là đồng phục.

 

Nó không hiểu lắm, nhưng những người đeo “Huy hiệu trường” ở cổ áo là đàn anh đàn chị, những người không có gì ở cổ áo thì giống như nó, là “Học sinh mới”.

 

Lị Toa cũng không đeo huy hiệu trường, nhưng nó phải mất một lúc rất lâu mới nhận ra cô bé có khuôn mặt hồng hào như tiểu thư quý tộc chính là em gái Lị Toa của mình.

 

Lị Toa cũng không nhận ra An Địch, tâm trạng của hai anh em lúc này rất giống nhau.

 

——Vị quý tộc cao quý và sạch sẽ này, liệu có phải là em gái (anh trai) của mình không? Cho đến khi tiếng nói run run mang theo lo sợ và thận trọng cất lên, mới khiến hai đứa nhỏ nhận ra nhau.

 

“Ca ca, anh đừng bỏ em, ca ca, em sợ quá, hu hu hu….”

 

“Lị Toa, anh xin lỗi, Lị Toa, anh sẽ không bao giờ bỏ em nữa, anh hứa đó, tuyệt đối sẽ không như vậy nữa!”

 

Hai anh em ôm nhau khóc, nhưng lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

 

Lị Toa không thể chấp nhận cái chết của An Địch, cô bé luôn cho rằng anh mình chỉ ngủ thôi, vì vậy nó rất biết ơn và hạnh phúc khi được gặp lại anh mình.

 

Ngược lại, những đứa trẻ ở cùng Lị Toa thì nhìn An Địch kinh hãi vô cùng, rõ ràng chúng nhớ là An Địch đã chết rồi mà, sao giờ lại…

 

Nhưng chúng rất thông minh, không nói gì cả.

 

Dù An Địch có là linh hồn hay quỷ dữ gì thì cũng có sao, đối với chúng thì hình như bây giờ cũng không có gì quá khác biệt.

 

Nhưng cũng có những đứa trẻ dũng cảm hơn tiến lên hỏi: “Anh sẽ cướp cháo táo đỏ đậu phộng và cháo rau bina gan lợn của chúng ta à?”

 

An Địch lắc đầu.

 

Bọn trẻ đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới có những đứa trẻ khác hỏi với giọng điệu vui vẻ hơn: “Anh sẽ ăn thịt chúng ta à?”

 

An Địch lại lắc đầu.

 

Vì vậy, một đám trẻ con đã chấp nhận việc An Địch gia nhập cùng bọn nó.

 

Không biết tại sao mà cậu thiếu niên hỗn huyết cứ luôn đi theo An Địch, thấy nó có nhiều bạn như vậy, hâm mộ trong mắt cậu ta cũng sắp tràn ra ngoài luôn rồi.

 

Có lẽ vì đã cùng chết một lần nên An Địch do dự nhìn cậu thiếu niên hỗn huyết một chút, sau đó thì thầm gì đó với bạn bè, rồi lại vẫy tay với cậu ta.

 

Cậu thiếu niên hỗn huyết lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến, sau đó há miệng cười toe toét, còn thè lưỡi ra với họ.

 

An Địch hỏi cậu ta: “Ngươi tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

 

Cậu thiếu niên hỗn huyết không biết nhiều từ, nhưng có thể hiểu, vì vậy cậu ta lắp bắp nói: “Tân, Tân Ba, 10, 10 tuổi.”

 

An Địch có chút ngạc nhiên, Tân Ba nhỏ hơn nó hai tuổi, nhưng lại cao hơn nó nửa cái đầu.

 

Đây có phải là lợi thế của người Hỗn Huyết không?!

 

An Địch nói: “Cậu có muốn tham gia cùng chúng ta không?”

 

Những đứa trẻ không có cha mẹ chăm sóc giống như những người già yếu, là tầng lớp thấp nhất trong chuỗi thức ăn, dù tất cả mọi người đều là nô lệ, nhưng chính vì là nô lệ, tài nguyên lại càng thêm ít ỏi, phải làm mọi cách mới có thể sống sót được!

 

Chỉ khi những đứa trẻ liên kết cùng nhau mới có thể sống lâu hơn được!

 

Tân Ba vội vàng gật đầu, cậu ta là người Hỗn Huyết, là người ở tầng lớp thấp nhất, dễ bị bắt nạt nhất trong xã hội, không có mấy người muốn nhận cậu bé vào nhóm của mình, vì vậy khi An Địch mời, nó đã vội vàng gật đầu đồng ý.

 

An Địch nhận cậu ta, Tân Ba xúc động vô cùng, vì vậy cậu ta đã nói lại những gì Mã Lợi Á đã nói với mình.

 

“Rác, thùng rác, xanh, màu xanh, bán, tiền…”

 

Não của cậu ta không tốt lắm, lắp bắp mãi mới nhớ được những từ quan trọng, nhưng may mắn chỉ là những từ quan trọng, lặp lại nhiều lần là thực sự có thể nhớ được.

 

“!!!” Bọn trẻ kinh ngạc, sau khi kinh ngạc thì vội vàng kéo cậu ta qua một bên.

 

“Ai nói với cậu?”

 

“Thùng rác là gì?”

 

“Chúng ta là nô lệ, có thể ra ngoài à?!”

 

“Có thể tìm Siri không?!”

 

“Cậu điên rồi à?! Làm sao có thể nói lung tung chuyện này được chứ?!”

 

Trong khi mấy đứa trẻ đang tranh cãi về việc nhặt rác kiếm tiền thì Siri đã xuất hiện.

 

Bọn trẻ sợ đến mức dựng cả tóc gáy, cả đám đang định chạy thì Siri đã lên tiếng giải thích nghi ngờ của chúng: “Thùng rác màu xanh là nơi chứa rác thải tái chế, vào lúc 1 giờ sáng sẽ được nhân viên vệ sinh thành phố thu gom đồng loạt. Trước đó, bất kỳ ai cũng có thể lấy rác trong thùng rác. Nếu đem rác bán cho cửa hàng thu gom, nếu số lượng đủ nhiều, còn có thể nhận được huy chương và tiền thưởng danh dự ‘Ngôi sao môi trường’.”

 

“! ! !” Bọn trẻ sợ ngây người, vội vàng hỏi: “Nô lệ cũng được sao?! Tiền này phải nộp cho Lĩnh chủ à?!”

 

Siri nghiêm túc nói: “Bất kỳ ai cũng có thể tham gia, nô lệ cũng là ‘bất kỳ ai’, tất nhiên là được. Lan Tư Duy Lợi chỉ thu thuế đối với những công dân có thu nhập hàng tháng từ 50 đồng bạc trở lên, Lĩnh chủ cũng không có quyền tước đoạt tài sản của công dân một cách tùy tiện. Số tiền mọi người kiếm được thông qua các công việc hợp pháp thì tất nhiên là của mọi người rồi.”

 

“!!!” Bọn trẻ kinh ngạc, vội vàng chạy về phòng bệnh cũ của mình.

 

Không phải là không đi nhặt rác bán kiếm tiền, mà là tiếc không muốn mặc bộ quần áo đẹp như vậy đi nhặt rác.

 

Mặc dù không hiểu rõ thùng rác là gì, nhưng rác là từ ngữ không hay, điều này chúng rất rõ ràng, bởi vì, chúng thường xuyên bị mắng là đồ rác rưỡi.

 

Siri lặng lẽ đứng yên chờ những đứa trẻ này chạy lại tập hợp với nó, quả nhiên, chưa đầy mười phút, những đứa trẻ đã đổi lại quần áo làm bằng cỏ lác, hoặc thậm chí là tr*n tr**ng đã chạy ra.

 

Siri dẫn chúng đến gần thùng rác màu xanh có thể tái chế, giới thiệu cho chúng những thứ có thể bán được, bán được bao nhiêu tiền.

 

Ngay khi Siri dẫn học sinh mới đi nhặt rác, một cậu bé đi ngang qua, sắc mặt khẽ biến, vội vàng tăng tốc.

 

“Ước Hàn đại ca, không tốt rồi! Có một đám trẻ con đang nhặt rác!”

 

Sắc mặt Ước Hàn thay đổi, nhưng nó lập tức cố gắng giữ bình tĩnh lại.

 

“Thùng rác nhiều như vậy, có người nhặt rác cũng là chuyện bình thường, đừng làm ầm lên, ngày mai là ‘học sinh tiểu học’ rồi, phải điềm tĩnh một chút.”

 

Thằng bé chạy đến báo tin vội vàng gật đầu, mặt nghiêm nghị, giả vờ điềm tĩnh.

 

Trong hai ngày chờ khai giảng, Ước Hàn cũng không nhàn rỗi, nó tìm được một nghề làm ăn kiếm tiền khá tốt!

 

Kế hoạch kiếm tiền bằng khế ước thú đã bị phá sản do cấp bậc của chúng quá thấp, nhưng Ước Hàn không từ bỏ, Ma Pháp Thiếu Niên——có 2 triệu người chơi, muốn kiếm tiền bằng Ma Pháp Thiếu Niên——thì có rất nhiều cơ hội!

 

Nó đã nhanh chóng tìm được một cơ hội kiếm tiền – bán gói thẻ!

 

Tất nhiên, không phải hàng giả, bọn nó không có kỹ thuật đó, thẻ bài chỉ là một cái “USB” dùng một lần chứa dữ liệu, không thể tạo ra nội dung dữ liệu được công nhận, dù bên ngoài có giống đến đâu cũng sẽ lập tức bị bại lộ.

 

Ước Hàn và những người bạn của mình làm việc giống như “Người giao hàng”.

 

Sự kiện thú triều có lẽ sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến – ma thú quá nhiều, nhưng chúng sẽ không ngốc nghếch lao thẳng về phía trước.

 

Nhưng lợi ích của sự kiện thú triều cũng rất nhiều, những người chơi này không muốn dừng lại, họ muốn đánh ma thú từng phút từng giây.

 

Ước Hàn đã nhắm đến điểm này.

 

Muốn sử dụng khế ước thú để giết ma thú thì phải giết ma thú liên tục, mà bọn họ lại phụ thuộc vào gói thẻ quá lớn, nhưng lại phải chiến đấu, không có thời gian để rút thẻ.

 

Ước Hàn tự mình đề nghị giúp họ rút thẻ!

 

Không chỉ rút thẻ hộ, mà còn làm công việc giao hàng, mua thẻ bài từ máy bán hàng tự động, sau đó cưỡi khế ước thú đưa thẻ bài đến.

 

Một hộp thẻ bài chỉ kiếm được 10 đồng, nghe có vẻ ít, nhưng một ngày có thể kiếm được vài chục đồng bạc!

 

Cấp bậc khế ước thú của nó và những người bạn của mình tuy thấp, nhưng cũng đã mười mấy cấp, mang vài chục hộp thẻ bài đi lại rất đơn giản.

 

Cộng thêm dịch vụ rút thẻ hộ, Ước Hàn kiếm được 1 đồng vàng mỗi ngày.

 

1 đồng vàng!

 

Ước Hàn và những người bạn của mình đều kinh ngạc, đây là 1 đồng vàng đó!

 

Mỗi đứa trẻ kiếm được nhiều hay ít tiền còn tùy thuộc vào cấp bậc khế ước thú và độ tuổi của bản thân, nhưng đều từ 80 đồng bạc trở lên.

 

Cha mẹ, anh chị của chúng đi làm ở công trường, kiếm được 50 đồng mỗi ngày đã vui mừng đến nỗi rơi nước mắt, kết quả!!!

 

Chúng lại kiếm được nhiều hơn bọn họ rất nhiều!!!

 

Nếu không phải là công việc trên công trường ổn định hơn, mới vào làm đã nghỉ việc thì rất không hay, chứ không họ cũng muốn đi làm công việc này.

 

Nhưng Ước Hàn cũng biết, đây là công việc chỉ có thể làm vào ban ngày, khu vực giết ma thú có nhiều người chơi thì việc làm ăn mới tốt, xác suất kiếm tiền cao, nhưng cũng có khả năng gặp nguy hiểm rất cao, ban ngày mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau, nhưng ban đêm thì không được.

 

Ước Hàn đã trở thành một kẻ tham tiền, không muốn lãng phí thời gian ban đêm, cà phê, hồng trà, trà xanh, cái gì nó cũng uống hết! sau đó dẫn bọn trẻ đi nhặt rác!

 

Kiếm tiền bằng cách nhặt rác không bằng công việc ban ngày, nhưng cũng có thu nhập vài chục đồng, nếu may mắn nhặt được trang bị bị hỏng, còn có thể bán được vài chục đồng bạc.

 

Những người nghèo khó như chúng thì làm sao có thể nỡ bỏ đi số tiền lớn như vậy, làm sao có thể giống như đá bên đường muốn vứt là vứt đi được!

 

Ước Hàn phân tích cho bọn chúng một chút, bây giờ uy tín của Ước Hàn đã nâng cao đến mức không bình thường, nó nói mọi người yên tâm, quả nhiên nhiều người đã yên tâm và bỏ đi tâm trạng bất an lo lắng.

 

An ủi mọi người xong, Ước Hàn đảo mắt, lại nảy ra một ý tưởng: “Đi, chúng ta có thể hợp tác với chúng.”

 

*****

 

“Lĩnh chủ đại nhân, Quang Minh Thần Điện đã gửi một đơn đăng ký thỉnh cầu hẹn gặp khẩn cấp.”

 

Phỉ Lạc Ti vừa xử lý xong công việc chuẩn bị cho trường học thì Bối Đặc Tây cầm tài liệu đi vào.

 

Ước Thư Á cũng vừa xử lý xong đống tài liệu, xoa xoa thái dương: “Nếu vẫn là việc về phép thuật hồi sinh thì từ chối đi.”

 

Bethsy nói: “Lần này là đơn đăng ký hợp tác kinh doanh mua lúa mì.”

 

Thần điện luôn là khách hàng lớn trong việc giao dịch mua bán ngũ cốc với quy mô lớn, không chỉ là vấn đề lương thực cho số lượng giáo dân đông đảo, mà còn vì mùa đông sắp đến.

 

Mùa đông bắt đầu, những người trong Quang Minh Thần Điện bắt đầu chuẩn bị cho công tác cứu trợ mùa đông.

 

Những năm trước, thành Đạt Nhã Khắc sẽ tặng một nửa số lương thực sau mùa thu hoạch cho Quang Minh Thần Điện, năm nay Phỉ Lạc Ti không bán, nhưng rõ ràng là Quang Minh Thần Điện lại đang nhắm vào đống lương thực họ mới vừa thu hoạch được.

 

Mùa đông rất khó khăn, không chỉ là nô lệ, mà còn có một lượng lớn thường dân sẽ chết trong mùa đông lạnh giá này.

 

Thường dân không có đất để cày cấy, đất thuộc về Lĩnh chủ, họ cũng không bán cho thường dân, càng không cho phép thường dân cày cấy.

 

Ước Thư Á không hiểu, nhưng Phỉ Lạc Ti nói: “Nô lệ cũng có thể làm việc, thường dân phải đóng thuế, nếu cứ tăng thuế, thường dân sẽ nổi loạn. Nhưng nô lệ sẽ không.”

 

Nói trắng ra, nô lệ là một lần mua bán, một lần bỏ tiền ra, có thể sử dụng mãi đến khi hỏng, dù hỏng cũng không sao, dù sao cũng không phải là thứ gì quá đắt.

 

Cho thường dân no đủ là điều làm lung lay nền tảng của một số Lĩnh chủ, Lĩnh chủ sẽ không bao giờ cho phép điều này xảy ra.

 

“Nếu thường dân có thể tự nuôi sống bản thân bằng đất đai thì sẽ không có nô lệ.”

 

Phỉ Lạc Ti nhẹ nhàng nói: “Từ chối đi, số lương thực này còn chưa đủ cho người dân Lan Tư Duy Lợi ăn.”

 

Vào bất cứ thời điểm nào thì lương thực cũng không chê nhiều, nếu chê thì Phỉ Lạc Ti cũng sẽ không bỏ nhiều nhân lực và vật lực để chuẩn bị làm nhà kính.

 

Bối Đặc Tây dường như còn muốn nói gì đó, nhưng Phỉ Lạc Ti đã bắt đầu xem tài liệu tiếp theo.

 

Bối Đặc Tây nhìn thấy tiêu đề Kế hoạch chuẩn bị cho nhà máy sản xuất quyển trụctrên đó thì không dám nói thêm lời nào: “Được, ta sẽ đi từ chối ngay.”

 

Sau khi dược phẩm, trang bị, vũ khí và một số sản phẩm luyện kim cấp thấp được sản xuất hàng loạt, quyển trục ma pháp cũng sẽ bước vào giai đoạn sản xuất hàng loạt.

 

Quyển trục ma pháp vẫn luôn là sản phẩm cao cấp hiếm có trên lục địa Thản Tháp Lợi, đặc biệt là quyển trục dịch chuyển tức thời có xác định địa điểm, có thể cứu mạng, giá lúc nào cũng cao ngất ngưỡng.

 

Ngay cả quyển trục ma pháp Bức tường lửa cấp 20 đơn giản nhất, giá cũng phải trên 1000 đồng vàng.

 

Dù sao thì quyển trục cũng không cần dùng mana, chỉ cần xé là được, trong lúc nguy cấp, nó chính là thứ có thể cứu mạng!

 

Nhưng đáng tiếc, cho dù là nguyên liệu của quyển trục, hay tỷ lệ thành công của việc chế tạo quyển trục gì cũng đều thấp đến mức đáng thương, vì vậy giá thị trường của quyển trục luôn cao ngất trời.

 

Nhưng bây giờ Phỉ Lạc Ti đã giải quyết được vấn đề này.

 

Nguyên liệu của quyển trục – một số loại Thụ Quái trên cấp 50 đã lớn lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn trong vườn thú, chỗ vui chơi của sủng vật.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 76
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...