Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 41

Vào lúc sáu giờ sáng, Tinh Thần Tiên tử Mạc Lý thức dậy từ trong ký túc xá nhân viên do Lĩnh chủ đại nhân sắp xếp.

 Khi Mạc Lý tỉnh dậy từ trên chiếc giường mềm mại và thoải mái, cậu ta cảm thấy có thể mình vẫn còn đang mơ.

Chiếc giường ấm áp mềm mại vừa được phơi nắng hôm qua, mềm đến mức cậu ta tưởng mình đang nằm ở trên mây.

“Ừm, …. mềm quá….” Cậu ta ôm gối, không nhịn được mà lăn lộn trên giường thêm lần nữa, dụi mặt vào gối một hồi lâu, sau đó mới bất đắc dĩ đứng dậy.

Nơi ở của các tiểu Hoa Tiên thường là những đóa hoa, màn trời chiếu đất chính là cuộc sống của bọn họ, cũng không phải bọn họ lãng mạn gì, bọn họ thà phơi mình dưới gió và mưa còn hơn là mỹ lệ mộng ảo.


Bọn họ cũng thật là bất đắc dĩ khi sống trong một bông hoa khép cánh vào ban đêm.

Hoa Tiên bé nhỏ có lẽ là chủng tộc ma pháp có trí tuệ nhỏ nhất trên thế giới, trong mắt họ thì Người Lùn vẫn là người khổng lồ trong số những người khổng lồ, càng đừng nói đến những chủng tộc khác.

Từ khi sinh ra các tiểu Hoa Tiên đã thuận theo gió phiêu lãng khắp nơi, đó không chỉ là tập tính, mà còn là sự bất đắc dĩ.

Con người, Thú Nhân, Huyết tộc…… đều là những chủng tộc có trí tuệ, nhưng bọn họ lại giống Ma Thú trân quý bị người ta mơ ước vì “Da lông” xinh đẹp.

Dù mới chỉ lang thang ở thế giới bên ngoài được vài tháng, nhưng Mạc Lý cảm thấy khoảng thời gian đó đáng sợ như một cơn ác mộng làm thế nào cũng không thể tỉnh dậy được.


Vì vậy Mạc Lý cực kỳ trân trọng cuộc sống hiện tại có công việc, có tiền lương, có ký túc xá để ở, có ba bữa ăn một ngày và có cả tiền thưởng.

Công việc của Mạc Lý là bảo vệ môi trường ma lực ở phố thương mại, sắp xếp lại những dao động ma lực hỗn loạn, xoa dịu và dẫn dắt sức mạnh ma lực của Ma Thực xanh. Đó là công việc chính của cậu ta.

Mỗi công việc sẽ có thời gian làm việc khác nhau, giờ làm việc của Mạc Lý bắt đầu từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, buổi trưa được nghỉ một tiếng, một ngày cậu ta làm việc 8 tiếng.

Theo lý thuyết thì cậu ta có thể ngủ đến 8h mới dậy đi làm, thậm chí vẫn còn có thời gian đến cửa hàng điểm tâm và trà sữa để xếp hàng mua bữa sáng “đỉnh cao” ở đó.

Nhưng Mạc Lý rất yêu công việc của mình, nhiều người bán hàng ở phố thương mại phải dậy từ lúc 4, 5 giờ sáng để làm việc, công việc đó rất vất vả.


Phương pháp mà các Hoa tiên tử giải quyết ma lực hỗn loạn là thông qua sự cộng hưởng ma lực.

Sáu giờ sáng, những người làm công việc xanh hóa phố thương mại đã thức dậy, nhân viên các cửa hàng điểm tâm, cửa hàng bánh ngọt, trà sữa, siêu thị đều đã vào ca làm việc.

Mạc Lý cảm thấy mình không thể lãng phí ma lực như thế này được!

Thế là cậu ta cũng dậy sớm.

“Ta dậy sớm đến đây để đi dạo, không phải đi làm.” Cậu ta không muốn lấy tiền làm thêm giờ, cậu ta là người muốn Lan Tư Duy Lợi mãi mãi phồn thịnh hơn ai hết!

Ở thành phố này cậu ta có công việc ổn định, được pháp luật bảo vệ, lại có thể ăn nhiều đồ ăn ngon như vậy! Cậu ta muốn ở lại đây mãi mãi!


 “Dậy đi, thức dậy đi, tiểu tinh linh Nguyên Tố, thức dậy từ trong hỗn loạn….” Cậu ta khe khẽ ngân nga ngôn ngữ tinh linh cổ xưa. Giai điệu đẹp đẽ cùng giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng như đang xoa dịu người đang thức dậy, để tinh thần bọn họ thư thái hơn, còn người đang ngủ thì lại chìm trong giấc ngủ sâu hơn.

Tiếng hát của tinh linh như có như không vang vọng khắp mọi nơi trong thành phố, các Tinh Thần Tiên tử rất yêu cuộc sống và có thói quen sống rất tốt, bọn họ tận dụng thói quen dậy sớm mỗi ngày đi bộ tập thể dục buổi sáng để thêm một lớp buff cho Lan Tư Duy Lợi.

Ma lực tặng + 1, linh đài thanh minh + 1, hiệu quả công việc + 1, tâm trạng vui vẻ + 1 + 1 + 1……

Khi Mạc Na Á ngồi trong truyền tống trận đến tòa thành cằn cỗi “ngay cả ma thú cũng ghét bỏ” này, cô vẫn chưa hết choáng váng do dịch chuyển tức thời gây ra, bỗng có cơn gió dịu dàng thổi qua, cô nghe như có tiếng thì thầm êm ái trong đó, chỉ cảm thấy mọi khó chịu và bực bội của mình đều bị cơn gió đó mang đi.


“Đó là……”

Một Hoa tiên tử xinh đẹp bay đến trước mặt cô, thân hình nhỏ nhắn mỹ lệ rực sáng, cô vừa nhìn đã nhận ra thân phận của cậu ta – Hoa tiên tử!

Hoa tiên tử có nhiều chủng loại khác nhau, Mạc Na Á không biết đó là chủng loại Hoa tiên tử nào, nhưng cô có thể chắc chắn là mình đúng! Ma lực khổng lồ, ma lực cả khu vực này dường như được kết nối với nhau thành một mạng lưới, chỉ có Hoa tiên tử mới làm được điều này!

“Xin chào quý khách, quý khách đến Lan Tư Duy Lợi du lịch phải không?” Khu vực đặt truyền tống trận ở rất xa và hẻo lánh, nhưng việc khách du lịch xuất hiện ở đây cũng không phải là điều gì hiếm lạ.

 “Du lịch?” Có lẽ vì Mạc Na Á vẫn còn quá sốc nên cũng làm theo lời Mạc Lý mà bắt đầu trò chuyện với cậu ta.


Nhưng Mạc Lý còn ngạc nhiên hơn cả cô: “Quý khách, không phải cô đến đây để sưu tầm mấy tấm thẻ sao?” Mạc Lý ân cần chỉ đường cho cô.

 “Ở đó có một quán Lẩu, hiện đang vận hành thử nghiệm, không có nhiều người biết đến, cô có thể đến đây trước 10 giờ trưa. Nếu đi sớm hơn thì có thể cô sẽ là người đầu tiên được đóng dấu.”

Mạc Lý nhiệt tình nói xong thì mỉm cười chân thành với cô: “Hi vọng cô có thể trải qua những giây phút vui vẻ tuyệt vời ở Lan Tư Duy Lợi.” Nói xong thì cậu ta cũng bay đi để tiếp tục công việc của mình.

Mạc Na Á và người hầu gái nghe đến phát ngốc, hai người ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời không biết phải nói gì.

“Xin lỗi Thánh nữ đại nhân, người xếp hàng dài quá. Ta phải xếp hàng rất lâu mới lấy được chiếc bánh khoai môn nổi tiếng này.”


Lợi Áo bối rối chạy về phía Mạc Na Á, một tay cầm năm sáu cái túi, một tay cầm một chiếc bánh bột ngô đang gặm dở, trên khóe miệng còn có cả mẩu bánh vụn.

Bộ dáng “cẩu thả” như thế khiến Mạc Na Á và cô hầu gái phải cau mày.

Người của Quang Minh thần điện rất quan tâm đến hình tượng của mình, ngay cả trong môi trường tồi tệ nhất cũng phải giữ sạch sẽ, ngăn nắp, để không làm Quang Minh thần xấu hổ.

Nhưng mà, người trước mặt không chỉ có mái tóc rối bù, quần áo đầy nếp nhăn mà ngay cả khóe miệng cũng dính đầy vụn thức ăn, trông ông ta thật lôi thôi luộm thuộm!

“Ông…..”


“Bây giờ có giải thích với Mạc Na Á đại nhân cũng không kịp, ngài ăn nhanh đi! Ta đã hỏi nhân viên ở cửa hàng rồi, họ nói ăn trong vòng nửa giờ là ngon nhất!”

Lợi Áo nhét chiếc bánh khoai môn quý giá vào tay bọn họ, Mạc Na Á và cô hầu gái thấy ông thật thô lỗ nên vô thức cau mày, thậm chí cô hầu gái An Na còn nhướng mày muốn mắng người, nhưng mùi hương hấp dẫn của chiếc bánh đã khiến cô ta phản ứng chậm lại.

 Mùi thơm đúng là phát ra từ chiếc bánh cắn dở của Lợi Áo, chiếc bánh khoai môn có đầy nhân đã ăn được một nửa, nếu không có vỏ bánh giữ lại thì chắc nhân bánh đã rơi hết ra ngoài.

Mặc dù tên là bánh khoai môn, nhưng phần nhân thực sự không chỉ có khoai môn mà còn có cả phô mai.

Phô mai thơm lừng và bột khoai môn mềm mịn được khuấy đều với nhau, ngay cả phô mai bình thường dường như cũng trở nên mềm mịn khi được khuấy đều với tinh bột.


Sự kết hợp giữa hương vị sữa đậm đà và hương thơm độc đáo của khoai môn khiến người ăn muốn bùng nổ!

Cùng với mùi thơm của bơ nướng trong bánh ngọt – đúng là sấm chớp bùng nổ mà!

Mạc Na Á và An Na vốn chưa từng ăn bánh trôi hay màn thầu, cũng chưa bao giờ ngửi thấy mùi thơm như vậy, nhất là khi họ còn cố tình nhịn ăn sáng để giảm bớt khó chịu khi ngồi truyền tống trận.

Chiếc bánh đang ăn dở trên tay Lợi Áo cũng đủ hấp dẫn, nhưng lý trí đã ngăn cản bọn họ lại vì “người khác đã ăn rồi”, giờ bọn họ mới biết chiếc hộp trên tay chính là hình dáng ban đầu của chiếc bánh khiến họ mê mẩn, lý trí của bọn họ như sợi dây châu chấu dùng để kéo xe, đứt đoạn.

Tiếng “Rôm rốp” vang lên, phần da bánh giòn rụm nổ tung ngon tuyệt.

Vỏ bánh vụn vỡ như phong ấn được cởi bỏ, vị ngọt và hương thơm nồng nàn đánh vào mọi vị giác, cả hương và vị quá bá đạo khiến Mạc Na Á sửng sốt trong giây lát.

Nhưng sau đó, từng tế bào trong cơ thể cô đều kêu gào: “Ngon quá, ngon quá, ngon quá…..  Mau cho ta ăn, mau cho ta ăn nhanh, mau cho ta ăn nhanh đi……”

Mạc Na Á vừa quý trọng vừa dịu dàng ăn hết cả chiếc bánh khoai môn, thậm chí cô còn không bỏ qua một mẩu vụn nhỏ nào trên tay, quay lưng lại l**m sạch sẽ.

Không ai nhìn thấy hành động đó nên cũng có nghĩa cô chưa bao giờ làm điều đó, logic này thật hoàn hảo!!!

“Không tệ.” Sau khi Mạc Na Á ăn xong thì giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cô dè dặt gật đầu với Lợi Áo, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào chiếc túi lớn trên tay ông ta.

Đưa cho ta, cho ta, cho ta, cho ta – Ta rất thích món quà lần này của ông, ta tha thứ cho sự thô lỗ của ông.

Nhưng mà Lợi Áo đã chọn cách không có mắt nhìn nhất – ông ta lo lắng ôm cái túi kia vào trong lòng.

“Thực xin lỗi, Thánh nữ tôn quý đại nhân, ta đến muộn.” Lúc này bỗng dưng cảm thấy một người đàn ông thành tinh như Lợi Áo sống nhiều năm như vậy đều uổng phí hết rồi.

Nhìn vào mắt ông xem? Đạo lý đối nhân xử thế đâu rồi? Xin lỗi, bây giờ ông là một bé trai sống lâu nhiều tuổi rất ngay thẳng, ông không biết gì và cũng không hiểu gì cả.

Mạc Na Á và An Na tức muốn chết, nhưng Lợi Áo lại chỉ mỉm cười.

Ông cũng thật sự không có biện pháp nào, muốn đoạt được bánh khó quá, thật sự khó để đoạt được một cái!

Mọi chuyện phải bắt đầu từ sự nổi tiếng của chợ đầu mối hải sản, Lan Tư Duy Lợi thu hút rất nhiều người. Chợ đầu mối hải sản hiện chỉ có các quán BBQ, nhưng thành phố Lan Tư Duy Lợi lại có các quán nướng, nhà hàng lẩu, cửa hàng bánh ngọt và tiệm trà sữa!!!

Tất nhiên, những người quê mùa chưa từng ngửi hay nhìn thấy hàng thật sẽ không biết gì về những điều này, nhưng mà – Thành Lan Tư Duy Lợi có tới cả trăm hương vị Coca Cola, mà còn được mua hàng không hạn chế số lượng!

Khi tin tức truyền đến chợ đầu mối hải sản, đúng là rất chấn động!

Vì vậy, để uống đủ Coca Cola mà không có bị hạn chế số lượng mua hàng, một nhóm người đã đổ về Lan Tư Duy Lợi.

Kế hoạch phân luồng giao thông này có thể nói là khá thành công!

Ngoài ra, vị trí của cửa hàng bán Coca Cola cũng rất đặc biệt, nó “ẩn mình” ở một nơi bất tiện nhất thành phố, rõ ràng là được bao quanh bởi các đầu mối giao thông quan trọng, nhưng lại không có phương tiện giao thông công cộng trực tiếp đến nơi. Các người nói xem, như thế có khó chịu không kia chứ?! Tất cả mọi người đều phải đi đường vòng để đến được cửa hàng.

Nhưng lúc mọi người đi lòng vòng xung quanh thì trên đường bọn họ đi có bao nhiêu là quán ăn ngon, làm sao mà không lạc lối cho được?

Ý tưởng ban đầu vốn là “Giấu” cửa hàng đặc sản đi, nhưng mới đây Phỉ Lạc Ti lại tung ra một sự kiện mới – rút thăm trúng Coca Cola phiên bản giới hạn!

Khách du lịch đến cửa hàng Coca Cola sẽ được phát cho một tấm bản đồ khi vào thành phố.

Ai thu thập được ba tấm thẻ có lô gô cửa hàng thì sẽ nhận được một chai Coca Cola phiên bản giới hạn theo mùa miễn phí.

Sau đó, người càng nhiều thêm, vậy nên ai có thể thu thập được năm tấm thẻ sẽ nhận được một chai miễn phí.

Tổng cộng có mười loại chai phiên bản giới hạn, nếu sưu tập được 50 tấm thẻ thì có thể lấy đi cả bộ, thậm chí còn có cơ hội nhận được chai có nhãn hiệu SSR màu vàng.

Khách du lịch chưa từng nhìn thấy hộp mù, cũng chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này bao giờ, vậy nên mọi người lập tức điên cuồng đi khắp thành phố tìm kiếm.

Mỗi cửa hàng chỉ có thể đưa ra một mẫu, không thể lặp lại, xác suất trúng vật phẩm ẩn là 0,1%, nghĩa là những tên xui xẻo kém may mắn có thể phải thu thập đến 5.000 thẻ cửa hàng mới có thể rút được một vật phẩm ẩn.

Hiện nay Lan Tư Duy Lợi có tổng cộng chưa đến 5.000 cửa hàng!

Tất cả các cửa hàng ở mọi ngóc ngách đều chật cứng người, khi Lợi Áo đến cửa hàng điểm tâm để mua bánh thì đã không thể nhìn thấy những chiếc bánh trên kệ nữa, chỗ nào cũng đều là đầu người, tất cả mọi nơi đều là đầu người!

Nhân viên cửa hàng cầm loa hét to hết sức: “Tới cửa hàng khác mua đi, bánh vẫn chưa nướng xong, nướng không xong đâu. Lò nướng sắp quá tải rồi!”

Lúc này, tất cả mọi người đều mắt điếc tai ngơ, chỉ có khách hàng chen lấn muốn mua bánh chứ không có ai muốn rời đi cả.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 41
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...