Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 40

Khi Thánh nữ Quang Minh thần điện Mạc Na Á nhận được tin tức của Lợi Áo thì không biết đã qua tay bao nhiêu người lạ rồi, nhưng cô vẫn chưa để ý tới nó.

Tuy Thánh nữ ở Quang Minh thần điện rất nhiều, nhưng địa vị của họ vẫn cao hơn thần quan bình thường mấy trăm bậc.

Thánh tử và Thánh nữ của Thần Điện là những người tài giỏi nhất trong toàn giáo hội, làm bộ mặt của Thần Điện nên bọn họ không chỉ phải đẹp, khí chất ôn hòa khiến người ta cảm thấy gần gũi, mà quan trọng hơn là phải có tài năng xuất chúng.

Dùng hai từ “thiên tài” đơn giản để hình dung bọn họ là một sự xúc phạm.

Cấp bậc thấp nhất là 50 trước 16 tuổi mới có thể vào học tại Thánh Nữ viện.


Đánh giá cấp bậc chuyên môn cũng cực kỳ cao, những cấp bậc ở trong mắt người khác là cao hơn trời, nhưng ở đây thì chỉ ở mức cơ sở và trung cấp.

So với chủng tộc ma pháp cao cấp như Nhân Ngư cũng không kém là bao!

Mặc dù Nhân Ngư là chủng tộc từ khi sinh ra đã có thiên phú cấp 50, nhưng là loài bất tử nên tốc độ trưởng thành của bọn họ rất chậm.

Mười sáu tuổi đạt đến cấp 50, trước 100 tuổi đạt đến cấp 80, đạt đến cấp 90 trước 300 tuổi, đạt đến cấp độ huyền thoại trước 500 tuổi dường như cũng không khó.

Nhưng Nhân Ngư thì ngược lại, đối với bọn họ thì 500 tuổi chỉ mới thành niên, cấp 80 là đạt tiêu chuẩn, cấp 85 cũng được, cấp 90 có thể gọi là thiên tài, cấp 100 trở lên mới là hiếm.


Năm nay Mạc Na Á mười lăm tuổi, cấp bậc là trung thượng 62. Nghe thì có vẻ là thiên tài, nhưng khoảng cách giữa thiên tài và thiên tài còn lớn hơn giữa người và cẩu! Hiện tại người có danh vọng lớn nhất chính là thánh tử Ước Sắt, người này cũng mới mười lăm tuổi nhưng đã là Mục Sư Quang Minh cấp 75 rồi.

Từ cấp 49 lên cấp 50 là một bước ngoặc lớn thay đổi về chất lượng, vậy nên vượt qua cực kỳ khó, nhưng sau khi vượt qua nó rồi mới nhận ra rằng, sau cấp 50 thì cấp nào cũng đều khó hết!

Mạc Na Á không cam lòng, dù cho có đang ở mức trung thượng vẫn không cam lòng! Thiên phú không đủ thì lấy cần cù bù thông minh! Cô đã quyết định, thời gian sắp tới phải bế quan chuẩn bị cho đợt chữa bệnh từ thiện tiếp theo!

 “Đại nhân……” Thị nữ ngập ngừng nói, “Hình như Lợi Áo cũng đã gửi một bức thư như vậy đến cho Lỵ Lạp, còn có lễ vật kèm theo cùng với bức thư.”


Lỵ Lạp là tử thù của Mạc Na Á, tuổi tác, tài năng, trình độ của bọn họ ngang nhau, nhưng xuất thân lại khác nhau.

Lỵ Lạp là thế hệ thần thánh đúng nghĩa, Quang Minh thần điện không có quy định cấm kết hôn sinh con, ngược lại Thần Điện nào cũng khuyến khích “Tiêu hóa nội bộ”, để những người có thiên phú thuộc tính Quang càng ngày càng nhiều!

Nhưng suy cho cùng thì, đáng tiếc là những tồn tại càng mạnh thì càng khó có con, dù có là Tinh Linh, Cự Long, Nhân Ngư hay cả những Nhân Loại có cấp bậc cao gì cũng vậy.

May mắn thay, Quang Minh thần điện có rất nhiều tín đồ, tín đồ nào cũng mong con mình có được thiên phú thuộc tính Quang.

Giáo hội sẽ tiến hành đào tạo thống nhất, những người có thiên phú cao nhất và được đãi ngộ tốt nhất đương nhiên là Thánh nữ và Thánh tử rồi.


Mạc Na Á chính là con gái của giáo chúng được chọn ra giữa vô vàn những đứa trẻ khác.

Nhưng điều này chẳng có ý nghĩa gì cả, quy tắc của Thánh Nữ viện là cá lớn nuốt cá bé, những Thánh nữ cùng tuổi với Mạc Na Á có 9 người, còn Thánh tử thì có hơn 11 người.

Có người hơn cô một tuổi, trình độ cao hơn cô, cũng có người kém cô vài tuổi!

 Ở đây những “Bé gái được thần linh lựa chọn” chẳng là gì, bất kể là nguồn tài nguyên, ưu đãi trong cuộc sống hàng ngày hay thái độ đối xử của giáo viên gì cũng vậy, nếu không có bối cảnh thì lúc nào cô cũng sẽ bị bỏ.

Mạc Na Á vốn tưởng rằng mình đã quen với cách đối xử phân biệt này từ lâu, nhưng nghĩ đến thần quan bên dưới cũng dám đối xử với mình như vậy, cô bỗng cảm thấy thật tủi thân.


Đầu tiên Mạc Na Á có chút sửng sốt, sau đó thì cảm thấy thật tức giận: “Ông ta có ý gì!? Chẳng lẽ ta là lốp dự phòng à?!”

Thánh nữ phải ra ngoài chữa bệnh từ thiện khi mười ba tuổi, nhưng dù ​​sao Mạc Na Á vẫn còn là một đứa trẻ, vậy nên cô đã lập tức gọi hầu gái của mình đến hỏi: “Phản ứng của Lỵ Lạp thế nào? Cô ta nói sao?”

Điều kiện sống của Thánh nữ tốt, tất cả đều được ở nhà riêng, độc môn độc viện, cũng không biết là trùng hợp hay có ý gì mà Lỵ Lạp lại sống đối diện với Mạc Na Á.

Người giúp việc quan sát động tĩnh ở nhà đối diện rồi kể lại cho Mạc Na Á những gì mình nhìn thấy.

Lỵ Lạp là một tiểu công chúa kiêu ngạo, nếu bảo cô ta đến vùng đất nhỏ bé xa xôi đó, cô ấy không gây khó dễ cho Lợi Áo đã là tốt lắm rồi!


Đáng tiếc Mạc Na Á không thể nghe được gì do cách âm ở đây quá tốt, nhưng cô lại cảm thấy có chút vui mừng khi nghĩ rằng cả Lợi Áo và Lỵ Lạp đều không vui.

“Lá thư vừa rồi đâu? Đánh dấu không gian tọa độ, ngày mai chúng ta sẽ đi!”

Kẻ thù không đội trời chung là thế nào? Là những gì đối phương không làm thì mình nhất định phải làm!

    *

“Hai ngày cuối tuần được nghỉ, sáng làm từ 9 giờ đến 5 chiều, năm bảo hiểm xã hội và một quỹ nhà ở, khi làm thêm giờ thì lương tính gấp đôi, nếu tăng ca trong vòng 6 giờ vào ngày nghỉ lương sẽ nhân lên gấp ba, nếu làm quá 6 giờ thì lương nhân 5. Lương cơ bản là 30 bình xi-rô có cấp bậc từ 30 trở lên và 300 đồng vàng, thời gian thử việc là ba tháng, sau khi trở thành nhân viên chính thức sẽ dựa theo tiêu chuẩn đánh giá hiệu suất làm việc để bổ sung tiền thưởng. Nói cách khác, trong thời gian ba tháng thử việc này các người sẽ không được nhận tiền thưởng. Mọi người có ý kiến gì không?”


Các Tinh Thần Tiên tử vốn đã mơ mơ hồ hồ, bọn họ gật đầu rồi lại lắc đầu, xem ra cũng không được thông minh cho lắm.

Trên thực tế thì bọn họ đúng là không thông minh lắm.

“Hu hu hu…., lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti, ngài thật là tốt bụng, hu hu hu…… Chúng ta không cần tiền, chỉ cần được ở lại bên cạnh ngài thì chúng ta có thể làm bất cứ điều gì.”

Các Tinh Thần Tiên tử này nếu dựa theo cách tính của con người thì chỉ mới có vài tháng tuổi, nhưng trên thực tế, nếu tính theo tuổi của chủng tộc ma pháp thì đã một trăm tuổi mấy tháng rồi!

Nhưng điều này cũng không có gì đáng nói, dù sao thì bọn họ cũng đã được thai nghén trong Tinh Thần Hoa hơn trăm năm, tuy có ý thức nhưng ngày ngày chỉ nhìn bầu trời và gió thổi mà thôi.


Tổng nhân số Tinh Thần Tiên chỉ có 301 người, không biết nên nói là may mắn hay xui xẻo nữa.

Khi trưởng thành, bọn họ bị gió thổi bay đến những bộ tộc Thú Nhân man rợ nhất, một Tinh Thần Tiên tử có thể bán được trăm vạn đồng vàng, ở trong mắt bọn họ thì đó là may mắn từ trên trời rơi xuống, vậy nên bọn họ bị Thú Nhân nghèo rớt mồng tơi điên cuồng truy đuổi, suýt chút nữa là toàn quân bị diệt, số lượng Thú Nhân đuổi theo hơi nhiều, vậy nên nội bộ bọn chúng đã xảy ra tranh chấp với nhau.

Nhưng vận khí của các Tinh Thần Tiên tử cũng không tốt hơn là bao, kể từ khi “Thành niên” tới bây giờ, đến hôm qua làm diễn viên quần chúng cho Phỉ Lạc Ti mới được ăn ngon một bữa!

“Oa….” Nghĩ tới món kẹo đường ngày hôm qua, nồi lẩu ngày hôm qua, bọn họ kiềm không được mà “nước mắt” cứ chảy ra từ khóe miệng.


Thơm quá, thơm quá, chắc chắn đó là mùi thơm tuyệt vời nhất trong đời mà bọn họ từng ngửi được! Tất nhiên là mùi vị cũng rất tuyệt!

Đừng nhìn các Tinh Thần Tiên tử nhỏ nhỏ xinh xinh mà lầm, cơ thể bọn họ không lớn hơn ngón tay cái là bao nhiêu, nhưng hôm qua bọn họ cầm được cả một con tôm to lên gặm, dọn lên đĩa nào quét sạch hết đĩa đó, đảm bảo còn sạch hơn cả rửa!

Dù hôm qua bọn họ mới được đưa về với tư cách là diễn viên quần chúng bổ sung, nhưng ý định ban đầu của Phỉ Lạc Ti vẫn là để bọn họ ở lại.

Có một số thứ bị xem là lãng phí, được đem ra phô trương như những tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ và quý giá, nhưng theo quan điểm của Phỉ Lạc Ti thì, bọn họ chính là mấu chốt để học sinh cất cánh!

Ma lực cũng không phải là thứ được bảo tồn mãi mãi.

Không giống như khoa học, sẽ không vì ở đây có nhiều thì ở đó sẽ ít hơn.

Hệ sinh thái ma pháp thì hoặc là đang trở nên tốt hơn hoặc là ngày càng xấu đi.

Không có sự ổn định “vừa phải”.

Đạt Nhã Khắc đang ở trong tình trạng không được tốt lắm, ma lực trên lãnh địa chỗ nào cũng hỗn loạn bất kham.

Mặc dù Phỉ Lạc Ti có thể giải quyết được vấn đề này, nhưng y chỉ có một mình, nếu nói Lan Tư Duy Lợi hiện tại do một mình y vận hành về mọi mặt cũng không quá lời chút nào.

Vấn đề ma lực hỗn loạn cũng không phải là vấn đề lớn, chỉ cần tốc độ minh tưởng chậm lại một chút thôi, chứ không có nghĩa là không thể minh tưởng, cũng không phải minh tưởng là khiến người ta bị tẩu hỏa nhập ma.

Kế hoạch ban đầu của Phỉ Lạc Ti là để các học sinh giải quyết ma lực hỗn loạn trong khi minh tưởng, nhưng số lượng học sinh tuy đông mà trình độ thì lại quá thấp, Lan Tư Duy Lợi lại quá lớn, vậy nên y đang cố gắng nghĩ ra một cách khác tốt hơn. Đây có thể là một dự án lớn hơn trăm năm.

Nhưng bây giờ các Tinh Thần Tiên tử đã xuất hiện!

Thiên phú kỹ năng mạnh nhất của Hoa tiên tử là cộng hưởng ma pháp, có thể kéo ma lực lên đến mãn cấp mà không cần phải tấn công.

Hiện tại trường tiểu học và mẫu giáo ma pháp có hàng nghìn học sinh, trường xóa mù chữ sắp khai giảng cũng có đến hàng chục nghìn học sinh, cho dù chỉ là “Người mới bắt đầu” dưới cấp 10 thì dưới tác dụng của cộng hưởng ma lực cũng có thể tạo ra một lực lượng cực kỳ đáng sợ.

“Nếu không có vấn đề gì thì cứ ký hợp đồng đi.”

Tờ giấy chỉ to bằng đầu ngón tay của Phỉ Lạc Ti, rất vừa vặn, rất thích hợp dành cho các Tinh Thần Tiên tử, sau khi để lại ấn ký của mình bằng ma lực, khế ước cũng có hiệu lực.

“Lĩnh chủ đại nhân, ngài thật tốt bụng….. Hu hu hu…..”

h*m m**n vật chất của các Tinh Thần Tiên tử rất thấp, bọn họ không có thói quen tiêu tiền, bọn họ là những tiên tử thật sự có thể uống gió ăn sương để sống.

Nhưng lại không thể cưỡng lại được vị ngon của nồi lẩu, mùi thơm của thịt nướng, còn có cả bánh thịt bò, trà sữa, Coca Cola với phô mai nửa chín nữa!

Buổi sáng ra ngoài nghe tiệm điểm tâm bên đường hét lên là có bánh khoai môn mới ra lò, muốn ăn quá muốn ăn quá muốn ăn quá……

“Lương có thể trả theo ngày hoặc theo tháng, các người có thể làm thêm, miễn là không ảnh hưởng đến công việc.” Phỉ Lạc Ti nhẹ nhàng đưa ra một quả táo bự, cuối cùng y cũng lộ bộ mặt thật của mình ra.

 “Vì sao các ngươi nên đóng bảo hiểm xã hội?” Phỉ Lạc Ti nói: “Vì những chủng tộc trường thọ như các người có tuổi thọ rất cao, vậy nên chúng ta có hai phương pháp đóng bảo hiểm xã hội cho các người lựa chọn. Một là đóng 650 năm, và 1.000 năm sau có thể bắt đầu nhận tiền dưỡng lão, nhưng sau năm thứ 1501 thì không thể nhận được nữa.”

“Lựa chọn còn lại là làm việc 65 năm và hưởng lương hưu 35 năm. Điều này tương đương với việc các người làm việc 65 năm rồi trong 35 năm không cần làm việc mà vẫn có tiền dưỡng lão.”

Các Tinh Thần Tiên tử đồng loạt ồ lên một tiếng, không ngờ lại có chuyện tốt như vậy rớt xuống đầu mình!

Đó, đó không phải là cho không miễn phí thì là gì?

“Được! Trả, chúng tôi nhất định sẽ trả! Chắc chắn sẽ trả. Cần phải trả bao nhiêu tiền? Bây giờ chúng ta sẽ đi bán máu của mình ngay. Máu tinh linh rất quý giá!”

Vừa nghe là đã biết, mấy Hoa Tiên này vừa rồi hoàn toàn không hề nghe kỹ những gì y nói về tiền lương và phúc lợi.

“Không cần phải bán máu, phần này đã được tính vào lương rồi. Khi các người làm việc thì xí nghiệp và các người sẽ đóng phí này theo tỷ lệ 3:1. Khi các người không làm việc, nếu bị gián đoạn, xí nghiệp mướn các người cũng phải bù đắp phần đó.”

Phỉ Lạc Ti kéo lại chủ đề: “Vậy cho nên, các người dự định định cư ở Lan Tư Duy Lợi à?”

Vấn đề này đối với các Tinh Thần Tiên tử mà nói, đương nhiên là…..

“Trời ơi! Ở đây ta có thể uống 1.500 chai Coca Cola và ăn 1.500 nồi lẩu không?! Có lẽ ta là sinh vật hạnh phúc nhất trên đời!”

Các Tinh Thần Tiên tử vui vẻ quá khiến cho ma lực ở không gian này bỗng trở nên sinh động.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 40
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...