Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 150

Cô bé đã cố gắng tìm bóng râm nhưng khuôn mặt vẫn đỏ bừng vì nắng.

 

Viên đá lạnh tan chảy nhanh chóng dưới cái nóng như thiêu như đốt và thân nhiệt nóng bừng của cô bé, nhưng nó vẫn mang lại cho Đa Lỵ một cảm giác mát mẻ và hạnh phúc tột độ.

 

Nỗi sợ hãi khi nói chuyện với người lạ cũng vơi đi rất nhiều.

 

“Anh ơi, em muốn mua kem.” Đa Lỵ hít một hơi thật sâu, “Em có thể mua 110 que kem với 100 đồng không ạ?”

 

Phần lớn những đứa trẻ ở độ tuổi của Đa Lỵ không thể biết rõ thứ tự của các số lớn hơn mười.


 

Chúng chưa bao giờ được đi học, ngay cả những người lớn tuổi và những người xung quanh cũng chưa từng được đến trường.

 

Kiến thức của bọn nó có được từ kinh nghiệm đi làm công.

 

Mà những công việc như tính toán hay quản lý tiền bạc thì sẽ không bao giờ được giao cho trẻ em.

 

Đa Lỵ biết được thứ tự và giá trị của các số lớn hơn một trăm là do gia đình cô bé đã có thêm thu nhập.


 

Anh chị, cha mẹ cô bé hầu như đều mang tiền lương ngày hôm đó về nhà và cùng nhau đếm số tiền kiếm được từ việc dán hộp giấy.

 

Hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần khác.

 

Anh cả và chị hai là công nhân chính thức, vậy nên sau khi đếm tiền, cha mẹ sẽ cho mỗi người hai đồng, đôi khi chị hai còn được ba đồng vì chị luôn là người mang nhiều tiền về nhà nhất.


 

Chị ba là công nhân thời vụ, tiền công mỗi ngày rất ổn định, tiền chuyên cần và vệ sinh được trả vào cuối tháng nên mỗi ngày chị mang về ba đồng, do đó chị ba cũng được chia một đồng như anh cả.

 

Số tiền còn lại được cất giữ cẩn thận.

 

Khi nào tiết kiệm được vài ngày, bọn họ sẽ đếm đủ một trăm đồng để đổi lấy một đồng bạc.

 

Đồng bạc dễ cất giữ hơn đồng xu.


 

Dần dần, Đa Lỵ không chỉ học được thứ tự của các số nhỏ hơn một trăm năm mươi, mà còn học được cả phép cộng trừ trong phạm vi một trăm năm mươi!

 

Đa Lỵ không có tiền, nhưng anh chị cô bé thì có, cô bé rất chăm chỉ, luôn nhiệt tình giúp đỡ anh chị làm việc nhà, còn giúp cha mẹ xoa bóp, vì vậy thi thoảng cũng được cho ít tiền lẻ.

 

Em trai cô bé là một đứa trẻ ngốc nghếch chỉ biết chơi bời, khả năng được cho tiền rất thấp, hơn nữa có được tiền là cậu bé sẽ tiêu hết ngay lập tức.


 

Nhưng Đa Lỵ hiếm khi tiêu tiền, tiền cầm trong tay rất ít khi rời khỏi túi, nhưng dù vậy, cô bé cũng chỉ tiết kiệm được sáu đồng, hôm nay mua kem hết một đồng, chỉ còn lại năm đồng.

 

Cô bé tiếc đứt ruột.

 

Nhưng dù có năm đồng, việc mua sỉ kem vẫn là điều không tưởng.

 

Đúng vậy, “Mua sỉ”.


 

Từ này cô bé học được từ anh trai. Anh cả làm công việc khuân vác ở kho hàng, thường xuyên giúp các thương lái vận chuyển hàng hóa, thi thoảng Đa Lỵ nghe anh nói chuyện công việc, vậy nên nó cũng đã nhớ được từ “Mua sỉ”.

 

Đa Lỵ muốn được tự do ăn kem, nhưng cô bé không có tiền, vì vậy Đa Lỵ phải nghĩ ra một công việc “Làm thêm” ngoài việc dán hộp giấy.

 

Cô bé không phải là một đứa trẻ thông minh, nhưng vì kem, cô bé thực sự đã dốc hết sức!


 

Cô bé thèm ăn kem, vì vậy cô bé biết những đứa trẻ xung quanh cũng thèm ăn.

 

Cô bé không muốn chạy ra ngoài trời nắng nóng như vậy, dù keo kiệt, nhưng cô bé cũng sẵn sàng trả tiền để nhờ em trai giúp đỡ.

 

Nghĩ cho cùng, người khác chắc cũng không muốn ra ngoài, chắc cũng sẵn sàng bỏ ra một ít “tiền lẻ” để nhờ người khác mua kem giao tận tay.


 

Bởi vì cô bé cũng như vậy mà!

 

Vì thế, đầu tiên Đa Lỵ và em trai đã đi thống kê số lượng kem mà những đứa trẻ xung quanh muốn mua vào ngày mai, sau đó dựa vào giá một đồng một que kem, thống nhất giao kem tận nhà vào ngày mai và thu một viên kẹo làm thù lao.

 

110 que kem là 110 đồng, nhưng cô bé chỉ cần bỏ ra 100 đồng để mua.

 

Hơn nữa còn được 110 viên kẹo, cô bé quả là thiên tài!


 

Loại kẹo này là phúc lợi của nhà máy, 10 đồng có thể mua được một cân.

 

Viên kẹo rất nhỏ, một cân có lẽ được hơn một trăm viên, rất nhiều người mua vì bọn họ nghĩ rằng mua được một cân kẹo với giá rẻ như vậy là quá hời!

 

Những đứa trẻ dán hộp giấy ở nhà không được trả công, kẹo trở thành phần thưởng mà cha mẹ trả cho chúng, ví dụ như một ngày dán hộp giấy kiếm được hai đồng, cha mẹ sẽ cho chúng hai viên kẹo, có khi vui vẻ còn cho ba, bốn viên.

 

Đa Lỵ có cả một hộp kẹo đầy ắp! Cô bé rất thích ăn, nhưng nếu một viên kẹo có thể đổi lấy việc không phải ra ngoài trời nắng nóng mà vẫn được ăn kem thì cô bé rất sẵn lòng!

 

“100 đồng 110 que kem?” Chàng trai da ngăm đen ban đầu cau mày, nhưng sau khi suy nghĩ một hồi, đôi mắt cậu ta sáng lên.

 

“Được.” Cậu ta đồng ý hết sức sảng khoái, “Chỉ cần kem nước đường thôi à? Có muốn lấy thêm kem nước muối không?”

 

Cậu ta mua sỉ kem nước đường với giá ba đồng bốn que, phải bán được bốn que mới lãi được một đồng.

 

Hôm nay buôn bán rất tốt, một ngày có thể bán được năm, sáu trăm que kem, nhưng cũng rất mệt mỏi.

 

Phải phơi nắng liên tục, cậu ta cũng không chịu nổi. Nhưng vì kiếm tiền, mọi thứ đều xứng đáng!

 

110 que kem chỉ bán với giá 100 đồng, tính ra cậu ta cũng có lãi, ít nhất là 17 đồng, quan trọng là bán được một lúc hết luôn.

 

Cậu ta hoàn toàn có thể dành thời gian rảnh rỗi đến nơi khác để bán tiếp!

 

Như vậy, biết đâu một ngày cậu ta có thể kiếm được một đồng bạc tiền lãi thì sao!

 

Đột nhiên cậu ta hiểu ra lý do tại sao những thương lái kia lại sẵn sàng bán sỉ kem cho mình.

 

Bọn họ bán số lượng lớn vẫn có lãi, lại chỉ cần ở trong phòng, không cần ra ngoài phơi nắng, thật thoải mái!

 

Thậm chí cậu ta còn mong muốn ở đâu cũng có một đứa trẻ giống như Đa Lỵ!

 

Thấy cậu ta đồng ý, Đa Lỵ thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô bé kìm nén niềm vui sắp được kiếm tiền, nhỏ giọng nói: “Không cần đâu ạ, hiện tại em chỉ cần kem nước đường thôi.”

 

Đường và muối, hiện tại đều không phải là thứ gì quý hiếm đến mức không mua nổi.

 

Nhưng so với kem nước muối rẻ hơn, mọi người vẫn thích kem nước đường ngọt ngào mát lạnh hơn.

 

Đa Lỵ hẹn với cậu ta, sau này mỗi ngày cô bé sẽ thống kê số lượng kem cần mua vào ngày mai, cậu ta cứ đến vào một khung giờ cố định, hai bên giao dịch tiền trao cháo múc.

 

Giá thống nhất là 10 đồng 11 que.

 

Thế là sự nghiệp bán hàng của Đa Lỵ và em trai bắt đầu rầm rộ!

 

Trẻ con không có nhiều tiền, nhưng khu ổ chuột cái gì cũng thiếu, chỉ có người là không thiếu.

 

Dù hai, ba ngày mới dám ăn một que kem nước đường, nhưng lượng khách mỗi ngày vẫn rất đông.

 

Ngày đầu tiên, Đa Lỵ chỉ thống kê đến 108 người đã dừng lại, hai que kem nước đường còn lại là cô bé giữ cho mình và em trai.

 

Ngày hôm sau, những đứa trẻ khác nghe được chuyện này cũng chạy đến tìm bọn nó, yêu cầu dịch vụ giao hàng tận nhà.

 

Số lượng kem cần giao mỗi ngày từ 110 tăng vọt lên 130+, rồi 150+, cuối cùng thậm chí còn vượt quá 180+!

 

Nhìn số đồng xu chất đống như ngọn núi nhỏ, mắt Đa Lỵ sáng rực như những vì sao.

 

Bọn nó không chỉ được tự do ăn kem, mà còn có rất rất nhiều tiền!

 

Hai đứa trẻ chưa bao giờ có nhiều tiền đến vậy, ngơ ngác nhìn số tiền đó.

 

Không biết nên làm gì cho phải.

 

Xét cho cùng, thật sự chưa bao giờ có, cho nên đối với việc “Tiêu số tiền này như thế nào” cũng là một khoảng trống trong đầu.

 

Không thể tưởng tượng nổi, nhưng theo bản năng, chúng giấu nhẹm số tiền này đi.

 

Trẻ con có nhiều tiền như vậy chắc chắn là không được phép, một khi bị cha mẹ biết được, chắc chắn sẽ bị tịch thu hết.

 

Như vậy, bọn nó sẽ không được tự do ăn kem nữa.

 

“Hihihi…” Hai chị em không nhịn được cười khúc khích.

 

Kem nước đường tầm thường đã không còn làm thỏa mãn được chúng, chúng thậm chí còn ăn cả kem đậu xanh giải nhiệt nhất, những hai đồng một que cơ đấy!

 

Mỗi người một que, chi phí mỗi ngày là bốn đồng, nếu bị cha mẹ biết được mỗi ngày bọn nó tiêu xài hoang phí như vậy, chắc chắn sẽ bị đánh đòn.

 

Nhưng chúng cũng không ngốc đến mức nói cho cha mẹ biết chuyện này.

 

Để tránh số lượng hộp giấy dán được ít đi, từ đó tăng khả năng bị phát hiện, chúng thậm chí còn dùng kẹo để “Thuê” những đứa trẻ khác.

 

Nguyên liệu làm hộp giấy khi nhận về đã được đếm sẵn, nhà bọn nó có giấu tiền nên không dám để người khác đến nhà giúp dán hộp.

 

Nhưng bọn nó phải chăm sóc rau ở ngoài ruộng mỗi ngày.

 

Công việc này được thuê ngoài, thời gian rảnh rỗi được dùng để tranh thủ dán hộp giấy, buổi trưa đi giao kem từng nhà.

 

Bọn nó có thùng xốp cách nhiệt đơn giản mà anh trai bán kem cho, kem cũng không tan nhanh lắm.

 

Sự nghiệp giao kem tận nhà của hai chị em càng làm càng phát đạt, mục tiêu tiếp theo là được tự do ăn kem sữa!

 

Kem sữa bọn nó còn chưa được ăn bao giờ, nhưng mà tới tận chín đồng một que, chỉ cần nghĩ thôi cũng đã thấy ngon rồi!

 

Dù sao thì kem đậu xanh hai đồng ngon hơn kem nước đường một đồng, mà kem nước đường một đồng đã là thứ ngon nhất mà bản thân được ăn ngoài bánh trôi và kem que.

 

Từ đó có thể kết luận – kem sữa nhất định là thứ ngon nhất trên đời!

 

Chờ khi nào một ngày kiếm được ba mươi đồng, bọn nó sẽ mua mỗi người một que để ăn!

 

—- Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trẻ con nào chống lại được cám dỗ, một ngày kiếm được 20 đồng, hai chị em đã không nhịn được mua hai que kem sữa.

 

Kem sữa quả không hổ danh giá 9 đồng một que, mềm mịn, thơm ngon, ngọt hơn kem nước đường rất nhiều, lại còn có hương vị thơm ngậy đặc trưng, ​​thậm chí suýt chút nữa đã sánh ngang với bánh trôi trong lòng hai đứa trẻ!

 

Chờ đã, bánh trôi?!

 

“Chị ơi, trưa mai chúng ta ăn bánh trôi nhé?”

 

Ở Vương đô cũng có bán bánh trôi, nhưng giá “Cắt cổ” 20 đồng một cân khiến người ta e ngại, chẳng ai nỡ ngày nào cũng mua, nhưng nhà ai mà nấu bánh trôi, cả đám trẻ con sẽ bưng bát cơm hít hà mùi thơm ngào ngạt.

 

Đa Lỵ rất hào hứng, lần gần nhất gia đình cô bé được ăn bánh trôi là vào mấy tháng trước, khi ngôi nhà mới xây xong, mẹ cô bé đã mua nửa cân bánh trôi về ăn mừng cuộc sống mới.

 

Nhưng nửa cân bánh trôi thì được bao nhiêu! Đa Lỵ và em trai mỗi đứa chỉ được có một viên.

 

Em trai không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến bánh trôi là nước miếng Đa Lỵ đã ứa ra rồi.

 

“Không được, chúng ta mà mua thì sẽ bị lộ mất.”

 

Đa Lỵ đảo mắt: “Nhưng mà, chúng ta có thể nhờ mẹ mua!”

 

Hai mươi đồng một cân bánh trôi trước đây là thứ gì đó rất xa xỉ đối với chúng, nhưng giờ không còn là món đồ xa xỉ phẩm ảnh hưởng đến cuộc sống nữa rồi!

 

Hai chị em Đa Lỵ quyết định hành động, lúc mọi người trong nhà về thì nịnh nọt hết lời, chỉ thiếu nước đi vệ sinh thay luôn.

 

Thái độ ngoan ngoãn bất thường của tụi nó khiến cha mẹ vô cùng vui vẻ, nghe hai đứa nhỏ muốn ăn bánh trôi, cũng chỉ do dự một chút rồi đưa tiền cho chúng.

 

“Đi mua hai cân về đây, một cân bánh trôi to, một cân bánh trôi nhỏ. Tối nay nhà mình ăn bánh trôi.”

 

Đa Lỵ và em trai trợn tròn mắt kinh ngạc, sau đó nhảy cẫng lên ba thước.

 

“Hoan hô! Được ăn bánh trôi rồi! Mẹ muôn năm!”

 

Chúng thật sự rất hạnh phúc!

 

Những ngày tháng tốt đẹp như vậy, thật sự là đi đâu cũng không tìm được!

 

*****

 

Vương đô bỗng chốc trở nên nhộn nhịp, người dám bỏ tiền mua máy làm đá vẫn là số ít trong số ít, nhưng người không đủ tiền mua kem que lại càng ít hơn.

 

Trẻ con vốn thèm ăn, có tiền chắc chắn sẽ nghĩ đến chuyện mua đồ ăn vặt, đứa nào biết tiết kiệm mới là lạ.

 

Nhóm khách hàng nhí này không ai là không h*m m**n, ví tiền của người lớn cũng rủng rỉnh hơn, nhất là những người mười mấy tuổi đã đi làm nhưng chưa lập gia đình.

 

Bọn họ khi còn nhỏ đâu có được sung sướng như vậy, không có áp lực cơm áo gạo tiền, có tiền trong tay cũng dám tiêu, giống như muốn bù đắp lại tuổi thơ, tiêu tiền chẳng tiếc tay.

 

Cổng nhà máy mỗi ngày đều vô cùng náo nhiệt, bao nhiêu kem que mang đến cũng bán hết veo, từng thùng kem que nhanh chóng được thay thế bằng từng thùng tiền.

 

Tiền nhiều, vấn đề an ninh lại nảy sinh.

 

Nhà máy cũng sợ công nhân gặp chuyện chẳng lành, bèn liên hệ với xưởng sản xuất kem, đặt một điểm bán buôn ngay trong nhà máy.

 

Nhà máy sản xuất máy làm đá và xưởng sản xuất kem coi như là đơn vị anh em, chuyện nhỏ này đương nhiên là dễ nói chuyện.

 

Sau khi đặt điểm bán buôn trong nhà máy, quy trình cũng không khác biệt lắm, chỉ là bớt đi một khâu trung gian là đại lý bán buôn.

 

Hoạt động kinh doanh của đại đa số mọi người đều không bị ảnh hưởng.

 

Đại lý bán buôn tuy có chút bất mãn nhưng cũng không dám thể hiện ra mặt.

 

Nhà máy sản xuất máy làm đá rất lớn, tuy hai ca mỗi ca 40 vạn người, nhưng để chứa được bốn mươi vạn công nhân, diện tích nhà máy chắc chắn không thể nhỏ được.

 

Hơn nữa, những nhà xưởng này không được tốt lắm, chỉ là công trình tạm thời, trên đất trống vẫn đang tiến hành xây dựng, thi công để xây dựng những nhà xưởng tốt hơn, quy củ hơn, vì vậy nơi này đâu đâu cũng là cơ hội kinh doanh.

 

Đội ngũ công nhân làm việc dưới trời nắng gắt thì khỏi phải nói, một trăm que kem cũng không đủ.

 

Khoảng cách giữa các phân xưởng cũng không xa, hơn nữa bọn họ phải làm việc, không thể tự do chạy ra mua kem.

 

Người bán kem cũng rất nhanh nhạy, bớt được một khoản chênh lệch của đại lý bán buôn, lại bớt được quãng đường từ điểm bán buôn đến điểm bán lẻ, cho dù xét về lợi nhuận hay thời gian gì cũng đều có lợi hơn.

 

Bọn họ bèn làm luôn dịch vụ giao hàng tận nơi.

 

Ngoại trừ những phân xưởng không cho người ngoài vào, bọn họ đều xách thùng đi vào tận phân xưởng rao bán.

 

Công nhân không cần phải ra ngoài cũng có thể thưởng thức kem que mát lạnh sảng khoái, chỉ trong chốc lát, những người vốn định tiết kiệm một chút cũng không nhịn được mà móc hầu bao.

 

Doanh số bán kem que lại bước vào giai đoạn bùng nổ.

 

Doanh số bán máy làm đá cũng rất khả quan, vì vậy sau khi nhận được tiền thưởng, bộ phận hậu cần đã hào phóng chi thêm cho mỗi công nhân một que kem mỗi ngày để giải nhiệt.

 

Điều này không những không ảnh hưởng đến việc bán kem, ngược lại còn khiến những người vốn tiết kiệm chưa từng nếm thử kem que bao giờ cũng bắt đầu mua.

 

Trong phân xưởng của nhà máy sản xuất máy làm đá tuy có quạt, nhưng số lượng ít, so với ở nhà hay ở ngoài đường thì mát mẻ hơn một chút, nhưng vẫn nóng!

 

Kem que có thể giải nhiệt, giúp đầu óc đang u mê cũng trở nên tỉnh táo, nhưng hiệu quả không kéo dài, không ít người ăn hết một que lại muốn ăn tiếp.

 

*****

 

Quốc vương và Vương hậu của đế quốc Vu Na Lợi Á vẫn chưa trở về Vương đô.

 

Không phải bọn hắn mải vui ở Lan Tư Duy Lợi mà quên đường về, mà là Quốc vương và Vương hậu của các đế quốc khác cũng chưa ai rời đi.

 

Hiện tại, mọi người đang bàn bạc về việc mở trường tiểu học.

 

Ngôi trường tiểu học này không phải là trường tiểu học miễn phí như ở Lan Tư Duy Lợi.

 

Mà là trường phải đóng học phí.

 

Học phí một năm là 10 đồng vàng, đây là một khoản phí không hề nhỏ đối với thường dân, nhưng đối với quý tộc thì lại là một việc làm ăn thua lỗ.

 

Bọn hắn không muốn mở loại trường học thua lỗ này, nhưng tình hình phát triển hiện tại khiến bọn hắn không thể không làm.

 

Số lượng Siêu Phàm Giả ở Lan Tư Duy Lợi quá nhiều, một Lan Tư Duy Lợi đã đủ sức khuynh đảo thế giới, cảm giác nguy cơ bao trùm lấy tất cả mọi người.

 

Nếu không thay đổi, bọn hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Lan Tư Duy Lợi thống trị thế giới.

 

Đặt mình vào vị trí của Lan Tư Duy Lợi, sau khi có được sức mạnh thống trị thế giới, bọn hắn sẽ làm gì? Sẽ đối xử với quý tộc và thành viên hoàng thất bị bắt làm tù binh như thế nào?

 

Thần Điện cũng không thể đứng ngoài cuộc, bởi vì Phỉ Lạc Ti trông giống như một kẻ báng bổ Thần linh vô cùng bá đạo.

 

Giáo hoàng của Quang Minh Thần Điện nghĩ, khi ông ta có được sức mạnh thống trị toàn thế giới, nhất định phải khiến cho tất cả mọi người đều tin vào Thần Quang Minh.

 

Giáo hoàng của Thần Điện Chiến Tranh nghĩ, khi ông ta thống trị toàn thế giới, nhất định phải tiêu diệt tất cả các tín ngưỡng Thần linh khác, khiến cho tất cả mọi người chỉ tin vào Thần Điện Chiến Tranh!

 

……..

 

Quốc vương của đế quốc Tát Phù A nghĩ, sau khi ông ta thống trị toàn thế giới, nhất định phải hủy diệt tất cả các tín ngưỡng Thần linh, cấm đoán mọi tín ngưỡng, làm cho tất cả mọi người đều phải trung thành tuyệt đối và sùng bái ông ta!

 

Những tưởng tượng của bọn hắn đều vô cùng tàn khốc và đầy tham vọng.

 

Vì vậy, bọn hắn cũng rất tự nhiên mà nghĩ rằng, sau khi Phỉ Lạc Ti thống trị thế giới cũng sẽ làm theo cách này.

 

Điều đáng sợ nhất là, Phỉ Lạc Ti thật sự có khả năng này.

 

Hội thao mùa xuân, rõ ràng là đang đe dọa bọn hắn!

 

Không thần phục, chính là chết!

 

Bọn hắn có muốn thần phục không? Nói thật lòng là không muốn, bọn hắn đã quen cao cao tại thượng rồi, sao có thể cam tâm thần phục người khác?

 

Nhưng nếu không thần phục, e rằng ngay cả cuộc sống an nhàn cũng không giữ nổi.

 

Làm sao đây? Phải làm sao đây? Phải làm sao bây giờ?

 

Các quan chức cấp cao của các quốc gia mỗi ngày đều cố gắng giữ phong thái điềm tĩnh và kiêu ngạo, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt.

 

Vào lúc này, Ước Thư Á mới giả vờ lấy ra thư mời tham dự Hội thao mùa thu.

 

Không phải mời bọn hắn đến xem thi đấu, mà là mời học sinh tiểu học của các quốc gia đến tham gia.

 

Trong nháy mắt, bọn hắn như bừng tỉnh đại ngộ.

 

Đúng rồi! Lan Tư Duy Lợi mở trường học, bọn hắn cũng mở là được chứ gì!

 

Lúc này, việc mở trường học không còn là chuyện bị ép buộc phải làm nữa, mà là chủ động muốn làm, hơn nữa còn là chuyện lớn cần phải làm càng sớm càng tốt!

 

Nhưng nói đến tổ chức yến tiệc, bọn hắn là những bậc thầy dày dạn kinh nghiệm, nhưng kinh nghiệm mở trường học thì – bằng không.

 

Lý do khiến Học viện Ma Pháp Hoàng Gia tồn tại đặc biệt như vậy là vì trước Lan Tư Duy Lợi, bọn họ không có bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào!

 

Đoàn Kỵ Sĩ Hoàng gia của các đế quốc cũng không đảm nhiệm công tác giảng dạy.

 

Những Kỵ Sĩ này đều là con cháu quý tộc, vì không thể kế thừa gia tộc, nhưng lại có thiên phú xuất chúng, nên được các quý tộc đưa vào quân đội.

 

Khi vào quân ngũ, cấp bậc của bọn hắn ít nhất cũng đã là cấp 30.

 

Trải qua nhiều vòng tuyển chọn gắt gao, bọn hắn được phân bổ vào các doanh trại và đội ngũ khác nhau.

 

Bình thường chỉ có một số ít được huấn luyện cùng nhau, còn những kỹ thuật cốt lõi và kỹ năng lợi hại thật sự đều là tự mình rèn luyện mà thành.

 

Nguồn kiến thức là từ gia tộc.

 

Những người có thể trở thành Siêu Phàm Giả đều không phải là thường dân theo nghĩa đen!

 

Vì vậy, việc Học viện Ma Pháp Hoàng Gia tuyển chọn học sinh từ thường dân thực sự đã mang đến hy vọng thay đổi số phận cho một số người.

 

Mặc dù trung bình mỗi đế quốc cũng chỉ có vài người.

 

Các quan chức cấp cao đều chưa rời khỏi Lan Tư Duy Lợi, trước khi bàn bạc xong kế hoạch cụ thể, sẽ không ai rời đi.

 

Nhưng bầu không khí giữa bọn hắn thì không được tốt cho lắm, quan trọng nhất vẫn là không tin tưởng lẫn nhau.

 

Bọn hắn đề phòng lẫn nhau, sợ đối phương biết được tình báo của mình, lại không muốn nhìn thấy người khác vượt mặt mình, tuy có Phỉ Lạc Ti là kẻ thù chung khiến bọn hắn đoàn kết lại, nhưng mâu thuẫn nội bộ cũng không thể nào biến mất ngay lập tức.

 

Yến tiệc được tổ chức hết lần này đến lần khác, nhưng tiến độ thảo luận vẫn chưa được 10%.

 

Khiến các công chức của Lan Tư Duy Lợi phải lắc đầu ngán ngẩm.

 

Có lẽ người duy nhất vui mừng chính là khách sạn, dù sao tổ chức một bữa tiệc xa hoa như vậy, một lần có thể kiếm được mấy chục triệu đồng vàng, cứ theo cái đà sáng trưa chiều tối, một ngày ba bốn bữa như vậy, chỉ tiêu KPI năm nay xem như hoàn thành.

 

“Những người này sao cứ ngoan cố như vậy chứ!”

 

Ước Thư Á sắp tức chết rồi!

 

Đã qua bao nhiêu năm rồi, bọn hắn vẫn không thay đổi chút nào!

 

Hắn có nên cảm thấy hoài niệm, nhớ lại cuộc sống trước đây không? Không, huyết áp của hắn đã tăng cao rồi! Muốn cầm dao đi chém chết đám người kia ngay lập tức!

 

Phỉ Lạc Ti hôn lên mí mắt hắn an ủi, sau đó gọi điện cho văn phòng thư ký: “Bảo Ngải Luân đến văn phòng của tôi một chuyến.”

 

Bọn hắn không hiểu chuyện, lại còn đề phòng Lan Tư Duy Lợi đủ kiểu, vậy thì để Ngải Luân đi vậy.

 

Ngải Luân lại rất lo lắng: “Lĩnh chủ đại nhân, xin hỏi, có phải là tôi đã làm gì không tốt sao?”

 

Hắn ta thật sự rất thích lãnh địa Hân Vinh.

 

Hiện tại hắn ta đang quản lý khu vực phía Bắc của lãnh địa Hân Vinh, điều kiện ở đó rất khắc nghiệt, tài nguyên cằn cỗi, ngay cả thường dân cũng rất ít, quý tộc không ai muốn đến đó.

 

Nơi đó hơn chín mươi phần trăm là nô lệ.

 

Là những nô lệ được giải cứu, cụ thể là nô lệ tính nô và nô lệ canh giữ những nô lệ tính nô.

 

Những nô lệ này đều có vấn đề không nhỏ.

 

Nô lệ tính nô được ăn ngon mặc đẹp, nhưng bọn họ giống như một tờ giấy trắng, chỉ biết nịnh nọt, lấy lòng và làm hài lòng người khác.

 

Ngoài ra không biết gì khác, cũng không biết cách sống bình thường.

 

Rất nhiều người thậm chí còn không thể giao tiếp bình thường.

 

Còn những cỗ máy sinh sản bị đào thải kia, cuộc sống càng bi thảm hơn, trước đây luôn cần các Mục Sư điều trị tinh thần liên tục. Phải nhờ đến “Sự giúp đỡ” của Ác Mộng Hắc Ám mới có thể sống bình thường.

 

Cuộc sống trước đây của bọn họ rất khổ cực, nhưng có thể kiên trì đến bây giờ, đều là những người khao khát được sống.

 

Mặc dù bọn họ đã làm rất nhiều chuyện không tốt đẹp gì để tồn tại, nhưng đều không chạm đến ranh giới “Chủ động giết người” hay “Chủ động ngược đãi”.

 

Hầu hết đều là nạn nhân phải chịu đựng rất nhiều điều tồi tệ.

 

Mâu thuẫn giữa bọn họ phần lớn chỉ giới hạn ở việc “Muốn ăn thêm một miếng khoai tây”.

 

Hầu hết bọn họ đều bị nhồi nhét rất nhiều quan niệm sai lầm, đặc biệt là những nô lệ tính nô, chỉ biết ghen tị và nịnh nọt.

 

Nhưng đó là bởi vì bọn họ không còn cách nào khác để tồn tại.

 

Tuy có những kẻ vì muốn ăn thêm một miếng khoai tây mà giết người, nhưng đều đã bị xử tử.

 

Những người còn lại đều là những người muốn sống một cuộc sống tốt đẹp hơn.

 

Bọn họ đang cố gắng từng ngày.

 

Những nô lệ tính nô được nuôi dưỡng yếu đuối cũng đang nỗ lực học tập, nỗ lực làm việc.

 

Cũng giống như cặp anh em sinh đôi được Cao Nhĩ Đặc gửi đến.

 

Lúc đầu, bọn họ lau cửa sổ quét nhà trong Sảnh Chấp Chính còn không xong, nhưng bây giờ đã có thể nhanh nhẹn dọn dẹp sạch sẽ năm tầng lầu của Sảnh Chấp Chính.

 

Lúc rảnh rỗi thì đọc sách, đi theo người khác học hỏi, chạy việc vặt gì đó.

 

Kiến thức cơ bản cũng đã gần đầy đủ, lớp xóa mù chữ cũng đã học xong, tháng sau sẽ đến trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1 để đi học.

 

Lứa nô lệ tính nô này đều phải đi học.

 

Hơn nữa, bọn họ sẽ không còn là những món hàng được gọi là Nô lệ tính nô nữa, mà là học sinh, là Con người.

 

Có lẽ Ngải Luân có tinh thần anh hùng rất mạnh mẽ, hắn ta ở đó cũng không hề cảm thấy Bối Đặc Tây đang cố ý gây khó dễ cho mình, ngược lại còn làm công tác xóa đói giảm nghèo rất sôi nổi.

 

Xét về kinh nghiệm trường học, quả thực không nơi nào tốt bằng Lan Tư Duy Lợi.

 

Nhưng đó cũng không phải là vấn đề của Ngải Luân.

 

Giống như cặp anh em sinh đôi kia, hầu hết mọi người ở đó đều bị nhồi nhét rất nhiều thứ sai trái.

 

Hiện tại, tất cả tâm sức đều dồn vào việc xóa mù chữ, loại bỏ hết những thứ hỗn độn đó.

 

Sau đó mới có thể bắt đầu giáo dục bắt buộc và dạy nghề một cách bình thường.

 

“Cậu đã làm rất tốt, tôi gọi cậu đến là vì có một nhiệm vụ quan trọng muốn giao cho cậu.” Phỉ Lạc Ti trấn an Ngải Luân đang lo lắng bất an.

 

Sau đó, y kể cho hắn ta nghe về phiền não của Quốc vương và Vương hậu Đế quốc Vu Na Lợi Á.

 

Ngải Luân ngẩn người, sau đó có chút tức giận nói: “Học phí một năm mười đồng vàng, bọn họ bị điên rồi sao?!”

 

Học phí một năm mười đồng vàng, làm sao gia đình bình thường có thể kham nổi!

 

Hơn nữa, theo logic của bọn họ, học phí phải đóng, ăn uống phải trả tiền, sách vở phải trả tiền, đồng phục phải trả tiền, tóm lại cái gì cũng phải trả tiền.

 

Con cái thường dân và con cháu quý tộc học chung một trường, khó tránh khỏi việc có người bị ảnh hưởng bởi cuộc sống xa hoa của con nhà giàu, đối với gia đình chúng, đối với bản thân chúng đều là một điều không tốt.

 

Đây không phải là Ngải Luân cố ý cho rằng trẻ con ham mê vật chất, mà là trong bầu không khí và cám dỗ như vậy, ngay cả những đứa trẻ con nhà giàu có gia giáo cũng sẽ bị dẫn dụ, huống chi là những đứa trẻ này.

 

Ngay cả những gia chủ tự cho mình là cao quý kia, vì muốn giữ thể diện mà chỉ cầu sang trọng chứ không cầu thiết thực, chạy theo những món đồ không đáng giá kia còn ít sao?!

 

Loại trường học này, thà đừng mở còn hơn!

 

“Không được, như vậy là quá tùy tiện rồi!”

 

Ngải Luân đứng ngồi không yên, nói lời xin lỗi rồi chạy như bay đi tìm Quốc vương và Vương hậu.

 

Khu vực do Ngải Luân phụ trách lần này không có đội nào tham gia hội thao.

 

Nhưng không phải hắn ta không có năng lực hoặc không coi trọng giáo dục.

 

Mà là việc dùng sơn trắng che phủ hết đống giấy vẽ đủ màu sắc kia cũng tốn không ít thời gian và công sức.

 

Nhưng đó là bước không thể không làm.

 

Hiện tại, công tác giáo dục cơ bản ở lãnh địa đã hoàn thành, Hội thao mùa thu sắp tới mới là lúc bọn họ tỏa sáng rực rỡ.

 

Mặc dù khu vực phía Bắc chủ yếu là nô lệ tính nô, nhưng tài năng thiên bẩm của trẻ em ở đó là cao nhất.

 

Thấp nhất cũng là SR, SSR và SSR+ thì nhiều vô số kể!

 

Chỉ cần cho bọn trẻ thời gian, bọn trẻ sẽ nhanh chóng chứng minh cho cả thế giới thấy rằng, bọn nó là những viên ngọc quý bị lãng quên.

 

Thế giới này vẫn luôn khắt khe với nạn nhân quá, cho dù bọn họ là những nạn nhân đáng thương không thể tự quyết định số phận của mình ngay từ khi sinh ra, nhưng vẫn phải chịu nhiều điều tiếng.

 

Phỉ Lạc Ti không cho bọn trẻ vào chung một trường với những đứa trẻ khác, cũng không đưa những đứa trẻ có tài năng bẩm sinh tốt như vậy đến Lan Tư Duy Lợi – nơi có điều kiện giáo dục tốt nhất.

 

Không phải y coi thường tài năng của bọn trẻ, mà là đang bảo vệ chúng.

 

Hiện tại, bọn trẻ chưa thích hợp để tồn tại trong xã hội hỗn loạn này.

 

Cho dù học sinh tiểu học Lan Tư Duy Lợi có thể giúp đỡ bọn trẻ, nhưng Lan Tư Duy Lợi có quá nhiều người.

 

Rừng càng lớn thì chim càng nhiều, loại nào cũng có, mặc dù đã trải qua nhiều lần truy quét gắt gao, nhưng tỷ lệ tội phạm ở Lan Tư Duy Lợi vẫn không phải là con số 0.

 

Nơi nào có người, nơi đó có đấu tranh.

 

Bọn trẻ quá yếu đuối, cần được lớn lên trong một thế giới an toàn tuyệt đối trong một khoảng thời gian.

 

Giống như trứng của loài chim vậy.

 

Khu vực phía Bắc của Lãnh địa Hân Vinh chính là “vỏ trứng” mà Phỉ Lạc Ti đã tạo ra cho bọn trẻ.

 

Số lượng thường dân ở đó không nhiều, y đã dùng nhiều lý do khác nhau để di dời bọn họ đến các thành phố khác, cuối cùng chỉ còn lại những nạn nhân này.

 

Có lẽ có người nói rằng bảo vệ quá mức như vậy là hại bọn trẻ, khiến bọn trẻ không thể nhanh chóng trưởng thành.

 

Nhưng tại sao nhất định phải nhanh chóng trưởng thành? Tại sao nhất định phải bắt bọn trẻ phải mạnh mẽ?

 

Chúng là nạn nhân, không chỉ bị tổn thương về thể xác, mà tinh thần và tâm hồn cũng bị tổn thương.

 

Chúng không phải là những kẻ xấu xa, được yêu thương một chút thì đã sao?

 

Hơn nữa, bọn trẻ cũng không phải chỉ biết ăn không ngồi rồi.

 

Nhà máy và vườn cây ăn trái đặc sản ở đó không ít.

 

Vừa làm việc vừa đi học, đồng thời học cách tự mình kiếm sống.

 

Sau đó, bỗng chốc nổi tiếng tại Hội thao mùa thu, cho những kẻ chỉ coi bọn trẻ là nô lệ tính nô và cỗ máy sinh sản kia biết chúng ngu xuẩn và thiển cận đến mức nào!

 

Nhưng đó là chuyện của sau này.

 

Bây giờ Ngải Luân phải suy nghĩ xem làm cách nào để thuyết phục cha mẹ mình chịu lắng nghe ý kiến ​​của hắn ta trong việc thúc đẩy giáo dục bắt buộc cho toàn dân.

 

Để cha mẹ cứng nhắc, bảo thủ làm theo mọi điều hắn ta nói – giấc mơ đó Ngải Luân còn không dám mơ!

 

A Cách Ni Ti và Ngải Luân đều bận rộn, nhưng thời gian này Ngải Luân chủ yếu ở Lan Tư Duy Lợi xem thi đấu.

 

Vì vậy, hắn ta cũng rất rõ ràng về cuộc tranh cãi giữa em gái và cha mẹ.

 

Nếu là Ngải Luân của nửa năm trước, chắc chắn sẽ trực tiếp đối đầu, giống như mùa đông năm ngoái, bất chấp sự ngăn cản của mọi người, hắn ta vẫn kiên quyết thực hiện chiến dịch giải cứu.

 

Tuy rằng sự thật cuối cùng đã chứng minh hắn ta đúng, nhưng những cay đắng trong quá trình đó suýt chút nữa đã khiến hắn ta phát điên.

 

Hơn nữa, sau khi rèn luyện ở Lãnh địa phía Bắc bấy lâu nay, Ngải Luân không hề ngu ngốc, hắn ta cũng đã tự mình đúc kết được một số kinh nghiệm và phương pháp.

 

Đầu tiên là biến bị động thành chủ động.

 

Mặc dù hắn ta muốn nhúng tay vào hệ thống giáo dục quốc dân của Đế quốc Vu Na Lợi Á, nhưng hắn ta sẽ không chủ động đề cập đến, mà là để Quốc vương và Vương hậu tự mình đến cầu xin hắn ta giúp đỡ.

 

Ngải Luân đã sớm có kế hoạch.

 

Buổi chiều hôm nay, điều khác biệt so với mọi ngày là – hắn ta hiếm khi xuất hiện trên đường phố Lan Tư Duy Lợi, hơn nữa còn đi về phía Sảnh Chấp Chính, chỉ có điều khác với mọi ngày là, hắn ta “Tình cờ gặp” Quốc vương và Vương hậu vừa dự tiệc xong đi ra.

 

Quốc vương và Vương hậu vui mừng khôn xiết, khoảng thời gian này bọn hắn luôn muốn tìm Ngải Luân nói chuyện, nhưng Ngải Luân lại mải mê với công việc ở lãnh địa, gánh nặng sinh kế của hơn hai mươi triệu người đều đặt trên vai hắn ta, hắn ta thực sự không dám nghỉ ngơi.

 

Hắn ta chỉ đến xem thi đấu vào ngày khai mạc Hội thao mùa xuân và sau vòng 8 đội mạnh nhất.

 

Tuy khu vực của hắn ta không có đội tuyển trường học nào tham gia, nhưng cũng có chiếu trực tiếp, ống kính thỉnh thoảng lại lia đến khu vực khán giả, hắn ta với tư cách là đại diện của lãnh địa, cho dù chỉ xuất hiện một giây cũng đủ khiến tinh thần của người dân lãnh địa phấn chấn hơn.

 

Sau khi kết thúc buổi phát sóng trực tiếp cho đến hiện tại, các trận đấu và tuyển tập những pha highlight vẫn đang được phát lại luân phiên!

 

Nhưng Ngải Luân không giống như A Cách Ni Ti biết làm nũng và dỗ dành người khác, Quốc vương và Vương hậu không tìm đến hắn ta, hắn ta cũng không thiếu tiền, vậy nên sẽ không bao giờ chủ động tìm đến hai người.

 

Cho dù Vương hậu và Quốc vương đích thân đến tìm hắn ta, cũng chưa chắc gì đã gặp được.

 

Vì vậy, lần cuối cùng ba mẹ con gặp nhau là sau lễ khai mạc Hội thao mùa xuân cách đây nửa tháng.

 

Hiếm khi gặp được con trai đang trên đường đến Sảnh Chấp Chính, Vương hậu mặc kệ hắn ta có việc gì, lập tức sai người chặn hắn ta lại.

 

“Đi nào đi nào, có chuyện gì quan trọng hơn việc nói chuyện với mẹ chứ?!”

 

Vương hậu vừa giận con trai bất hiếu không thèm quan tâm đến mình, vừa xót xa sờ lên khuôn mặt gầy gò của Ngải Luân.

 

Phản ứng thái quá của Vương hậu có liên quan mật thiết đến vẻ ngoài “bần hàn” do Ngải Luân cố ý tạo ra.

 

Cũng không thể nói là thực sự là bần hàn, chỉ là toàn thân hắn ta cộng lại cũng chỉ đáng giá khoảng một nghìn đồng vàng, không có trang sức lộng lẫy, ngay cả chất liệu quần áo cũng không có viền vàng khuy bạc.

 

Đá quý thì càng không thấy bóng dáng đâu.

 

Thực ra Ngải Luân cảm thấy mình ăn mặc như vậy đã rất ổn rồi, chiếc áo sơ mi ngắn tay hắn ta đang mặc là phiên bản giới hạn của Tiểu Hỏa Long, tiền chỉ là một con số, nhưng áo sơ mi phiên bản giới hạn của Tiểu Hỏa Long đâu phải có tiền là mua được!

 

Cà vạt là phiên bản liên danh của Long Bảo Thạch.

 

Mặc dù viên đá quý đắt đỏ tượng trưng cho Long Bảo Thạch đã được thay thế bằng đá dạ quang, nhưng đá dạ quang ngoài thuộc tính dẫn ma lực gần như bằng không thì giá cả lại rẻ, cho dù là ngoại hình hay khả năng sản xuất hàng loạt gì cũng đều rất tốt, hoàn toàn xứng đáng với danh tiếng “Phiên bản liên danh của Long Bảo Thạch”.

 

Quần, thắt lưng và giày cũng đều là phiên bản liên danh.

 

Nhìn thì có vẻ đơn giản, thuộc tính cộng thêm gần như bằng 0, nhưng giá cả cũng không đắt!

 

Nhưng trong mắt người thường, bộ đồ này đã là không rẻ rồi!

 

Ngoại trừ chiếc áo sơ mi Tiểu Hỏa Long phiên bản giới hạn là báu vật vô giá, thứ đắt nhất trên người hắn ta chính là chiếc cà vạt liên danh Long Bảo Thạch, giá bán 699 đồng vàng, tương đương với thu nhập cả năm của không ít người.

 

Phải nhịn ăn nhịn uống cả năm mới tiết kiệm được chừng đó tiền, hơn nữa chỉ riêng điều kiện tiên quyết “Nhịn ăn nhịn uống” đã đủ khiến người ta sợ hãi rồi!

 

Ngải Luân không những không cảm thấy mình ăn mặc nghèo nàn, mà ngược lại còn vừa tự hào về bản thân, vừa không nhịn được muốn khoe khoang chiếc áo sơ mi phiên bản giới hạn của mình.

 

Không thấy dọc đường đi có rất nhiều người liên tục ngoái đầu nhìn hắn ta sao?! Thậm chí khi hắn ta đã đi xa, bọn họ vẫn nhìn theo với ánh mắt thèm thuồng.

 

Nhìn kìa, chiếc áo sơ mi trên người anh chàng kia là phiên bản giới hạn của Tiểu Hỏa Long đấy!

 

Áo sơ mi Tiểu Hỏa Long có tổng cộng mười hai mẫu thông thường và một mẫu ẩn.

 

Mười hai mẫu thông thường muốn mua cái nào cũng được, nhưng mẫu ẩn thì rất khó, phải mua đủ bộ mới được tặng một hộp quà bí mật, mở hộp quà bí mật ra có thể là mẫu ẩn, cũng có thể chỉ là mẫu thông thường có thể mua được bằng tiền.

 

Văn hóa hộp mù ở Lan Tư Duy Lợi thực sự tràn lan, nhưng nó vẫn rất hot, vẫn có người chịu chi!

 

Chỉ có 0,0001% số người không trúng thưởng, muốn rút thăm trúng mẫu giới hạn thực sự rất khó!

 

Đặc biệt là nó được tặng miễn phí, không nằm trong phạm vi “phải có quà tặng đảm bảo” theo quy định của luật pháp về hộp mù.

 

Vì vậy, mẫu giới hạn này càng trở nên hiếm có!

 

Cái gì kia? Áo sơ mi Tiểu Hỏa Long phiên bản giới hạn! Nhìn kỹ lại xem, ôi chao đáng yêu quá! Muốn có một cái quá!

 

Thực ra, mức độ đáng yêu của phiên bản giới hạn cũng không phải là quá khoa trương, chỉ là phiên bản thông thường 10 phần đáng yêu, phiên bản giới hạn ẩn 11 phần đáng yêu mà thôi.

 

Nhưng con người ta càng thiếu thứ gì thì lại càng muốn có được thứ đó.

 

Dưới lớp “lọc” của “phiên bản giới hạn”, 11 phần đáng yêu sẽ biến thành 111 phần đáng yêu.

 

Nhưng ánh mắt ngưỡng mộ đó lại bị Quốc vương và Vương hậu hiểu lầm là thương hại.

 

“Trời đất ơi?! Cậu ta là hoàng tử của nước nào vậy?! Sao lại mặc quần áo rẻ tiền như vậy? Chẳng lẽ đế quốc của bọn họ sắp phá sản rồi sao?!”

 

– Đó là suy nghĩ của Quốc vương và Vương hậu.

 

Mặc dù hai người cũng đã ở Lan Tư Duy Lợi nửa tháng, nhưng nói bọn họ hiểu biết về Lan Tư Duy Lợi đến mức nào thì chắc chắn là không nhiều.

 

Bọn họ là Quốc vương và Vương hậu đấy! Là Quốc vương và Vương hậu đại diện cho hình ảnh và tôn nghiêm của đế quốc!

 

Nhất định phải giữ phong độ.

 

Mặc dù ở Lan Tư Duy Lợi cũng có rất nhiều nơi phục vụ khách hàng cao cấp, nhưng chắc chắn là không thể trải nghiệm được văn hóa tự do và thời trang thực sự của thường dân Lan Tư Duy Lợi.

 

Ngải Luân vô tình “Bán thảm” thành công, nhận được thương xót của cha mẹ, sau khi bị lôi lên cỗ xe ngựa sang trọng nạm đầy đá quý, hắn ta được nhét cho một chiếc nhẫn không gian chứa đầy vàng và đá quý.

 

Ngải Luân suýt chút nữa đã phá hỏng kế hoạch vì quá bất ngờ, may mà phản ứng của hắn ta nhanh nhạy, đã kịp thời nuốt ngược những lời không nên nói vào trong bụng.

 

Quốc vương là một người cha nghiêm khắc, Ngải Luân không giống như A Cách Ni Ti biết làm nũng, không thể nào quấn lấy ông nói những lời đường mật được.

 

Vì vậy, sự quan tâm của Quốc vương dành cho hắn ta có phần cứng nhắc, theo kiểu công việc.

 

“Gần đây sống thế nào? Có chăm chỉ tu luyện không? Kiếm thuật có bị mai một không?….” Những câu hỏi tương tự như vậy.

 

Ngải Luân cũng đã quen, mỉm cười kể sơ qua về tình hình gần đây của mình.

 

Giữa hắn ta và Vương hậu thì có thêm một chút ấm áp và dịu dàng.

 

Đặc biệt là khi nói đến việc bữa trưa ăn bánh cuốn và bánh bao kim sa, suýt chút nữa khiến nước mắt quan tâm của Vương hậu rơi ra từ khóe miệng.

 

“Phụ vương, mẫu hậu, con thực sự phải đi rồi, còn phải đi họp, muộn mất.”

 

Lần thứ ba Ngải Luân nói câu này, Vương hậu vẫn muốn giữ hắn ta lại, nhưng Ngải Luân liếc nhìn đồng hồ, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Không ổn rồi, muộn mất rồi, lần sau chúng ta nói chuyện tiếp!”

 

Ngải Luân vội vàng chạy về phía Sảnh Chấp Chính, nhưng hắn ta không đến Sảnh Chấp Chính, mà chạy vào Bộ Giáo Dục gần đó.

 

“Thằng bé này thật là!” Vương hậu bất mãn dậm chân, “Cứ tưởng nó đến Lan Tư Duy Lợi để thăm dò tin tức, ai ngờ lại tự chui đầu vào rọ thế này?!”

 

Vương hậu thực sự rất đau lòng và tức giận.

 

Đau lòng là vì Ngải Luân và A Cách Ni Ti, hai đứa trẻ tốt như vậy, sau khi đến Lan Tư Duy Lợi đều thay đổi.

 

Trong đầu chỉ có công việc công việc công việc, cho dù trước đây con trai cả có là kẻ cuồng chiến đấu, cũng sẽ không chỉ biết đến chiến đấu và tu luyện mà quên mất bọn họ!

 

Nhưng bây giờ thì khác, cha mẹ trong mắt hắn ta chỉ là những người rảnh rỗi mới dành chút thời gian cho, công việc mới là mạng sống của hắn ta!

 

Vương hậu nói với giọng điệu chua chát, nhưng trong mắt Quốc vương lại lóe lên vẻ suy tư.

 

“Đúng rồi, Ngải Luân chính là lựa chọn tốt nhất!”

 

Trải qua Hội thao mùa xuân lần này, ai cũng biết được hệ thống giáo dục đáng sợ của Lan Tư Duy Lợi.

 

Bọn hắn có muốn hay không? Đương nhiên là muốn rồi!

 

Cướp đoạt và chiếm hữu là bản chất ẩn giấu bên dưới lớp áo choàng hào nhoáng.

 

Bọn hắn rất muốn có! Nhưng lại không dám chắc chắn những thứ mình “Lén lút lấy được” có đúng hay không.

 

Bọn hắn cũng rất cảnh giác đấy!

 

Còn việc đối phương chủ động đưa – khỏi cần nghĩ cũng biết đó là bẫy, ai tin thì người đó là kẻ ngốc!

 

Những người khác đau đầu, vô tình cũng ảnh hưởng đến bọn hắn.

 

Lý do khiến bọn hắn không chắc chắn về tính xác thực của thông tin do thám được là vì những kẻ đi do thám kia chưa chắc đã đáng tin.

 

Nhưng chuyện này sẽ không xảy ra với nhà Vu Na Lợi Á bọn hắn!

 

Người cung cấp thông tin cho bọn hắn là Ngải Luân! Là hoàng tử đấy!

 

Quốc vương và Vương hậu nhanh chóng lấy lại tinh thần, tâm trạng u ám bỗng chốc tan biến.

 

Việc Ngải Luân bị lôi lên xe ngựa rất lâu sau mới xuống cũng bị rất nhiều người để ý nhìn thấy và suy đoán.

 

Trước đây, Ngải Luân không hề có cảm giác tồn tại, bởi vì hắn ta luôn vùi đầu vào công việc ở khu vực phía Bắc của lãnh địa Hân Vinh, lúc đầu hắn ta là tâm điểm chú ý của mọi người, dù sao thì một người thừa kế đế quốc đến Lan Tư Duy Lợi thi công chức, khó có thể nói là không có ý đồ gì khác.

 

Ngay cả người dân địa phương cũng bàn tán rất nhiều về hắn ta.

 

Nhưng sau khi hắn ta đến Lãnh địa Hân Vinh thì không còn tin tức gì nữa, mọi người nhao nhao đoán rằng là vì sợ hắn ta tiết lộ bí mật, nhưng vì tính công bằng của kỳ thi công chức, nên chỉ có thể nhắm mắt cho qua, giao cho hắn ta một công việc ngoài lề.

 

Mỗi ngày ở Lan Tư Duy Lợi đều có rất nhiều chuyện mới mẻ xảy ra, chuyện bát quát của Ngải Luân sớm đã không còn ai quan tâm nữa.

 

Cũng bởi vì Hội thao mùa xuân lần này, Ngải Luân ngồi ở hàng ghế đầu, điều này mới phá vỡ tin đồn “Bị cho ra rìa”.

 

Nhưng gần đây mọi người đều có những chuyện quan trọng hơn để lo lắng, vì vậy vẫn không có mấy ai chú ý đến hắn ta.

 

Hôm nay, nhìn thấy cảnh tượng Ngải Luân đứng chung với Quốc vương và Vương hậu, bọn hắn mới đột nhiên nhớ đến chuyện này.

 

Sai người đi điều tra, càng điều tra càng hoảng sợ!

 

Nếu nói ai là người thực hiện “Nhiệm vụ gián điệp xâm nhập” tốt nhất, chắc chắn là hoàng tử Ngải Luân của đế quốc Vu Na Lợi Á.

 

Hắn ta không phải là hoàng tử duy nhất thi đỗ công chức, trên thực tế còn có ba hoàng tử và một công chúa khác cũng thi đỗ, nhưng mức lương của bọn hắn chỉ khoảng ba nghìn.

 

Mức lương của Ngải Luân là một vạn hai.

 

Bọn hắn không hiểu sự khác biệt giữa các chức vụ như Cục này Cục kia, Bộ này Bộ nọ, Sở này Sở kia ở Lan Tư Duy Lợi. Nhưng chỉ cần nhìn vào mức lương là có thể đoán được chức vụ cao thấp.

 

Vị trí công chức ở Lan Tư Duy Lợi không phân biệt cấp bậc, mức lương dựa theo vị trí công việc.

 

Mức lương của tất cả các cấp bậc đều giống nhau, chỉ điều chỉnh một chút dựa trên thâm niên, thành tích và số lần được khen thưởng.

 

Bốn hoàng tử và một công chúa thi đỗ cùng một đợt, bỏ qua yếu tố thâm niên và số lần được khen thưởng, trong thời gian ngắn thành tích công việc chắc chắn cũng không thể hiện rõ ràng, vậy thì rất đơn giản – Ngải Luân không chỉ xâm nhập thành công vào nội bộ, mà còn leo lên được vị trí không hề thấp.

 

Nhất thời, trong mắt mọi người đều lóe lên tia sáng kỳ lạ.

 

Tham lam, dã tâm, d*c v*ng…. tràn đầy vẻ hung ác muốn chiếm đoạt cho bằng được.

 

Ngải Luân rời khỏi phòng họp, vừa ra đến cổng đã bị Đoàn trưởng Đoàn Kỵ Sĩ Hoàng gia đợi sẵn gọi giật lại.

 

“Hoàng tử điện hạ, Quốc vương bệ hạ và Vương hậu điện hạ đang đợi ngài.”

 

Ngải Luân nhíu mày, theo bản năng nói: “Gần đây công việc của tôi hơi bận, chuyện của phụ vương và mẫu hậu, tôi…”

 

Đoàn trưởng Kỵ Sĩ lập tức tiến lên nói nhỏ vài câu.

 

Ánh mắt Ngải Luân lóe lên tia giằng xé: “Mẫu hậu bị bệnh thì đến bệnh viện, tôi đâu phải là bác sĩ.”

 

Mặc dù Ngải Luân cằn nhằn như vậy, nhưng bước chân lại không thể nào bước tiếp được nữa.

 

“Mẫu hậu hiện đang ở đâu?”

 

Đoàn trưởng Kỵ Sĩ khom người: “Điện hạ, mời đi theo tôi.”

 

Ngải Luân vội vàng bước đi, còn giục Đoàn trưởng Kỵ Sĩ đi nhanh hơn.

 

Vương hậu ra vẻ ốm yếu một cách rất gượng gạo – dùng phấn nền mới mua trang điểm cho mình một lớp trang điểm nhẹ nhàng, không tô son.

 

“Loại phấn nền này dùng tốt thật đấy.” Vương hậu nhìn mình trong gương, vô cùng hài lòng.

 

“Mẫu hậu!” Ngải Luân giả vờ hớt hải chạy về, quả nhiên nhìn thấy Vương hậu đang tràn đầy sức sống.

 

Dù sao thì Vương hậu cũng là cường giả cấp Truyền kỳ, lúc trưa gặp mặt vẫn còn khỏe mạnh, buổi chiều xảy ra chuyện này quả thực là chuyện khó tin.

 

Đặc biệt là ở Lan Tư Duy Lợi, nơi luật pháp nghiêm minh.

 

Nhưng lý do này lại là hợp lý nhất.

 

Một người mẹ muốn gặp con trai bận rộn của mình, không tiếc giả bệnh lừa gạt, cũng có thể hiểu được mà, phải không!

 

Là một người con trai, cho dù biết mẹ mình đang lừa dối mình, nhưng khi nghe nói đến chuyện “bị bệnh”, cho dù biết rõ xác suất chỉ là 0,00001%, cũng không thể nào không quan tâm được!

 

Cứ như vậy, Ngải Luân và Vương hậu đã gặp nhau thành công.

 

Vương hậu vui vẻ chọn cho mình một thỏi son màu đỏ tươi tô lên môi, ánh mắt thay đổi, khí chất lập tức từ một người mẹ biến thành một Vương hậu của đế quốc.

 

“Ngải Luân, cuộc họp mà con tham gia hôm nay là gì?” Thực ra trong lòng bà đã có đáp án.

 

Thám tử mà bà phái đi đã điều tra rõ ràng lãnh địa của Ngải Luân.

 

Cựu thư ký của Lĩnh chủ – Bối Đặc Tây là một kẻ rất tham vọng, trên danh nghĩa bọn họ là đồng cấp, nhưng cậu ta dựa vào việc mình từng là thư ký của Lĩnh chủ, hết sức chèn ép Ngải Luân, cố tình điều Ngải Luân đến lãnh địa phía Bắc của Lãnh địa Hân Vinh.

 

Nơi đó gần với vùng đất băng giá vĩnh cửu, là nơi gia tộc Cao Nhĩ Đặc chuyên huấn luyện nô lệ tính nô.

 

Không có bao nhiêu tài nguyên có thể sử dụng, cũng không có bao nhiêu nhân tài có thể dùng được.

 

Ngải Luân vẫn luôn đơn độc chiến đấu ở đó, nhưng may mà tài năng xuất chúng của Ngải Luân là điều không ai có thể chèn ép được!

 

Hiện tại, lãnh địa phía Bắc đã được hắn ta quản lý đâu ra đấy.

 

Đặc biệt là sau khi sản phẩm quạt điện ra đời, đã kiếm được rất nhiều tiền.

 

Hiện tại, hắn ta đang chuẩn bị cho trường học tham gia Hội thao mùa thu.

 

Rõ ràng là muốn thông qua Hội thao mùa thu vào nửa cuối năm nay để thể hiện sự phát triển tốt đẹp của lãnh địa phía Bắc, từ đó cạnh tranh quyền lực với Bối Đặc Tây.

 

Vương hậu nhớ lại những thông tin quan trọng này trong đầu, ánh mắt kiên định ngắt lời hắn ta.

 

“Mẫu hậu, người cũng biết đấy, chuyện này…”

 

“Ngải Luân, con là chỗ dựa cho cả đế quốc.” Vương hậu kiêu ngạo ngẩng đầu, “Ta biết con là một đứa trẻ tốt bụng và chính trực, nhưng Ngải Luân, là một nhà lãnh đạo, là một chính trị gia, con phải học cách chiến đấu! Chỉ có dã tâm thôi là chưa đủ!”

 

“Bối Đặc Tây chỉ là một tên bán Mị Ma lai lịch bất minh, cùng lắm chỉ là đứa con hoang bị ruồng bỏ của một gia đình quý tộc sa sút. Tại sao con phải sợ cậu ta?!”

 

Hơi thở của Ngải Luân trở nên dồn dập, sắc mặt đỏ bừng, dường như bị chọc trúng chỗ đau, nhưng lại rất không phục.

 

“Hãy chiến đấu, giành lại mọi thứ thuộc về con, nuốt chửng cậu ta.” Vương hậu hiểu rõ con trai mình hơn Ngải Luân tưởng tượng rất nhiều, chỉ cần vài ba câu nói đã khơi dậy được lửa giận trong lòng hắn ta.

 

Sau đó, bà dịu giọng: “Ngải Luân, con biết đấy, mẹ luôn là người ủng hộ con nhất. Quá lương thiện không phải là chuyện tốt. Con có sức mạnh để dựa vào, tại sao phải cố chấp đối đầu trực diện với cậu ta? Bối Đặc Tây dựa vào thân phận và thế lực của thư ký Lĩnh chủ để chèn ép con, con hoàn toàn có thể dùng thân phận hoàng tử của đế quốc để áp chế ngược lại!”

 

Vương hậu đã lộ nanh vuốt.

 

Cũng giống như lời bà dạy dỗ, là một chính trị gia, phải biết lợi dụng mọi thứ có thể lợi dụng.

 

Ngải Luân là một đứa trẻ ngây thơ và lương thiện.

 

Vương hậu không có ý định giữ lại sự lương thiện này của cậu, bà chỉ cảm thấy như vậy sẽ thuận tiện hơn cho việc thực hiện kế hoạch của mình.

 

Kế hoạch này nói ra thì rất đơn giản.

 

Đó chính là – dời Lan Tư Duy Lợi đi!

 

Hệ thống giáo dục, phương pháp giáo dục, thậm chí là nhân tài quản lý trường học và giáo viên.

 

Dời đi toàn bộ!

 

Như vậy vừa có thể làm suy yếu lực lượng của Lan Tư Duy Lợi, vừa có thể tăng cường sức mạnh cho đế quốc.

 

Còn về cách dời đi? —- Đương nhiên là thông qua Ngải Luân rồi!

 

Giáo dục quốc dân của đế quốc cần phải bắt đầu từ con số 0, giáo dục ở lãnh địa của Ngải Luân cũng cần phải bắt đầu từ con số 0.

 

Từng văn bản, từng chính sách, từng lãnh đạo, thậm chí là từng giáo viên, đều phải cướp về!

 

Đương nhiên, để không quá lộ liễu, ban đầu chỉ cần sao chép hệ thống và chính sách là được.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 150
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...